Hải Đường Cựu Mộng

Lượt đọc: 336 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

193.

"Tôi đây."

Tôi nhìn anh ấy, cố gắng nhìn thấu con người này.

Giang Lễ thở dài chứ không trả lời.

Hứa Tri Ngôn luôn có thể giải thích cho tôi mọi vấn đề,

Rất nhiều bí mật mà người khác không biết,

Mãi cho đến tận bây giờ,

Là tình bạn thuở nhỏ?

Hoặc là sự yên ổn trong thời loạn lạc này?

Nếu lúc đó cha tôi không phá sản,

Giang Lễ chỉ cưới cô vợ cả, người bạn thuở nhỏ,

Hình như trong những buổi tụ họp thuở nhỏ, cha của vợ cả cũng có mặt.

Không nhớ rõ nữa,

195.

Tiếc là không thể ngắm được nữa,

Triệu chứng của tôi đã nặng đến mức mù lòa,

Lòng tôi trở nên trống rỗng, hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn.

Cũng không đọc được bức thư đó,

196.

Không biết anh ấy có khóc không.

Một người giấu kín cảm xúc giỏi như vậy,

Chắc chắn anh ấy sẽ không dễ dàng rơi lệ đâu.

Tôi không thể làm gì thêm cho đất nước nữa.

Một đời ngắn ngủi,

197.

Họ đã bày binh bố trận xong,

Băng gạc che mắt tôi,

Tôi không dám cầu xin gì nữa,

Khi ở trong tù, tôi đã hy vọng họ đừng đến cứu mình.

Cầu mong vạn sự như ý,

Nhưng chẳng được gì cả...

Tôi nghe thấy tiếng súng từ xa,

Lúc đó vợ cả còn sống,

Vợ hai cũng chưa trở thành Morimura Sachiko,

Vợ ba ôm tôi dựa vào ghế sofa;

Lúc đó thật tốt biết bao,

Nếu nói có thứ gì không tốt,

199.

Tôi ho vài tiếng rồi khạc ra máu.

Nhưng hôm nay bác sĩ Lý xin nghỉ,

Lạnh quá,

Tôi cảm thấy đêm nay chính là lúc mình ra đi rồi.

Tôi chưa thể chết,

Muốn gọi bác sĩ,

Dạ dày, phổi đau như thể chúng đang quặn thắt lại.

Tôi thực sự tiêu đời rồi!

Tôi muốn dùng tiếng gõ để thu hút bác sĩ,

200.

Sao còn sợ chết nữa?

Nhưng tôi chỉ cảm thấy,

Cuộc đời của tôi thực sự quá đáng tiếc.

Tôi nhìn mấy người như vợ cả, vợ lẽ,

Nhưng trong lòng mọi người đều có chút tình cảm với nhau.

Tôi là người bình thường đến mức tầm thường,

Nhưng những ngày đó lại là quãng thời gian vô tư nhất,

Đối với tôi, có nói kiểu gì thì anh ấy vẫn là ân nhân của tôi,

Có lẽ tôi đã... Bỏ mạng từ lâu rồi,

Buồn cười thay,

Chỉ là thêm một chút sức lực nhỏ nhoi mà thôi.

Cô ấy thật sự có một hoàn cảnh rất đáng thương,

À đúng rồi,

Nhưng có lẽ giờ tôi không kịp hỏi nữa rồi.

Giang Lễ,

Nếu anh không nỡ, thì đọc cho em nghe trước mộ của em cũng được.

Tiếc là em không mang nó theo được.

Như vậy, dù là mùa hè hay mùa đông, em đều có thể ngắm hoa.

Thì cũng rót cho em vài chén nhé,

Nếu có bánh hoa quế thì càng tốt.

Vốn dĩ tôi còn muốn sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ hơn,

Dù rằng tôi vẫn còn nhiều điều tiếc nuối lắm,

Những lý tưởng lớn lao còn lại,

193.

