April hỏi thám tử Walker Cox trước khi rời khỏi sở cảnh sát:
- Hôm nay gia đình chúng tôi đón chị tôi về nhà được rồi chứ?
Walker Cox nhìn cô gái trẻ tuổi trước mặt. Thật khó mà nói cô ta và Talia Irwin là chị em ruột! Có chăng vài nét trên khuôn mặt nhưng điệu bộ tính cách thì khác hẳn. Thay vì trả lời, ông ta lại hỏi:
- Vừa rồi thế nào? Talia nhận ra cô chứ?
April gật đầu hơi mỉm cười:
- Chị ấy nhận ra tôi sau khi xem mấy tấm hình lúc nhỏ!
Thám tử Walker Cox gật đầu:
- Tốt lắm! Vậy có thể đưa cô ấy về được rồi. Hôm nay cũng sẽ có hai gia đình đến nhận người thân của mình sau bao nhiêu năm thất lạc.
April gật đầu và ra cửa. Nàng không hề hỏi thăm về tình trạng của ba mình. Mà cũng không tỏ ý là muốn gặp cha mình. April chưa sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ đó!
Trên đường về, lái xe của mẹ mà đầu óc của April chỉ nghĩ đến chuyện đưa chị June về nhà trưa nay hay chiều nay? Không biết sẽ như thế nào? Mong rằng chị June sẽ sớm chấp nhận mẹ! Không những thế April còn muốn thuyết phục mẹ mình…. Về chuyện của ba! Nàng sẽ phải nói như thế nào với mẹ để mẹ đồng ý?
Đậu xe vào garage, April tự dưng thấy hăng hái hẳn! Chả gì chị June cũng đã nhớ lại phần nào ký ức lúc nhỏ! Mất một phần ký ức là mất đi một phần cuộc đời không phải thế sao?
Vào đến nhà không thấy mẹ đâu, chắc mẹ ở ngoài vườn sau? Chưa kịp đi tìm đã thấy mẹ mở cửa sau vào nhà, tay cầm vài nhành hoa tươi. Hình ảnh đó về mẹ luôn luôn ở trong trí nhớ của April những lúc xa nhà. Mẹ và hoa! Hương thơm của hoa đã luôn luôn ảm vào người của mẹ tạo nên một mùi hương tự nhiên mà không một mỹ phẩm hay nước hoa nào có thể thay thế được!
Nhìn thấy April, Mây lại hơi căng thẳng khi hỏi con gái:
- Mọi chuyện suông sẻ chứ?
April khoa tay cười nói:
- Đương nhiên là trót lọt! Con gái của mẹ nhúng tay vào là xong hết!
Mây bật cười trước thái độ huênh hoang quen thuộc của April:
- Thật à? Kể mẹ nghe!
- Chị June sẽ về nhà với chúng ta ngày hôm nay!
Tâm trạng Mây lúc này rất phức tạp! Vừa vui nhưng cũng hoang mang pha chút sợ hãi! June không còn là đứa trẻ năm xưa 6 tuổi mà nay đã trưởng thành! Mây không nhận ra con gái bé bỏng ngày nào của mình nữa, đứa bé trong ký ức dày vò nàng qua bao nhiêu năm tháng! Người thiếu nữ 26 tuổi đó… chưa hề hiện hữu trong ký ức của Mây dù chỉ trong tưởng tượng là sau nhiều năm June sẽ như thế nào! Đó là một người con gái hoàn toàn… xa lạ với Mây! June của ngày hôm nay thích gì, muốn gì… Mây cũng không biết!
April rất tinh ý khi nhìn những biến đổi trên mặt mẹ mình. Nàng hiểu được tâm trạng của mẹ! Nhưng là người rất bộc trực, April nói với mẹ:
- Mẹ đừng lo! Khi nãy thoạt tiên lúc ở sở cảnh sát gặp lại chị June con cũng thấy xa lạ, không mấy tình cảm. Nhưng nói chuyện một lúc rồi cho chị ấy xem ảnh, chị June đã nhớ ra con! Rồi tự dưng chị em con thấy gần gũi nhau!
