Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4974 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Thomas Brown tìm đến địa chỉ của người tên Bradley Irwin theo như trên bằng lái xe của anh ta. Đó là một khu condo gồm nhiều căn nhà chung mái và chung vách nhưng rất khang trang sạch sẽ yên tĩnh.

Chưa ra khỏi xe, Thomas ngồi suy nghĩ và sắp xếp những câu hỏi mình sẽ đặt ra cho người tên Bradley Irwin như thế nào. Thực sự không có chứng cứ gì để điều tra cho đúng nghĩa vì đứa bé gái nhỏ nhất trong đám người đó không có gì chắc chắn đấy là Leah Miller! Nhưng trong cuộc điều tra thì dù là một manh mối thật nhỏ và mơ hồ đôi khi lại trở thành mấu chốt của sự việc!

Tìm đến đúng địa chỉ và số nhà, Thomas bấm chuông chờ đợi.

Tất cả mọi căn condo ở đây đều có một lần cửa sắt bên ngoài. Chuông bấm cũng nằm bên ngoài. Từ cửa sắt vào đến bên cửa gỗ chính chỉ chừng hơn 1 sải tay.

Thomas nghe rõ tiếng chuông kêu rồi có tiếng bước chân người và tiếng lục đục bên trong. Cửa gỗ hé mở. Một người phụ nữ da mầu có khuôn mặt nhỏ bé thò nửa đầu ra nhìn xem ai là người bấm chuông.

Thomas nở nụ cười thân thiện nói:

- Tôi muốn tìm ông Bradley Irwin. Ông ấy có nhà không?

Người phụ nữ đó chừng ngoài 50 tuổi nói tiếng Anh rất chuẩn đáp:

- Không có ở đây!

Thomas kiên nhẫn hỏi lại với giọng nhỏ nhẹ hơn:

- Ông ấy đi vắng sao?

Bà ta nhìn Thomas với vẻ tò mò nhưng không mở rộng cửa hơn khi trả lời:

- Ông ta không có ở đây!

Rất ngỡ ngàng, Thomas hỏi lại:

- Theo như địa chỉ ông ấy ở đây mà!

Người đàn bà giải thích:

- Ông ta là chủ nhà cho chúng tôi thuê căn condo này.

Thomas thở dài thầm trong lòng. À ra là vậy! Lại một bức tường chắn lối khác lại hiện lên!

Chàng tìm một câu hỏi khác:

- Bà thuê căn condo này bao lâu rồi?

Lần này bà ta hỏi lại Thomas với vẻ nghi ngại rõ rệt hiện trên khuôn mặt:

- Tại sao tôi phải cho ông biết chứ?

Thomas hòa hoãn giải thích để cho người phụ nữ này được giải tỏa những hồ nghi:

- Tôi đi tìm ông Bradley Irwin nên chỉ muốn biết là ông ta không còn ở đây bao lâu rồi thôi! Bà không muốn trả lời cũng không sao cả!

Người phụ nữ có vẻ đỡ ngần ngại:

- Chúng tôi mới thuê condo này chừng 1 năm. Còn trước đó ông ta cho ai thuê thì tôi không biết!

Thomas rất ngạc nhiên và không thể không hỏi lại người phụ nữ này:

- Làm sao bà biết trước đây ông ta cho người khác thuê?

- Vì lúc đó chúng tôi rất cần chỗ ở ngay và khi đến đây thì người thuê trước mới dọn ra mà chủ nhà chưa kịp dọn dẹp nên ông ta nói nếu chúng tôi muốn vào liền thì phải tự dọn dẹp rồi ông ta sẽ trừ tiền đó vào tiền thuê nhà, coi như trả công thu dọn.

- Ra là vậy!... À nhưng mà bà có biết ông Bradley Irwin ở đâu không?

- Tôi không biết!

Thomas vẫn gặn hỏi:

- Vậy làm sao bà trả tiền nhà cho ông ta?

- Chúng tôi gửi thẳng vào địa chỉ hộp thư chủ nhà.

Không tiện để hỏi thêm nữa mặc dù Thomas muốn tìm ra địa chỉ hộp thư đó. Định cám ơn bà ta rồi đi nhưng chàng đổi ý và nói vớt vát:

- Tôi có chuyện rất quan trọng cần liên lạc với ông ta… vậy mà bây giờ không biết làm cách nào liên lạc bây giờ…! Tôi từ xa đến đây mới khổ chứ!

Nhưng có lẽ vận may của Thomas vẫn chưa bỏ chàng nên người phụ nữ có vẻ đã tin tưởng Thomas hơn nên nói ngay.

 - Để tôi cho ông địa chỉ hộp thư đó! Chờ đây!

Nói xong người phụ nữ đóng ập cửa vào.

Thomas đứng chờ. Thật là may!

Chỉ vài phút sau người đàn bà lại xuất hiện. Lần này bà ta cũng vẫn chỉ mở hé cửa, tay cầm tờ giấy đã ghi xuống địa chỉ hộp thư của chủ nhà đưa cho Thomas.

