Thomas Brown có phần quan tâm đến tình trạng sức khỏe cũng như tinh thần của bà Mây Phạm. Nhưng khi đến phòng riêng để chăm sóc bệnh nhân khẩn cấp, Thomas đã thấy bà Mây tỉnh táo và ngồi dậy tuy nét mặt có phần bơ phờ và tiều tụy.
Chàng ân cần hỏi thăm:
- Bà đỡ chưa?
Nhìn thấy Thomas, Mây thấy an ủi vì sự chú ý đến mình của viên thám tử. Nàng gật đầu nói nhỏ:
- Cám ơn. Tôi đỡ nhiều rồi!
Thomas khuyên:
- Tôi nghĩ bà nên về nhà nghỉ ngơi trong lúc này. Những chuyện gì khác để từ từ giải quyết.
Mây thấy thám tử Brown có lý. Không thể chỉ trong chớp mắt mà June có thể chấp nhận mọi sự ngay được! Vả lại April sẽ về nhà sớm thôi.
- Tôi cũng nghĩ như thế!
Thomas hỏi ngay:
- Liệu bà có thể tự lái xe về nhà trong lúc này được không? Có cần tôi giúp hay không?
Mây gượng cười đáp:
- Không sao đâu! Tôi lái xe về nhà được. Chiều nay con gái thứ hai của tôi sẽ về đây.
- Vậy tốt quá rồi! Nhưng bà cứ nghỉ ngơi thêm một lát nữa rồi hãy đi!
Mây gật đầu.
Thomas Brown đi tìm Walker Cox. Chàng muốn biết việc tìm kiếm những thân nhân của những trẻ còn lại ra sao rồi. Thực sự nhiệm vụ của Thomas đã chấm dứt khi tìm ra Leah Miller nhưng vì thủ phạm Asher Berg chưa được xét xứ cộng thêm chàng chưa nhận cuộc điều tra nào mới nên vẫn tò mò lai vãng đến đây. Từ đầu chính Thomas đã nghĩ hồ sơ của Leah Miller và 6 đứa trẻ bị mất tích kia có dính líu đến nhau. Nay sự thật là đúng như thế nên Thomas càng hiếu kỳ hơn muốn biết mọi chuyện sẽ diễn tiến ra sao.
Vừa nhìn thấy Thomas, Walker Cox hơi mỉm cười nhưng hiểu được tâm trạng của anh ta nên hỏi:
- Bây giờ sao đây? Muốn biết việc tìm kiếm gia đình mấy đứa trẻ phải không?
Thomas bật cười:
- Ông giỏi thật! Cứ như là thầy bói!
- Theo tôi!
Đến gần một cảnh sát viên đang chúi mũi vào màn hình computer, Walker Cox nói với Thomas:
- Đây là Kelly, anh đã gặp rồi!
Thomas tươi nét mặt nói vui vẻ:
- Nhớ chứ! Kelly! Khỏe không?
Viên cảnh sát trẻ tuổi tên Kelly nhìn Thomas gật đầu rồi lại tiếp tục nhìn vào màn hình computer.
Walker Cox giải thích với Thomas:
- Kelly tìm được nhiều tin tức thú vị! Để xem tôi nhớ có đúng không nhé!
Kelly lẳng lặng đưa 2 tờ giấy đã được in ra sẵn cho Walker Cox.
Nhìn vào mấy tờ giấy đó, Walker Cox nói với Thomas:
- Đây nhé… đầu tiên là 2 nạn nhân bị bắt cóc từ 20 năm trước. Ethan Campbell thì cha mẹ đã không còn nữa. Không có anh chị em. Đã tìm được một người anh em họ và đã liên lạc, thử DNA, Ethan Campbell đúng là David Berg. Nạn nhân thứ hai Sylvia Baker, là con duy nhất của gia đình Baker. Sau khi Sylvia mất tích, cha mẹ ly dị sau đó cũng đã qua đời. Cũng tìm được một người chú, đã thử DNA để xác nhận huyết thống. Sylvia Baker chính là Rachel Berg!
Đọc xong phần này, Walker Cox ngửng đầu lên nhìn Thomas:
- Trùng khớp rồi hả?
Thomas gật đầu với vẻ thú vị ra mặt. Không ngờ mọi sự lại đúng như thế! Chàng tự thầm khen trực giác của mình!
