187.
Sơ Vận tự nhiên đưa bát canh cho Giang Lễ, rồi ra hiệu bảo anh ấy đút cho tôi.
"Có nghiêm trọng đến thế không?"
"Nhân tiện, Morimura Sachiko đâu rồi? Mọi người đã làm gì cô ta rồi?..."
"Vậy là... Cô ta vẫn chưa chết?"
"Chắc là đi tìm Masuda Jiro rồi, người Nhật vốn xảo quyệt, hôm tiệc đính hôn họ vây chúng tôi và Hứa Tri Ngôn lại, nếu không có Giang Lễ mang người đến cứu thì cô đã không thể gặp lại chúng tôi rồi."
"Vậy, tại sao lần đó anh lại giả chết?"
Sơ Vận lại tiếp lời: "Chúng tôi đã nói với bên ngoài là lô vũ khí đó đã bị thiêu hủy, nhưng làm sao Thiếu soái Giang nỡ lòng hủy thật được cơ chứ, anh ấy đã bí mật chuyển hết chúng ra ngoài tiền tuyến, nhờ thế mà quân sĩ bên ta còn đánh một trận thắng lợi vẻ vang."
"Thân phận Thiếu soái Giang của anh ấy quá nổi bật, nếu rời khỏi Thượng Hải một cách bất ngờ, biết bao nhiêu người sẽ để mắt tới, nên bất đắc dĩ anh ấy phải giả chết, để người Nhật đắc ý vài ngày rồi lơ là cảnh giác, sau đó quay lại đánh họ một trận bất ngờ."
"Nói đến Hứa Tri Ngôn, anh ấy đâu rồi?"
Hỏi: "Em hỏi anh ấy làm gì?"
"Youzi đã hẹn riêng anh ấy đi chơi rồi. Này, trên bàn kia là táo Youzi vừa mang đến cho cô đấy."
Hồi trước khi dạy cô ấy tập đàn, cô ấy thường hỏi tôi về Hứa Tri Ngôn.
Ngày 13 tháng 11,
Hiện nay việc này đang là trào lưu.
Vì tôi đang bệnh, cả người uể oải, cộng thêm mấy ngày nay bên ngoài lại lạnh nên Giang Lễ lập tức gọi Sơ Vận đến, chúng tôi chụp ảnh cùng nhau trong bệnh viện.
"Điều kiện có hạn, mong Giang tiên sinh đừng chê cười."
Lúc này trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm xúc,
Mà chính tôi cũng không hiểu nổi.
Tôi thay quần áo xong, Sơ Vận cũng vừa đến.
Trần Sơ Vận ngăn tôi lại:
Tôi bĩu môi, còn chưa kịp phản ứng thì Giang Lễ đã đứng dậy bế tôi ngồi xuống chuẩn bị chụp ảnh.
Chỉ cần xung quanh yên tĩnh hơn một chút nữa là có thể nghe rõ rồi.
Tôi thấy tai Giang Lễ đỏ bừng thì không nhịn được bật cười.
Sau đó chỉ nghe tiếng "tách", chính khoảnh khắc này, tôi thực sự muốn thời gian dừng lại mãi mãi.
Giang Lễ không vội,
190.
Ban ngày Sơ Vận ở tòa soạn, tới tối cô ấy sẽ đến thăm tôi, hôm đó cô ấy mang ảnh đến.
Tôi nhìn vào ống kính, còn anh ấy nhìn tôi.
Có lẽ chúng tôi thực sự có thể bên nhau một cách yên ổn.
Nhớ mang theo chiếc hộp gỗ của tôi.
Tôi muốn xem tấm lòng của Giang Lễ,
191.
Lúc rảnh Thái Thu cũng vào phòng bệnh ngồi cùng tôi,
Hoa mai bên ngoài nở rất đẹp,
Đưa tôi ra ngoài ngắm cảnh.
Chính là cây mai đó,
Chỉ có một cành bị gió làm gãy vào mấy ngày trước, bây giờ nó đang rủ xuống.
"Hoa mai đẹp quá."
Giang Lễ vẫn nhớ tôi thích hoa quế, tôi tưởng anh ấy đã quên rồi.
Hồi ở phủ nhà họ Giang,
Lúc đó tôi nhìn đĩa bánh,
Anh ấy chưa từng đến phòng tôi,
Chính là đĩa bánh hoa quế đó.
Tôi tưởng anh ấy sẽ mang thêm thứ gì đó tới cho tôi nữa,
Lúc đó tôi không hiểu nổi Giang Lễ,
Nhưng kết quả vợ hai lại là kẻ phản bội mọi người.