Mây gượng cười nhìn April rồi gật đầu nhưng không nói gì.
April lại an ủi mẹ:
- Mẹ à… thời gian sẽ cho chúng ta thêm cơ hội!
Mây không hề hỏi April có gặp gỡ cha nó hay không? April sẽ kể nếu gặp gỡ!
April đổi đề tài:
- Mình sẽ ăn tối ở nhà mẹ nhỉ? Bữa ăn hội ngộ sau 20 năm! Con thèm ăn những món mẹ làm! Thèm lắm luôn!
Mây gật đầu. Nàng nói với con gái:
- Mẹ sẽ sửa soạn sẵn từ bây giờ. Nhưng buổi chiều mẹ muốn đi cùng với con đến đón June!
April hoan hỉ:
- Dĩ nhiên rồi! Bây giờ để con đi sửa soạn phòng ngủ cho chị June!
- Mẹ lo rồi! Ngày nào mẹ cũng dọn dẹp như thế đợi June về!
Nói xong bỗng dưng Mây thấy cay cay mắt!
Không muốn cho April thấy mình xúc động, Mây nói:
- Để mẹ ra vườn hái thêm hoa!
- Cần đi chợ không?
- Không cần! Nhà có đủ cả!
*
Hai mẹ con Mây vào sở cảnh sát đón June lúc 4 giờ chiều. Khi nói cho cảnh sát viên ngồi trực bên ngoài biết mục đích của mình, Mây thấy tự tin hơn.
Nàng hỏi:
- Tôi phải gặp thám tử Walker Cox chứ?
- Ông ấy không có đây! Nhưng đã có dặn chúng tôi rồi, bà đừng lo! Bây giờ chờ ở đây đi! À không… bà phải ký giấy tờ nữa chứ! Bà đi theo tôi!
Mây và April theo người cảnh sát vào bên trong làm thủ tục trong lúc chờ đợi họ đưa June ra.
Mọi chuyện cũng giản dị chứ không phức tạp như Mây tưởng. Nếu mà gặp được thám tử Walker Cox nàng sẽ hỏi xem bao giờ xử vụ án này. Thật sự Mây muốn Bradley vào tù hay sao? Câu hỏi này chợt hiện lên trong đầu nàng! Những ngày trước đó Mây chỉ muốn Bradley phải trả giá cho những chuyện anh ta đã làm khi chia cắt mẹ con nàng! Nhưng tại sao bây giờ nàng lại có câu hỏi này chứ? Không được! Mây không thể yếu lòng được! Ai sẽ bù đắp cho nàng những nỗi đau khổ mà Mây phải chịu trong tuyệt vọng chứ? Bradley! Anh cũng sẽ phải chịu đau khổ như tôi đã từng phải trải qua!
Lúc cảnh sát vào nói với Talia là nàng được trả tự do và về với gia đình, nàng rất buồn! Gia đình từ trước đến giờ chỉ gắn bó với ba và cả nhà bác Asher! Talia chỉ biết có mỗi một gia đình đó mà thôi!
Talia ra hiệu cho người cảnh sát hiểu là nàng muốn có bút và 1 tờ giấy.
Viên cảnh sát gật đầu đi lấy giấy bút cho Talia. Nàng viết xuống giấy:
- Tôi muốn được gặp cha tôi trước khi đi!
Người cảnh sát hơi phân vân khi nói với Talia.
- Cô đợi chút! Tôi phải đi hỏi cấp trên đã!
Mấy phút sau anh ta trở lại nói với Talia:
- Đi theo tôi vào phòng điều tra! Tôi sẽ đưa cha cô vào!
Talia gật đầu ngỏ ý cám ơn và theo viên cảnh sát vào phòng điều tra. Nàng ngồi xuống ghế chờ đợi.
Không lâu sau đó, cảnh sát đưa Bradley vào phòng điều tra, tay ông ta vẫn bị còng.
