Hạnh Ngộ Trong Bóng Tối

Lượt đọc: 711 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai

Ngày 14 tháng Mười hai.

Trên bàn sưởi có một chiếc đồng hồ nhỏ hình vuông. Nhìn từ góc phòng chỗ Akihiro đang ngồi thì không thấy mặt số. Michiru lúc ấy đang ngủ bỗng tỉnh dậy, ngái ngủ ấn nút phía trên đồng hồ.

Chiếc đồng hồ để bàn, bằng một giọng nói không cảm xúc, thông báo bây giờ là tám giờ mười hai phút tối. Người không nhìn được như cô chắc sẽ khó dùng loại đồng hồ nào khác ngoài đồng hồ báo giờ bằng giọng nói.

Mặt trời mùa đông đã khuất bóng, trong nhà và ngoài trời đều tối om. Chỉ có duy nhất một ngoại lệ. Phía sau nhà, có một sân ga cách cửa sổ không xa, ánh đèn màu trắng chiếu sáng nơi đó yếu ớt lọt vào căn nhà qua cửa sổ. Nhờ vậy, riêng chỗ Akihiro đang ngồi chìm trong ánh sáng nhàn nhạt.

Suốt cả ngày, Michiru rúc trong bàn sưởi. Vì máy sưởi vẫn chưa bật, nên không khí trong phòng vẫn chưa được làm ấm, ngồi ở góc phòng, toàn thân Akihiro lạnh run. Nhưng không khí trong căn phòng kín cũng nhờ hơi ấm của hai người mà ấm lên chút ít. Anh tự nhủ rằng thế này còn tốt hơn nhiều so với phải ở ngoài kia.

Michiru nằm trong bàn sưởi không nhúc nhích, tuy mặt trời đã lặn rồi nhưng cô không có vẻ định bật điện. Thực ra thì cô cũng đâu cần đến điện.

Trong bóng tối, hình như cô đã đứng lên. Bóng đèn trong phòng sinh hoạt đột nhiên vụt sáng. Xung quanh sáng lên, anh mới thấy cô đang đứng ở tư thế chạm ngón tay vào công tắc trên tường. Sau đó, cô đi vào bếp.

Mặc dù đèn điện rõ ràng không có nghĩa lý gì đối với cô, vậy mà cứ đến tối, nhất định cô sẽ bật điện. Anh không nghĩ ra nổi tại sao cô phải mất công làm vậy. Có thể đó là một dấu hiệu gửi đến những người hàng xóm: “Tôi vẫn ở đây”. Chắc cũng để phòng trộm cắp nữa. Hoặc biết đâu đó đơn giản chỉ là một thói quen.

Không biết có phải bóng đèn đã lâu không thay hay không, đèn rất yếu, trong ánh sáng còn pha lẫn ánh vàng. Những vật đang được chiếu sáng đều không tròn vành rõ nét, trông chúng như những vật lỏng sắp tan chảy vào không khí. Nếu một ngày bóng đèn đến giới hạn, không chiếu sáng được nữa thì liệu Michiru có nhận ra không? Anh tưởng tượng ra cảnh cô vẫn theo thói quen hằng tối, bật công tắc của chiếc bóng đèn không còn sáng nữa.

Đột nhiên, trong bếp có tiếng thủy tinh vỡ. Akihiro ngẩng mặt lên, nhìn về phía cánh cửa đang để mở. Hình như Michiru đã đánh rơi cốc hay cái gì đó làm bằng thủy tinh.

Đôi chân dán trên sàn bếp, cô đứng bất động. Cô không đi tất, mà để chân trần giống như lần anh thấy cô đứng ở cửa nhà. Xung quanh cô vương vãi những mảnh vỡ sắc nhọn.

Akihiro kịp ngăn bản thân đã suýt chút nữa bật dậy trong vô thức. Người không nhìn thấy gì như cô chắc sẽ rất khó tránh những mảnh vỡ thủy tinh. Nhưng anh cũng không thể giúp cô được.

Michiru cẩn trọng khom người, bắt đầu dùng hai tay mò mẫm sàn nhà. Cô cẩn thận để không bị thủy tinh cứa đứt tay, kiểm tra tình trạng xung quanh.

Cô vừa nhặt từng mảnh vỡ để sang một bên, vừa tiến dần về phía góc bếp. Sau một hồi mới đến nơi, cô dùng bàn chân dò tìm xung quanh.

Một đôi dép đi trong nhà cũ kỹ đặt ở đó. Tìm thấy đôi dép, cô liền xỏ chân vào. Bình thường cô không đi dép, nhưng có vẻ đã chuẩn bị nó cho những tình huống như thế này.

Cô với tay lấy chiếc chổi dựng sẵn, bắt đầu dọn những mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.

Akihiro trút bỏ nỗi căng thẳng. Động tác thu gom những mảnh vỡ dưới chân của cô trông rất thành thạo, có vẻ cô không bị thương.

Không biết cô gái có tên Honma Michiru này là người như thế nào. Anh hầu như không biết gì về cô. Cô đang sống một mình trong căn nhà này, nhưng chẳng lẽ cô không có gia đình. Hoặc có khi nào gia đình cô đang sống ở nơi khác.

Nhưng anh thấy khó mà có khả năng gia đình cô sống riêng. Cô là người khiếm thị. Gia đình người khiếm thị thường sẽ gần gũi để săn sóc, giúp đỡ họ hơn là sống ở xa.

Nhìn chung, nghĩ về cuộc sống của cô mà anh chứng kiến suốt mấy ngày qua, anh không thấy có sự ràng buộc nào khiến cô phải sống trong căn nhà này cả. Tuổi tác thì chắc cỡ sinh viên đại học hoặc đã tốt nghiệp. Nhưng có vẻ cô không đi học, cũng không đi làm ở đâu hết. Hằng ngày cô chỉ nằm chờ thời gian trôi mà thôi.

Những việc nhà như dọn dẹp, nấu ăn, giặt giũ, cô vẫn làm mỗi ngày. Nhìn một người khiếm thị dùng dao thái rau, nấu ăn trên bếp lửa, anh không khỏi cảm thấy căng thẳng. Nhưng anh nhớ đã từng đọc trong một quyển sách nào đó rằng người bị mù hoàn toàn vẫn có thể nấu được tempura*. Có lẽ là do tay quen. Không biết cô đang sống bằng nguồn thu nhập nào. Liệu có tổ chức nào hỗ trợ cô không?

Cô mang hót rác đến, dùng chổi quét những mảnh vỡ đã gom lại một chỗ vào đó.

Đã là ngày thứ năm kể từ khi lẻn vào đây, nhưng Akihiro không ra ngoài lấy một bước. Hầu hết thời gian, anh ngồi lì trong phòng sinh hoạt.

Chỉ đến đêm khi Michiru đã say ngủ trên tầng hai, anh mới ra khỏi phòng và đi lại quanh tầng một. Vào lúc đó, anh sẽ ăn uống và đi vệ sinh. Thậm chí còn tắm nhờ.

Đồ ăn để trong tủ lạnh, anh ăn mỗi thứ một chút. Anh phết mứt lên bánh mì gối, rồi cứ thế ăn luôn. Cà chua thái sẵn được xếp trong hộp nên anh ăn miếng cắt ngoài cùng. Nếu anh ăn nhiều quá, có thể việc đồ ăn đang giảm dần sẽ bị lộ.

Anh rót sữa đựng trong hộp giấy ra cốc để uống. Chiếc cốc sau khi dùng xong, anh rửa rồi để khô. Trong khi làm những việc ấy, anh luôn bồn chồn lo lắng, biết đâu ngay lúc đó Michiru sẽ thình lình xuất hiện từ phía cầu thang.

Đêm đầu tiên ở căn nhà này, anh đã vào căn phòng có vẻ không ai dùng nằm bên cạnh phòng sinh hoạt xem thử. Mở ngăn chứa đồ ra, anh tìm thấy một chiếc chăn được gấp gọn. Ban đêm thường rất lạnh, ngủ trong căn phòng không có lò sưởi tưởng như chết rét đến nơi. Nhưng nếu tự tiện bật máy sưởi hoặc bàn sưởi, rủi Michiru đột ngột xuất hiện, có thể sẽ thấy bất an khi phát hiện những thiết bị sưởi đã được bật từ lúc nào. Anh cũng không đủ tự tin rằng buổi sáng mình sẽ tỉnh giấc trước cô để tắt những thiết bị đó đi.

Anh muốn đắp chăn khi ngủ. Nhưng nếu cô xuất hiện thình lình thì sẽ không có thời gian để gấp chăn hay thu dọn. Trong chiếc tủ ở căn phòng này có quần áo nam, nên anh đã mặc chồng nhiều quần áo lên nhau. Xỏ tay vào chiếc áo len có màu sắc đơn điệu, anh tự hỏi không biết đây là quần áo của ai. Trong tủ còn có com lê và cà vạt gấp gọn. Anh đoán có lẽ là đồ của bố Michiru. Không biết ông ấy hiện ra sao rồi.

Anh nhìn khắp lượt căn phòng thêm lần nữa. Một căn phòng kiểu Nhật rộng sáu chiếu, chỉ có một chiếc giá sách và chiếc bàn bằng gỗ đơn giản. Trên giá, sách kinh tế học được xếp ngăn nắp.

Có một khung ảnh trang trí ở đó. Tấm ảnh chụp một cô bé cỡ học sinh tiểu học cùng một người có vẻ là bố của cô bé. Trong cô gái nhỏ kia có hình bóng của Michiru bây giờ. Bức ảnh có lẽ được chụp vào dịp hội thao. Cô bé đang mặc đồng phục thể dục. Cả hai người đều nhìn về phía ống kính và cười.

Hồi còn nhỏ, cô vẫn nhận thấy được ống kính máy ảnh và hướng ánh mắt về phía ấy. Có lẽ lúc đó mắt cô vẫn còn nhìn được.

Trở về ngồi trong góc phòng sinh hoạt, anh dựa lưng vào tường ngủ.

Hôm kia, vào ban ngày, có tiếng chuông cửa, anh đã cuống cả lên. Nếu có ai vào nhà, anh phải ra ngoài bằng cửa ngách ở trong bếp hoặc trốn vào căn phòng bên cạnh phòng sinh hoạt. Anh đứng ở bếp nghe ngóng, vị khách là phụ nữ, hình như người này đã nhặt hộ đồ đang phơi bị gió thổi bay và đem đến trả. Một lúc sau, khi nói chuyện xong, Michiru trở vào.

Tối đó, anh bật ti vi lên, vặn nhỏ âm lượng và xem. Michiru có vẻ không quan tâm đến chuyện thế sự, thời gian cô bật ti vi rất ít. Đối với người không nhìn thấy gì như cô, ti vi thì cũng giống ra đi ô thôi, vậy mà căn nhà hầu như lúc nào cũng yên lặng. Đến máy phát nhạc cũng không thấy đặt trong phòng. Tuy nhiên, rất có thể có một bộ loa đài trong phòng cô trên tầng hai.

Akihiro cũng không phải típ hay xem ti vi. Nhưng anh thích xem những hình ảnh về môi trường, không hẳn phải là những chương trình phát vào đêm muộn.

Anh giảm âm lượng sao cho phù hợp với kênh đó. Nếu không ngồi ngay cạnh ti vi, âm thanh sẽ nhỏ đến mức bị tiếng gió bên ngoài át đi mất. Cứ để như vậy, dần dần từ chính ti vi, nhiệt bắt đầu tỏa ra, nếu để làm ấm toàn bộ căn phòng thì đó là nguồn nhiệt quá yếu, nhưng đối với Akihiro đang ngồi ngay bên cạnh thì nó giống như một thiết bị sưởi ấm phát ra tiếng hơn là một cái ti vi.

Hôm qua, từ sáng sớm Michiru đã khoác lên một chiếc áo khoác lỗi thời, trông có vẻ như chuẩn bị ra ngoài. Lúc Akihiro đang theo dõi hành động của cô thì chuông cửa kêu, cô đi ra ngoài. Không phải cô đi kiểm tra xem ai đến, bên ngoài có một giọng nữ khác giọng Michiru, nên anh đoán đó là bạn cô.

Lúc Michiru không có nhà, anh có thể trút bỏ mọi lo lắng. Nếu cô ra ngoài thường xuyên hơn nữa thì chắc chắn anh sẽ thoải mái hơn nhiều.

Những người khiếm thị thường dùng gậy dò đường khi đi lại bên ngoài. Chẳng biết kiến thức ấy ở trong đầu anh từ lúc nào. Nếu không nhầm thì anh được biết trong một tiết học gì đó hồi tiểu học.

