Cạnh một làng lớn gần hồ Ma-tan-de, chúng tôi rơi vào giữa đám đông toàn những người đang hát dân ca. Chắc họ đang tập duyệt để đón chào ngày lễ truyền thống. Theo phong tục cổ xưa, ở đây cứ ba năm một lần người ta long trọng cử hành ngày lễ đó.
Đường phố náo nhiệt cả lên. Khắp nơi vang lên tiếng hát từ giọng trầm đến giọng cao, họ làm ầm ĩ đến nỗi tôi phải lấy hai tay bịt tai. Lại còn thêm những người cầm tù và thổi loạn xạ. Tôi và tiến sĩ không thể nghe được tiếng nhau nữa, chúng tôi chỉ biết cười và lắc đầu. Chiếc xe ì ạch lách qua đám đông.
Thật khoan khoái làm sao khi xe lại chạy giữa cánh đồng thơ mộng.
– Những bài dân ca não nùng kia cũng đã sinh ra trên nền tảng mê tín - tiến sĩ nói và ngồi lại cho tiện hơn để tăng tốc độ. - Theo lề thói từ ngày xưa, những người chăn dê trong núi thường phải luôn luôn hát to và gọi nhau để xua đuôi nỗi cô đơn và ma quỉ.
– Nhưng với một số lượng như thế này quả thật là một phương tiện quá mạnh - tôi cười. - Đến bây giờ tôi vẫn còn ù tai.
Đám đông vui nhộn đó đã cản trở giao thông nên mãi đến hai giờ chúng tôi mới tới được Béc-nơ.
– Có lẽ chúng đã bắt đầu rồi - Gia-cốp lo lắng nhìn đồng hồ. - Chẳng kịp uống cà phê nữa.
Sau một hồi chạy vòng vèo qua nhiều ngõ phố, tiến sĩ dừng xe lại ở một bãi nhỏ và nói:
– Hình như ở đây rồi!
Chúng tôi rời xe và bước vào một ngõ phố tối tăm. Người ở đây khá đông và tất cả đều vội vã đi về một phía. Chúng tôi hòa vào dòng người và chỉ một lát sau đã dừng lại trước một tòa nhà hai tầng. Mọi người đang chen lấn, xô đẩy nhau trước cửa.
– Chúng ta đi vòng ra phía sau - Gia-cốp nói một cách dứt khoát và kéo tay tôi đi về phía cổng rào.
Cửa không cài nhưng có một gã thanh niên đeo kính, râu hung đỏ, gầy còm nhom đang đứng canh.
– Chúng tôi là người của hội “Trăng xuân” - Gia-cốp nói rất oai nghiêm và ném vào gã thanh niên một cái nhìn khó hiểu.
– Xin hoan nghênh anh trai và chị gái - gã thanh niên vội trả lời.
– Cửa thứ hai bên phải à?
– Không, cửa thứ ba - hắn đứng xê ra để nhường đường.
Chúng tôi đi vào sân, leo lên thang gác, mở cửa thứ ba và bước vào một cái gác lửng không cao lắm. Từ đấy có thể quan sát toàn bộ gian phòng hình bán nguyệt đã chật ních người, những khuôn mặt của họ thấp thoáng trong bóng tối mờ ảo.
Chủ yếu là người già, đặc biệt là nhiều bà già, song cũng không ít thanh niên.
Tôi không kịp nhìn rõ mặt mọi người nữa vì cách bố trí của gian phòng đã làm tôi sửng sốt.
Toàn bộ tường đều được bịt kín bằng vải đen, trên nền đầy các chấm sáng tựa hồ như những vì sao. Toàn cảnh có vẻ giống một vũ trụ bao la.
Trên các cột màn có những hàng chữ phương Đông nối đuôi nhau thành từng dãy. Các điểm sáng không chỉ lấp lánh như sao mà còn di động theo tấm màn đen và thu hút sự chú ý của mọi người. Ở một điểm sâu trên tường có một vệt sáng lớn lúc tỏ lúc mờ, màu sắc và hình thù không ổn định. Lúc giống như mặt trời đỏ rực, lúc là một tinh tú màu xanh, có lúc lại là một khối bát diện.
Từ các vệt sáng nhấp nháy, những tia sáng mờ ảo, ly kỳ đang rọi lên một người đàn ông dong dỏng cao, mặc áo choàng sáng loáng bó sát lấy thân hình cân đối. Trông hắn có vẻ giống phi công vũ trụ mà người ta hay mô tả trong những truyện khoa học viễn tưởng. Khuôn mặt hắn rất khó nhìn rõ vì nó cứ lẩn trong bóng tối. Giọng nói hắn âm vang, từ tốn vọng ra khắp phòng.