"Tôi đây."

Tôi nhìn anh ấy, cố gắng nhìn thấu con người này.

Giang Lễ thở dài chứ không trả lời.

Hứa Tri Ngôn luôn có thể giải thích cho tôi mọi vấn đề,

Rất nhiều bí mật mà người khác không biết,

Mãi cho đến tận bây giờ,

Là tình bạn thuở nhỏ?

Hoặc là sự yên ổn trong thời loạn lạc này?

Nếu lúc đó cha tôi không phá sản,

Giang Lễ chỉ cưới cô vợ cả, người bạn thuở nhỏ,

Hình như trong những buổi tụ họp thuở nhỏ, cha của vợ cả cũng có mặt.

Không nhớ rõ nữa,

195.

Tiếc là không thể ngắm được nữa,

Triệu chứng của tôi đã nặng đến mức mù lòa,

Lòng tôi trở nên trống rỗng, hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn.

Cũng không đọc được bức thư đó,

196.

Không biết anh ấy có khóc không.

Một người giấu kín cảm xúc giỏi như vậy,

Chắc chắn anh ấy sẽ không dễ dàng rơi lệ đâu.

Tôi không thể làm gì thêm cho đất nước nữa.

Một đời ngắn ngủi,

197.

Họ đã bày binh bố trận xong,

Băng gạc che mắt tôi,

Tôi không dám cầu xin gì nữa,

Khi ở trong tù, tôi đã hy vọng họ đừng đến cứu mình.

Cầu mong vạn sự như ý,

Nhưng chẳng được gì cả...

Tôi nghe thấy tiếng súng từ xa,

Lúc đó vợ cả còn sống,

Vợ hai cũng chưa trở thành Morimura Sachiko,

Vợ ba ôm tôi dựa vào ghế sofa;

Lúc đó thật tốt biết bao,

Nếu nói có thứ gì không tốt,

199.

Tôi ho vài tiếng rồi khạc ra máu.

Nhưng hôm nay bác sĩ Lý xin nghỉ,

Lạnh quá,

Tôi cảm thấy đêm nay chính là lúc mình ra đi rồi.

Tôi chưa thể chết,

Muốn gọi bác sĩ,

Dạ dày, phổi đau như thể chúng đang quặn thắt lại.

Tôi thực sự tiêu đời rồi!

Tôi muốn dùng tiếng gõ để thu hút bác sĩ,

200.

Sao còn sợ chết nữa?

Nhưng tôi chỉ cảm thấy,

Cuộc đời của tôi thực sự quá đáng tiếc.

Tôi nhìn mấy người như vợ cả, vợ lẽ,

Nhưng trong lòng mọi người đều có chút tình cảm với nhau.

Tôi là người bình thường đến mức tầm thường,

Nhưng những ngày đó lại là quãng thời gian vô tư nhất,

Đối với tôi, có nói kiểu gì thì anh ấy vẫn là ân nhân của tôi,

Có lẽ tôi đã... Bỏ mạng từ lâu rồi,

Buồn cười thay,

Chỉ là thêm một chút sức lực nhỏ nhoi mà thôi.

Cô ấy thật sự có một hoàn cảnh rất đáng thương,

À đúng rồi,

Nhưng có lẽ giờ tôi không kịp hỏi nữa rồi.

Giang Lễ,

Nếu anh không nỡ, thì đọc cho em nghe trước mộ của em cũng được.

Tiếc là em không mang nó theo được.

Như vậy, dù là mùa hè hay mùa đông, em đều có thể ngắm hoa.

Thì cũng rót cho em vài chén nhé,

Nếu có bánh hoa quế thì càng tốt.

Vốn dĩ tôi còn muốn sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ hơn,

Dù rằng tôi vẫn còn nhiều điều tiếc nuối lắm,

Những lý tưởng lớn lao còn lại,

« Lùi
Tiến »