Chắc hẳn cô cũng dùng gậy dò đường khi ra ngoài. Tuy nhiên cho đến giờ, nếu nói đến dáng vẻ khi ra ngoài của Michiru mà anh trông thấy, thì chỉ có lúc cô mang quần áo ướt đi phơi từ cửa ngách ở trong bếp. Ngoài ra, còn có những lúc cô đi đổ rác hay lấy thư từ, bưu phẩm. Lần nào cũng chỉ chưa đến năm phút là quay lại.

Cho dù gặp trở ngại về thị lực, người ta vẫn có thể đi lại bên ngoài nhờ việc khéo léo dò xung quanh bằng gậy dò đường. Vì vậy những người khiếm thị mới ra ngoài thường xuyên hơn. Trước giờ Akihiro luôn nghĩ như vậy, nhưng hình như anh đã nhầm.

Mặc dù Michiru đã ra ngoài, anh có thể tự do đi lại trong nhà, nhưng hầu hết thời gian, anh vẫn ngồi ở góc phòng sinh hoạt. Từ chỗ đó, anh chỉ chăm chăm nhìn về phía sân ga bên ngoài cửa sổ.

Anh không có ý định đi vòng vòng như kẻ trộm. Chính anh còn nghĩ “Đã tự tiện lẻn vào nhà người ta đến nước này rồi còn làm bộ làm tịch”. Nhưng dù chỉ mở một chiếc tủ đựng bát ra thôi anh cũng cảm thấy tội lỗi, chần chừ do dự. Khi trời còn sáng, anh sẽ không rời khỏi căn phòng.

Cũng không nên nhìn Michiru quá nhiều. Không được phép biết thêm gì nữa. Anh tự dặn mình như vậy. Chỉ là được cô cho trốn nhờ trong nhà một thời gian ngắn mà thôi. Chẳng bao lâu nữa, anh sẽ lẳng lặng rời đi. Không được làm xáo trộn cuộc sống của cô. Anh cũng muốn hạn chế đến mức tối thiểu việc nhòm ngó cuộc sống riêng tư của cô. Đó là phép tắc cần tuân thủ của kẻ tự ý sử dụng nhà người khác.

Anh nhớ lại những câu nói của Matsunaga mà mình đã nghe được ở công ty cách đây không lâu. Về chuyện bám theo Akihiro, theo dõi cuộc sống của anh. Hắn thậm chí còn đề xuất quay lén anh. Anh không được phép quên cảm giác ghê tởm khi nghe những lời ấy. Từ lúc đó, dù là khi đi trên đường, hay khi ở nhà, anh đều thấy lo sợ, bởi luôn cảm giác đâu đó có kẻ đang theo dõi mình. Sự căng thẳng đến nghẹt thở lúc đó, cảm giác ngột ngạt đó, anh không muốn khiến Michiru phải trải qua. Nếu có thể, rời khỏi căn nhà trong lúc cô chưa phát hiện ra sự tồn tại của anh là tốt nhất. Thế nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Michiru lúc ấy đang thu dọn thủy tinh vỡ trong bếp, sắp hoàn thành những thao tác cuối cùng. Trong lúc Akihiro quan sát, cô đã đổ những mảnh vỡ gom lại được trong hót rác vào chiếc xô ở góc bếp. Có vẻ chiếc xô đó dùng để đựng những thứ gây nguy hiểm. Những mảnh thủy tinh rơi xuống, phát ra tiếng lạo xạo ồn ào. Đến Akihiro đang ở trong phòng sinh hoạt còn nghe thấy.

Xong xuôi hết, cô cởi đôi dép đi trong nhà ra, xếp gọn vào góc bếp. Vậy là sứ mệnh của đôi dép đã hoàn thành. Cô đi chân trần rời khỏi bếp, biến mất khỏi tầm mắt Akihiro.

Anh nghe thấy tiếng bước chân đi qua hành lang, tiếp đó là tiếng đi lên cầu thang. Đó là những âm thanh nhịp nhàng đều đặn, nên dù không nhìn anh cũng biết cô đang đi rất nhẹ. Giờ vẫn còn sớm để đi ngủ, đèn trong bếp và phòng sinh hoạt vẫn sáng. Có lẽ cô sẽ quay lại ngay.

Akihiro thận trọng đứng dậy. Khi cô thức và hoạt động, hoặc khi cô đang không rửa bát hay hút bụi, việc đi lại rất nguy hiểm. Anh muốn ngồi yên hết mức có thể. Nhưng anh thấy không yên tâm về những mảnh vỡ rơi trong bếp. Anh lại gần, định nhặt chúng lên. Nếu cô giẫm phải rồi bị thương thì gay go.

Chỉ còn sót lại một mảnh vỡ bị văng xa hơn Michiru nghĩ. Một mảnh lớn và sắc nhọn. Anh bỏ nó vào xô, rồi nhân lúc cô chưa xuống, anh trở lại phòng sinh hoạt.

Ngày 15 tháng Mười hai.

Đã là buổi sáng ngày thứ sáu kể từ khi anh lẻn vào nhà Michiru.

Tuy đã mặc chồng nhiều lớp áo tự ý mượn, nhưng không vì thế mà cái lạnh tan biến. Bàn chân anh như đông cứng vì rét buốt, cảm giác tê tái đó, cùng với ánh ban mai chiếu qua cửa sổ, đã đánh thức anh.

Anh nhìn xung quanh, nhất thời không biết mình đang ở đâu. Sau đó anh mới sực nhớ ra mình mới vừa ngủ dậy trong nhà người khác.

Xác nhận Michiru vẫn đang ở trên phòng riêng chưa xuống, anh thở phào. Lúc mới ngủ dậy, còn lơ mơ là thời điểm nguy hiểm nhất. Bởi rất có thể cô đã dậy và đang ở trong phòng sinh hoạt rồi mà anh chưa ý thức được, lại để phát ra âm thanh hoặc gây ra tiếng động. Chắc cô cũng không chậm tiêu đến mức rõ ràng như thế rồi mà vẫn không nhận ra là có ai đó đang ở trong nhà mình.

Bảy giờ, anh nghe thấy tiếng chuông báo thức kêu trên tầng hai. Sáng nào cô cũng thức dậy vào giờ này. Cô không đi học, không hiểu tại sao cô lại phải dậy vào một giờ cố định. Đối với cô, buổi sáng có ý nghĩa như thế nào? Nếu đồng hồ báo thức không reo lên, có lẽ cô thậm chí còn không biết trời đã sáng. Nếu lén tắt đồng hồ báo thức đi, liệu cô có vĩnh viễn tưởng rằng vẫn là buổi tối mà tiếp tục ngủ không?

Không lâu sau, có tiếng bước chân đi xuống cầu thang.

Khi đi lại giữa đêm khuya, anh đã xem xét tình trạng cầu thang. Anh nhớ lại lúc ấy.

Chắc do nhà kiểu cũ, nên cầu thang rất dốc. Giống như sàn nhà, nó được làm từ chất liệu gỗ đen bóng loáng, bề mặt trông như bị ướt. Tuy nhiên, có lẽ chủ nhân của căn nhà cũng cảm thấy nguy hiểm, nên mép bậc thang được gắn thêm cao su chống trượt.

Nhìn lên trên, đầu kia của cầu thang kéo dài biến mất vào màn đêm tăm tối. Anh thử ấn công tắc ở gần đó, định bật điện cầu thang lên. Nhưng đèn không sáng. Có lẽ bóng đèn đã hỏng rồi. Liệu cô ấy có biết đèn cầu thang không còn sáng được nữa không.

Dù biết hay không, cô vẫn đang sống rất ổn trong bóng tối. Anh thức dậy, thay đồ và nghĩ ngợi. Nếu là người bình thường, sẽ không thể đi mà không biết đâu là hành lang, đâu là cầu thang. Thế nhưng cô đang sống trong bóng tối ấy một cách hết sức bình thường. Như thể bóng tối trong ngôi nhà là một phần thế giới quen thuộc mà cô hằng sống.

Nhìn xoáy vào bóng tối nơi cuối cầu thang, anh tưởng tượng. Cô đi lên cầu thang, không chút do dự bước vào bóng tối. Bóng lưng cô hiện ra trong đầu anh. Đầu tiên, bóng đen trùm lên đầu cô, nửa thân trên biến mất vào bóng tối. Mỗi bước chân lên cầu thang của cô lại đưa cơ thể chìm dần vào bóng tối, chẳng mấy chốc đến bàn chân là thứ cuối cùng còn nhìn thấy được cũng hoàn toàn tan vào màn đêm.

Akihiro chợt rùng mình. Anh cảm thấy như thể cô không phải con người, mà là một sinh vật đang sống trong thế giới tách biệt với thế giới loài người.

Run rẩy trước cái lạnh mùa đông, Akihiro ngồi bó gối ở góc phòng sinh hoạt, cố gắng hết sức thu gọn cơ thể lại. Buổi sáng anh phải ở trong tư thế đó. Không thể để cô vấp phải chân anh được.

Sau khi rửa mặt ở bồn rửa, cô bước vào phòng sinh hoạt với khuôn mặt ngái ngủ. Akihiro không dám thở mạnh, toàn thân anh co cứng. Mỗi sáng, thời điểm bắt đầu một ngày này là căng thẳng nhất.

Cô đến gần cửa sổ ở phía Đông, đứng trước nó. Chân của cô cách ngón chân của Akihiro lúc bấy giờ đang ngồi bó gối chưa đầy năm mươi xăng ti mét. Nếu duỗi ra, chân anh sẽ chạm tới vị trí mà cô có thể đá trúng. Akihiro đã co người lại hết sức có thể rồi, nhưng chỉ cần anh đưa mắt lên một chút, sẽ thấy khuôn mặt của Michiru ở ngay sát phía trên.

Cô tháo chốt, mở cửa sổ ra. Không khí lạnh lẽo tràn vào, thanh lọc căn phòng ngột ngạt bị đóng kín. Cũng có sai lệch ít nhiều, nhưng đa phần vào giờ này mỗi sáng, cô đều làm như vậy.

Thói quen này của cô, anh đã biết từ trước. Lần đầu đón bình minh tại căn nhà này, anh cũng đã co chân lại như vậy. Bằng cách nào đó, đến giờ anh vẫn chưa bị phát hiện.

Cô để cửa sổ mở như thế trong khoảng mười phút, sau đó đóng lại. Trong lúc ấy, Akihiro buộc phải cắn răng chịu đựng cái lạnh.

Sau khi việc thanh lọc không khí như thường nhật hoàn tất, cô bật máy sưởi và bàn sưởi, thu mình trong căn phòng. Với lấy chiếc điều khiển đang đặt trên bàn sưởi, cô bật ti vi. Khoảnh khắc điều khiển hướng về phía ti vi, Akihiro ngồi cạnh ti vi ngỡ ngàng, cảm giác như mình đang bị cô chỉ vào vậy.

Do ngồi ngay bên cạnh, nên anh không nhìn được màn hình ti vi. Dựa vào âm thanh, anh biết được kênh đang phát là kênh tin tức. Bình thường, cô không hay xem ti vi. Nên Akihiro thấy đúng là chuyện lạ. Có lẽ bàn sưởi vừa mới bật, vẫn chưa ấm, nên cô bấu chặt lấy chăn, gập người lại, run rẩy trước giá lạnh. Nhìn bộ dạng đó, Akihiro không rõ cô có đang nghe nam phát thanh viên trên ti vi nói hay không nữa.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng tàu điện. Akihiro nhìn sân ga qua lớp kính cửa sổ lạnh lẽo. Những người đi làm, hoặc đi học đang đứng ở đó. Tàu điện vừa mới tiến vào ga chắn ngang, khiến anh không nhìn thấy họ nữa. Ti vi có vẻ như vừa chuyển từ chuyên mục phát sóng toàn quốc sang tin tức phát sóng riêng từng vùng. Chủ đề nói về trung tâm thương mại ở thành phố kế bên. Hình như người ta đã bắt đầu trang hoàng Giáng sinh rồi.

Phía bên kia cửa sổ, tàu điện chậm rãi lăn bánh. Hơi thở Akihiro trắng mờ trong khoảng không lạnh giá của căn phòng lúc này vẫn chưa được sưởi ấm.

Tiếp lời phát thanh viên, ti vi bắt đầu đưa tin về tai nạn xảy ra vài hôm trước ở ga. Là tin tức đó, tin tức nói về cái chết của Matsunaga.

Akihiro chấn động. Anh muốn nhìn màn hình, nhưng nếu cử động, có thể sẽ bị Michiru phát hiện. Việc chỉ nghe được tiếng mặc dù ti vi ở ngay bên trái khiến anh bứt rứt.

