Chỉ mười lăm phút sau chúng tôi đã ngồi vào xe. Mẹ Ma-ri tuy vậy cũng đã kịp nhét lên ghế sau biết bao nhiêu là gói thức ăn. Cụ làm như thể chúng tôi đi thám hiểm Bắc Cực vậy.
– Đừng tranh cãi với bà già -Gia-cốp nói thầm. - Vô ích thôi. Những thứ nào ngon thì chúng ta giữ lại, còn bao nhiêu loại khác thì sẽ vứt đi khi nào xe ra khỏi thành phố.
Chúng tôi đã làm như vậy khi xe dừng lại dưới bóng râm một cây sồi cổ thụ. Sau đó xe phóng qua một thung lũng xanh rồi dọc theo con sông Ranh, đi về phương nam, nơi ngọn núi Đan-điu-Mi-đi phủ dày tuyết đang lóng lánh trong ánh nắng.
Một ngọn gió mát thổi vèo qua tai chúng tôi và làm đung đưa những ngọn cây ven đường. Tiến sĩ Gia-cốp khéo léo cho xe chạy rất êm với một tốc độ nhanh và hỏi về cuộc sống của tôi. Lúc đầu tôi có ý cảnh giác: “Anh ta đang hỏi cung mình chăng?”, và tôi đã trả lời khô khan, cộc lốc. Nhưng dần dần tiến sĩ đã thu hút được tôi.
– Trong nhà còn những ai nữa?
– Các gia nhân.
– Họ có nhiều không?
– Ba người thôi. An-tô-ni-ô - người làm vườn đồng thời là tài xế. Vợ anh ta - Li-na - là đầu bếp. Cô sen tên là Rô-da-li. Tất cả chỉ có vậy.
– Họ đã giúp việc gia đình chị lâu rồi chứ?
– Lâu rồi. Từ thời thơ ấu - tôi trả lời và vội chữa lại ngay: - Tức là từ thời tôi còn thơ ấu. An-tô-ni-ô là người Tây Ban Nha.
– Người Tây Ban Nha à?
– Vâng, anh ta đến quê tôi vào năm ba mươi tám, lúc còn là một cậu bé. Tiến sĩ biết đấy, hồi nội chiến nhiều người Tây Ban Nha đã đến lánh nạn ở nước ta. Li-na là một đầu bếp khá, biết chế biến thành thạo các món ăn kiểu Pháp và Đức. Nhưng khi nào buồn nhớ quê hương thì An-tô-ni-ô đuổi vợ ra khỏi bếp và tự nấu lấy món canh Tây Ban Nha, vừa làm hắn vừa hát những bài ca thê lương. Món canh rất ngon ấy được gọi là “pha-ba-đa đơ A-xtu-ri-ax”. Anh đã thử lần nào chưa?
– Chưa, rất tiếc là chưa có dịp. Còn cô sen thì hình như tên là Rô-da-li phải không?
– Vâng, chúng tôi là những người đồng niên, đã lớn lên cùng nhau. Trước kia mẹ cô ta cũng là cô sen của gia đình tôi.
Gia-cốp miệng hỏi tôi, mắt không rời khỏi đường và từ từ giảm tốc độ. Đường ở đây chạy ngay bên bờ sông Ranh, dưới chân những tảng đá ngất ngưởng. Người ta dựng một hàng lưới mắt cáo để chống lở cho đường. Tuy vậy đôi chỗ vẫn còn có những đống đá có lẽ do núi mới sụt xuống mà công nhân làm đường chưa kịp dọn.
Ở những nơi này người đi đường không dám hét lớn, thậm chí không dám nói to vì sợ giọng nói cũng có thể làm lở núi. Chúng tôi cho xe đi rất chậm. Tôi hạ giọng như một kẻ đang có âm mưu gì đó, và ngồi dịch lại gần Gia-cốp.
Tôi kể cho tiến sĩ nghe về bác sĩ Re-na, rằng ông ấy ngày nào cũng ăn cơm với gia đình tôi rồi sau đó lững thững lỉnh ra góc vườn làm một giấc ngủ, rằng ông ấy đã liều mình hút màng bạch hầu từ họng tôi ra và cứu tôi khỏi ngạt thở hồi nhỏ.
– Bố mẹ chị mất lâu rồi à?