Nhìn thấy ba trong dáng vẻ tội nghiệp đó, Talia rất đau lòng! Không chờ cha mình ngồi xuống ghế, Talia đứng lên vội vã lại ôm cha mình!
Viên cảnh sát định ngăn lại nhưng chép miệng không cản trở!
Talia ôm cha mình rất lâu như đây là lần cuối cùng! Nàng bật khóc để mặc cảm xúc tuôn chảy.
Bradley như muốn ngạt thở! Vì tay bị còng nên ông ta không thể ôm lấy con gái nhưng biết là Talia đang khóc, Bradley nghẹn ngào nói nhỏ với con gái:
- Ba xin lỗi con Talia à! Ba… xin lỗi con!
Đến lúc đó, viên cảnh sát vẫn hiện diện trong phòng nói với cả hai cha con:
- Đủ rồi! Ngồi xuống ghế đi!
Talia buông cha mình ra, mặt nàng đầm đìa nước mắt rồi lặng lẽ đi về chỗ ngồi.
Bradley ngồi phịch xuống ghế, làm như cả sức nặng của toàn thân ông ta đều đổ dồn xuống làm rũ liệt hết cả người! Bradley cứ cúi gầm đầu xuống không dám nhìn con gái Talia, không dám nhìn nỗi hổ thẹn của mình đã gây ra!
Talia nắn nót viết xuống giấy rồi đưa cho ba: “Ba là tất cả đối với con!”.
Bradley không cầm giữ nổi nữa, người đàn ông trung niên đã khóc như một đứa trẻ, khóc thành tiếng không chút ngượng ngùng! Tiếng khóc nghe khàn khàn vang lên trong phòng điều tra chật hẹp với những bức tường xám xịt chung quanh nhốt kín, cứ thế mà vang lên làm động lòng người.
Nước mắt Talia cứ chẩy ra như hòa nhịp với tiếng khóc của cha mình. Chưa bao giờ Talia thấy ba khóc! Từ nhỏ đến lớn, người cha của Talia như một người không có cảm xúc hay chỉ vì ba giấu rất kín?
Những tếng động duy nhất lúc này là tiếng sột soạt của người cảnh sát trong phòng và tiếng khóc của Bradley. Có lẽ anh ta đang sốt ruột hay cũng chạnh lòng trong khung cảnh đang diễn ra?
Talia lại viết xuống giấy: “Con sẽ đến thăm ba nữa. Với ba và con sẽ không bao giờ có lần cuối cùng!”
Nàng đẩy tờ giấy đến trước mặt ba mình.
Viên cảnh sát nhắc nhở:
- Không có nhiều thì giờ đâu!
Khi Talia đứng dậy cũng là lúc Bradley ngửng đầu lên nhìn con gái. Ông ta nói trong nghẹn ngào:
- Talia! Con là tất cả của ba!
Talia gật đầu đi theo viên cảnh sát ra ngoài mang theo ánh mắt của ba đang nhìn theo mình.
Nhìn thấy April và… mẹ đang đứng chờ, Talia thấy bồi hồi! Bao nhiêu cảm xúc lúc nẫy đã tuôn tràn ra hết cho ba, bây giờ Talia thấy nhẹ tênh và trống vắng! Đây là một khởi đầu mới hay sao? Về với gia đình? Talia không quên được những ngày tháng đã qua bên cạnh ba, bên cạnh anh, chị và các em… Nàng không được phép quay trở lại với gia đình đó nữa hay sao?
Lúc này Talia vẫn đang mặc bộ quần áo khi bị cảnh sát bắt! April vội vã đến gần chị mình, nắm tay Talia lắc lắc:
- Mình đi về nhà thôi chị June!
Tên gọi mà April vừa nói nhắc nhở cho Talia rằng kể từ ngày hôm nay nàng là June! Nàng đang quay trở về với June! Không! Có lẽ nàng sẽ vừa là June nhưng vẫn mãi là Talia!
Mây rất muốn ôm con gái June nhưng ngần ngại. Không biết vô tình hay cố ý, April đẩy khẽ mẹ mình ngã vào người chị June! Mây mất thăng bằng bám vào June!