Tang lễ của Matsunaga đã được tổ chức. Hình như ti vi đang chiếu cảnh đồng nghiệp ở công ty tập trung lại, buồn bã xót thương. Phát thanh viên, bằng âm điệu đều đều, đang miêu tả lại tình hình khi Matsunaga chết. Anh ta không nói hẳn ra là “Nạn nhân bị đẩy xuống từ sân ga”, chỉ đề cập rằng cảnh sát đang tìm kiếm người đồng nghiệp nam mất tích có tên Oishi Akihiro. Trong lúc Akihiro căng thẳng đến ngừng thở, tin tức chuyển sang một chủ đề sáng sủa hơn. Anh thấy toát mồ hôi lạnh.

Vậy là cảnh sát đang tìm mình. Bởi ý đồ xấu của một người, mà một người khác đã biến mất mãi mãi. Cảnh sát đương nhiên sẽ ráo riết truy lùng mình.

Anh nhớ lại lúc ngay sau khi Matsunaga chết. Người phụ nữ đang đứng cùng sân ga nhìn Akihiro, khuôn mặt hiện lên nỗi sợ hãi. Cô ấy chạy xa khỏi Akihiro, trốn đi. Cảnh tượng ấy dội lại trong tâm trí anh không biết bao nhiêu lần.

Việc cảnh sát ngay lập tức lần ra danh tính người đàn ông trẻ chạy trốn khỏi ga chính là anh cũng không có gì khó hiểu. Từ hôm ấy anh không xuất hiện ở công ty, hơn nữa nếu cảnh sát điều tra người từng có mâu thuẫn với Matsunaga thì sẽ đoán được ngay. Chính anh đã nói rõ ràng từng chữ với Wakagi như vậy. Rằng, muốn giết.

Không biết những người ở công ty giờ đang nói gì. Chắc chắn lại đang thêm mắm dặm muối, bàn tán về anh.

Akihiro nghĩ về gia đình mình ở quê. Quê anh ở xa. Anh không nghĩ bản tin địa phương khi nãy sẽ phát sóng đến tận khu vực quê anh. Nhưng chắc cảnh sát cũng gọi điện đến rồi.

Anh tưởng tượng ra hình ảnh mẹ anh tay cầm ống nghe, hứng chịu cú sốc. Không biết mẹ anh sẽ đón nhận chuyện con trai mình cố ý sát hại đàn anh cùng công ty bằng cách đẩy xuống từ sân ga như thế nào.

Tim anh đau nhói. Với mẹ, Akihiro không phải đứa trẻ nổi loạn đến mức có thể làm chuyện ấy. Nên chắc chắn mẹ anh rất bàng hoàng. Hồi còn đi học, anh cũng chưa từng làm chuyện gì xấu khiến bố mẹ bị nhà trường gọi lên.

Anh có một anh trai và một em trai. Em trai anh trước đây từng có lần sốt cao, phải nhập viện một ngày. Đó là khi anh mới vào cấp hai. Mẹ anh đã túc trực trong bệnh viện, ở bên cạnh em trai anh không rời. Ở nhà, có bà nấu ăn cho, nhưng mùi vị đồ ăn bà nấu hơi khác một chút so với đồ mẹ nấu mọi khi. Rau được thái thành miếng to hơn. Những điều nhỏ nhặt như vậy khiến cậu bé Akihiro nhận thức rõ việc mẹ và em trai không ở nhà.

Mẹ gọi điện về từ bệnh viện, Akihiro tình cờ nghe máy.

“Ở nhà, mọi người có ổn không con?”

Cậu trả lời, thấy bồi hồi khi nghe giọng mẹ.

Thực ra, mẹ chỉ vắng nhà đúng một đêm, nhưng chỉ vậy thôi mà buổi sáng hôm ấy đã không giống như bao ngày khác. Sau lưng, bố và anh trai cậu đang làm ầm lên vì không tìm thấy tất. Những thứ bình thường mẹ luôn chuẩn bị cho, thì sáng hôm đó, cái gì cũng mất tích, mọi thứ hỗn loạn.

Em trai cậu hồi phục ngay sau đó.

Khi Akihiro lên lớp Mười, anh trai cậu là học sinh lớp Mười một cùng trường. Thỉnh thoảng hai anh em đụng mặt nhau ở trường, nhưng cậu không thích thế tí nào.

Akihiro vẫn nói chuyện với anh trai, em trai và các thành viên khác trong nhà bình thường như bao gia đình khác. Ba anh em đều biết rõ trên giá sách của nhau có những quyển truyện tranh nào. Nhưng ở trường, cậu hầu như không nói chuyện thân thiết với các bạn cùng lớp. Hồi tiểu học cậu có thể trò chuyện rất thoải mái với mọi người, nhưng càng lớn việc ấy lại càng trở nên khó khăn.

Khi gặp anh trai ở trường, Akihiro không muốn anh biết được mình không thân thiết lắm với các bạn trong lớp. Cậu nghĩ, nếu anh ấy nói lại với cả nhà thì xấu hổ lắm.

Cả anh trai và em trai cậu, khi ở nhà, đều rất hay kể chuyện về bạn bè. Nhưng cậu thì khác. Akihiro và các bạn cùng lớp không có mối quan hệ trò chuyện vui vẻ với nhau.

Có lần, tại hành lang trường cấp ba, Akihiro nghe tiếng anh trai gọi. Quay đầu lại, cậu thấy anh đang đi cùng nhóm bạn. Anh ấy một mình tách khỏi nhóm, chạy đến chỗ Akihiro đang đứng.

“Có gì dính trên lưng em kìa.”

Nghe anh nói vậy, cậu vòng tay ra sau lưng tìm, thấy một mẩu giấy nhỏ cỡ tờ giấy nhắn dán trên lưng bằng băng dính. Một trò đùa tai quái thịnh hành.

Ngay trước đó, có một người bạn cùng lớp đã đụng phải vai cậu. Akihiro nghĩ ra ngay có lẽ mình bị dán tờ giấy vào lúc ấy.

“Không sao, mấy vụ này đầy ra ấy mà.”

Anh trai Akihiro giật tờ giấy viết những lời lẽ lăng mạ bằng bút dạ ra, vo tròn rồi ném đi. Sau đó, anh ấy vừa ngâm nga hát bài hát rất nổi tiếng hồi ấy vừa quay lại nhập bọn với nhóm bạn.

“Vừa rồi là em trai tao,” Akihiro nghe thấy anh ấy nói vậy với các bạn, trông rất vui vẻ.

Cậu thấy thật may vì anh ấy đã không nghĩ gì nhiều về mẩu giấy. Dù thế, cậu vẫn rất xấu hổ.

Một mình đứng chôn chân giữa hành lang, cảm giác bị bỏ rơi khó tả vây lấy cậu. Xung quanh, những học sinh khác đi qua, né cậu ra. Có lẽ họ thấy cậu vướng víu. Đứng giữa hành lang, cậu tưởng như cơ thể dần tan biến.

Bỏ ngang đại học, Akihiro vào làm ở công ty in. Khi đó anh bắt đầu sống một mình, hầu như cắt đứt mọi mối liên hệ với gia đình. Điện thoại cũng nửa năm mới gọi về một lần, có năm không gọi. Mình không có gia đình, cứ suy nghĩ như vậy thì sẽ có thể thoải mái mà sống. Có lẽ vì anh đã từng phải chật vật đối mặt với sự khác biệt khi ở nhà và khi ra ngoài.

Ở nhà, anh vẫn vui vẻ bình thường với các anh em. Nhưng đến trường, anh không thể mở lòng với bất kỳ ai, anh gần như cảm thấy khinh miệt những người bạn cùng lớp túm năm tụm ba, vui vẻ tán gẫu. Khi anh mới vào công ty in, bắt đầu cuộc sống tự lập cũng vậy. Tốt hơn hết là cứ nghĩ mình không có gia đình mà sống. Vì khi cảm thấy cô đơn ở công ty, anh không còn nhớ về gia đình nữa.

Bây giờ, Akihiro đang bị cảnh sát truy lùng. Không biết gia đình anh có cảm thấy xấu hổ không. Hoặc có đang lo lắng không.

Anh không biết tại sao mình đến bước đường này, phải trốn chui trốn nhủi trong căn nhà này. Liệu đến đồn cảnh sát sẽ tốt hơn chăng?

Không, trước khi bị cảnh sát bắt, anh vẫn có việc muốn làm. Chính vì thế, hiện tại anh vẫn phải trốn trong căn nhà này.

Michiru vừa nghe tiếng ti vi, vừa chống cằm lên bàn sưởi, lơ đễnh suy nghĩ gì đó.

Akihiro xem đồng hồ đeo tay, cẩn thận để hạn chế gây tiếng động nhất có thể. Sắp bảy giờ hai lăm phút, giờ tàu cao tốc đi qua. Là chuyến tàu đã tước đoạt sinh mạng của Matsunaga Toshio vào buổi sáng sáu ngày trước.

Không biết sau khi tàu đâm phải người rồi sẽ ra sao. Liệu họ chỉ dọn dẹp, rồi ngay sau đó lại để tàu chở khách, hoạt động bình thường, hay là sẽ thay phần thân tàu đi.

Có vẻ bàn sưởi đã ấm dần lên, nét mặt Michiru dịu hẳn đi. Không rõ vì buồn ngủ nên cô ngồi im, hay chỉ là cô thích ngồi im vậy thôi.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu vào mặt kính bao phủ những con số trên chiếc đồng hồ đeo tay và phản xạ lại lên má Michiru thành một hình tròn nhỏ. Trên làn da trắng, chỉ riêng nơi đó sáng lên rạng rỡ. Cô đang ngồi trong chỗ tối, nên chấm sáng càng hiện lên rõ nét.

Mặt trời buông những vạt nắng qua kẽ mây, vẽ một vòng tròn sáng trên mặt đất. Cảnh tượng huyền ảo ấy hiện lên trong tâm trí anh.

Anh chỉ cần cử động nhẹ cổ tay, góc độ của đồng hồ sẽ thay đổi. Ánh sáng từ từ chuyển động, giống như một thứ trăng trắng nhợt nhạt đang bò trên da mặt Michiru.

Cô không hề nhúc nhích, dù chấm sáng đang bò trên má, cô có vẻ vẫn không nhận ra. Sau cùng, ánh sáng leo qua sống mũi cô, chồng lên tròng mắt trông như thủy tinh. Tia sáng phản chiếu từ mặt kính đồng hồ làm nổi lên những hạt bụi đang lơ lửng trong không khí, cuốn theo mắt Michiru và đi sâu vào trong đó. Vậy mà cô ấy chẳng có vẻ thấy chói mắt.

Ngoài cửa sổ, có tiếng tàu cao tốc chạy qua, như một cơn gió lốc.

* * *

Đôi bàn chân rúc trong bàn sưởi đã bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp của tia hồng ngoại. Khoảng thời gian từ lúc bật bàn sưởi đến lúc đủ ấm bao giờ cũng khiến Michiru mất hết kiên nhẫn. Máy sưởi cũng vậy. Thời còn là một cô bé, mỗi lần bất lực chờ đợi đến lúc ấm lên, Michiru lại thấy ghét luôn cả máy sưởi lẫn bàn sưởi, nghĩ không dùng nữa còn hơn.

Cô muốn xem ti vi nên vừa nãy đã bật lên. Đúng như mong đợi của cô, ti vi đưa tin về tai nạn xảy ra ở ga. Nói là tai nạn, nhưng có lẽ gọi là án mạng thì đúng hơn. Một người đàn ông tên Matsunaga Toshio đã ngã xuống từ sân ga, bị tàu cao tốc đâm phải và một người đàn ông được cho là đã có mặt ở hiện trường lúc đó hiện đang lẩn trốn. Không biết có phải chính anh ta đã đẩy nạn nhân xuống hay không. Cô thấy khả năng cao là như vậy.

Matsunaga Toshio. Họ Matsunaga khiến Michiru nghĩ đến hai chữ Hán “Tùng Vĩnh”. Cô không biết chính xác cái họ đó được viết bằng chữ Hán nào. Chắc hẳn tên anh ta có hiển thị trên màn hình ti vi, nhưng cô không nhìn thấy được. Còn cái tên Toshio dùng chữ Hán nào thì cô không thể lọc ra trong đầu một phương án cụ thể.

Chuyến tàu cao tốc lấy đi mạng sống của anh ta sắp sửa chạy qua ga phía sau nhà. Không cần xem đồng hồ, cô cũng áng được thời gian đại khái. Những thói quen trong cuộc sống từ hồi cấp ba, khi mắt cô vẫn còn nhìn được, chưa hề thay đổi. Khi ngủ dậy và ngồi thẩn thơ trong phòng sinh hoạt, cô luôn nghe thấy tiếng tàu cao tốc đi qua.

Những âm thanh khác nhau đến từ nhà ga luôn cho cô cảm giác thân thuộc.

Tiếng bánh tàu bằng sắt nặng trịch chèn lên mấu nối đường ray với tốc độ nhất định. Tiếng kim loại chói tai khi tàu phanh và tiếng không khí xì ra nghe như hơi thở của một loài động vật khổng lồ. Hoặc tiếng ồn như rung chuyển cả bầu không khí khi tàu cao tốc chạy qua.