– Vâng, mẹ tôi qua đời khi tôi mới lên tám tuổi. Còn bố thì tôi hoàn toàn không nhớ gì. Thời chiến tranh, bố tôi đã sang Pháp rồi bị mất tích. Thậm chí tôi quên mất cả nét mặt ông. May mà có một lần tình cờ cùng với bác gái lục lọi trong đống giấy linh tinh, tôi nhặt được một bức ảnh. Đấy là ảnh bố tôi. Tôi chỉ nhớ lờ mờ rằng bố có ria xoắn, mắt xanh, một nốt ruồi trên má trái.
Tôi im lặng và tiến sĩ cũng cố để cho tôi chìm đắm trong hồi tưởng. Sau đó anh mới hỏi:
– Có nghĩa là chị đã sống gần như cả đời với bác gái phải không? Bà già đã nuôi nấng và dạy dỗ chị à?
– Vâng, và tôi rất quý bác ấy.
– Tính cách bà già có tốt không?
Tôi liếc nhìn Gia-cốp và muốn nói; “Nhà tâm lý học quái gì anh, nếu hỏi những câu như vậy”. Nhưng tôi đã kịp im lặng.
Có thể bằng vài lời mà nói lên được tính cách của một con người hay không? Có thể nói ngay được rằng người đó hiền lành hoặc độc ác, vui vẻ hoặc cau có hay sao? Những người hiền lành cũng có khi trở nên độc ác, và những người vui tính không phải lúc nào cũng sung sướng thỏa mãn với cuộc đời. Chỉ có các nhà tâm lý học mới phân ra nào là thể lạnh lùng, thể bình thản, thể nóng nảy v.v... Lại còn có cả những thể tâm lý đặc biệt nào đó nữa mà người ta đã dạy cho tôi ở trường đại học tổng hợp, nhưng tôi quên mất rồi.
Song tiến sĩ vẫn chờ câu trả lời nên tôi nói ngắn gọn:
– Tôi yêu quý bác ấy.
Gia-cốp lặng lẽ gật đầu ra vẻ hoàn toàn hài lòng, rồi cả hai chúng tôi đều ngồi im, lần này thì rất lâu...
Xa xa trên triền núi có một vật gì lấp lánh vài ba lần. Tôi nhìn kỹ và phát hiện ra những toa goòng du lịch treo trên cáp. Chúng đang nhô lên khỏi thung lũng, các cửa kính phản chiếu ánh mặt trời.
Tôi không nói chuyện nữa mà cố gắng suy nghĩ để liệt bác gái mình vào loại tính cách nào.
Hiền hậu à? Tất nhiên rồi! Tuy vậy không phải tình cờ mà tôi hơi do dự khi quyết định mời tiến sĩ về nhà trong lúc chưa có ý kiến của bác. Bà già sẽ tiếp đón chúng tôi như thế nào đây?
Rõ ràng bác gái là một con người biết tự trọng, không tự kiêu, luôn luôn nhạy bén và chu đáo đối với gia nhân và nói chung với tất cả những người chân thật. Tất cả láng giềng đều mến bác ấy. Duy chỉ có một điều là lúc nào bác cũng muốn dạy người khác. Bà già rất hãnh diện về những ông quan võ thuộc dòng họ xa xưa của nhà mình tới mức buồn cười. Bác ấy cứ quả quyết rằng bà là cháu chắt trực hệ của hiệp sĩ Vin-hem Ten và năm nào cũng đến An-đôn-phơ để dự lễ kỷ niệm ông ấy.
Rất tự hào về dòng dõi nhà binh, thế mà trong thời gian đại chiến bác ấy đã tích cực cứu trợ những tù binh người Pháp, người Nga, người Tiệp từ Đức trốn sang.
Tuy nhiên cũng có thể lòng bao dung đối với những kẻ khốn cùng của bác ấy được di truyền từ Vin-hem Ten cũng nên?
Ngay hiện nay bà già vẫn đang ra sức đấu tranh cho chính nghĩa và chân lý. Bác ấy là một thành viên tích cực nhất của các hiệp hội phụ nữ.