Điều đáng ngạc nhiên hơn là những gì mà giọng nói trầm trầm, âm vang ấy đang truyền lại:
– Khoa học ngày càng chứng minh cho chúng ta thấy sự hùng mạnh của nó bằng cách khám phá ra nhiều bí mật quý báu của thiên nhiên và làm ô danh những kẻ vô thần. Cái mà hôm qua nhiều người còn cho là điều vớ vẩn thì hôm nay đã trở thành chân lý. Trên thế giới này không có gì là siêu tự nhiên cả, chỉ có những điều mà khoa học đã biết rồi và những hiện tượng hôm nay mới chỉ hé mở cho một số người được đặc ân. Nhưng ngày mai, ngày mai chúng ta sẽ trở thành chân lý cho triệu triệu người. Ai dám nghi ngờ điều đó?
Tôi không tin vào tai mình: thật là một sự ca ngợi khoa học hết lời!
– Chỉ cách đây hai trăm năm về trước thôi, có ai tin rằng con người sẽ bay trong không trung như chim, lặn dưới đáy đại dương như cá, nói chuyện với nhau qua hàng ngàn cây số? Nếu ai đó mà dám nói vậy thì bị buộc tội là thầy pháp hoặc phù thủy. Nhưng ngày nay chẳng có ai cho đó là điều kỳ lạ nữa. Song những nhầm lẫn cũ vừa qua đi thì những nhầm lẫn mới của bọn đa nghi cố chấp lại tràn đến. Chúng tin vào sự tồn tại của nguyên tử và điện tử nhưng lại từ chối công nhận một khả năng cũng rất tự nhiên như thần giao cách cảm - trao đổi tình cảm và ý nghĩ qua mọi khoảng cách. Chúng đang vùi dập tính chính xác của những lời tiên đoán. Song khoa học đang lao về phía trước như vũ bão. Nó đang tiếp tục chiến đấu với những kẻ vô thần và khẳng định những câu sấm truyền của các nhà thông thái.
Hắn trích dẫn nhiều ví dụ rất hùng hồn. Những kẻ theo chủ nghĩa hoài nghi đã không tin vào Anh-xtanh khi ông chứng minh sự tương đối của thời gian, khối lượng và không gian. Có một thời chúng còn phỉ báng cả thuyết lượng tử và tự động học. Các nhà thông thái, các nhà tiên tri luôn luôn đi tiên phong, họ cố gắng tiếp cận với chân lý, mặc cho bọn vô thần ra sức nhạo báng. Cuối cùng, nhà thuyết giáo rút ra kết luận:
– Ma thuật không phải là tôn giáo mà là một khoa học, ma thuật là tri thức chứ không phải lòng tin mù quáng. Một vài kẻ đại diện cho khoa học do quá ngạo mạn mà quên rằng chính sự khám phá thiên nhiên được bắt đầu từ ma thuật. Sự mù quáng tạm thời đó của các nhà khoa học theo chủ nghĩa hoài nghi đã ngăn cản họ hiểu rằng huyền bí học thực sự là một khoa học của tương lai, là vạn vật học ở đỉnh cao của sự hoàn chỉnh.
Tiếp đó nhà giáo đồ của vũ trụ luôn luôn khéo léo đảo qua đảo lại hai chữ “ma thuật” và “khoa học”. Lúc hắn so sánh chúng, lúc hắn thay thế chúng. Hắn nêu tên một số nhà bác học hình như đã chứng minh chính xác bằng thực nghiệm rằng “ma thuật” là khoa học. Hắn trích dẫn làu làu những đoạn văn trong các công trình của hàng loạt nhà vật lý học vĩ đại như Ê-đin-tơn, Gioóc-đan, Xi-ôn-cốp-xki. Hắn phân tích thuyết tương đối của Anh-xtanh, đả kích những kẻ ngu dốt đã phủ nhận nó. Đồng thời hắn đổ lỗi cho những người theo chủ nghĩa hoài nghi vì dốt nát mà cho tới nay vẫn chưa tin vào sự tồn tại của các vị thiên thần đang thỉnh thoảng tham dự vào những hành động của chúng ta. Những thiên thần ấy bằng cách bí mật nào đó đã biết cải hóa vật chất, dễ dàng vượt qua không gian và thời gian, định hướng được ý muốn và cảm xúc của con người, hoạt động tích cực trong số phận của nhân loại. Khi cần thiết, các vị thiên thần ấy có thể xuất hiện dưới dạng người thân của chúng ta.