Những âm thanh cô nghe từ nhỏ gần như đã ngấm vào da vào thịt. Ngay cả khi đôi mắt bị bóng tối bao trùm, ở trong nhà mà cảm giác như đang ở tận cùng vũ trụ, những âm thanh ấy cũng băng qua quãng đường xa hơn cả khoảng cách tới sao Diêm Vương, chạm đến đôi tai Michiru.

Không biết hàng xóm có cảm thấy ô nhiễm tiếng ồn không. Những gia đình có trẻ nhỏ có thể sẽ thấy phiền toái khi mỗi lần tàu chạy qua, đứa trẻ lại khóc ré lên.

Nhưng Michiru thì thấy thích. Âm thanh của tàu với cô giống như tiếng sóng đối với đứa trẻ lớn lên bên cạnh biển vậy.

Cô chợt nghĩ đến một việc khác, về cảm giác kỳ lạ xung quanh cô dạo gần đây.

Không biết tự lúc nào, cô có cảm giác như đồ ăn đang hao dần. Không phải một lượng lớn rõ rệt, chẳng hạn, túi bánh mì gối cô vẫn ăn mỗi ngày một cái và đủ ăn trong một tuần, nay chẳng hiểu sao mới năm ngày đã hết. Lẽ nào trong lúc ngủ, chính cô đã dậy ăn mà cô không nhận ra. Nghe không được thuyết phục cho lắm.

Đó chỉ là một lượng rất nhỏ, gần như không, nhưng không chỉ thế, đôi lúc cô còn nghe thấy tiếng gì như tiếng quần áo chà lên chiếu. Không phải âm thanh do cô tạo ra. Là âm thanh gây ra bởi thứ gì đó không phải cô, đâu đó, ngay gần đây.

Cô đã nghĩ chân tướng của cảm giác kỳ lạ trong nhà gần đây là một loài động vật nào đó. Rất có thể một con vật nhỏ, trong lúc cô không để ý, đã lẻn vào nhà. Dù cửa sổ vẫn đóng, dù không nghe thấy tiếng kêu, một con vật nhỏ bé nào đó đã ở trong nhà tự lúc nào.

Hồi tiểu học, có đợt chuột làm ổ lớn trong nhà cô, chạy nhộn nhạo trên nóc nhà. Tiếng của chúng nghe rõ đến bất ngờ. Khi đó cô sống cùng bố, nhưng mỗi lần nghe thấy tiếng lạo xạo từ nóc nhà vọng xuống, cô lại ngẩn ra vì ngạc nhiên.

“Lũ chuột hôm nay cũng khỏe thật đấy.”

Chuyện xảy ra vào một ngày nọ. Trong bữa ăn, khi nghe thấy tiếng chuột trên trần nhà, Michiru ngưng đôi đũa đang định gắp thức ăn lại giữa không trung, vừa nhìn trần nhà vừa nói vậy.

“Mong là chúng đừng cắn hết đồ đạc.”

Bố cô cũng dừng đũa lưng chừng, vừa nhìn trần nhà vừa lầm bầm.

Lẽ nào lần này lại là chuột? Nhưng cô không nghe thấy tiếng chuột chạy trên nóc nhà. Nếu là chó hay mèo thì thông thường chắc chắn sẽ có tiếng kêu. Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh chó hay mèo đứng bằng hai chân sau, dùng hai chân trước mở tủ lạnh, là đã thấy đáng yêu không chịu nổi rồi, nhưng cô cảm thấy trên thực tế đó là điều không thể.

Giả như có gì đó đang ở đây thật, thì cô nghĩ đó là con người. Ai đó đang lẩn khuất một cách yên lặng, không nói năng hay gây ra tiếng động. Nhằm lúc cô không biết, đã mở tủ lạnh ra, lấy bánh mì gối ăn. Tuy đó là giả thuyết ít có khả năng xảy ra nhất, nhưng cùng với cảm giác kỳ lạ kia, cô còn cảm nhận được ý chí của con người đang cố gắng không để chủ nhà phát hiện.

Nhân vật ấy đã hơi bất cẩn. Không hiểu nghĩ gì mà lại ăn bánh mì gối. Số miếng bánh giảm đi thì rõ ràng sẽ phát hiện ra ngay. Có thể kẻ đó không lường được việc cô vẫn luôn đếm số miếng bánh mì gối. Người đó không nghĩ đến việc trên đời có tồn tại người con gái bủn xỉn, ủ dột vì số bánh mì còn lại không nhiều.

Tuy có chút đắc thắng, nhưng sau cùng cô vẫn bất an. Không biết kẻ đó đang trốn ở chỗ nào trong nhà, nghĩ có kẻ đang lén lút theo dõi cuộc sống của mình đã thấy thật đáng sợ. Có lẽ nên báo với Kazue.

Phải hành động thật thận trọng. Bây giờ, kẻ đó đang lặng lẽ trốn. Nhưng nếu biết được cô định báo việc này cho người khác, kẻ đó có thể sẽ đột nhiên hung bạo ngăn cản cô.

Kẻ đó liệu có ý định gây tổn hại cho cô không? Một người có thể thản nhiên vào nhà người khác, không biết còn có thể gây ra chuyện gì. Nếu vậy thì, cô sẽ không báo cho Kazue qua điện thoại. Cô không trông thấy, nhưng rất có thể kẻ đó đang nghe ở ngay bên cạnh.

Bóng tối trong căn nhà vốn thân thuộc tới mức gần như có thể gọi là người quen, nay lại chứa đựng một chút căng thẳng. Cô có cảm giác rờn rợn khi nghĩ ai đó đang ở ngay gần, quan sát mình từ đâu đó. Tạm thời cứ án binh bất động, xem tình hình ra sao. Có vẻ như còn giả vờ chưa biết gì, thì cô còn được an toàn. Không có căn cứ gì hết. Đơn giản chỉ vì bao nhiêu ngày nay vẫn vậy.

Điều cô thắc mắc, là kẻ đó đang trốn ở đâu trong căn nhà. Cô có cảm giác kẻ đó đang ở ngay gần đây. Nhưng nếu cô trốn trong nhà người khác, chắc cô sẽ cố hết mức ở yên trong căn phòng mà chủ nhà hiếm khi lui tới nhất.

Đúng lúc đang nghĩ vậy, dường như sâu trong góc nhìn tăm tối của cô có cái gì đó rất nhỏ, sáng lên chỉ trong tích tắc. Nói là ánh sáng, nhưng nó vô cùng yếu ớt, chỉ là một điểm nhỏ màu đỏ, giống như khi cô nhìn mặt trời xuyên qua mí mắt những tháng ngày chưa mất đi thị giác.

Cô vừa nghĩ chắc chỉ là ảo giác thôi, thì ánh sáng ấy lại lóe lên. Cô cố không cử động cơ mặt hay bộc lộ dấu hiệu cho thấy mình đang cảm nhận được gì đó. Cô ngụy trang bằng dáng vẻ lơ đễnh y như từ nãy đến giờ.

Chấm đỏ ấy có lẽ là ánh sáng. Michiru không mù hẳn. Những ánh sáng giống như mặt trời, cô vẫn ít nhiều cảm nhận được. Chấm nhỏ nổi lên trong bóng tối khi nãy, có thể do ánh sáng mặt trời phản chiếu lên thứ gì đó. Chẳng hạn như một chiếc gương nhỏ hay một chiếc cúc màu bạc. Việc ánh sáng chớp tắt, chắc là do vật ấy đã chuyển động.

Từ vị trí của điểm sáng, cô xác định được thứ đang phản chiếu ánh sáng nằm ở góc phòng. Vừa đúng khoảng giữa bức tường phía Đông và ti vi. Cô cố nhớ xem có gì được đặt ở đó không. Không, không có gì hết.

Michiru đi đến kết luận rằng, có ai đó hiện đang ở đằng kia và một đồ vật của người ấy đang phản chiếu ánh sáng. Nếu thật sự là như vậy, vị trí ấy chỉ cách bàn sưởi nơi Michiru đang ngồi chưa đầy ba mét. Là khoảng cách mà nếu cô đi lòng vòng trong bóng tối, bâng quơ vươn tay ra một cái cũng có thể vô tình chạm phải.

Thật không thể tin nổi.

Tuy nhiên, cho dù cô biết được nơi kẻ đó đang trốn, cũng không có gì khá khẩm hơn.

Có thể lần này kẻ đó chỉ ngẫu nhiên ngồi ở vị trí ấy, không lâu sau sẽ di chuyển. Cũng đâu có lý do gì để buộc phải nấp ở nguyên một chỗ. Hay là, do trong phòng sinh hoạt có máy sưởi ấm áp, dễ chịu?

Bên ngoài, tàu cao tốc chạy qua.

Cô vẫn thường dọn dẹp mỗi ngày. Cô phác họa trong đầu hình dáng của căn phòng, rồi bắt đầu hút bụi. Tuy không nhìn thấy gì, nhưng những việc như thế cô vẫn tự làm được.

Cô cố hết sức không nghĩ đến kẻ đang trốn trong nhà. Tốt hơn hết nên duy trì nhịp sống thường ngày của mình, như thể chưa biết gì.

Dù vậy cô vẫn luôn cảm giác được ánh mắt của người khác ở đâu đó trong căn nhà. Cô biết rằng thực tế không có chuyện như vậy. Giả sử cô là đối phương, nếu mục đích không phải là theo dõi, cô sẽ không theo về tận nhà giám sát như thế này.

Hoặc, đối phương chính là kẻ đeo bám, mục đích là theo dõi cô thật. Đó là giả thiết khiến cô bất an nhất.

Nếu kẻ đó định làm gì cô, cô sẽ cắn lưỡi chết. Nghĩ vậy, cô vừa hút bụi, vừa dùng hai hàm răng khẽ cắn thử lưỡi.

Chuông cửa kêu. Cô tắt máy hút bụi, đi ra ngoài mở cửa. Nếu là khách, hẳn phải lên tiếng khi thấy chủ nhà ra. Tuy nhiên, không có ai nói gì hết. Tay vẫn đặt lên cửa, Michiru bối rối cất tiếng hỏi.

“Xin lỗi, cho hỏi ai đó ạ…?”

Lại là trò nghịch ngợm của bọn trẻ chăng. Khi cô đang nghĩ vậy, thì trong bóng tối có ai đó vừa kêu “Òa” vừa nhảy ra.

Cô giật mình, thoáng kinh hãi, nhưng ngay lập tức nhận ra đó là Kazue. Thỉnh thoảng, cô ấy sẽ bất ngờ đến nhà cô. Sau đó cô ấy sẽ bày mấy trò trêu đùa cho Michiru khỏi chán.

Cô đã quen với những trò đùa nghịch của Kazue rồi, nhưng vẫn giả vờ tức giận.

“Xin lỗi, đùa tí.”

Cô ấy vừa cười vừa xin lỗi.

“Tớ đang trên đường đi làm. Tớ vào nhà được không?”

Michiru chần chừ, không biết có nên mời Kazue vào nhà không. Cô hơi lo về kẻ đang trốn trong nhà. Có lẽ nên bàn bạc với Kazue về việc đó trước thì hơn.

“Xin phép.”

Kazue nói thế, rồi không đợi Michiru trả lời, liền vào nhà, rảo bước trên hành lang. Cô còn chưa kịp ngăn cô ấy lại. Kể từ khi hai người quen nhau hồi tiểu học, đã biết bao lần Kazue tới căn nhà này rồi. Nên cô ấy cư xử giống như nhà của mình vậy.

Tiếng bước chân của Kazue hướng về phòng sinh hoạt. Michiru vừa đuổi theo, vừa tưởng tượng ra cảnh cô ấy đứng sững khi chạm mặt kẻ đang trốn trong phòng.

“Kazue!”

Ở cửa phòng sinh hoạt, cô cất tiếng gọi.

“Sao thế?”

Dựa vào tiếng động, cô biết được Kazue đã vào phòng và ngồi xuống như mọi khi, không có gì xảy ra hết. Michiru hơi hụt hẫng.

Cô định hỏi không có ai ở đây à, nhưng rồi lại nuốt vào. Đó có thể là một câu hỏi dại dột. Kẻ đang trốn trong nhà có vẻ hiện không ở trong phòng này. Cô không nhìn được nên không biết, nhưng Kazue không làm ầm lên thì chắc là vậy. Có nghĩa là, việc có một nhân vật như thế ở trong nhà là do cô nghĩ quá lên, hoặc kẻ ấy đã trốn đi đâu đó.