Song ngay cả lòng nhân từ cũng có thể làm hại kẻ khác. Tôi tin rằng chính bà già đã tống bố tôi ra khỏi nhà. Bác ấy rất yêu em gái mình, tức là mẹ tôi, và vì tình yêu mù quáng đó đã gây sự với người em rể, tức là bố tôi. Do đó bố tôi đã phải bỏ sang Pháp rồi mất tích ở đó. Có lẽ vì thế mà mẹ tôi mất sớm. Là một phụ nữ thông minh, chắc bác ấy cũng biết điều đó, song lòng tự trọng đã cản trở sự thú nhận của bà già.
Không, dẫu sao tôi cũng rất yêu bác mình, còn đối với bác Phrăng thì tôi hoàn toàn hờ hững. Thậm chí tôi cũng không hề để ý rằng suốt ngày bác ấy ở trong nhà băng. Kinh khủng thật, bây giờ bác gái bị ốm và mọi thứ trong nhà bị đảo lộn...
Bỗng tiến sĩ Gia-cốp mà tôi đã quên lãng đi trong dòng suy nghĩ hỏi một câu gì đó. Tôi nghe không rõ và ngước mắt nhìn anh dò hỏi.
– Liệu chúng ta đã đi quá chỗ rẽ vào nhà chưa hả chị? - tiến sĩ hỏi lại.
– Vâng, sắp đến rồi. Kia kìa, ở cạnh tiệm cà phê ấy.
– Tốt lắm.
Đến gần tiệm cà phê, Gia-cốp phanh xe lại.
– Anh vòng xe vào lối kia, chỗ cây bách!
Mười phút sau Gia-cốp đã dừng xe lại trước ngôi nhà ấm cúng với những cây dẻ gai già bao quanh. Cảnh nhà của chúng tôi rất tươi mát: tường trắng, cửa chớp xanh. Sau khi xuống xe, tôi mở rộng cổng đón khách. Lối vào nhà đi giữa những chậu hoa thiên trúc quỳ màu hồng, màu tím.
– Xin mời anh - tôi lên tiếng, tuy rằng trong lòng cũng không biết chắc là bác tôi sẽ đón khách ra sao.
Rô-da-li đã chạy ra đón chúng tôi, tay đỡ chiếc khăn chụp đầu trắng tinh. An-tô-ni-ô đeo tạp dề đứng chống xẻng dưới bóng cây táo tò mò ngắm nhìn người bạn đồng hành của tôi. Cái anh chàng này thật là láo lếu, thậm chí không thèm nghiêng mình chào khách.
Nỗi lo lắng của tôi may mắn không trở thành sự thật. Bác gái đang lúc vui vẻ nên tươi cười bước ra đón khách. Tôi giới thiệu với mọi người rằng tiến sĩ Gia-cốp là bạn cũ, một kỹ sư mới tốt nghiệp ở Pháp về.
– Trông anh ta có vẻ dễ chịu đấy - bác gái âu yếm nói với tôi khi Gia-cốp đã vào buồng ngủ của khách để thay quần áo, chuẩn bị ăn cơm tối. - Thực ra không đẹp trai lắm. Nhưng thời buổi này nói chung không còn đàn ông đẹp nữa; con người đã thay đổi kinh khủng. Rất tốt là cháu đã mời anh ta về đây. Cháu đang cần được giải trí.
Tôi hơi khó chịu khi thấy Gia-cốp cứ quan sát kỹ lưỡng mọi thứ như một thám tử thực thụ đang hành nghề. Nhưng khi cùng nhau bước ra sân thượng, anh đã làm tôi yên lòng.
– Chỗ chị ấm cúng thật. Một vẻ đẹp trang nghiêm hùng vĩ, không phải là vẻ đẹp ngọt ngào như kiểu Bờ Xanh của chúng tôi. Còn cái gì đang thấp thoáng xa xa phía sau mái nhà thế?
– Đấy là một xóm nhỏ và nhà máy gạch.
Tới bữa cơm tối, như thường lệ, bác sĩ Re-na đã có mặt và theo thói quen ông bắt đầu ca thán về y học hiện đại, chửi rủa cả tân dược và những học thuyết mốt mới đang thịnh hành.
Tôi rất lo rằng Gia-cốp không tự chủ được và dính vào cuộc tranh cãi rồi để lộ nguyên hình. Song tiến sĩ đã biểu lộ một tài năng nghệ sĩ tuyệt vời trong khi sắm vai một kẻ hoàn toàn mít đặc về những vấn đề y học. Thậm chí về gần cuối bữa ăn anh còn giả vờ quá mức.