Thomas vừa cầm tờ giấy thì bà ta rụt tay ngay lại rồi gật đầu đóng cửa nhưng có lẽ bà ta vẫn nghe thấy tiếng Thomas  cám ơn.

Nhìn xuống địa chỉ hộp thư, Thomas suy tính xem phải làm gì với địa chỉ này? Dĩ nhiên nếu chàng có đến bưu điện nơi có chỗ cho thuê hộp thư thì cũng chẳng tìm được gì vì sẽ không có ai cho chàng chi tiết về chủ nhân hộp thư đó.

*

Trên đường về lại Houston, Thomas gọi điện thoại cho Walker Cox nhưng ông ta không bắt mày có lẽ đang bận rộn. Nhưng trong ngày ông ta sẽ gọi lại Thomas thôi.

Danh tính của người cựu nhân viên tình báo đã qua đời và DNA của ông ta trong bã kẹo cao su vất ở sân cỏ sau hàng rào tại trường học nơi Leah Miller đã mất tích lại cứ quấy rối tâm trí của Thomas suốt chặng đường về.

Đã vậy còn người đàn ông tên Bradley Irwin và nhóm người đó nữa! Làm sao để tìm ra Bradley Irwin? Thời gian không còn dành riêng cho mình Thomas kiếm tìm! Nay thêm với sự có mặt của một đội ngũ chuyên nghiệp chắc hẳn là hùng hậu do tỷ phú Miller thuê hẳn đang cũng lùng sục cho ra những manh mối về đứa con gái bé nhỏ mất tích của gia đình Miller.

Bây giờ đã trở thành một cuộc chạy đua tìm kiếm sao đây? Thomas ghét ý tưởng này! Một mạng sống nhỏ bé đang bị đe dọa! Điều quan trọng là phải tìm ra Leah Miller càng sớm càng tốt!

Chưa bao giờ trải qua một cuộc điều tra mà càng ngày càng phức tạp và hễ vừa có một tin tức gì mới thì lại bị ngăn chặn bởi những thứ càng khó hiểu hơn! Thomas cảm thấy mình đang chạy lòng vòng và vẫn chưa đi đến đâu! Đối mặt với xếp của mình thì không sao nhưng phải nói chuyện với bà Miller mới làm Thomas nao núng vì vẫn chưa tìm ra được manh mối nào về Leah Miller! Tất cả chỉ là võ đoán!

Sự tin tưởng tuy không phải là tuyệt đối của bà Miller vào tài năng của Thomas càng làm cho chàng thêm áp lực và muốn phát điên lên!

Walker Cox đã vậy lại còn đẩy hết sang cho Thomas một cách khéo léo nhưng trực tiếp! Làm sao để tìm ra Leah Miller đây, Thomas tự hỏi mình?

Khi về đến Houston đã muộn, Thomas đi thẳng về căn gác trọ chứ không ghé văn phòng vì chẳng có gì để tường trình với xếp của mình!

Sau 9 giờ tối, Walker Cox gọi lại cho Thomas.

Vừa bấm nút nghe thì đã nghe giọng Walker Cox hỏi Thomas ngay:

 - Anh tìm được Bradley Irwin không?

Thomas thở dài:

- Chưa tìm được!

- Đã dọn đi nơi khác rồi sao?

- Không phải vậy! Bradley Irwin là chủ căn condo đó thật nhưng hắn ta cho người khác thuê chứ không ở đó! Người thuê nhà cũng không biết hắn ta ở đâu!

Walker Cox vặn hỏi:

- Người thuê nhà trả tiền thuê thế nào?

- Gửi vào địa chỉ hộp thư ở bưu điện!

Cả hai đều im lặng. Walker Cox lại hỏi Thomas:

- Theo anh xác suất đứa nhỏ nhìn thấy trong hình chính là Leah Miller có cao không?

Thomas nhún vai chán nản trả lời:

- Năm mươi năm mươi!

Walker Cox không nói gì sau câu trả lời của Thomas.

Thomas dò dẫm hỏi ông ta:

- Ông biết danh tính của người đó chứ?

Walker Cox nghiêm giọng hỏi lại mặc dù thừa biết Thomas muốn hỏi ai:

- Người nào chứ?

Thay vì nói toạc ra, Thomas chỉ nói lấp lửng:

- Bã kẹo cao su!

Walker Cox trả lời với vẻ dè dặt vì cả hai đều đang nói chuyện qua điện thoại. Nhưng cho dù có là đang đối mặt thì Walker Cox cũng không thể tiết lộ chuyện này được.

- Có rất nhiều tên khác nhau cho một người!

Thomas hiểu ngay nên biết cho dù mình có moi móc đến đâu Walker Cox cũng sẽ không tiết lộ nên không hỏi thêm.

Walker Cox tìm cách giải thích cho Thomas hiểu thêm một cách gián tiếp lý do vì sao ông ta không thể tiết lộ.

- Điều này có thể gây phiền phức cho nguồn tin đó. Vả lại theo như tôi thấy vấn đề này rất nhậy cảm và có thể gây rắc rối đến nhiều người… Có thể ngay cho chúng ta nữa! Tôi nói vậy anh hiểu chứ?