Giả dụ kẻ ấy đang lánh đi, nếu là ở nơi có thể nghe được cô và Kazue nói chuyện, thì không thể hỏi câu “Không có ai ở đây à” được. Nếu kẻ đó nghe được, nhận ra mình đã bị lộ, rất có thể sẽ xuất hiện từ chỗ ẩn nấp với con dao hoặc khẩu súng hẳn là đã thủ sẵn trong người và hung dữ tấn công. Càng nghĩ Michiru càng khẳng định mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy, cô bắt đầu thấy sợ. Bản thân mình thế nào cũng được, nhưng cô không muốn làm liên lụy đến Kazue.

“Có chuyện gì à?”

Không có gì cả, cô lắc đầu, bắt đầu buôn chuyện với Kazue. Cô ấy than vãn về chỗ làm thêm, kể những chuyện vui hay chuyện bực mình xảy ra ở nhà. Michiru thì ngồi nghe cô ấy nói.

Cô thích những câu chuyện của Kazue. Tất cả dường như là một thế giới khác xa với cô. Cô tưởng tượng ra cảnh cô ấy đang bưng cốc ở quán rượu, hay đang dọn những chiếc bàn bừa bộn.

Tuy càu nhàu “Chán lắm rồi, không muốn đi làm nữa”, nhưng dáng vẻ Kazue hiện lên trong tưởng tượng của Michiru qua mỗi câu chuyện cô ấy kể vẫn luôn luôn tỏa sáng. Có lẽ vì cô luôn ở yên trong bóng tối, nên mới thấy hình ảnh Kazue tất bật di chuyển ở thế giới bên ngoài như một chú cá tự do tự tại lấp lánh đến vậy.

Cảm giác đó hơi khác với ghen tị đơn thuần. Không phải cô đau buồn vì mắt mình không nhìn được, không làm việc được giống như cô ấy.

Bởi lẽ Kazue khác cô, luôn dồi dào năng lượng. Cô ấy kết hợp nhiều thứ khác nhau một cách linh hoạt, như thể cô ấy và thế giới đang dung hợp, gần gũi hòa vào nhau.

Mới đây, Kazue đã kể về lần đi nhậu với người quen ở chỗ làm một cách hết sức tự nhiên, cứ như một phần của cuộc sống vậy.

Ngược lại nếu là cô, cô sẽ không dính líu đến những chuyện như thế. Dù mắt có nhìn được và dù có dịp nào như vậy, chắc cô cũng sẽ từ chối không tham gia. So với những nơi náo nhiệt, mọi người vui vẻ cùng nhau, cô thấy những nơi yên tĩnh, trầm lắng vẫn dễ chịu hơn.

Khi nghĩ vậy, cô thấy mình giống như nước xúp đặc sệt không tan sót lại trong món thịt hầm rau mang tên “thế giới”. Chính vì giữa cô và Kazue có sự khác biệt giống như chênh lệch nhiệt độ cơ thể ấy, nên mỗi lần nghe chuyện của Kazue, dù đơn giản chỉ là những lời cằn nhằn, cô cũng thấy vui như thể đang được nghe chuyện của một thế giới khác.

Kazue kể, dạo này ngày nào cô ấy cũng ghé qua nhà hàng Ý Melanzane mà hôm trước đến cùng Michiru. Và có vẻ Kazue đã trở nên thân thiết với cô Harumi đang làm bồi bàn ở đó. Kazue rất giỏi làm thân với người khác.

“À, ảnh hôm trước tớ rửa ra rồi, cậu có muốn lấy không?”

“Ừ, lấy cũng được.”

Michiru vừa đáp, vừa nghĩ giá mà người ta phát minh ra loại ảnh biểu thị hình ảnh bằng những nét lồi lõm thì tốt biết mấy.

“Này, tớ sang các phòng khác xem tí nhé?”

Kazue đứng dậy. Michiru hỏi lý do thì cô ấy bảo muốn kiểm tra xem cô có dọn dẹp nhà cửa tử tế hay không.

“Cứ như mẹ chồng ấy.”

Cô nói vậy thay cho lời đồng ý. Nghe vậy, cô ấy liền bắt đầu đi vòng quanh nhà. Không có chỗ nào trong nhà mà cô không thể cho Kazue thấy. Đang ngồi trong phòng sinh hoạt uống trà đợi Kazue quay lại, cô hốt hoảng nhớ ra trong nhà lúc này nhiều khả năng không chỉ có hai mà có đến ba người.

“Kazue!”

“Gì thế?”

Giọng cô ấy vang lên từ phòng bên cạnh. Là căn phòng ngày xưa bố cô dùng. Cô rời phòng sinh hoạt, đi sang đó. Vậy là Kazue vẫn chưa đụng phải kẻ có lẽ đang trốn trong nhà.

Vào phòng bố, cô nghe thấy tiếng bước chân Kazue giẫm trên chiếu, dường như đang đi quanh căn phòng.

“Chỗ này, ngày xưa là phòng bố Michiru nhỉ. Hồi tiểu học, hai đứa vẫn chơi trong này suốt.”

Michiru gật đầu. Hai người sôi nổi hẳn lên với chủ đề về những ngày Michiru sống cùng bố, hay những khi ba người gồm cả Kazue cùng nhau ra ngoài chơi. Sau khi cười một lúc, cả hai cùng im lặng, căn phòng chỉ còn lại sự trầm mặc.

Cô không biết đèn có đang sáng không, cũng không biết biểu cảm của Kazue hiện giờ như thế nào. Chỉ là, bằng cách nào đó, cô cảm nhận được cô ấy đang im lặng nhìn mình.

“Michiru, từ ngày bố cậu mất, cậu không ra ngoài đúng không?”

“Đâu có, tớ vẫn ra ngoài mua sắm với Kazue còn gì.”

“Không phải vậy. Cậu không đi đâu giải trí, chẳng hạn như đi nghe hòa nhạc, hay đi bộ một mình ấy.”

“Mấy việc ấy không cần thiết đâu. Ở nhà một mình cũng đủ vui rồi. Với lại, dùng gậy đi ra ngoài một mình, tớ sợ lắm.”

“Luyện tập là được mà. Tớ giúp cậu.”

Trước đây, cô đã từng cố ý định tập dùng gậy đi lại bên ngoài rồi. Tiếng còi xe lúc ấy, đến giờ vẫn dội vào tai cô. Cô sẽ không ra ngoài một mình thêm lần nào nữa. Vừa nằm trong nhà, mường tượng cơ thể đang dần thối rữa, vừa lắng nghe sự tĩnh lặng vẫn dễ chịu hơn.

“… Cho tớ từ chối.”

“Thế à…”

Kazue nói vậy, rồi vội vàng rời khỏi, bảo rằng phải đi làm. Michiru cũng đi ra cửa, tiễn cô ấy.

Gậy dò đường đang nằm trong chỗ để ô ở gần cửa. Cô cầm lên, chống thử xuống nền bê tông. Âm thanh vang lên cứng nhắc.

Việc cô nhốt mình trong nhà không ra ngoài đang khiến Kazue rất tức giận. Cô cảm nhận được làn sóng cảm xúc ấy xô vào không khí. Dù thế, cô vẫn mong cô ấy cứ mặc kệ cô cùng với căn nhà này. Tuy cảm thấy có lỗi với Kazue, nhưng cô đã nghĩ như vậy.

* * *

Michiru cùng với người bạn ấy ra khỏi phòng, Akihiro ở trong ngăn chứa đồ thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó có tiếng mở rồi đóng cửa chính, nên anh đoán là khách đã về rồi.

Khi chuông cửa kêu, anh đã lập tức quyết định ra khỏi phòng, làm thế là hoàn toàn chính xác. Anh lưỡng lự không biết nên ra ngoài từ cửa ngách trong bếp, hay trốn ở đâu đó trong nhà, nhưng rồi đã chọn phương án thứ hai. Ngay sau khi chui vào căn phòng bên cạnh, anh nghe thấy tiếng bước chân ai đó không phải Michiru đi vào nhà. Anh vừa mở ngăn chứa đồ vừa thở phào, nếu chỉ chậm chân một chút thôi có lẽ đã bị bắt gặp rồi. Bên trong chia làm hai ngăn trên và dưới, chăn gối, quần áo chồng lên nhau. Akihiro chui vào ngăn dưới, đợi vị khách kia đi về.

Tiếng máy hút bụi ồn ào vang lên. Có vẻ Michiru đang tiếp tục hút bụi rồi. Nếu anh lợi dụng tiếng ồn đó để di chuyển, thì cô sẽ khó mà nghe được tiếng bước chân. Akihiro rời khỏi chỗ nấp.

Michiru mở hết tất cả các cửa sổ và vách ngăn trong nhà ra, hút bụi khoảng không gian sáu chiếu. Được mở lối, gió lạnh ùa vào bên trong căn nhà. Khi nhẹ nhàng đi qua hành lang, anh quay sang nhìn, thấy cô đang cần mẫn điều khiển máy hút bụi. Không có dấu hiệu gì cho thấy Michiru đã nhận ra Akihiro, anh an toàn trở lại phòng sinh hoạt.

Anh ngồi ở vị trí quen thuộc. Cửa sổ chếch phía bên phải anh cũng đang được mở, giá lạnh xuyên qua quần áo anh đang mặc, thấm vào da thịt. Nằm cách cửa sổ hai mét là sân ga. Mái hiên đơn sơ dùng để che nắng mưa được chống đỡ bởi những cây cột sắt. Vì vậy có muốn nhìn bầu trời từ góc phòng qua khung cửa sổ cũng bị mái hiên chắn mất một nửa. Bầu trời chỉ còn một nửa ấy xám xịt như màu của cây cột sắt.

Anh nhớ lại câu chuyện nghe được giữa Michiru và bạn của cô khi trốn trong ngăn chứa đồ.

Căn phòng mà anh trốn có vẻ là phòng của bố Michiru. Không biết lý do tại sao và từ lúc nào, nhưng hình như chỉ có hai bố con cô sống với nhau.

Mẹ cô thì sao… Akihiro chỉ có duy nhất một suy đoán về mẹ cô. Nhưng vấn đề này, nếu không hỏi trực tiếp thì không biết được.

Anh khó mà tưởng tượng một gia đình neo người sẽ như thế nào. Ông bà Akihiro đều còn khỏe cả, ngoài anh ra còn có bố mẹ và hai người anh em nữa, mọi người cùng ở trong một căn nhà không lúc nào ngớt tiếng ồn. Đến bữa ăn, mọi người quây quần bên chiếc bàn sưởi. Trong bếp có bàn ăn, nhưng cả nhà luôn bưng đồ ăn ra phòng khách và ăn ở đó. Vì đông người, nên bên trên bàn sưởi, bát đĩa được xếp chật cứng không có lấy một kẽ hở.

Michiru sống cùng bố. Nếu vậy, không biết lúc ăn cơm thì sẽ như thế nào. Bàn ăn chắc toàn là khoảng trống.

Bố cô mất, cô vẫn tiếp tục sống trong căn nhà này với đôi mắt mù lòa. Akihiro ở bên cạnh quan sát vài ngày, thấy với cô chuyện ấy cũng không có gì bất tiện. Có lẽ vì là căn nhà quen thuộc đã sống bao lâu nay, nên dù không thấy gì vẫn có thể đi lại bình thường, mọi chuyện xảy ra đều nằm trong dự liệu của cô.

Anh nghĩ đến bóng tối về đêm phía trên cầu thang. Bóng tối sâu hun hút, như thể những ánh sáng nhỏ cỡ bóng đèn mini sẽ bị nó im lìm nuốt chửng và biến mất. Vậy mà cô không chút do dự đi lại, sinh hoạt trong bóng tối đó. Dường như cô đã tường tận mọi điều về bóng tối trong căn nhà.

Hơn nữa, có vẻ như cô sẽ không ra khỏi nhà một mình, rời khỏi phạm vi lãnh thổ của bản thân. Akihiro không quan tâm đến cái gọi là lành mạnh hay không lành mạnh. Anh không suy nghĩ theo hướng tích cực rằng phải ra ngoài nhiều mới tốt giống như người bạn của cô. Chỉ là, nếu cô ra ngoài thường xuyên hơn, kẻ đang trốn trong nhà như anh sẽ thấy thoải mái hơn.

Tiếng máy hút bụi ngừng lại. Một lúc sau, cô quay trở lại phòng sinh hoạt, đi về phía Akihiro đang ngồi. Bước chân của cô dứt khoát không chút do dự, khiến trong khoảnh khắc, anh tưởng mình đã bị phát giác rồi.

Ôm lấy đầu gối, Akihiro co người lại. Anh nín thở, cô dừng lại ở nơi cách bàn chân anh chưa đầy năm mươi xăng ti mét giống như lúc sáng và đóng cửa sổ đang để mở lại. Biết mình có vẻ vẫn chưa bị phát hiện, anh nhẹ cả người.