Walker Cox cúi xuống xem tiếp:
- Coi nào… Những vụ trẻ bị mất tích 10 năm trước. Dan Johnson mất tích lúc 6 tuổi. Bị bệnh Asperger. Gia đình có 5 người con. Tìm được cha mẹ. Đã liên lạc và thử DNA. Dan Johnson chính là Daniel Berg! Gia đình sẽ đến đây ngày mai. Thật tốt quá!
Không thấy Walker Cox nhắc gì đến những đứa trẻ còn lại, Thomas tò mò hỏi:
- Vậy những trẻ còn lại thì sao? Không tìm được gia đình để đối chiếu sao?
Walker Cox cười:
- Từ từ… Tôi đọc không thôi mà cũng thấy mệt! Để coi… kế tiếp là Betty Spencer mất tích lúc 5 tuổi vào 10 năm trước. Cha mẹ nghiện rượu và ma túy, cả hai đều chết trong tù mới đây. Có người anh ruột là Carl Spencer đã chết từ khi còn nhỏ. Tìm được một người anh họ, đã thử DNA. Betty Spencer bị autism từ nhỏ và cô bé này… chính là Rebecca Berg! Thật tuyệt vời phải không? À… cô gái này khi gắp chip não đã nói được phải không Thomas?
- Đúng vậy! Tiếc là cha mẹ của Rebecca không còn sống để được vui mừng khi thấy con gái họ có thể nói được!
Walker Cox gật gù đọc sang trang giấy thứ hai:
- Connie Davis mất tích khi 6 tuổi là một đứa trẻ Mỹ lai Á châu. Cô bé bị Asperger. Connie Davis có anh trai và chị gái. Cha mẹ còn sống cả. Đã liên lạc và thử DNA. Tất cả đều phù hợp. Connie Davis chính là Miriam Berg. Gia đình cũng sẽ có mặt ở đây ngày mai.
Không thấy Thomas nói gì, Walker Cox ngạc nhiên hỏi:
- Sao? Anh cần biết thêm chuyện gì khác nữa? Hay là anh lại nghĩ ra một cái gì nữa đây? Chuyện tìm lại được con tỷ phú Miller đủ cho thám tử Thomas Brown nổi tiếng rồi!
Thomas bật cười xua tay:
- Không đâu! Thật ra tôi chỉ hiếu kỳ mà thôi! Cũng không ngờ rằng những hồ sơ đã bị đóng lại lâu nay được mở ra và đưa tới những kết quả tốt đẹp như vậy!
Walker Cox thú nhận với Thomas:
- Hồi nẫy trong phòng điều tra, nếu không có anh tôi không biết phải xử trí thế nào! Thực sự bây giờ tuy đã tìm được thân nhân cho những trẻ này nhưng việc hội tụ lại với gia đình cũng là vấn đề lớn, tuy không liên quan hay là trách nhiệm của chúng ta.
- Đúng vậy! Theo tôi thấy phải một thời gian nữa mọi sự mới kết thúc được. Từ giờ đến lúc Asher Berg và Bradley Irwin ra tòa thì vẫn chưa là kết thúc.
Walker Cox nhún vai:
- Nhưng đã bắt giữ được cả hai! Bây giờ còn chờ phán quyết của tòa. Vụ này lùm xùm quá, anh có nghĩ là khi tìm bồi thẩm đoàn cũng là cả một vấn đề!
Thomas lại hỏi:
- Nghe nói Asher Berg có luật sư riêng, còn Bradley Irwin thì sao?
Walker Cox lại nhún vai:
- Không có thì phải cung cấp cho anh ta một luật sư thôi!
*
Mây lái xe về nhà. Chưa bao giờ nàng thấy mệt mỏi và buồn bã như thế! Chính Bradley đã cướp đi con gái June rồi bây giờ sau 20 năm cũng chính anh ta đã khiến cho June không nhận mẹ mình! Nghĩ đến đó là Mây lại tức uất lên nhưng cố chế ngự! Nàng không muốn gây ra tai nạn khi đang lái xe! Thời gian sẽ thay đổi! Nhất định là như vậy! Con gái June rồi sẽ trở về với mình!
Sắp sửa quẹo vào garage Mây chợt thấy có xe chạy phía sau ngừng lại ngay trước mặt nhà mình. Ai vậy? Nhìn trong kính chiếu hậu, Mây nhận ra April ngay! Chỉ nhìn thấy bóng dáng con gái mà Mây thấy nhẹ lòng hẳn!
April xuống xe, tay kéo valise nhỏ, vai mang túi xách. Con bé cúi xuống nói gì đó với người tài xế.
Nhìn thấy mẹ đang cho xe vào garage, April vội vã đi về hướng ấy với những bước chân rộn rã.