Đã có một thời điểm nguy hiểm khi bác sĩ Re-na mở đầu câu chuyện về học thuyết Phrớt*. Ông già cho rằng đấy cũng là một học thuyết chạy theo mốt. Theo tôi thì suýt nữa Gia-cốp để lộ nguyên hình vì anh tỏ ra rất am hiểu về vấn đề này. Và còn một lần nữa trong lúc lơ đãng anh đã biểu diễn trò xuyên đỉnh với điếu thuốc đang cháy. Nhưng rất may mắn là ngoài tôi ra không ai nhận thấy việc ấy cả.
Nói chung thì bữa cơm tối trôi qua êm thấm. Chỉ có lúc gần cuối, khi ăn pho-mát và hoa quả, tôi lo lắng nhận thấy bác gái trở nên lơ đãng, ưu tư, ra vẻ như đang cố nhớ một điều gì đó.
Tôi và bác sĩ Re-na đưa mắt làm hiệu cho nhau vì hai chúng tôi đã biết rằng một sự trầm tư như vậy thường được kết thúc như thế nào...
Song vẫn chưa có gì xảy ra. Mọi người rời khỏi bàn ăn. Bác gái đi xuống bếp để sắp đặt công việc ngày mai - một dấu hiệu tốt lành, có nghĩa là tiến sĩ thực sự chiếm được cảm tình của bà già, được coi là quý khách.
– Cô có cần tôi nữa không hả Clô-đi-na? - bác sĩ Re-na hỏi tôi một câu đầy ý nghĩa.
– Không, thưa ông bác sĩ thân mến ạ!
– Chúng ta sẽ hy vọng như thế - ông già vừa lắc cái đầu bạc vừa làu bàu một cách không tin tưởng lắm. - Vậy tôi đi đây, cô bạn thân mến ạ! Tôi sẽ không làm phiền gia đình nữa.
Từ dưới bộ lông mày rậm, bác sĩ đưa mắt liếc nhìn vụng trộm về phía tiến sĩ Gia-cốp lúc đó đang đứng ngắm tranh ở góc phòng.
– Ồ, bác tuyệt nhiên không làm phiền ai cả - tôi luống cuống. - Cháu tiễn chân bác nhé!
– Thôi, cô không đuổi kịp tôi đâu. Cô đi dò dẫm như ruồi ngủ gật ấy. Đã đi là phải đi thật nhanh, hùng dũng như nhà binh mới được.
Đi nhanh với mục đích phòng bệnh là một trong những phương châm rèn luyện của bác sĩ Re-na. Khơi mào chuyện đó ra rất nguy hiểm. Tôi vội chúc ông già ngủ ngon và bác sĩ cất những bước dài hùng dũng theo lối mòn đi về nhà mình.
Tôi và tiến sĩ cùng nhau bước ra vườn cây. Đến một góc vườn vắng vẻ xa nhà, tôi hồi hộp hỏi:
– Thế nào hả anh?
– Theo tôi thì bác gái chị hoàn toàn khỏe mạnh. Tất nhiên là đáng lý ra còn phải kiểm tra phản xạ thần kinh, làm các xét nghiệm... Thôi được, chị đừng giận nhé, không cần những thứ đó - Gia-cốp cười. - Các phản ứng hoàn toàn bình thường, tư duy mạch lạc và tiếp chuyện rất thú vị. Tôi chưa kịp nhận thấy một biểu hiện bệnh lý nào. Nói chung bác ấy hoàn toàn bình thường.
Đến đây chúng tôi bỗng nghe được giọng nói của bác gái vọng ra từ sau bụi kim ngâu. Những tiếng nói bị ngắt quãng bởi một sự xúc động mãnh liệt:
– Vâng, niềm tin của con đang được củng cố. Những nghi ngại cuối cùng đang biến mất, thưa đức... Xin lỗi, nhưng con không biết gọi ngài như thế nào? Thánh đồ à? Chỉ vậy thôi ư? Kỳ lạ thật, thế mà con cứ muốn gọi ngài là đức giáo chủ, kính thưa đức giáo chủ...
Chúng tôi liếc nhìn nhau và bắt đầu rón rén chui qua các bụi cây, cành lá cứ rung rinh xào xạc.