Câu nói này xác định là Walker Cox biết danh tính của người đó! Không những vậy câu trả lời này của ông ta còn đưa vấn đề lên cao hơn nữa chứ không chỉ là bí mật không thôi!

Sự tò mò trong con người có lẽ sinh ra là đã mang sẵn mầm mống để làm những công việc điều tra như Thomas hiện đang làm càng khiến chàng không thể bỏ cuộc cho dù không có sự giúp đỡ của Walker Cox đi chăng nữa!

*

Vẫn còn trăn trở với cuộc điều tra về sự mất tích của Leah Miller làm Thomas mất ngủ. Khi trời đã sáng dần, Thomas không muốn nằm nướng thêm nên tung chăn ngồi dậy. Chàng hơi chần chừ nhưng rồi quyết định gọi điện thoại cho Walker Cox lần nữa.

Nhìn đồng hồ. Hãy còn sớm cho một ngày mới nhưng nôn nóng nên Thomas không thể chờ được.

Giọng của Walker Cox có lẽ mới ngủ dậy và đầy vẻ mệt mỏi:

- Sao rồi?

- Ông có tin gì thêm về vụ Leah Miller không?

Dĩ nhiên Walker Cox hiểu ngay thay vì hỏi ông ta là có nghe tin tức gì khác không từ đội ngũ điều tra mới mà tỷ phú Miller đã thuê mướn, Thomas không tiện hỏi thẳng như vậy. Xem ra Thomas đang lúng túng trong mớ bòng bong rắc rối này!

- Có tin gì mới là tôi báo cho anh biết ngay, đừng lo! Phần tôi không có tin gì thêm. Còn nhóm điều tra kia chỉ đến sở cảnh sát thu thập tin tức về trường hợp Leah Miller một lần mà thôi, không thấy trở lại nữa!

- Chuyện bã cao su và nghi vấn có trong hồ sơ chứ?

Walker Cox hắng giọng rồi mới trả lời:

- Có ghi vì đã làm xét nghiệm DNA. Nhưng kết quả thì như tôi nói với anh lúc đầu mà thôi!

Thomas hiểu là chuyện DNA đó thuộc về một người trong quá khứ có làm trong ngành tình báo đã không được Walker Cox nhắc đến. Và người đó đã không còn sống trên cõi đời này! Chấm hết!

Không thấy Thomas nói gì, Walker Cox cười trong cổ họng. Tiếng cười không hẳn là tiếng cười! Ông ta hỏi Thomas:

- Sao hả? Thỏa mãn với câu trả lời của tôi chưa?

- Thật điên đầu! Tôi thấy mình cứ như toàn đi vào ngõ cụt! Lúng túng không thấy đường ra nữa!

Bây giờ Walker Cox cười to:

- Cho anh hiểu thế nào là nỗi đau của một người điều tra của những vụ sau bao nhiêu năm vẫn không có kết quả và không tìm ra được câu trả lời!

Thomas cả quyết xác định với Walker Cox:

- Tôi nhất định không bỏ cuộc! Và sẽ tìm ra Leah Miller!

Walker Cox tâm sự:

- Tôi có một đồng nghiệp lớn tuổi hơn tôi cũng giống như anh vậy, nhất định không bỏ cuộc! Anh ta nhất định đeo đuổi cho dù sau bao nhiêu năm vẫn dậm chân tại chỗ! Tôi đã ngưỡng mộ sự dai dẳng và kiên quyết của anh bạn đồng nghiệp này! Đã có những lúc tôi đã nghĩ người đồng nghiệp của tôi bị ám ảnh về những vụ đó! Không ngờ bây giờ lại gặp một người trẻ tuổi như anh cũng như thế!

Thomas nói ngay:

- Tuy nói như vậy nhưng phải chờ thời gian mới biết được!

Walker Cox lại cười nữa:

- Anh còn độc thân thì khác! Một người trong ngành điều tra như chúng ta nếu có gia đình thì lại là chuyện khác vì sẽ có rất nhiều cản trở! Nhiều hôn nhân đã tan vỡ hay gặp nhiều vấn đề cũng nan giải do công việc đòi hỏi quá nhiều thì giờ và tâm sức của chúng ta làm lơ là gia đình! À… nhưng mà anh có bạn gái chứ?

Thomas thú nhận:

- Chưa có! Và không biết bao giờ mới có nữa!

- Sợ làm tổn thương người khác sao?

Thomas chưa hề nghĩ đó là nguyên nhân nhưng cũng nói cho qua chuyện:

- Cũng có thể là một phần nhưng thực sự tôi thích thuận theo tự nhiên, chuyện gì đến thì sẽ đến, nhất là chuyện tình cảm! Hiện tại trong đầu của tôi chỉ có Leah Miller! Không biết con bé bây giờ ở đâu, ra sao rồi?... Còn sống hay đã chết…?

Walker Cox vận động và khích lệ tinh thần Thomas:

- Cố gắng và kiên trì! Chúc anh may mắn! Có tin gì tôi báo cho anh biết ngay!

« Lùi
Tiến »