Giọt Lệ Tháng Sáu

Lượt đọc: 4978 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Nhóm người của Asher được dặn dò phải dậy sớm và làm thêm thủ tục trước khi dùng bữa sáng.

Manish Gupta vẫn là người tiếp đón, anh ta nói với cả nhóm:

- Trước khi bước vào cuộc thí nghiệm, chúng tôi cần một vài thủ tục phải làm. Về phần Daniel, Miriam, Rebecca và Talia sẽ phải qua xét nghiệm máu tổng quát cũng như xác định nhóm máu nữa cho an toàn. Trong lúc chờ đợi xin mời ông Asher và Bradley sang đây với tôi.

Nhân viên phụ trách đưa Daniel, Miriam, Rebecca và Talia đi.

Manish đưa Asher và Bradley đến văn phòng của anh ta và giải thích:

- Như quý vị cũng đã biết mặc dù Cerebrochip đã được Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) phê duyệt vài tháng trước nhưng cấy chip vào não bộ con người để chữa một số bệnh như trầm cảm, parkinson, autism, mất trí nhớ..v…v.. vẫn đang là một ước mơ rất gần. Ngoài ra, chip thần kinh có thể mở ra khả năng điều trị bằng cách kích thích chính xác vùng não tổn thương – điều mà các loại thuốc truyền thống chưa chắc làm được.

Những điều này đối với Bradley không có gì mới lạ nhưng chuyện Cerebrochip có thể làm được mới là điều mà Bradley muốn biết ngay trong giây phút này. Nghĩ như vậy nên Bradley hỏi Manish liền:

 - Tôi muốn biết chi tiết việc thử nghiệm của Cerebrochip đến mức nào rồi?

Manish hoan hỉ cười trả lời:

- Việc mời hai vị và các em tham gia trong thử nghiệm đầu tiên này dĩ nhiên là vì chúng tôi đã chắc chắn.

Bradley gặn hỏi:

- Anh có thể nói chi tiết cụ thể không? Hai chữ “chắc chắn” đối với ai khác thì không sao nhưng đừng quên tôi đã tham gia vào cuộc nghiên cứu này từ đầu!

- Dĩ nhiên tôi hoàn toàn hiểu bởi vì ông không trực tiếp theo từng bước tiến của Cerebrochip. Neuralink hoạt động và đi trước chúng ta. Noland Arbaugh là người đầu tiên trên thế giới được cấy chip não của Neuralink. Người thanh niên 29 tuổi, sống tại tiểu bang Arizona, bị liệt tứ chi sau tai nạn khi lặn biển 8 năm trước. Noland Arbaugh đã đồng ý cấy chip vào não. Mọi sự tưởng như suông sẻ nhưng thiết bị cấy ghép gặp vấn đề cơ học, khi một số sợi gắn điện cực nằm trong mô não bắt đầu tự tách khỏi mô, khiến "hoạt động không bình thường". Neuralink tuy đã khắc phục vấn đề thông qua bản cập nhật phần mềm, nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết triệt để.

Manish ngừng lại một chút rồi giải thích tiếp:

- Đó là vấn đề của Neuralink! Nhưng Cerebrochip thì khác! Chúng tôi đã khắc phục được vấn đề này qua một phương cách khác. Cerebrochip đã qua mặt Neuralink! Chúng tôi đã thử nghiệm không chỉ trên một người mà 3 người ngay khi vừa được Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) phê duyệt. Cerebrochip chưa công bố chuyện này công khai và danh tính 3 người thử nghiệm đầu tiên này vẫn được giấu kín trong thời điểm này.

Bradley hỏi ngay:

- Anh nói một số sợi gắn điện cực nằm trong mô não bắt đầu tự tách khỏi mô, khiến "hoạt động không bình thường" nghĩa là sao?

Manish giải thích:

- Thiết bị cấy ghép của Neuralink cũng như của Cerebrochip đều có những sợi mỏng bằng 1/14 chiều rộng của một sợi tóc. Bộ phận chip siêu mỏng chứa khoảng 64 sợi khác nhau. Thiết bị này giúp truyền tín hiệu trong não bệnh nhân cấy ghép. Tuy nhiên với thiết bị cấy ghép của Neuralink, một tháng sau khi cấy chip, một số sợi kết nối tự tách khỏi mô. Vấn đề xảy ra do não di chuyển khoảng một mm. Khi kiểm tra kỹ, thực sự bộ não thực tế xê dịch khoảng 3 mm.