Hai mẹ con nhìn nhau. Talia sẽ sàng đưa tay nắm tay mẹ mình, không bóp chặt nhưng vừa phải như thăm dò, tìm kiếm.
Mây cười sung sướng! Cuối cùng mong ước của nàng đã có được! Mây đã tìm lại được June!
- Trong suốt 20 năm qua, ngày nào mẹ cũng mong được gặp lại con! Mẹ đã chờ ngày này rất lâu, lâu lắm rồi June à!
Họ rời khỏi sở cảnh sát. Mây nắm lấy tay June nói:
- Cho mẹ nắm tay con lâu hơn một chút vì mẹ sợ con lại biến mất thôi!
Ngồi trong xe ở băng ghế sau cùng với mẹ của mình, June nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay của mẹ. Nhìn hai bên đường khi xe băng ngang các nơi, cái gì cũng lạ. Xe cộ, người người, qua lại trong nhịp sống đều đặn của mọi sự, chỉ riêng Talia nay với thân phận mới là June Lệ Phạm cũng là mới luôn! “Giọt lệ tháng 6”, April đã nói ý nghĩa tên của mình như thế!
*
Lúc xe đến trước cửa nhà, cả Mây và April đều mong mỏi là June nhận ra một cái gì đó quen thuộc trong ký ức.
April nói với mẹ:
- Con đậu xe ngoài đường!
Mây hiểu ý con nên đồng ý ngay. Nàng xuống xe trước rồi vòng sang bên kia mở cửa xe cho June.
June theo mẹ mình đi đến trước cổng rào của nhà. Mây nói với June:
- Con đẩy cổng vào đi! Cái cổng này đã chờ con suốt 20 năm qua!
June đẩy nhẹ cổng gỗ bước vào bên trong. Từng bụi hoa ở chỗ này, nơi kia, con đường nhỏ dẫn vào cửa chính… không làm cho June nhớ lại điều gì! Nàng hơi thất vọng và nghĩ thầm có lẽ mẹ đã sửa đổi nhiều?
Như đọc được ý nghĩ của June, Mây nói ngay:
- Căn nhà, vườn hoa trước sau, cổng rào, mọi thứ… vẫn không khác trước. Không có gì thay đổi như khi con còn bé!
June vừa đi vừa lục lọi trong trí nhớ của mình một chút hồi ức sâu kín nào đó nhưng tất cả đều mù mờ!
Thấy mẹ và chị June cứ tần ngần bên ngoài, April nhanh nhẹn tiến lên mở cửa nói:
- Vào nhà thôi!
June nhìn quanh trong căn nhà bầy biện đơn sơ nhưng rất đẹp.
April kéo tay chị mình:
- Đi theo em! Vào đây! Vào phòng của chị lúc nhỏ xem chị có nhớ gì không nào?
Lúc June được 6 tuổi, Mây đã thay cho con giường lớn rộng rãi. June nằm trên chiếc giường mới đó chưa bao lâu thì bị mất tích! Cái giường vẫn còn mới… sau 20 năm! Cả căn phòng không có mùi hoang phế, có lẽ mẹ vẫn chăm sóc cẩn thận. Thoang thoảng có mùi hương… của mẹ! Mùi hương quen thuộc này không chỉ lưu lại lâu như vậy nếu mẹ không ngồi trong căn phòng này một thời gian?
June lại gần xem mấy khung hình trong phòng. June nhận ra hình mình và April lúc nhỏ vì đã được April cho xem trước trong phòng điều tra ngày hôm qua.
April liến thoắng nói với chị mình:
- Bây giờ nếu chị không mệt thì em đưa chị đi mua ít quần áo!
June lắc đầu. April lại nói:
- Vậy chị mặc đỡ quần áo của em nhé? Ngày mai đi mua được không?
June gật đầu ngồi xuống giường.
- Em đi lấy quần áo cho chị dùng tạm. Chị đi tắm cho khỏe! Phòng tắm bên ngoài, nằm giữa phòng em và chị.