Đóng cửa sổ xong, cô bỗng đứng lặng như tờ, trông như thể đang cố lắng nghe, nắm bắt tiếng hít thở của Akihiro. Nhưng chỉ giây sau, cô quay lưng đi, không có gì xảy ra hết. Nghĩ nhiều quá cũng không tốt, anh kết luận rằng việc cô dừng mọi cử động chỉ là trùng hợp mà thôi.

Quan sát cô, anh nhận ra dù ở trong nhà cũng có những nơi cô đi qua và những nơi không. Chẳng hạn, hiếm khi cô đi đến mấy góc phòng như chỗ Akihiro đang trốn. Chắc chỉ có lúc mở cửa sổ. Như thể cô là rô bốt cảnh vệ, đi tuần tra một cách tự động.

Nếu phát hiện ra anh, không biết cô có hét lên và gọi cảnh sát không. Có lẽ cô sẽ làm thế. Có kẻ trong lúc mình không để ý, đã lẻn vào nhà từ lúc nào, chắc chắn điều đó sẽ làm cô cảm thấy bản thân đang gặp nguy hiểm. Akihiro nghĩ đến viễn cảnh đó, không khỏi lo sợ.

Một buổi tối lạnh giá.

Khi nãy hình như Michiru đã vào phòng sinh hoạt, rúc vào nằm trong bàn sưởi, nhưng phòng tối quá, nên anh không chắc lắm. Trong phòng cũng không bật máy sưởi, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt từ sân ga rọi qua cửa sổ. Ánh sáng đó cũng chỉ đủ để nhìn thấy mờ mờ góc phòng nơi Akihiro đang ngồi, còn những chỗ khác trong phòng thì hầu như chìm trong màn đêm.

Đột nhiên, một giọng nói máy móc vang lên. Giọng nói thông báo bây giờ là bảy giờ hai mươi phút tối ngày 15 tháng Mười hai. Có vẻ Michiru đã ấn nút của chiếc đồng hồ nằm trên bàn sưởi. Anh nghe thấy tiếng cô đứng dậy.

Khi Akihiro đang hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, Michiru bật đèn lên, kính cửa sổ liền như biến thành một chiếc gương, trên đó, sân ga vắng vẻ bên ngoài biến mất, mặt kính phản chiếu hình bóng Michiru đang đứng trong phòng.

Akihiro ghé sát mặt vào kính cửa sổ đang phản chiếu ánh sáng nên khó nhìn được cảnh vật bên ngoài. Bóng anh in lên mặt kính, chỉ ở khoảng cách này mới có thể nhìn được rõ ràng cảnh vật bên ngoài. Đưa mắt nhìn sang hình ảnh phản chiếu của căn phòng, anh thấy Michiru bật máy sưởi và yên lặng nằm trước nó.

Ban đầu máy sưởi cũng chỉ là một khối kim loại lạnh lẽo, nhưng lúc sau ngọn lửa bên trong lớn dần lên.

Phòng sinh hoạt là khoảng không gian hình vuông rộng tám chiếu. Giữa phòng đặt chiếc bàn sưởi và góc phòng là nơi Akihiro đang ngồi. Góc đối diện Akihiro có một chiếc điện thoại. Bàn sưởi cách điện thoại một khoảng rộng, ở đó có máy sưởi và Michiru.

Từ chỗ Akihiro đến máy sưởi cũng cách một đoạn. Vậy mà làn sóng ấm áp vẫn vượt qua bàn sưởi, băng qua khoảng không dưới trần nhà, tới nơi anh ngồi. Hơi ấm như thể được giải phóng, thấm qua bề mặt da vào đến từng thớ thịt.

Anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Tàu điện tiến vào ga, rồi lại rời đi. Sân ga buồn hiu hắt khi nãy giờ đã thấy bóng dáng một vài người xuống tàu. Chắc họ vừa đi học hay đi làm về. Họ co ro rời khỏi nền bê tông đang được bóng đèn chiếu sáng. Thế rồi, sân ga lại trở thành khoảng không trống rỗng thiếu vắng hơi người.

Nhìn ngọn lửa máy sưởi và Michiru đang nằm đó, trong lòng anh bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ. Trong khoảnh khắc, anh thấy cô rất đỗi thân thương. Có lẽ vì anh đã ở suốt cùng cô trong một căn phòng. Tuy nhiên cô chỉ là một người lạ không liên quan gì tới anh. Nhiều khi anh dường như quên mất điều đó. Để ngăn chuyện ấy, anh tự nhắc nhở bản thân không được nhìn cô quá nhiều.

Michiru có đang ngủ không nhỉ? Việc chỉ nằm im, không ngủ chiếm phần lớn thời gian sinh hoạt của cô. Khi không làm việc nhà, cô luôn dùng thời gian mà thông thường những người trẻ cùng thế hệ sẽ ra ngoài chơi để nằm yên một chỗ không nhúc nhích.

Đôi khi trong bầu không khí còn phảng phất niềm yêu thích của cô với việc đó. Cách sống của một loài cây, chỉ là một cư dân trên Trái đất, không ganh ghét hận thù, chẳng làm gì ngoài vươn lá đón ánh mặt trời.

Ngồi nhìn cô nằm yên không động đậy, anh bắt đầu cảm thấy sốt ruột.

Lúc máy sưởi mới được bật, cảm giác rất dễ chịu. Nhưng càng để lâu, lửa càng to, vượt quá mức bình thường. Ngọn lửa đang cháy cao hơn khoảng mười lăm xăng ti mét so với vị trí lý tưởng mọi khi.

Nếu không hạ lửa xuống, chỉ lát nữa thôi tình hình sẽ vô cùng nguy hiểm. Cô mà nhận ra được điều đó thì tốt, nhưng không có vẻ gì là như vậy. Anh phân vân không biết mình có nên đi đến đó, hạ lửa xuống hay không. Nhưng dù có muốn di chuyển, tình thế không khỏi khiến anh phải lưỡng lự.

Khó mà biết được thực ra cô có đang ngủ hay không. Nếu chỉ nằm đó và vẫn đang thức, có lẽ cô sẽ nhận thấy chuyển động của anh.

Trong khi anh chần chừ, ngọn lửa đã mỗi lúc một to hơn. Chiếc máy sưởi hình vuông có tấm phản quang trông như một chiếc gương bao quanh ngọn lửa. Trên đó phản chiếu ngọn lửa đang càng lúc càng bốc cao và cháy lên đỏ rực. Đúng lúc Akihiro bắt đầu cảm thấy nguy hiểm cận kề, anh nghe thấy tiếng ngáy nhỏ. Cô ấy đang ngủ.

Akihiro đã quyết định, anh đứng dậy, bắt đầu nhẹ nhàng di chuyển.

Do ngồi mãi không đứng dậy, chân anh tê cứng. Khi đôi chân chống đỡ trọng lượng cơ thể bước đi, tấm chiếu cũ kỹ như căn nhà kêu lên sột soạt. Nghe thấy âm thanh ấy, Michiru có lẽ sẽ tỉnh dậy và hét lên. Anh đấu tranh với nỗi lo sợ trong lồng ngực mình.

Tuy nhiên, để xảy ra hỏa hoạn thì còn đáng sợ hơn nhiều.

Cô đang nằm trước máy sưởi. Anh dừng lại đó, chùng gối, khom lưng xuống, vươn người qua khoảng trống bên trên cô, với tay đến máy sưởi. Mặt Michiru ở ngay dưới ngực anh. Cô nhắm mắt, có vẻ đang ngủ rất ngon. Ngực cô khẽ phập phồng theo từng hơi thở.

Mức độ lửa được điều chỉnh bằng núm vặn. Anh nắm lấy chiếc núm, xoay nhẹ. Ngọn lửa đang cháy cao vút ngay lập tức dịu đi, nhỏ lại. Akihiro thở phào.

Đột nhiên, mí mắt cô mở ra. Anh ngay lập tức thu cánh tay đang vươn về phía máy sưởi lại, anh còn tưởng cuối cùng mình cũng bị phát hiện rồi.

Akihiro đang bất động trong tư thế nửa đứng nửa ngồi bấp bênh, thì cô nhấc nửa người ngồi dậy ngay trước mắt anh. Ống tay áo của cô còn chạm vào Akihiro một chút. Tuy nhiên, cô dường như không nhận ra ngay bên cạnh mình còn có người khác. Hai người đang ở gần tới mức có thể cảm nhận thân nhiệt qua không khí, nghe được cả tiếng hít thở.

Cô ngái ngủ nhìn xung quanh. Mắt cô, nhìn ở khoảng cách gần, còn trong hơn anh nghĩ. Nhưng không phải cô đang nhìn gì cố định. Ánh mắt cô lướt qua Akihiro đang ở ngay bên cạnh. Cảm giác như cơ thể anh được làm từ thủy tinh trong suốt.

Ở tư thế nửa đứng nửa ngồi, anh không thể cử động được. Akihiro nín thở theo dõi chuyển động của cô.

Cô đưa tay ra trước máy sưởi, kiểm tra núm vặn điều chỉnh mức lửa. Dường như cô đang suy nghĩ gì đó, nhưng rồi cô liền đứng dậy, ra khỏi phòng. Tiếng chân cô nhỏ dần, hướng về phía bồn rửa mặt.

Đến lúc ấy Akihiro mới dám thở ra, chống tay lên chiếu.

* * *

Sau khi Kazue về, cô tiếp tục dọn dẹp.

Đã một lúc trôi qua, nhưng Michiru vẫn nghĩ mãi về câu chuyện trước lúc chào tạm biệt cô ấy. Cô không muốn ra khỏi nhà một mình. Mắt cô hầu như không nhìn thấy gì, dùng gậy đi lại ngoài đường vô cùng khó khăn. Kazue nói không sai, nếu luyện tập thì có lẽ sẽ được, nhưng cô không muốn.

Nếu ở trong nhà, cô biết rõ ở đâu có cái bậc nào, cao tầm bao nhiêu. Nhưng bên ngoài là một thế giới hoàn toàn xa lạ. Trong bóng tối bên ngoài, những bậc cấp, những chướng ngại vật xuất hiện bất ngờ, những chiếc quạt thông gió của các cửa hàng ăn uống đột nhiên phả vào mặt, tất cả đều đáng sợ. Rõ ràng định đi ở mép đường, nhưng có khi không biết tự lúc nào mình đã đứng giữa ngã tư. Ô tô trên đường có bấm còi, cô cũng không biết mình nên tránh sang hướng nào. Cho dù cô có thể thông thạo dùng gậy dò đường thay thế cho xúc giác đi chăng nữa, cũng không thể tự tin đi trên đường như khi mắt còn sáng được.

Nếu tất cả các con đường đều được gắn vạch nổi màu vàng dành cho người khiếm thị, việc đi lại sẽ dễ dàng hơn vì có thể dò đường bằng đế giày. Tuy nhiên đường có vạch nổi chiếm số lượng vô cùng ít.

Thị lực của Michiru đã không còn trở lại như trước được nữa, nhưng hằng năm, cô vẫn phải đến bệnh viện hay ủy ban địa phương vì những thủ tục liên quan đến hành chính hay bảo hiểm. Kazue vẫn thường dẫn cô đến bệnh viện vì hai người là bạn thân, nhưng năm ngoái, lịch hẹn với bệnh viện đã không còn khớp với lịch của Kazue.

Do đó, cô gọi điện, đăng ký gặp người hướng dẫn mà Hội người khuyết tật thành phố phân cho cô. Lúc ấy, người dẫn đường cho Michiru là một bà nội trợ có hai con.

Chị ấy đến nhà đón Michiru, hỗ trợ cô khi đi tàu hay đi xe buýt. Là người lần đầu gặp, không hề quen biết, nhưng khi nắm lấy cánh tay chị, cô thấy rất yên tâm.

“Hằng năm, những người khiếm thị đều tụ tập lại đi du lịch bằng xe buýt đấy, cô cũng đi thử đi.”

Chị ấy thân thiện khuyến khích cô. Sau đó, chị kể cho cô nghe câu chuyện về một người đàn ông mắt kém sống trong cùng thành phố.

Người đàn ông đó tuổi đã quá trung niên, nhưng vẫn rất khỏe khoắn, khi bám tay chị ấy trên đường, vẫn tự tin ưỡn ngực bước đi. Trông không hề giống người có vấn đề về thị lực chút nào. Khi ông ấy nói chuyện, giọng nói vô cùng hào sảng.

Tuy nhiên có lần, chị ấy tình cờ bắt gặp người đàn ông đó đang đi một mình với chiếc gậy dò đường. Đối phương không nhận thấy chị, chị là người phát hiện ra trước, nhưng bộ dạng ông ấy lúc đó quá khác so với mọi khi, nên ban đầu chị còn tưởng là người khác.