Bradley nóng nẩy hỏi lại:

- Vậy làm cách nào để khắc phục được vấn đề này?

- Tôi xin lỗi không thể giải thích chi tiết về chuyện này vì đó là bí mật chuyên môn mà Cerebrochip đã làm được! Cerebrochip đã vượt qua mặt Neuralink! Ước mơ đã trở thành sự thật!

Bradley vẫn hỏi tiếp:

- Tình trạng 3 người bệnh đầu tiên mà Cerebrochip thí nghiệm hiện tại như thế nào?

Manish cười:

 - Rất tốt! Chúng tôi sẽ công bố thành công này trong vài ngày tới! Có thể lúc đó tên tuổi người bệnh nhân đầu tiên đó sẽ được công bố! Cerebrochip đang tiến hành thí nghiệm trên 2 bệnh nhân khác và mọi sự vẫn tiến triển tốt cho đến thời điểm này.

Bradley vẫn không ngừng hỏi:

- Người bệnh đầu tiên của Cerebrochip bị bệnh gì?

Manish trả lời:

 - Người bệnh nhân đó vừa bị Parkinson nặng lại vừa bị Alzheimer! Công nghệ của Neuralink mới chỉ giúp người bị liệt điều khiển máy tính bằng suy nghĩ. Nhưng Cerebrochip đã tiến hơn một bước khi người bệnh nhân thử nghiệm này ngoài chuyện đã bớt bị run rẩy mà còn đã lấy lại được một phần trí nhớ!

Cả Asher và Bradley đều sửng sốt trước thông tin do Manish tiết lộ!

Manish còn giải thích thêm, một phần cũng để chứng tỏ những hiểu biết và kiến thức chuyên môn của mình:

- Như quý vị cũng đã biết bộ não của con người không chỉ lưu trữ mà nó còn suy nghĩ. Việc ghi nhớ không đơn giản là đưa dữ liệu vào, mà là làm cho dữ liệu đó có ý nghĩa. Vì vậy, kể cả khi chip thần kinh giúp con người tiếp cận nhanh hơn với thông tin, nó không đảm bảo người dùng sẽ hiểu hay vận dụng được kiến thức đó. Nhưng Cerebrochip trong tương lai gần sẽ làm được chuyện đó!

Manish thấy Asher và Bradley không hỏi gì thêm nhưng biết là họ vẫn còn thắc mắc và e ngại nên bèn tiếp tục trấn an cả hai người và thấy mình cũng nên cũng tiết lộ phương pháp mà Cerebrochip dùng vì đàng nào ngày tới đây họ sẽ tham gia vào chương trình thử nghiệm:

- Phương pháp của Neuralink là bác sĩ phải mất vài giờ thực hiện ca phẫu thuật cắt hộp sọ, sau đó cần 25 phút để robot đưa thiết bị cùng với bộ phận chip siêu mỏng chứa khoảng 64 sợi khác nhau vào trong. Nhưng Cerebrochip thì khác! Thiết bị của chúng tôi giống như stent được đưa qua tĩnh mạch cổ và đặt tại mạch máu nằm trên bề mặt vỏ não vận động. Cách tiếp cận này của Cerebrochip không yêu cầu phẫu thuật não mở nên hệ thống ít xâm lấn hơn so với phương pháp của một số đối thủ cạnh tranh như Neuralink và Paradromics.

Bây giờ Bradley đã hiểu bí mật mà Cerebrochip đã làm ra là thiết bị giống như stent và đặt tại mạch máu nằm trên bề mặt vỏ não thay vì phải mở hộp sọ giảm thiểu nhiều nguy hiểm hơn!

Nhưng cả Asher và Bradley đều hiểu chuyện gì cũng có hai mặt. Chấp nhận rủi ro là điều hai người cũng đã nghĩ đến.

Manish thuyết phục thêm:

- Việc cấy chip vào cơ thể không phải là chuyện mới. Quý vị cũng biết việc cấy chip vào cơ thể đang diễn ra trên quy mô lớn ở Thụy Điển. Được biết, hàng chục nghìn người Thụy Điển đã quyết định cấy chip điện tử thông minh dưới da tay để thay thế thẻ căn cước, chìa khóa xe, nhà và vé giao thông. Người cấy chip chỉ cần đưa tay qua các thiết bị kiểm soát, giống như việc gắn các thiết bị điện tử vào cơ thể để tích hợp nhận diện cá nhân, tránh tình trạng quên giấy tờ tùy thân và vật dụng bảo mật khác. Về mặt công nghệ, cấy chip vào não là một cuộc cách mạng!

