Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Lượt đọc: 670 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. MỘT CUỘC TỐNG KHỨ NHỤC NHÃ

Tôi tỉnh dậy muộn, đầu đau như búa bổ, lòng nặng trĩu những nỗi lo vô căn cứ.

“Đẹp mặt thật đấy! Mời khách đến nhà rồi bỏ mặc người ta”. Tôi tự rủa thầm rồi vội vàng chải tóc.

Rô-da-li bảo với tôi rằng bác gái vẫn chưa ra khỏi phòng ngủ, còn ngài kỹ sư đã dậy từ lâu và đang dạo chơi trong vườn với bác sĩ Re-na.

Tôi vội vã đi ra phía họ vì sợ rằng tiến sĩ do quá say mê thảo luận với ông già về các vấn đề y học mà tự tố giác mình.

Sự lo ngại của tôi không phải là vô căn cứ. Vừa bước xuống thềm, tôi đã nghe anh nói:

– Có nghĩa là ông đã thôi miên bà ấy vài lần rồi phải không?

– Vâng, - bác sĩ Re-na hãnh diện trả lời - và rất có hiệu quả. Sau tám lần, bà ấy bỏ hút thuốc. Đến bây giờ vẫn không hút. Một kết quả tuyệt diệu, phải không anh?

– Không tồi lắm - Gia-cốp ầm ừ trả lời.

Họ đi chậm rãi theo hàng cây, nhưng chưa thấy tôi.

– Xin bác sĩ cho biết - Gia-cốp bắt đầu hỏi.

Để ngăn ngừa cuộc nói chuyện nguy hiểm này, tôi vội vã nói to:

– Xin chào các nhà khoa học! Tôi đã dậy rồi.

Cả hai cùng ngơ ngác nhìn tôi.

– Chào cô Clô-đi-na - bác sĩ Re-na nghiêng mình lịch thiệp. - Để phí mất những giờ phút tốt lành ở lứa tuổi cô là lẽ dĩ nhiên, nhưng không thể tha thứ được. Hãy nghe ngạn ngữ dân gian nói gì nhé: “Ai ngủ sớm và dậy sớm...”

– Thì “sẽ có cả hạnh phúc lẫn giàu sang” - Gia-cốp tiếp lời với một giọng châm chọc.

– Bác sĩ Re-na quý mến! - tôi cầm lấy tay ông già và giận dữ nhìn tiến sĩ. - Càng lớn tuổi, cháu càng cố gắng chín chắn hơn và nghe theo những lời khuyên của bác.

– Hãy bắt đầu từ bây giờ đi -bác sĩ cười. - Tôi muốn nói với cô, cô bạn thân mến ạ, rằng sự dạo chơi trong buổi sáng tươi mát với một tập thể ấm cúng như thế này sẽ hoàn toàn bù lại những tổn thất mà tự chúng ta đã gây ra do ngủ quá nhiều. Hãy tự làm quen với nghiệm pháp điều trị này, tôi không quấy rầy anh chị nữa.

Bác sĩ nâng mũ lên, kính cẩn chào Gia-cốp rồi khoan thai bước vào nhà.

Ông già vừa đi khuất, tôi vội hỏi tiến sĩ:

– Anh vừa hỏi cung ông già đấy à?

– Sao lại hỏi cung?

– Tôi nghe anh hỏi bác sĩ về chuyện thôi miên bác gái. Việc đó có gì là xấu xa nào? Bằng thôi miên, bác sĩ đã làm cho bác tôi thực sự cai thuốc hẳn.

– Tôi tin chị, nhưng tôi quan tâm đến...

– Hình như anh nghi ngờ ông già phải không? Tôi biết bác sĩ không kém gì anh biết mẹ Ma-ri đâu, tức là từ thuở ấu thơ. Bác ấy đã cứu tôi thoát chết vì bệnh bạch hầu đấy.

– Tất nhiên đó là những chứng cớ ngoại án rất xác đáng - tiến sĩ nói và bật cười. Nhưng thấy tôi bắt đầu nổi cáu, anh khoác tay tôi và vội nói: - Xin chị đừng giận. Chị hãy tin rằng tôi thật lòng muốn giúp chị, giúp cả chị lẫn bác gái của chị. Tôi nói chuyện với bác sĩ Re-na chỉ vì ông ấy là thầy thuốc và là một người hiểu biết rộng. Không có ai ngoài ông ấy có thể thông báo cho tôi biết những chi tiết như vậy về bác chị.