Vừa tắt máy, mở cửa xe đã nhìn thấy con gái đứng ngay đó. April giang hai tay như chào đón mẹ mình! Mây ra khỏi xe ôm chầm lấy con gái! Mọi khi Mây sẽ rơm rớm nước mắt vui mừng nhưng lần này có lẽ bao nhiêu nước mắt đã tuôn ra hết cho June nên nàng chỉ ôm chặt lấy con!
April dụi đầu vào tóc của mẹ, ngửi mùi hương quen thuộc thoang thoảng rồi nói:
- Con về mẹ vui không?
Buông April ra, Mây nhìn con gái với ánh mắt thương yêu:
- Dĩ nhiên là mẹ vui lắm! Mừng quá khi con về!
Nhìn vẻ mặt hốc hác của mẹ mình, April sững sờ hỏi:
- Mẹ ốm sao? Từ hôm nào vậy?
Mây gượng gạo kéo April vào nhà, không quên nhấn nút đóng cửa garage. Nàng định né tránh câu hỏi của April nhưng nghĩ đàng nào cũng phải nói thì còn trốn tránh gì?
Nàng nhẹ nhàng nói với April:
- Đi đường xa mệt không? Con đi công tác gì ở đây vậy?
April bỏ hành lý và túi xách xuống đất, một tay kéo mẹ mình ra phòng khách, miệng nói:
- Ra đây cho con xem! Mẹ mệt ra sao? Chắc là mất ngủ và không ăn được nên mới như vậy đấy! Nói cho con nghe đi! Có An về đây với mẹ rồi!
Nghe April xưng là An với mình, Mây thấy xốn xang, vừa thương con vừa hơi căng thẳng khi nghĩ đến chuyện phải nói rõ sự thật cho con gái biết
.
Ngồi xuống ghế bành ở ngoài phòng khách, Mây kéo tay April ngồi xuống cạnh mình và gọi khẽ:
- An à! Mình tìm được June rồi!
Câu nói và tin mừng đó thốt ra từ miệng của mẹ nhưng không hề mang chút mừng rỡ hân hoan nào cả mới lạ kỳ! April nghĩ ngay hay là tìm thấy được chị June trong tình trạng… thê thảm lắm hay sao? Nghĩ như thế, April rụt rè hỏi mẹ mình:
- Tìm được chị rồi sao? Nhưng chị June có bình an không mà con thấy mẹ… chẳng vui chút nào là sao?
Mây nắm bàn tay của April như tìm thêm sức mạnh để có thể nói ra hết những điều nàng đã giấu con, đã dối nó từ bao lâu nay!
- Nhưng mà… trả lời cho mẹ… con đi công tác gì ở đây?
Hơi ngạc nhiên khi không thấy mẹ mình nói tiếp về việc tìm thấy chị June mà lại lái sang chuyện khác? Nhưng nói đến công việc thì April mau mắn lắm. Nàng kể:
- Không biết mẹ có nghe vụ bắt cóc con gái tỷ phú dầu hỏa ở đây không? Từ vụ bắt cóc này lại dính sang một lô những vụ bắt cóc khác nữa. Vụ này nổ lớn lắm, con được phái về đây để làm phóng sự!
Thật đúng như Mây đã nghĩ! April sẽ nghĩ thế nào khi biết ba nó là tội phạm? Đã vậy nó còn phải làm phóng sự về chuyện này! Thật quá đáng cho April!
Mây tần ngần nói với April:
- Vụ này có liên quan đến June, chị con!
April mở to mắt kêu lên:
- Kẻ bắt cóc con tỷ phú Miller cũng là người bắt cóc chị June sao mẹ?
Vẫn cứ ngập ngừng trong bối rối, Mây cúi đầu đáp:
- Không phải như vậy!
Nhìn thái độ của mẹ mình, April đoán ra ngay có chuyện gì khó nói mà mẹ không muốn tiết lộ sao?
April vặn hỏi Mây:
- Có chuyện gì vậy? Tìm lại được chị June mẹ phải vui mừng lắm mới phải chứ nhưng con thấy như mẹ không vui. Con nói có đúng không? Hay June bị làm sao rồi sau bao nhiêu năm? Vậy bây giờ chị June đâu rồi?
Mây cố gắng đi từng bước một đến chuyện phải nói:
- Người bắt cóc June không phải là kẻ đã bắt cóc con tỷ phú nào đó!