Manish nghĩ là mình đã thuyết phục được cà Asher và Bradley nên bây giờ chỉ còn là chuyện giấy tờ thủ tục.

- Quý vị có cần hỏi gì thêm nữa không?

Không thấy Asher và Bradley nói hay hỏi gì, Manish lên tiếng:

- Như vậy xem như cả hai vị đã thông qua. Bây giờ xin xem qua những giấy tờ này và ký tên. Phần ông Asher, các con của ông đều ở tuổi vị thành niên nên phải có sự chấp thuận của cha mẹ. Không biết vợ ông có phản đối gì không?

Asher trả lời ngay:

- Mẹ của những đứa con tôi đều không còn nữa!

- Vậy tốt lắm, chỉ cần ông xem qua và ký tên cho phép Cerebrochip làm thử nghiệm. Nhưng tôi có hơi chút tò mò. Rebecca bị autism nhưng còn Daniel và Miriam thì sao? Vì sao ông muốn cho hai em này tham gia vào chương trình thí nghiệm?

- Cả Daniel và Miriam đều bị Asperger!

Manish sửng sốt:

- Tôi quên sót điều này sao?

Asher gật đầu:

- Đúng là anh không đọc kỹ hồ sơ mặc dù hai con tôi chỉ bị nhẹ!

Manish gật gù nhưng vẫn không tin là mình đọc sót!

Quay sang Bradley, Manish hơi chần chừ khi nói:

- Về Talia thì vì cô ấy đã 26 tuổi nên chuyện ký giấy tờ có phần hơi rắc rối…

Bradley nói ngay:

- Talia sẽ đọc và ký tên!

Manish rất ngạc nhiên khi hỏi lại Bradley:

- Thực sự cô ấy sẽ đọc và quyết định sao? Tôi cứ tưởng…

- Talia sẽ làm một mình công việc này. Những đứa con của Asher và con gái tôi đều học ở nhà chứ không đến trường. Chúng học rất giỏi! Talia cũng vậy, kiến thức của nó không thua kém những đứa con của Asher. Có điều Talia không nói thôi!

Manish nghe vậy càng ngạc nhiên hơn nữa và tò mò hỏi thêm:

- Vậy thì mọi người giao tiếp với Talia như thế nào?

- Bình thường!

Manish không nói gì nữa nhưng vẫn thắc mắc về hai chữ “bình thường” mà Bradley vừa nói.

Asher xem sơ qua những giấy tờ mà Manish đưa rồi ký tên ở dưới cuối cùng của trang giấy.

Bradley dù không ký tên nhưng cũng đọc để có thể cố vấn cho Talia.

- Tôi sẽ đưa cho Talia tờ giấy này để đọc và ký tên!

Cả hai đều hiểu Cerebrochip muốn bảo vệ công ty và chuyện những bệnh nhân đồng ý làm thử nghiệm và biết về những rủi ro là điều đã chấp nhận và đồng ý.

Manish còn nói thêm khi đưa Asher và Bradley ra ngoài:

- Bây giờ chờ kết quả thử nghiệm máu. Ngày mai sẽ bắt đầu cuộc cấy ghép chip não.

*

Manish cho nhân viên đưa cả nhóm đi ăn trưa. Sau đó về nghỉ ngơi.

Khoảng 5 giờ chiều, Manish gọi điện thoại cho Asher.

Khi nghe Asher bắt máy, Manish nói ngay với giọng có vẻ trầm trọng:

- Tôi cần gặp ông ngay!

Asher không bất ngờ vì cũng đã đoán trước nên không hỏi thêm mà trả lời ngắn gọn:

- Được!

- Tôi cho người đến đón ông. Hãy đợi bên ngoài, chỉ vài phút thôi!

Đúng là Asher chỉ đợi không đến 10 phút là đã có xe đến đón về lại trung tâm của Cerebrochip.

Xuống xe, đã có nhân viên đưa Asher đi gặp Manish.

Vẫn gặp gỡ trong văn phòng của Manish Gupta như buổi sáng.

Manish đang ngồi ở bàn giấy chờ đợi. Nét mặt anh ta không niềm nở như lúc trước. Manish đưa tay mời Asher ngồi đối diện.