Ông ấy đi một cách chậm rãi và thận trọng, vẻ bất an của ông ấy lúc đó, nhìn gần chị mới thấy rõ. Khi chị lại gần bắt chuyện, thì khuôn mặt ông ấy bừng lên sáng rỡ. Chị bảo rằng, một lần nữa, chị lại hiểu ra đối với người khiếm thị, nỗi bất an khi phải đi một mình trên những con đường xa lạ lớn đến nhường nào.

Mỗi khi nghĩ về thế giới bên ngoài căn nhà, Michiru luôn nhớ đến câu chuyện ấy.

“Rất nhiều người, khi mắt không nhìn được nữa liền không ra khỏi nhà luôn. Nghe nói số người mù như vậy chiếm tới bốn mươi phần trăm.”

Người phụ nữ phụ trách hướng dẫn cô nói vậy và giải thích rằng cũng chính vì lý do ấy mà chương trình du lịch bằng xe buýt mới được tổ chức.

Cô thấy bản thân mình nằm trong bốn mươi phần trăm đó. Cô cảm thấy không nhất thiết phải ra ngoài. Chỉ cần lặng lẽ sống trong không gian được giới hạn bởi căn nhà, được bóng tối quen thuộc bao bọc, không phải hơn thua với bất kỳ ai, thì cũng không cần ra ngoài làm gì cả.

Nếu cứ ở lì trong nhà, thì có thể cứ thế mà sống, không vướng bận bất cứ thứ gì trên đời. Toàn bộ căn nhà giống như vỏ trứng, bao bọc, bảo vệ cô và bóng tối bên trong.

Michiru đóng lại những cánh cửa sổ đã mở ra khi hút bụi.

Khi đóng cửa sổ phòng sinh hoạt, cô chợt nghĩ về kẻ đang trốn trong nhà. Cửa sổ phòng sinh hoạt nằm ngay nơi có ánh sáng phản chiếu bất thường. Thế nhưng, từ lúc ấy đến bây giờ cũng khá lâu rồi. Khi Kazue đến, trong phòng sinh hoạt không có ai hết. Cho nên cô không nghĩ kẻ đó vẫn còn ở góc phòng.

Cô yên tâm đến gần, đóng cửa sổ lại.

Ngay bên cạnh vang lên âm thanh cọ xát vào chiếu.

Một tiếng động nhỏ đến nỗi gần như không thể nhận ra được. Mắt cô đã không còn nhìn thấy, nhưng bù lại, thính lực trở nên nhạy cảm hơn. Chắc chắn âm thanh đó đến từ góc phòng, nơi chỉ vài giây trước thôi cô đã nghĩ rằng hiện giờ không có ai hết.

Là âm thanh giống như có vật nặng vừa di chuyển trên chiếu một chút. Cô nhận ra trong nhà không chỉ có mình cô, hơn nữa, chắc chắn là ngay lúc này, kẻ kia đang ở trong cùng một căn phòng với cô.

Michiru ngay lập tức cắn nhẹ lưỡi. Không thể phô ra bộ dạng ngạc nhiên được. Cô rời khỏi chỗ cửa sổ, ra khỏi phòng như bình thường.

Điều thiết yếu bây giờ là phải hành động như không có gì xảy ra. Chắc chắn chừng nào cô còn khiến kẻ đó nghĩ rằng vẫn chưa bị phát hiện thì cô còn được an toàn.

Cô chợt nghĩ ra một điều. Chính cô vẫn luôn hình dung rằng mình nằm im trong bóng tối rồi sẽ chết dần chết mòn. Cô cũng đã xác định tư tưởng sẽ cắn lưỡi chết nếu bị kẻ nào đó làm hại. Vậy mà, bản thân cô giờ lại đang suy xét đến nguy hiểm với an toàn, như vậy quá mâu thuẫn rồi.

Nghĩ vậy, cô thấy có chút bình thản, bớt sợ hãi và bất an. Thay vào đó, cô cảm thấy giận dữ.

Hút bụi xong, cô đóng kín tất cả các cửa sổ lại, rồi giam mình trong phòng riêng trên tầng hai.

Một lúc sau, sau khi chuẩn bị tinh thần, cô trở lại phòng sinh hoạt.

Cô không chắc liệu kẻ đột nhập còn ở trong góc phòng hay không. Có thể kẻ đó đã di chuyển sau khi cô rời khỏi. Tuy nhiên, nhìn vào bóng tối trong phòng, cô có linh cảm kẻ đó vẫn còn ở đây.

Cô đóng tất cả các cửa ở phòng sinh hoạt lại, biến nó thành phòng kín. Nghĩ đến có người lạ đang ở trong phòng, quả là cũng có sợ, nhưng giờ cô không chỉ sợ thôi. Trong cô nảy sinh một chút tinh thần phản kháng.

Cô muốn thử một việc. Cô cố tình tăng lửa máy sưởi và giả vờ ngủ. Kẻ đột nhập hẳn không muốn chết, nên chắc chắn sẽ cuống lên. Khi đó, liệu kẻ đó sẽ làm thế nào? Liệu có mặc kệ, tiếp tục lẩn trốn hay không?

Chỉ cần sai một bước thôi, sẽ dẫn đến hỏa hoạn. Tuy nhiên nếu để một lúc mà không có gì xảy ra, cô dậy vặn nhỏ lửa lại là xong.

Michiru xác nhận thời gian, biết được trời đã gần tối. Cô bật đèn phòng, rồi bật máy sưởi. Cô để lửa ở mức to nhất, rồi nằm xuống.

Kẻ đang trốn ngay bên cạnh cô rốt cuộc là người như thế nào? Là đàn ông hay đàn bà, người lớn hay trẻ con, cô hoàn toàn không biết. Hay đó chỉ là ảo giác do chính cô tạo ra, còn thực tế thì không có ai cả. Cô thấy phương án này có vẻ thiết thực hơn ý tưởng có ai đó đang trốn ở đây. Có thể cô mắc chứng loạn thần kinh hay gì đó từ lúc nào không biết, nghe thấy một âm thanh rất nhỏ thôi cũng cố suy diễn. Trong nhà nhiều lúc cũng có gì đó va chạm rồi phát ra âm thanh. Đồ ăn trong tủ lạnh hao đi cũng chỉ là cảm giác của cô, có thể trên thực tế không phải như vậy.

Máy sưởi dần dần ấm lên. Cô thích nằm cuộn tròn như một chú mèo phía trước nó. Nhưng chỉ cần nghĩ đến có thể có ai đó đang nhìn mình từ phía sau, gáy cô lại nóng ran.

Bên ngoài có tiếng tàu điện chạy qua. Tiếng bánh tàu liên tiếp lăn qua những mấu nối đường ray. Từ nhỏ đến giờ cô đã nghe vô số lần. Nhà cô vẫn luôn ở đây. Buổi xế chiều khi đang gấp quần áo cho bố, cô vừa nghe âm thanh ấy, vừa xem bộ phim hoạt hình đang phát lại trên ti vi.

Nghe tiếng tàu điện, cô nhớ ra vụ tai nạn ở nhà ga mấy ngày trước.

Nghĩ đến mới nhớ, ti vi cũng đã đưa tin về việc ấy. Một người đàn ông đã chết và một người đàn ông khác có mặt ở hiện trường lúc ấy hiện đang lẩn trốn. Chắc hẳn người đàn ông đang không rõ tung tích chính là hung thủ đẩy nạn nhân xuống đường ray. Nếu cô nhớ không nhầm, phát thanh viên đã đọc tên của người ấy. Tên là gì nhỉ? Hình như là Oishi Akihiro. Cái họ Oishi chắc được viết bằng hai chữ “Đại Thạch”. Còn chữ Hán dùng để viết tên Akihiro thì cô không rõ lắm.

Theo như cô nhớ, tai nạn xảy ra vào hôm cảnh sát đến nhà cô. Chắc chắn lúc ấy viên cảnh sát đó đang tìm Oishi Akihiro.

Cô chợt sững lại. Để trốn khỏi tai mắt của cảnh sát, anh ta ắt phải lánh đi đâu đó. Có khi nào, nhân vật đang trốn trong nhà cô chính là Oishi Akihiro kia?

Buổi sáng ngày xảy ra vụ tai nạn, chuông cửa đã kêu. Cô đi ra xem thử nhưng không có ai cả, tuy nhiên rất có thể chính lúc ấy, anh ta đã lẻn vào trong nhà.

Có nghĩa là Oishi Akihiro, sau khi gây án mạng ở ga, đã đến trốn nhà cô. Anh ta chắc chắn ngay từ đầu đã biết chủ nhân của căn nhà này là người khiếm thị, điều đó khiến nơi đây trở thành nơi ẩn náu hoàn hảo.

Người đang trốn trong nhà, không phải kẻ đeo bám nhắm đến cô, mà là tội phạm đang trốn chạy khỏi cảnh sát. Michiru khẳng định, người đang trốn trong nhà cô và Oishi Akihiro là một.

Tuy nhiên, tại sao anh ta lại trốn ở một nơi như thế này. Nếu cô là anh ta, một khi đã không định ra đầu thú, thì sẽ chọn cao chạy xa bay chứ không ẩn nấp ở gần như vậy. Lên hẳn tàu siêu tốc, nhắm đến vùng đất phía Nam xa xôi chẳng hạn. Cô tưởng tượng ra cảnh vừa trốn chạy vừa cắt đuôi cảnh sát như trong phim Hollywood. Kiểu như, trên tàu điện, cắt rời toa tàu có cảnh sát bên trong, nhảy xuống từ đập nước, hay bị dồn vào đường cùng trong tòa nhà cao tầng nên đành thoát ra từ cửa sổ, rồi vừa đấu tranh với nỗi sợ bị rơi xuống, vừa tiến dần ra giàn giáo, cũng khá là thú vị.

Đến đó, cô nhận ra không phải mình đang nghĩ, mà đang chìm sâu trong giấc ngủ. Cô chỉ định nhắm mắt suy nghĩ thôi, vậy mà không biết tự lúc nào ý thức đã lún một chân xuống đầm lầy của những giấc mộng. Không biết cô đã mơ màng bao lâu rồi.

Cô nhổm người dậy. Đầu nặng trĩu, làn sương buồn ngủ mơ màng vây lấy cô. Ngay sau đó cô giật mình, cuống quýt cả lên. Cứ thế này mà ngủ và mơ tiếp thì không khéo xảy ra hỏa hoạn mất.

Cô định hạ lửa máy sưởi xuống, thì nhận ra, lửa máy sưởi đã được điều chỉnh về độ lớn tiêu chuẩn từ lúc nào. Cô có thể nhận biết được vị trí của núm vặn qua cảm giác ở đầu ngón tay. Cũng có thể biết qua nhiệt độ cảm nhận được khi hơ tay trước máy sưởi.

Trong lúc cô đang ngủ, kẻ đang lẩn trốn có tên Oishi Akihiro đã điều chỉnh nó. Cô hiểu ra điều đó.

Cô đã để vuột mất khoảnh khắc quan trọng. Suýt nữa thì Michiru tặc lưỡi tiếc nuối.

Tuy nhiên, cũng có thể coi là thành công. Mặc dù cô ngủ quên mất, nhưng cũng đã khiến anh ta phải phản ứng. Có lẽ, anh ta không nghĩ là lửa ở máy sưởi do cô cố tình vặn lớn.

Nói vậy thì, người đàn ông đã chỉnh lại lửa lò sưởi cho cô cũng không phải là người quá xấu xa. Ở đời, người âm thầm vặn nhỏ ngọn lửa đang cháy quá mạnh mà không đánh thức chủ nhà thường không phải là người có trái tim tàn nhẫn.

Michiru rửa mặt. Vì cô đói, nên định sẽ ăn tối.

Từ đầu tới giờ, khi nghĩ đến kẻ đột nhập, cô luôn cảm thấy nguy hiểm rình rập trong bóng tối. Nhưng cảm giác ấy giờ đã giảm đi một chút. Như thể đâu đó, không khí đã trở nên dễ chịu hơn. Dù thế, cô vẫn không thể tha thứ cho kẻ tự ý lẻn vào nhà mình như vậy.

Cho đến giờ, cô vẫn đang giả vờ như chưa biết đến sự tồn tại của kẻ đột nhập. Có lẽ anh ta cũng chưa nhận ra việc mình đã bị phát hiện. Từ giờ cô vẫn phải tiếp tục làm như vậy, rồi tìm cơ hội báo lại với ai đó.

Hôm nay, lúc Kazue đến, cô đã để cô ấy về mà không có cơ hội nói ra. Sắp tới khi cùng cô ấy ra ngoài, cô sẽ kể cho cô ấy chuyện này. Ở bên ngoài, cô không cần lo lắng bị Oishi Akihiro nghe thấy, có thể từ từ bàn bạc cùng Kazue.