– Có lẽ anh đã tự tố giác mình bằng những câu hỏi ấy rồi đó. Chắc ông già đã đoán được rằng anh cũng là thầy thuốc.

– Tôi không nghĩ vậy bởi vì tôi rất thận trọng. Tôi chỉ biểu lộ sự đồng cảm ở vị trí người bạn cũ của chị thôi.

– Xin cảm ơn anh! Bây giờ thì ông già đang suy nghĩ về quan hệ của hai ta như thế nào nhỉ? Bác sĩ đã cố gắng để cho chúng mình tâm sự riêng với nhau.

– Nhưng cái mặt nạ của người bạn cũ và một kỹ sư có tài là chính chị gán cho tôi đấy. Rất may cho chị là tôi cũng ít nhiều hiểu biết về kỹ thuật. Do đó có lẽ ông già cũng đã tin rằng tôi là kỹ sư.

– Thôi được, chúng ta đi ăn sáng thôi. Không thì bác gái lại đi tìm và cho rằng chúng ta cố ý lẩn tránh - tôi nói.

Tiến sĩ ầm ừ một cách buồn cười và ngoan ngoãn bước theo tôi đi vào nhà.

– Trong bữa ăn, anh đừng tra hỏi gì bà già nhé! Và xin anh để cho bác sĩ Re-na được yên, có được không?

– Cũng được thôi. Có điều tôi cảm thấy rằng tất cả đều có vẻ là một sự ám thị bằng thôi miên.

– Cái gì? - tôi dừng lại vì đột ngột.

– Hình ảnh mà chúng ta thấy hôm qua ấy mà. Đấy là ảo giác với sự xuất hiện của thánh đồ.

– Chắc anh muốn nói rằng có kẻ nào đó đã thôi miên và ám thị bác tôi về sự xuất hiện của thánh đồ phải không? Nhưng trước đó bác ấy hoàn toàn khỏe mạnh cơ mà. Ai thôi miên mới được chứ? Thật vớ vẩn!

– Bác ấy có thể bị thôi miên trước khi chúng ta về đây. Có những dấu hiệu của hiện tượng sau thôi miên. Bằng thôi miên, người ta có thể ám thị rằng sau một thời gian nhất định phải làm việc gì, hoặc là sẽ nhìn thấy một vật gì đó, ví dụ như người di-gan dắt con gấu, con chó sói, thánh đồ Pi-ốt. Sau giấc ngủ thôi miên, con người sẽ không nhớ gì về việc bị ám thị cả. Nhưng đúng vào thời gian quy định, người ấy sẽ thực hiện tất cả mọi mệnh lệnh được thôi miên. Đấy là ám thị định giờ. Một hiện tượng rất lý thú nhưng đáng tiếc là nó chưa được nghiên cứu kỹ.

Gia-cốp nhìn tôi. Tôi im lặng.

– Và trước khi thực hiện nhiệm vụ theo ám thị, người ấy thường trở nên lơ đãng, có vẻ như đang cố nhớ một điều gì, đang phải làm một điều gì. Chi tiết này đã làm tôi băn khoăn mãi, tôi cứ suy nghĩ và suy nghĩ suốt đêm qua.

– Nên ngay từ sáng anh đã vội đi tìm thủ phạm sau khi biết rằng bác sĩ Re-na rất mê vấn đề thôi miên phải không? - tôi ngắt lời Gia-cốp và lại hỏi tiếp: - Phải chăng anh cho rằng bác sĩ Re-na đã làm những trò ma quái ấy với bà già hay sao?

– Xin chị yên tâm, tôi không hề có ý định nghi ngờ ông già đáng quý ấy đâu. Tôi hỏi chuyện ấy chẳng qua là vì nếu một người nào đó đã bị thôi miên và tin tưởng vào sức mạnh trị bệnh của nó như bác gái của chị chẳng hạn, thì rất dễ bị ám thị thôi miên tiếp.

– Thế ai đã làm chuyện đó? Anh hãy thú nhận rằng anh vẫn muốn đổ lỗi cho bác sĩ Re-na phải không? Hay là anh thấy cô đầu bếp Li-na rất nguy hiểm chăng? Lúc ăn tối, anh đã ngắm nghía cô ta một cách dò xét.