187.
Sơ Vận tự nhiên đưa bát canh cho Giang Lễ, rồi ra hiệu bảo anh ấy đút cho tôi.
"Có nghiêm trọng đến thế không?"
"Nhân tiện, Morimura Sachiko đâu rồi? Mọi người đã làm gì cô ta rồi?..."
"Vậy là... Cô ta vẫn chưa chết?"
"Chắc là đi tìm Masuda Jiro rồi, người Nhật vốn xảo quyệt, hôm tiệc đính hôn họ vây chúng tôi và Hứa Tri Ngôn lại, nếu không có Giang Lễ mang người đến cứu thì cô đã không thể gặp lại chúng tôi rồi."
"Vậy, tại sao lần đó anh lại giả chết?"
Sơ Vận lại tiếp lời: "Chúng tôi đã nói với bên ngoài là lô vũ khí đó đã bị thiêu hủy, nhưng làm sao Thiếu soái Giang nỡ lòng hủy thật được cơ chứ, anh ấy đã bí mật chuyển hết chúng ra ngoài tiền tuyến, nhờ thế mà quân sĩ bên ta còn đánh một trận thắng lợi vẻ vang."
"Thân phận Thiếu soái Giang của anh ấy quá nổi bật, nếu rời khỏi Thượng Hải một cách bất ngờ, biết bao nhiêu người sẽ để mắt tới, nên bất đắc dĩ anh ấy phải giả chết, để người Nhật đắc ý vài ngày rồi lơ là cảnh giác, sau đó quay lại đánh họ một trận bất ngờ."
"Nói đến Hứa Tri Ngôn, anh ấy đâu rồi?"
Hỏi: "Em hỏi anh ấy làm gì?"
"Youzi đã hẹn riêng anh ấy đi chơi rồi. Này, trên bàn kia là táo Youzi vừa mang đến cho cô đấy."
Hồi trước khi dạy cô ấy tập đàn, cô ấy thường hỏi tôi về Hứa Tri Ngôn.
Ngày 13 tháng 11,
Hiện nay việc này đang là trào lưu.
Vì tôi đang bệnh, cả người uể oải, cộng thêm mấy ngày nay bên ngoài lại lạnh nên Giang Lễ lập tức gọi Sơ Vận đến, chúng tôi chụp ảnh cùng nhau trong bệnh viện.
"Điều kiện có hạn, mong Giang tiên sinh đừng chê cười."
Lúc này trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm xúc,
Mà chính tôi cũng không hiểu nổi.
Tôi thay quần áo xong, Sơ Vận cũng vừa đến.
Trần Sơ Vận ngăn tôi lại:
Tôi bĩu môi, còn chưa kịp phản ứng thì Giang Lễ đã đứng dậy bế tôi ngồi xuống chuẩn bị chụp ảnh.
Chỉ cần xung quanh yên tĩnh hơn một chút nữa là có thể nghe rõ rồi.
Tôi thấy tai Giang Lễ đỏ bừng thì không nhịn được bật cười.
Sau đó chỉ nghe tiếng "tách", chính khoảnh khắc này, tôi thực sự muốn thời gian dừng lại mãi mãi.
Giang Lễ không vội,
190.
Ban ngày Sơ Vận ở tòa soạn, tới tối cô ấy sẽ đến thăm tôi, hôm đó cô ấy mang ảnh đến.
Tôi nhìn vào ống kính, còn anh ấy nhìn tôi.
Có lẽ chúng tôi thực sự có thể bên nhau một cách yên ổn.
Nhớ mang theo chiếc hộp gỗ của tôi.
Tôi muốn xem tấm lòng của Giang Lễ,
191.
Lúc rảnh Thái Thu cũng vào phòng bệnh ngồi cùng tôi,
Hoa mai bên ngoài nở rất đẹp,
Đưa tôi ra ngoài ngắm cảnh.
Chính là cây mai đó,
Chỉ có một cành bị gió làm gãy vào mấy ngày trước, bây giờ nó đang rủ xuống.
"Hoa mai đẹp quá."
Giang Lễ vẫn nhớ tôi thích hoa quế, tôi tưởng anh ấy đã quên rồi.
Hồi ở phủ nhà họ Giang,
Lúc đó tôi nhìn đĩa bánh,
Anh ấy chưa từng đến phòng tôi,
Chính là đĩa bánh hoa quế đó.
Tôi tưởng anh ấy sẽ mang thêm thứ gì đó tới cho tôi nữa,
Lúc đó tôi không hiểu nổi Giang Lễ,
Nhưng kết quả vợ hai lại là kẻ phản bội mọi người.