Thật là một mớ hỗn độn khủng khiếp của dối trá với sự thật, của sự mê tín với hàng loạt thuật ngữ khoa học hiện đại! Tuy vậy, cả phòng vẫn chăm chú lắng nghe đến nỗi đôi khi tôi có cảm tưởng như ở đây chỉ có hai chúng tôi thôi.
– Riêng huyền bí học có thể cho phép chúng ta vượt lên trước tri thức khoa học, bằng tâm hồn đạt tới sự hài hòa của một thế giới mà những tiếng nói không trung đang điều khiển - giọng nhà thuyết giáo âm vang trong sự im lặng và hồi hộp của thính giả. - Lửa trời đang chế ngự cả vũ trụ. Hãy ngẩng đầu lên và sẽ thấy mặt trời tỏa sáng: nó đang ban cho chúng ta sự sống. Hãy nhìn vào trời đêm và sẽ thấy hàng tỷ mặt trời sáng chói đang xua tan bóng tối của vũ trụ. Đấy chính là ngọn lửa bất diệt của sự sống, nó cải biến và tái tạo thế gian! Hỡi các anh, các chị, chúng ta hãy kính cẩn cúi chào thiên hỏa! Chúng ta hãy đón lấy những tiếng nói của thiên hỏa, những tiếng nói của các bậc tiên sinh!
Những tiếng nói bí ẩn của “lửa trời” là gì, những bậc tiên sinh huyền bí là ai thì nhà thuyết giáo ranh ma không đề cập tới. Bằng một giọng hùng hồn, hắn kể lại rằng có lần nào đó “thiên hỏa” đã gửi sứ giả của mình đến trái đất để giúp nhân loại cải tạo cuộc sống, giúp con người sống hạnh phúc hơn, công bằng hơn, họ hướng chúng ta đi theo chân lý, rồi hắn nhắc tới tên chúa Giê-xu, Phật tổ Như Lai, Ma-hô-mét, Pi-ta-go và dấu chân của những người khổng lồ trên dãy Hy-ma-lay-a v.v...
Tiếp đó, hắn ca ngợi những thành công trong sự nghiệp khám phá vũ trụ, những tên lửa kỳ diệu sắp chở chúng ta đến gặp các bậc tiên sinh hùng mạnh để kính chào họ.
– Còn bây giờ chúng ta mới chỉ có thể trao đổi với họ qua ý nghĩ. Thần giao cách cảm cho phép chúng ta thực hiện mối liên lạc bền vững giữa thế giới vô hình và thế giới hữu hình, giữa thiên đường với địa ngục trần gian. Nhiều kẻ đần độn không đánh giá hết ý nghĩa của đặc ân tuyệt diệu đó mà thiên nhiên đã ban cho con người. Đáng tiếc thay cho những con người hiện đại như chúng ta, đã mất hết rồi một tính chất cơ bản của linh hồn là khả năng tiếp nhận tinh thần và trao nó lại cho người khác mà không cần ngôn ngữ, chữ viết. Chỉ còn lại hữu hạn một vài người còn giữ được đặc ân thiêng liêng đó. Họ cảm nhận được niềm khoái lạc mà những kẻ khác không bao giờ biết tới. Họ có hạnh phúc là được chia sẻ đặc ân thiêng liêng đó của mình cho nhân loại, giúp đỡ con người trong lúc hiểm nghèo.
Hắn dừng lại một tí dường như để nghe ngóng điều gì đó rồi lại cất cao giọng:
– Hãy lắng nghe tiếng nói của các bậc tiên sinh, tiếng nói của ngọn lửa trời đang vang lên trong tâm hồn các anh, các chị! Hãy nghe không phải bằng tai mà bằng trái tim, vì trái tim chúng ta là cơ quan ý thức cao nhất, nơi trú ngụ của linh hồn, cơ quan liên lạc của con người với thiên hỏa bất diệt.
Đến đây, cả căn phòng mờ ảo chìm ngập trong những tiếng ngân nga du dương, tiếng gào rú, tiếng trẻ lao xao. Dường như tôi đang nghe những giọng nói, những lời cầu nguyện của bao đứa trẻ sơ sinh ở thế giới bên kia. Những tiếng rên và những bài đồng ca được đệm một loại nhạc kỳ lạ tựa hồ không phải nhạc của trần gian. Có lẽ đấy là một loại nhạc cụ điện tử tối tân nào đó.