– Con sẽ làm tất cả những gì mà giọng nói yêu cầu. Ngài không cần phải đến, có gì mà phải đến, có gì mà phải lo lắng...
Tôi vạch cây nhìn ra thì thấy bác gái đang quỳ giữa một bãi cỏ trống trải. Chỉ có một mình thôi, thế mà bác ấy lại nhìn rất chăm chú như có người đứng đó và nói chuyện thản nhiên:
– Vâng, tất nhiên là ngài nói đúng. Tuy đôi khi sự nghi ngờ đã le lói trong lòng con, nhưng bây giờ thì con hoàn toàn tin tưởng. Làm sao mà con lại không tin vào ngài được cơ chứ?
Bỗng bác gái quay người lại phía bụi cây và tôi vội bước ra để bác ấy khỏi nhìn thấy tiến sĩ.
– Clô-đi-na, cháu đấy à? - bà già thở phào. - Gớm, cháu làm bác hoảng lên. Lúc nào cũng rón rén rình mò là thế nào? Cháu đã qua cái thời chơi trò ú tim rồi đấy!
Nói đến đây, dường như vụt nhớ ra điều gì, bác gái lại quay về phía khoảng trống, cúi gập mình sát đất.
– Xin ngài hãy tha thứ cho nó, thưa đức thánh đồ. Nó còn non dại.
Sau đó bác ngoảnh về phía tôi, nghiêm khác hỏi:
– Tại sao cháu lại không chịu chào hỏi gì cả?
– Chào ai hả bác?
– Chào đức thánh đồ Pi-ốt. Cháu không nhìn thấy à? Ngài lại đến để củng cố niềm tin cho bác. Sao cháu lại im lặng?
Mặt tím lại vì tức giận, bác gái vụt đứng dậy hét vào mặt tôi và vung tay đe dọa:
– Sao mày cứ đứng nhìn tao như một con điên vậy hả? Mày lại khăng khăng là tao tự nói với chính mình phải không? Bộ mày không thấy ngài hay sao? Đấy kia, ngài đấy! Đức thánh đồ Pi-ốt đấy! Không thấy à? Thế thì đi đi, đừng quấy rầy chúng tao, cút đi cho rảnh mắt!
Nấp trong một bụi cây, tôi kinh hãi thấy bác gái lại quỳ xuống van xin nhục nhã, mặt hướng vào khoảng trống.
– Con xin đức thánh đồ tôn kính đừng giận nó. Đôi khi con cũng phát điên lên vì nó, nhưng nó không làm gì ác độc đâu, con biết mà. Nó rất hiền lành.
Tôi và Gia-cốp lẻn ra khỏi bụi cây và vội vàng đi theo lối mòn về phía cuối vườn, tại đó tôi rụng rời gục xuống ghế và hỏi qua suối nước mắt:
– Anh đã thấy chưa?
Tiến sĩ lặng lẽ gật đầu.
– Thế mà anh nói bình thường. Tôi phải làm gì đây? Hay là gọi bác sĩ Re-na?
– Phải chăng ông ta biết cách chữa chạy được?
Tôi chán nản lắc đầu.
Tiến sĩ im lặng hồi lâu và trầm tư hút thuốc lá.
– Cho tôi xin điếu thuốc - tôi nói.
– Cái gì? À, xin mời. Xin lỗi, tôi quên mời chị.
– Ôi, nhưng tôi biết làm gì đây? - tôi rên rỉ - Lúc thì chó sói, lúc thì gấu, còn bây giờ lại thánh đồ Pi-ốt. Bác ấy thực sự nhìn thấy không anh?
– Chắc là có. Chị không thấy đồng tử của bà già co lại, giãn ra như những khi chúng ta theo dõi một vật gì đó đang chuyển động hay sao? Rất kỳ lạ đấy! Các bệnh nhân tâm thần thường có những cơn ảo giác rất sinh động. Hình như tôi đã nhầm, dẫu sao cũng cần phải mời một bác sĩ tâm thần có kinh nghiệm. Tôi sẽ thưa chuyện với giáo sư Rên-hát. Đối với tôi, giáo sư chưa bao giờ từ chối một việc gì...
– Có nghĩa là anh nghĩ bác tôi bị điên à?