 Asher không hề hỏi về mục đích vì sao Manish muốn gặp mình. Ông ta chờ anh ta lên tiếng trước với vẻ rất thản nhiên.

Manish không nhẫn nhịn được nữa khi nói:

- Kết quả thử máu phân loại nhóm máu của 3 người con ông đều khác nhau!

Asher hỏi lại:

- Khác nhau thì đã sao?

Manish vặn hỏi Asher:

- Nhóm máu của ông thuộc loại nào?

- A.

Manish ngồi thẳng người lên, đưa hai tay lên trời:

- Cả 3 người con của ông đều không thuộc nhóm máu A! Ông có thể giải thích cho tôi nghe điều này không?

Asher từ tốn giải thích:

- Những đứa con của tôi đều là trẻ mồ côi và được tôi nhận nuôi từ nhỏ!

Manish sững sờ nghe giải thích đó mà chưa thể nói tiếng nào.

Nhìn mặt Manish, Asher hơi mỉm cười hỏi:

- Bất ngờ phải không? Nhưng tất cả là con của tôi vì tôi nuôi dưỡng chúng suốt bao năm qua. Nhiều đứa trẻ có cha mẹ nhưng không được chăm sóc tốt như các con tôi. Chúng là tất cả đối với tôi! Gia đình chúng tôi rất hạnh phúc! Anh cứ nhìn các con tôi thì biết không cần phải nói thêm nữa!

Lúc này Manish mới trở lại bình tĩnh và hỏi thêm:

- Giấy tờ và thủ tục nhận nuôi hợp pháp chứ? Chúng tôi đã sơ xuất không hỏi đến khai sinh của các con ông.

Asher lấy trong túi áo ra đưa cho Manish:

- Tôi đã sửa soạn cả! Anh xem đi và có thể làm copy. Những đứa con của tôi đều không có khai sinh vì chúng bị bỏ rơi từ khi mới lọt lòng. Không biết cha mẹ chúng là ai! Chỉ có giấy tờ hợp pháp là tôi đã nhận nuôi chúng mà thôi.

Manish nhìn những giấy tờ mà Asher đưa xem. Tất cả đều rõ ràng minh bạch trên giấy tờ.

Manish bấm nút gọi người vào và đưa những giấy tờ cho nhân viên làm copy.

Có lẽ những giấy tờ đó đã làm cho những băn khoăn nghi ngại trong Manish tan biến mất.

Anh ta điềm tĩnh nói với Asher:

- Tôi xin lỗi đã có thái độ nóng nẩy với ông khi nãy! Nhưng thực sự quá bất ngờ đối với tôi!

Asher mỉm cười:

- Không sao! Nếu là tôi thì tôi cũng sẽ như vậy thôi! Đừng nghĩ ngợi!

Bỗng dưng Manish tò mò:

- Ông… có con ruột không? Xin lỗi nếu tôi hỏi như vậy! Ông cũng không cần trả lời…

- Tôi có lập gia đình lúc trẻ. Cũng có 2 người con… nhưng hai đứa con của tôi đều chết trẻ. Gia đình tôi tan vỡ sau đó. Nhưng tôi vẫn ao ước có được một gia đình ấm áp. Tôi không hề lấy vợ khác vì không tìm được người mình muốn sống đến cuối đời. Tuy vậy tôi vẫn khao khát có những đứa con và nuôi dưỡng yêu thương chúng. Vì vậy tôi mới nhận con nuôi là thế đó!

Những lời nói rất chân thành của Asher làm Manish thay đổi thái độ và nhìn ông ta dưới cặp mắt khác. Manish thầm nghĩ Asher là một người cha tốt!

Asher có thể đọc được suy nghĩ của Manish nên chỉ hơi nhếch mép cười và yên lặng.

Manish dễ chịu hơn khi nói với Asher:

- Kết quả thử máu các con của ông cũng như của Talia đều tốt, không có vấn đề gì. Sáng sớm mai sẽ bắt đầu việc cấy ghép. Ông có cần hỏi gì thêm không?

Asher lắc đầu:

- Không! Bây giờ xong xuôi cả rồi phải không?

- Đúng vậy! Để tôi cho người đưa ông về!

Asher đứng dậy. Manish đưa ông ta ra tận cửa. Có nhân viên đón Asher ngay bên ngoài.

Cả Manish và Asher đều gật đầu chào nhau, không bắt tay.

« Lùi
Tiến »