Tôi là người cứng bóng vía, nhưng bây giờ cũng đã nổi gai ốc. Trong phòng rộ lên những tiếng rú thất thanh, những tiếng thét kinh hoàng.
– Chúng bày đặt cũng khá đấy chứ! - tiến sĩ thì thào với một vẻ tán thưởng. - Mi-sen Gô-ran trước kia là một nghệ sĩ cừ khôi về “đọc ý nghĩ”.
Sự thán phục nghề nghiệp đó của tiến sĩ lập tức kéo tôi về với trần gian vững chãi. Tôi nóng lòng chờ đợi tiết mục tiếp theo mà không hề sợ hãi tí nào nữa.
Tiếp đó là những trò không kém phần hấp dẫn. Gã giáo đồ của “thiên hỏa” giơ tay ra và bỗng nhiên từ trong bóng tối vô hình cách hắn khoảng năm mét xuất hiện một cô gái tóc trắng mặc váy dài trắng toát.
– Ồ, cả Lu-i-da cũng ở đây! -Gia-cốp lẩm bẩm. - Toàn là người quen cũ cả.
Cô gái xuất hiện hết sức bất ngờ, nếu như trước đây tôi chưa thấy Gia-cốp biểu diễn ở “Lô-li-ta” thì có lẽ đã giật nảy mình rồi. Những trò ảo thuật của tiến sĩ thực sự có ý nghĩa chống đầu độc tâm lý rất tốt. Do hồi tưởng lại chúng mà bây giờ tôi xem mọi thứ này với đầu óc tỉnh táo và còn hơi châm biếm nữa.
Tất cả cách bố trí ở đây đều có vẻ uy nghiêm, linh thiêng, nhưng dầu sao vẫn từa tựa những buổi công diễn của các nhà ảo thuật “đọc ý nghĩ”.
Từ đâu đó bỗng hiện ra cạnh cô gái một chiếc ghế bành. Cô gái ngồi lên đó. Nhà thuyết giáo dang tay ra, mắt nhìn thẳng vào cô gái. Cả gian phòng nín thở chờ đợi. Hắn không nói gì, không làm một động tác nào, nhưng cô gái đột nhiên ngủ gục xuống. Hoặc cô ta giả vờ ngủ cũng nên?
– Ngươi đã sẵn sàng tiếp nhận tiếng nói của “lửa trời” chưa? - nhà thuyết giáo trịnh trọng hỏi.
– Vâng, con đã sẵn sàng tiếp nhận tiếng nói của “lửa trời”, của các tiên sinh - một giọng nói du dương đáp lời.
Lúc bấy giờ nhà thuyết giáo ngoảnh lại phía mọi người rồi yêu cầu hai người tình nguyện lên hỏi về bất cứ điều gì.
– Chỉ hai người thôi! - hắn vội nhắc khi cả gian phòng bắt đầu chuyển động, và thậm chí cho chắc chắn hắn còn đưa hai ngón tay lên làm hiệu. - Như thường lệ, chúng tôi công khai trả lời hai người để xua tan sự hoài nghi của những kẻ chưa tin tưởng. Ai muốn hỏi thêm có thể đến gặp riêng chúng tôi theo giờ qui định ở các biển thông báo.
Rõ ràng là những đấng sáng tạo ra vũ trụ mầu nhiệm này có một thủ tục và lịch công tác rất nghiêm túc. Tôi cảm thấy buồn cười quá.
Sau đó là những tiết mục rất hấp dẫn. Đầu tiên, một bà già đội mũ đen, tay cầm ô lách giữa đám đông tiến đến gần nhà thuyết giáo và nói gì đó vào tai hắn. Nhà thuyết giáo gật đầu, đẩy bà già ra xa và cất cao giọng hỏi cô gái đang lặng ngắt trong ghế bành. Từ trên trần nhà một luồng ánh sáng chói lòa rọi xuống chiếc ghế.
– Hồn ngươi có nghe được người đàn bà kia hỏi gì không?
Sau một giây yên lặng, cô gái trả lời:
– Bà ấy muốn biết rằng đã nên đóng cổ phần vào công ty mà bà ấy đang quan tâm hay chưa? Các tinh tú đang thuận chiều tuy rằng có sự đe dọa tăng thuế và giá cả sắp nhảy vọt.
Cô gái cứ tiên đoán theo kiểu ấy một hồi lâu, sau đó im bặt.