– Tốt hơn là chúng ta hãy vào ăn sáng đã - tiến sĩ trả lời. - Tôi sẽ chứng minh cho chị thấy rằng tôi tuyệt đối tin tưởng vào cô đầu bếp tuyệt diệu của chị. Hay là chị muốn trả thù tôi bằng cách để tôi chết đói chăng?

Nhưng bữa ăn sáng đã không thành.

Khi chúng tôi sắp bước vào nhà thì bác gái đã đứng trên thềm. Nét mặt bà già đang báo trước một sự chẳng lành. Song những lời mà tôi nghe được còn bất ngờ hơn cả trận động đất hoặc ngày tận thế:

– Đồ xỏ lá! - bác gái tức giận gào lên và lấy ngón tay chỉ vào Gia-cốp. - Tôi biết rõ mặt anh rồi. Anh là một thằng đại bịp nấp dưới danh nghĩa học giả. Hãy xéo khỏi nhà tôi đi! Tôi không muốn trông thấy mặt anh nữa!

Chúng tôi đứng chết lặng trước mặt bác gái như hai pho tượng.

Cuối cùng tôi lắp bắp:

– Nhưng bác ơi, có chuyện gì thế? Sao bác lại nói rằng chúng cháu đã đánh lừa bác?

– “Tiếng trời”. Ngài đã làm sáng tỏ những âm mưu xảo quyệt của bọn bay cho tao biết rồi - bà già cau có trả lời rồi lại hét vào tiến sĩ: - Anh còn đợi gì nữa hả? Tôi đã nói rất rõ rồi. Xéo đi! Xéo!

Vị khách bất hạnh của tôi nhún vai và ngập ngừng đi về phía bậc thềm, cố vòng xa bác tôi.

– Anh định đi đâu nữa? - bà già gào to và chặn đường đi của Gia-cốp. - Tôi cấm anh bước vào nhà này!

– Nhưng tôi còn đồ đạc - tiến sĩ lẩm bẩm.

– Đồ đạc của anh ở trong xe rồi. Còn nguyên vẹn cả, anh có thể kiểm tra lại. Trong nhà này không có bọn lưu manh đâu.

Gia-cốp chán ngán nhìn tôi, anh nhún vai ra vẻ thất vọng rồi vội nghiêng mình chào bác gái lúc đó đang đứng trên thềm ngó tiến sĩ với đôi mắt đầy khinh bỉ và căm ghét. Sau đó anh lê bước ra cổng.

Kinh khủng thật!

Hai má tôi đỏ ửng lên. Tôi úp lòng bàn tay vào mặt, nhưng dù sao sự xấu hổ vẫn lộ ra ngoài.

– Bác ơi, sao bác lại làm thế? Sao bác lại dám thế? Bác hoàn toàn... - tôi nghẹn ngào.

– Tao hoàn toàn bình thường -bà già ngắt lời và nhìn chằm chằm vào tôi. - Không phải như vài kẻ khác trong nhà này đâu. Hay là các ngươi âm mưu vu cho người này là bất thường rồi tống vào nhà thương điên chăng?

Lúc ấy tôi không để tâm lắm đến ý nghĩa khủng khiếp của câu nói bóng gió ấy.

Tôi khoát tay và cắm cổ lao theo Gia-cốp.

Tiến sĩ đang đứng cạnh xe của mình và cúi đầu nghe bác sĩ Re-na nói:

– Xin anh bỏ qua cho bà ấy. Chính anh cũng biết đấy, người ốm mà!

– Tất nhiên, lúc này bác tôi không làm chủ được mình - tôi vội nói theo và chạy đến với họ. - Chính chúng ta đã có lỗi, chúng ta đã dựng lên màn kịch với người kỹ sư, chúng ta đã đánh lừa bác ấy.

Gia-cốp ngửng đầu lên và quay về phía tôi. Anh cười.

Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ trông thấy một bộ mặt rầu rĩ, tức giận. Thế mà tiến sĩ đang cười vui vẻ. Hoàn toàn không giả tạo tí nào: anh thực sự đang có chuyện gì đó rất vui. Một con người kỳ cục thật! Không có lấy một chút tự ái nào.

– Anh vui vì cái gì thế? - tôi ngạc nhiên hỏi.

Bây giờ thì tiến sĩ cười toáng lên:

– Rất buồn cười. Còn chị hình như đang định dựng thêm cho tôi một màn kịch nữa thì phải. Trong một buổi sáng như vậy có quá nhiều không? Chị hãy liệu đấy! Tôi vẫn chưa được ăn sáng đâu!