Tiến sĩ nhún vai một cách ngờ vực rồi hỏi:
– Những cơn kịch phát như thế này có hay diễn ra không? Có thường xuyên không?
– Không, theo tôi thì không thường xuyên lắm. Khoan đã... Tôi nhớ rằng lần cuối cùng bác ấy nhìn thấy con chó sói trong vườn là vào tuần trước. Cần phải hỏi lại bác sĩ Re-na, ông ấy có viết nhật ký và ghi lại trong đó những chuyện tương tự.
– Thế à?
– Vâng, ông ta còn viết bài gửi cho một tạp chí khoa học nào đó. Tất nhiên là không đăng tên thật của bác tôi. Chúng tôi có thể biết trước được những cơn kịch phát đó. Anh không nhận thấy rằng vào cuối bữa ăn bà già trở nên ưu tư, lơ đãng hay sao?
– Không.
– Thế mà cũng là nhà tâm lý học à?
– Thực ra tôi có để ý bác gái chị có điều lo nghĩ gì đó. Tôi là nhà tâm lý học chứ không phải bác sĩ tâm thần nên không coi trọng điều đó. Ở các bà chủ nhà thiếu gì những chuyện phải lo nghĩ.
– Còn tôi và bác sĩ Re-na đã nhận thấy và đề phòng. Trước các cơn ảo giác, bác tôi thường trở nên lơ đãng, ưu tư, cứ như đang cố nhớ ra một điều gì đó...
– Đang cố nhớ ra một điều gì đó... - tiến sĩ lẩm bẩm, vẻ mặt anh bỗng trở nên lơ đãng đến mức tôi phát hoảng lên.
– Anh làm sao thế?
– Không sao. Tôi đang suy nghĩ.
– Thế mà tôi đã lo rằng...
– Chắc chị nghĩ rằng tôi cũng đã bắt đầu hay sao? - tiến sĩ cười. - Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ảo ảnh. Có lẽ tôi vẫn chưa đến mức đó. Các giấc mơ của tôi hoàn toàn bình thường. Vậy nên chị đừng lo cho tôi.
– Nhưng còn bác gái?
– Chuyện này té ra phức tạp hơn nhiều so với suy nghĩ ban đầu của tôi - tiến sĩ trả lời.
– Có nghĩa là anh đã ly kỳ hóa một cách quá sớm và vội quở trách bọn lừa đảo chưa từng biết phải không? Anh thấy chưa, tôi nói rất đúng: không nên nghĩ xấu như vậy về mọi người.
Gia-cốp nhún vai.
– Như vậy là bác tôi ốm, và ốm rất nặng, phải không anh? Có hy vọng khỏi bệnh không?
Tiến sĩ bắt đầu kể rất rời rạc về một chuyện gì đó, về những thành tựu của nền tâm thần học hiện đại, đồng thời về sự phức tạp và khó hiểu của tâm lý con người.
Vào lúc ấy, ở cuối hàng cây, bác gái xuất hiện và thản nhiên gọi chúng tôi như không hề có chuyện gì.
– Anh chị ở đây à? Thế mà làm tôi gọi mãi. Bác mang khăn cho cháu đây, Clô-đi-na ạ. Hãy quàng lên để khỏi bị cảm lạnh. Trời tối rồi, gió sắp thổi mạnh đấy.
– Cháu cảm ơn bác ạ.
– Đi vào nhà có hơn không. Nên để cho khách nghỉ ngơi. Ngày mai tha hồ mà nói chuyện.
Chúng tôi cùng nhau đi vào nhà. Bác gái trở nên rất đáng yêu - tươi cười và đon đả. Tôi quàng khăn ngồi nghe bà già trò chuyện lịch thiệp với tiến sĩ về thời tiết và mọi thứ linh tinh khác. Dường như bác ấy hoàn toàn bình thường.
Tôi thấy buồn nên vội tạm biệt tiến sĩ rồi với lý do đau đầu xin phép đi về phòng mình. Rất may là Gia-cốp cũng chẳng muốn ngồi lâu.
Nằm trong bóng tối, tôi cứ suy nghĩ mung lung và sợ rằng đêm nay sẽ không ngủ được. Từ trong lòng đang vọng tới những điệu dân ca nỉ non ai oán.
Tôi trở dậy bật đèn, mở chiếc tủ con và lấy ba viên thuốc ngủ uống ngay một lần.