Bà già nhanh chóng cúi chào và dúi một gói gì đó vào tay nhà thuyết giáo, chắc là tiền. Nét mặt bà ta có vẻ thỏa mãn với câu trả lời.
Cả gian phòng rộn lên tiếng xì xào tán thưởng.
Người thứ hai tiến đến là một gã thanh niên cao lớn, trạc hai mươi tuổi, khuôn mặt rám nắng đã đỏ ửng lên vì hồi hộp. Có lẽ đấy là một nông dân vì gã quan tâm đến vụ thu hoạch nho. Cô gái trả lời cặn kẽ tuy cũng hơi mơ hồ. Tất nhiên trong đó không có gì kỳ lạ cả bởi vì dự đoán về mùa màng đang được đăng đầy ở các báo.
Chỉ đáng ngạc nhiên là ở chỗ bằng cách nào mà cô gái đoán được câu hỏi tuy rằng cả bà già lẫn gã thanh niên đều chỉ nói thầm vào tai nhà thuyết giáo.
Khác với các buổi biểu diễn của những nhà ảo thuật “đọc ý nghĩ”, ở đây nhà thuyết giáo không hề ra hiệu cho cô gái. Tôi đã quan sát rất kỹ. Vả lại làm sao mà truyền được nội dung của những câu hỏi dài dòng ấy bằng dấu hiệu? Thêm vào đó, cô gái, theo tôi, đã trả lời trong giấc ngủ. Ngủ thật chứ không phải ngủ giả vờ.
Một số người đã đứng vây quanh nhà thuyết giáo nhưng hắn vội xua tay:
– Ngày mai, ngày mai nhé! Xin mời tất cả những ai muốn tìm chân lý. Tiếng nói của các bậc tiên sinh sẽ tâm sự với các người.
Phải chăng những việc này đã được bố trí một cách khôn khéo? Cũng khó lắm. Bà già và gã thanh niên không giống những người được thuê sẵn. Chỉ có các nghệ sĩ thiên tài mới xử sự được tự nhiên như họ. Thêm vào đó có nhiều người ở đây quen bà già vì họ đang xúm xít lại quanh bà để thảo luận về “điều kỳ diệu”.
Tiếng “nhạc vũ trụ” lại vang lên, các thiên thần cất cao giọng hát. Sự trao đổi trong phòng lắng xuống. Niềm mê tín của đám đông càng bị kích động. Tôi tự nhận ra điều đó trong bản thân mình.
– Dắt chị ta vào! - nhà thuyết giáo hách dịch quát to.
“Cứ như sân khấu tuyên bố tiết mục tiếp theo” - tôi cố suy nghĩ một cách châm biếm để mong xua đuổi sự mê hoặc của ma quái.
Lần biểu diễn này, các tiết mục đã được bố trí rất công phu và hóa trang cũng tuyệt vời.
Hai gã đàn ông trẻ bận đồ đen trang nghiêm vừa giống trang phục các linh mục lại vừa giống quần áo phi công vũ trụ, dắt một người đàn bà xanh xao, tiều tụy bước vào. Chị ta đưa đầu nghe ngóng mọi phía, có vẻ đang nóng lòng chờ đợi “phép lạ”. Hai mắt chị mở to nhưng không sinh động. Đấy là một người mù.
Cả gian phòng lặng ngắt như tờ. Mọi người chăm chú nhìn theo chị đang bước dò dẫm về phía nhà thuyết giáo. Lúc bấy giờ hắn đã lui vào trong bóng tối và hầu như không nom thấy nữa.
Cô gái trong ghế bành bỗng nhiên đứng đậy và với dáng đi của người mê ngủ đang lùi xa dần. Bây giờ thì chỉ còn một chấm trắng lờ mờ lúc ẩn lúc hiện.
Người đàn bà mù được đặt vào ghế bành, dưới ánh sáng chói lòa, nhưng mắt chị ta không hề nhấp nháy.
– Đã sẵn sàng chưa, hỡi người chị gái tội nghiệp của tôi? - nhà thuyết giáo trịnh trọng hỏi.
– Vâng, con đã sẵn sàng - người đàn bà đã khản tiếng, tay vịn chặt vào thành ghế.
– Niềm tin của chị gái có vững không?
– Vững lắm, con rất tin, con rất tin - chị ta trả lời hoảng hốt, lặp đi lặp lại mấy lần như niệm thần chú.
Im phăng phác.
– Hãy ngủ đi! - đột nhiên nhà thuyết giáo ra lệnh một cách hách dịch.