– Thế thì tôi lại càng không hiểu được tâm trạng hớn hở của anh.

– Thôi xin đừng châm chọc nhau nữa - bác sĩ Re-na nói. - Anh chị có còn là trẻ con nữa đâu. Chuyện đã xảy ra không được đẹp mắt cho lắm. Nhưng chính anh chị có lỗi đấy. Đáng ra không nên đánh lừa bà ấy, tuy tôi biết ý định của các bạn là rất tốt đẹp. Sáng nay tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Anh hỏi tôi quá cặn kẽ về các lần thôi miên, anh bạn đồng nghiệp ạ! Anh đã bộc lộ một trình độ chuyên môn rất khá, rất kỳ lạ đối với người kỹ sư. Chỉ qua vài lần nói chuyện nữa thôi là tôi sẽ phát giác anh ngay. Mắt tôi còn tinh lắm.

– Nhưng tại sao bác gái lại biết được nhỉ? - tôi lắp bắp hỏi.

– Chị cũng đã nghe thấy đấy. Giọng nói đã báo cho bà già biết - Gia-cốp nghiêm nghị trả lời.

– Anh cũng tin như vậy à? - tôi vội hỏi.

– “Còn nhiều chuyện ở đời mà những nhà thông thái vẫn chưa nhìn thấy, thậm chí trong cả giấc mơ” - bác sĩ Re-na trịnh trọng trích dẫn lời người xưa, một ngón tay giơ lên rất kẻ cả.

– Tôi và bác sĩ Re-na là những nhà duy vật, chúng tôi chỉ tin vào các sự kiện - tiến sĩ trả lời, đầu anh cúi xuống kính cẩn cứ như các sự kiện đó đang ở trước mặt. - Nếu như bà già nghe được giọng nói, và giọng nói thông thạo mọi chuyện như thế thì chúng ta phải tin chứ.

– Tôi không hiểu gì hết. Anh cứ thay đổi như chong chóng ấy - tôi kinh ngạc. - Và quan điểm của anh biến động theo từng phút, từng giờ, lúc thì thấy cả một tội phạm ly kỳ, lúc thì nghiêm chỉnh thuyết phục tôi về sự có thực của “tiếng trời”. Anh thuộc loại người gì thế nhỉ? Thôi được, mặc kệ anh. Nhưng anh nói đi: Có chữa khỏi không? Có thể giúp bác ấy không?

– Tất nhiên rồi, chúng ta phải giúp bác ấy.

– Tôi rất thích tính lạc quan của anh, anh bạn đồng nghiệp thân mến ạ - bác sĩ Re-na thở dài. - Anh hãy tin rằng tôi đánh giá rất cao những công trình nghiên cứu của anh. Tôi lấy làm hân hạnh vì đã được gặp anh và hy vọng rằng chúng ta sẽ còn thảo luận với nhau nhiều về những vấn đề khoa học trong một hoàn cảnh khác, lúc không có ai quấy rầy. Cửa nhà tôi luôn luôn rộng mở chờ anh. - Bác sĩ nghiêng mình rất lịch thiệp và Gia-cốp cũng đáp lễ lại như vậy.- Nhưng tôi sợ rằng trường hợp này quá phức tạp, anh bạn đồng nghiệp ạ. Anh hãy tin vào lão già này. Tôi theo dõi bệnh tật của bà ấy đã lâu, từ khi nó mới phát ra. Rất đáng chú ý, nhưng hoàn toàn bí ẩn và khó hiểu. Tất cả vẫn còn đen tối, vâng, tất cả.

– Không sao, chúng ta sẽ thử tìm hiểu xem, thưa bác sĩ. - Gia-cốp hoạt bát trả lời. - Bác sĩ nói đúng đấy, việc này rất đen tối. Nhưng tôi cảm thấy rằng đã có tia sáng le lói. - Anh quay người lại âu yếm cầm tay tôi và nói: - Chúng ta sẽ cứu được bác gái. Chị hãy tin ở tôi. Tuy ra đi nhưng tôi sẽ moi ra sự thật. Xin tạm biệt chị nhé! Tôi sẽ gọi điện đến. Còn về phần chị, không được phút giây nào để bác gái lại một mình. Không một phút nào!

« Lùi
Tiến »