- Con đã nghe có hai người đàn ông đứng tuổi trong vụ bắt cóc kinh khủng này! Vậy thì một trong hai người đó! Mà không phải chỉ có con của tỷ phú Miller và chị June mà còn nhiều người khác nữa! Hai kẻ đó đúng là thú vật chứ không còn là con người nữa! Chúng mất hết nhân tính nên đã bắt cóc con người khác rồi đưa về làm vật thí nghiệm! Không thể nào tha thứ nổi!
Nghe những lời miệt thị và tức giận từ April, Mây càng thấy đau lòng hơn nữa! Nàng phải nói gì bây giờ? Mây thấy càng khó mở miệng hơn nữa!
Nhìn vẻ mặt của Mây chắc rất đau khổ nên April băn khoăn:
- Mẹ sao vậy? Có chuyện gì mẹ không thể chia sẻ với con gái mẹ hay sao? Sao mẹ phải chịu đựng như vậy chứ? Con hứa bất luận là chuyện gì con cũng nghe và hiểu cho mẹ.
Mây nhìn April. Mắt nàng mờ đi. Mây không chế ngự mình nổi nữa, nàng lại khóc như mưa. Nước mắt và những tiếng thổn thức của Mây càng làm cho April hoảng hốt hơn!
Chỉ biết ôm chặt lấy mẹ mình để vỗ về, April nói nho nhỏ như ru ngủ Mây:
- Không sao đâu! Mẹ đừng khóc nữa mà! Không sao cả! Có chuyện gì khó khăn đến đâu con cũng sẽ thay mẹ gánh vác! Giao hết cho con đi!
Những lời nói yêu thương từ con gái nhẹ nhàng như cởi tấm lòng đau đớn của Mây.
Trong tiếng nghẹn ngào thỉnh thoảng pha tiếng nấc, Mây đã kể hết cho April nghe. Từ chuyện nàng đã dối trá nói với các con mình là cha của chúng nó đã qua đời, đến chuyện dựng một cái tên giả cho Bradley Irwin. Mây thú nhận chuyện chia tay và cắt đứt với Bradley là do nàng chủ động khi nghe Bradley kể đến ước mơ và nghiên cứu của anh ta muốn chế tạo ra chip để cấy ghép vào não chữa những bệnh nan y, trong đó có bệnh autism.
Bradley muốn chữa cho June khỏi hội chứng autism và được sống bình thường như mọi người. Những điều Bradley nói là những hoang tưởng của một người mất thăng bằng! Mây không bao giờ có thể tin những điều mà Bradley đã nói với nàng. Đó chỉ là những hoang tưởng vu vơ và điên khùng! Không đời nào Mây giao con gái mình cho Bradley để làm vật thí nghiệm! Không ngờ sau đó chính Bradley đã bắt cóc con gái mình là June! Để đến bây giờ mọi chuyện sau 20 năm mới đổ bể!
April nghe mẹ mình kể mà như nghe chuyện của ai khác, không phải của gia đình mình! Nàng đã hứa khi nãy là sẽ lắng nghe, sẽ hiểu mẹ. Và còn hơn nữa April sẽ giải quyết cho mẹ khỏi đau đớn! Nhưng không ngờ những sự thật mẹ che giấu bao năm qua lại trở thành như thế này!
Cố nén những cảm xúc của mình vì không muốn làm mẹ đau lòng hơn nữa nên April dịu giọng hỏi Mây:
- Sau 20 năm chị June có sống tốt hay không?
Mây gật đầu đáp:
- Tốt! Tên của June bây giờ là Talia Irwin!
April không hề hỏi mẹ về người cha bí mật tưởng đã chết nay lại xuất hiện một cách bất ngờ như thế! Đã vậy… April không muốn nghĩ thêm nữa! Nàng phải làm gì bây giờ? April đã nói là sẽ gánh vác thay mẹ cơ mà!
April buông tay mẹ mình ra an ủi:
- Mẹ đi nghỉ một lúc đi! Con cần phải gọi điện thoại cho cấp trên của con! Con không thể làm phóng sự này được!
Mây hiểu con gái nên gật đầu đứng dậy buồn bã nói với April:
- Mẹ vào phòng nằm nghỉ một lát! Rồi mẹ sẽ ra làm bữa ăn tối cho hai mẹ con mình!
April gạt đi với giọng hơi cáu kỉnh tuy đã đè nén:
- Mẹ đừng nghĩ đến chuyện đó! Cứ nằm nghỉ đi! Những chuyện khác con sẽ lo liệu!
Hiểu được tâm trạng của con gái, Mây gật đầu đi vào phòng ngủ, khép cửa lại.