Người đàn bà trở nên bất động. Luồng sáng rọi lên người chị bắt đầu nhấp nhoáng, khuôn mặt với hai mắt mù lúc ẩn lúc hiện.
– Ngay bây giờ mắt chị sẽ sáng, hỡi người chị gái của tôi - nhà thuyết giáo cất giọng nhẹ nhàng êm ái. - Tôi sẽ đếm từ một đến năm. Khi nào tôi nói “năm” thì tất cả mọi lực siêu cường của các bậc tiên sinh sẽ trả lại thị giác cho chị. Chị sẽ lại nhìn thấy như thường. Tôi đếm đây. Một... Hai.
Hắn đếm dần dà, đều đặn, đơn điệu, và sự hồi hộp trong gian phòng một lúc một tăng.
– Ba...... Bốn...
Hắn ngừng lâu quá!
– Năm! Hãy tỉnh dậy! Mắt chị sáng rồi!
Người đàn bà bật dậy, lấy lòng bàn tay che mắt rồi lập tức bỏ ra và hét vang lên thất thanh:
– Con nhìn thấy rồi! Con nhìn thấy rồi! Trời ơi, con nhìn thấy rồi!
Một luồng sáng lóe lên làm cho tôi giật nảy mình và nhắm mắt lại. Mãi sau tôi mới vỡ lẽ ra rằng đó là một tay phóng viên nhiếp ảnh láu cá nào đó đã kịp thời chộp lấy khung cảnh trang trọng ấy. Hắn còn chụp thêm mấy kiểu nữa. Còn nhà thuyết giáo đang cố tạo dáng đứng bên cạnh người đàn bà vừa được sáng mắt ấy.
Sau đó, hai gã đàn ông xốc nách người đàn bà đã hầu như ngất xỉu và mang chị ta ra ngoài.
Khó mà tả lại được cảnh tượng trong gian phòng lúc ấy. Những tiếng rú điên dại xen lẫn những lời cầu nguyện. “Tiếng động của âm phủ” rì rào, ken két như mảnh chai cọ vào nhau và “nhạc vũ trụ” lại vang lên lai láng. Nhà thuyết giáo dang rộng hai tay rồi nói oang oang át cả tiếng nhạc:
– Hỡi các chị các anh! Chúng ta hãy cúi chào ngọn lửa trời!
Đột nhiên dưới chân hắn xuất hiện một biển lửa mênh mông. Không biết từ đâu đó dưới sàn nhà lửa đang lè ra những chiếc lưỡi đỏ rực. Đấy là lửa thật, vì vậy mọi người chạy giạt ra mọi phía.
Trên sàn nhà bỗng hiện ra một hố than rực lửa hồng. Nhà thuyết giáo “vũ trụ” đang đứng khoanh tay trước ngực như hung thần. Sau đó hắn vung mạnh tay ra vẻ sắp bay vọt lên tựa một con én bạc và hét lớn:
– Hỡi các chị các anh, hãy kính cẩn chào ngọn lửa trời!
Hắn bước nhanh lại đống lửa, nghiêng mình kính cẩn chào rồi đột nhiên vốc một nắm toàn than đỏ rực và úp mặt vào đó giống như xức lửa thánh. Làm xong, hắn ném than lên cao, những vệt lửa vạch các đường dài trong không khí.
Tôi chưa kịp trấn tĩnh lại thì nhà thuyết giáo đã trở về vị trí cũ, mặt hắn vẫn thản nhiên như không. Còn cô gái bận đồ trắng đang chậm rãi, trang trọng bước lại phía hố than. Bây giờ tôi mới nhìn rõ là cô ta đi chân đất.
Trong âm điệu hân hoan của “tiếng trời”, cô gái bình thản giẫm bàn chân trần lên đám than đỏ rực và khoan thai bước đi.
Tôi rú lên chờ ngọn lửa bén vào chiếc váy dài mỏng manh và cô gái sẽ biến thành một bó đuốc lung linh.
Những tiếng hét kinh hoàng rộ lên ở phía góc phòng đối diện. Nhưng không hề có gì xảy ra.
Chiếc váy chẳng rõ vì sao không bốc lửa. Với vẻ hờ hững của người mộng du, cô gái bước đi trên đống than hồng. Đôi bàn chân nhỏ nhắn hình như không hề sây sát gì cả.
– Xin lỗi chị nhé, tôi không chịu nổi nữa! - tiến sĩ bỗng nhiên thốt lên và bắt đầu vội vàng cởi quần dài.