Cô đi vào bếp, mang ghế đến đặt trước chạn bát. Cô muốn lấy chiếc đĩa cất trên ngăn cao của chạn. Nhưng vì tay cô không với đến, nên phải leo lên ghế, lần tìm.

Cô đứng lên ghế, tìm chiếc đĩa muốn lấy. Chiếc đĩa ấy được xếp cùng bộ đĩa nhỏ được tặng trong dịp nào đó vẫn chưa dùng đến và chiếc nồi đất nặng trịch.

Cô chợt nghĩ hay là nấu luôn cho cả Oishi Akihiro. Nếu làm vậy, có khi anh ta lại thấy, con bé này vẫn còn giá trị lợi dụng. Tất nhiên, cô chỉ nghĩ chơi vậy thôi.

Chiếc ghế lung lay. Cô biết nó cũ rồi, vì đây là chiếc ghế đã ở trong nhà từ ngày xưa, nhưng cô vẫn vô tư sử dụng.

Cô vội vàng điều chỉnh lại tư thế, nhưng đã muộn.

Chân trái của cô trượt khỏi ghế. Cô ngã xuống sàn bếp.

Vai trái đập mạnh vào chạn. Cơn chấn động đến trước cả cơn đau, chạy khắp cơ thể cô.

Dường như chiếc chạn đang nghiêng mạnh. Rõ ràng mắt không nhìn thấy gì, vậy mà cô có cảm giác như mình trông thấy chiếc bóng khổng lồ của chiếc chạn đang ập xuống, phủ lên người cô. Nhưng trên thực tế, chiếc chạn đã không đổ xuống.

Có cái gì đó rơi từ trên xuống, vỡ loảng xoảng xung quanh. Cô nhận ra ngay đó là bộ đĩa nhỏ vẫn cất đó chưa dùng lần nào. Có một chiếc còn rơi xuống bụng cô.

Sau đó không còn âm thanh nào nữa, xung quanh yên ắng trở lại, lúc ấy cô mới cảm nhận được sự đau đớn ở chân và hông.

Tuy nhiên, trong cái rủi có cái may, có vẻ như chỉ rơi mấy chiếc đĩa nhỏ. Cô nhẹ nhõm, thở hắt ra.

Thật may là cái nồi đất không rơi xuống đầu cô. Cái nồi ấy nặng chết đi được. Nếu nó rơi vào đầu, chắc cô đã không còn lành lặn. Trường hợp xấu nhất, có thể đã chết rồi. Nếu biết nguyên nhân cô tử vong là do bị nồi đất rơi trúng, chắc chắn Kazue sẽ phụt cười thay vì đau buồn thương xót.

Cô đứng dậy, dùng tay xác nhận tình trạng xung quanh. Cô cẩn thận không để mảnh vỡ cứa phải. Vô số những mảnh vỡ của bộ đĩa nhỏ vương vãi trên sàn.

Cô xỏ dép đi trong nhà vào, dùng chổi thu gom mảnh vỡ. Làm công việc ấy trong bóng tối, thần kinh luôn phải căng như dây đàn.

Cô quờ tay, xác nhận vị trí của bàn hoặc ghế, thì chạm phải một vật gì đó cứng. Một khối lớn và nặng đang được đặt trên bàn. Cô nhấc lên xem thử, thì nhận ra đó là chiếc nồi đất.

Lần này cô leo lên chiếc ghế không bị khập khiễng, thử tìm lại trên chạn. Chiếc nồi lẽ ra phải ở đó, giờ không thấy đâu nữa.

Lẽ nào lúc nãy, chiếc nồi đất đã rơi xuống bàn? Không, cô không nghe thấy âm thanh nào như vậy. Hay nó đã chạm vào mặt bàn một cách nhẹ nhàng? Nhưng bàn và chạn vốn cách nhau khá xa. Nếu chạn nghiêng, chắc chắn nó sẽ rơi thẳng xuống cô, lúc ấy đang ở ngay bên dưới.

Chỉ có một khả năng duy nhất. Chính là ai đó đã đỡ nó giữa không trung, sau đó đặt lên bàn.

À, ra vậy. Cô hoàn toàn hiểu ra, lên tiếng cảm ơn Oishi Akihiro có lẽ đang ở kế bên. Trong đầu cô lúc ấy không có ý gì sâu xa, chỉ là những từ ngữ lỡ bật ra một cách hết sức tự nhiên.

Nói xong, cô liền cảm thấy hối hận.

* * *

Ngày 17 tháng Mười hai.

Akihiro trốn trong nhà Michiru đã một tuần. Cũng có nghĩa là, đã một tuần trôi qua kể từ ngày Matsunaga Toshio chết. Bây giờ, có lẽ những khu phố chính đã trang hoàng Giáng sinh lộng lẫy rồi. Thế nhưng, Michiru chẳng có vẻ gì quan tâm đến sự kiện đó.

Đương nhiên, vì anh chưa từng thấy cô lầm bầm nói một mình hay hát nhẩm bao giờ, nên thực sự cô có quan tâm hay không thì anh không biết được. Tuy nhiên, từ cô phảng phất toát lên cảm giác cho dù cả thế giới có đón Giáng sinh hay năm mới đi chăng nữa, cô vẫn sẽ tiếp tục sống bình thường như mọi khi, nằm trong nhà, nín thinh và bất động.

Anh ngồi trong góc phòng nghe ngóng. Từ xa vọng đến âm thanh trầm trầm của máy giặt đang quay. Hình như cô đang giặt quần áo.

Akihiro đang hết sức bận tâm về quần áo của mình. Quần áo anh chưa được giặt lấy một lần, nên anh rất muốn thay đồ. Nếu dùng trộm máy giặt, dù là nửa đêm, có khi vẫn bị cô phát hiện. Chắc phải cởi đồ ra gom vào một chỗ, đợi khi cô đi ra ngoài mới giặt được.

Nghĩ vậy, anh mới nhớ ra lúc này có bị cô phát hiện hay không, không còn quan trọng nữa, vì cô đã biết đến sự tồn tại của anh rồi.

Anh nhớ lại buổi tối hai ngày trước. Cô đứng lên ghế, định lấy thứ gì đó ở trên tầng cao của chạn. Giây phút nhìn thấy bộ dạng đó của cô, anh đã có dự cảm không lành. Đó là chiếc ghế cũ được ghép lại bởi những thanh gỗ, nên khi cô trèo lên, dường như nó lệch đi.

Anh tưởng tượng ra cảnh Michiru ngã và chiếc chạn đổ xuống người cô. Tất nhiên, anh không thể cứu cô bằng những cách như lao đến đỡ lấy khi cô sắp ngã xuống. Làm vậy, chẳng khác nào thông báo cho cô biết sự tồn tại của anh. Hơn nữa, nếu cô bị thương nặng đến mức phải nhập viện, việc trốn trong nhà sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều, là cơ hội tốt hiếm thấy. Vậy nên, vạn nhất có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, anh cũng phải vờ như không thấy những mối nguy hiểm cô gặp phải. Anh vừa nghĩ vậy xong, thì chuyện vạn nhất đó xảy ra thật. Michiru ngã khỏi ghế, chiếc chạn cô va phải sắp đổ xuống. Từ góc phòng nơi Akihiro đang ngồi đến chỗ cô ngã xuống trong bếp chỉ cách khoảng năm mét.

Không biết từ lúc nào, anh đã lao đến bên cạnh cô.

Ngay lập tức, anh đỡ lấy chiếc chạn đang chực đổ xuống, dựng lại như cũ. Vì nó nghiêng, nên những vật ở trong góc chạn rơi xuống qua cửa kính mở toang. Anh không thể bắt được đĩa, nhưng đã đỡ được chiếc nồi đất nặng trịch ở vị trí chỉ còn cách đầu Michiru khoảng mười xăng ti mét. Anh đặt nồi lên chiếc bàn gần đó, tự hỏi tại sao mình lại làm như vậy. Dường như trong lúc chính mình còn chưa nhận ra, anh đã bất chấp lý trí, chuẩn bị sẵn tinh thần lao đến đó kể từ giây phút thấy cô trèo lên ghế.

Nhân lúc cô vẫn còn sốc sau khi ngã xuống, chưa thể cử động, anh nhanh chóng quay trở lại phòng sinh hoạt. Anh cũng lo cô nghe thấy tiếng bước chân, nhưng nếu cứ ở đó, có nguy cơ sẽ bị cô phát hiện khi thu dọn mảnh vỡ.

Một lúc sau, cô đứng lên, bắt đầu kiểm tra tình trạng xung quanh. Từ góc phòng, anh thấy cô bắt đầu dùng chổi dọn những mảnh vỡ của đĩa.

Cô đã sờ trúng chiếc nồi đất đặt trên bàn khi đưa tay lần tìm xung quanh.

Lúc ấy, anh mới biết mình đã phạm sai lầm. Nồi đất đặt ở đó vô cùng thiếu tự nhiên. Đáng lẽ ra anh phải cất nó vào vị trí cũ trên chạn, nhưng vì lúc ấy chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng rời khỏi đó, nên anh đã đặt luôn lên bàn.

Akihiro còn đang nín thở, thì Michiru đã quờ tay lên chạn kiểm tra lại một lần nữa, rồi nói khẽ, như thể thở dài.

“À, cảm ơn…”

Giọng cô rất nhỏ, nhưng vẫn vang đến được nơi Akihiro đang ngồi cách đó không xa. Không phải cô nói chuyện một mình, những từ ngữ ấy rõ ràng hướng đến một người khác ở trong nhà.

Cô sớm đã nhận ra sự tồn tại của anh rồi. Chỉ là cô tỏ ra không biết gì mà thôi. Akihiro ngỡ ngàng vỡ lẽ.

Lời vừa thốt ra, mặt cô liền cứng đờ, như biết mình vừa lỡ lời. Tuy nhiên, sau đó cô bắt đầu dọn dẹp những mảnh đĩa vỡ vương vãi như thể chưa có gì xảy ra.

Hôm sau, suốt cả ngày, anh để ý đến động thái của cô. Nếu đã phát hiện ra kẻ tự ý đột nhập vào nhà là anh, thì cô có báo cảnh sát ngay lập tức anh cũng phải chấp nhận. Akihiro ngồi đó, thấp thỏm lo lắng không biết lúc nào cô sẽ đi tới chỗ điện thoại để gọi cảnh sát. Thế nhưng, cô lại không có vẻ gì là định làm vậy.

Cô vẫn sinh hoạt bình thường, không hề phá vỡ nhịp sống thường lệ. Tiếp tục yên lặng khép kín, như thể không muốn gây xung đột với ai.

Akihiro cũng phối hợp với cô, cư xử như không có gì xảy ra hết. Chuyện hôm qua chỉ là sự cố, nếu việc anh cứu cô là tai nạn, thì việc cô nói cảm ơn anh cũng chỉ là tai nạn mà thôi. Cả hai cùng quên đi, coi như những việc ấy chưa từng tồn tại. Bầu không khí giống như hai người đã thỏa thuận ngầm vậy.

Tính đến hôm nay đã hai ngày trôi qua, ngồi nghe tiếng máy giặt đang quay, đầu óc anh chỉ toàn xoay quanh chuyện đó.

Hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, anh nhìn về phía sân ga. Một đầu của sân ga dài và hẹp nằm ngay trước cửa sổ. Ở phía đối diện, nơi có đường tàu kẹp giữa, cũng có một sân bê tông. Cứ đến giờ đã định, tàu điện sẽ chạy qua.

Michiru đã nhận ra trong nhà có người lạ. Hơn nữa, còn để người lạ đó phát hiện ra việc mình đã nhận ra, vậy mà cô vẫn chưa có ý định gọi cảnh sát.

Tại sao lại như vậy? Cho đến giờ, Akihiro đã nhiều lần hình dung về cái ngày cô nhận thấy sự có mặt của anh, trong lòng đầy lo sợ. Anh cứ nghĩ cô sẽ hét lên. Nhưng cuối cùng Michiru lại chẳng làm gì hết.

Akihiro đang suy nghĩ thì cánh cửa phòng sinh hoạt mở ra.

Michiru vào phòng, co ro chui vào trong bàn sưởi. Vị trí đó nằm ngay phía trước máy sưởi. Cô nằm như mọi khi, không động đậy, như thể đã mặc định đó là nơi mình sẽ chết.

Căn phòng kín bưng. Cô đã biết trong không gian chật hẹp ấy có hơi thở của hai người. Biết, nhưng lại vờ như không biết.

Cho đến giờ, khi có cô ở trong phòng, Akihiro nhất định sẽ không cử động. Vì nếu gây ra tiếng động gì đó, sẽ bị cô phát hiện. Nhưng nếu cô đã biết đến sự tồn tại của anh rồi, việc cố gắng để không gây ra tiếng động cũng trở nên vô nghĩa.

Từ đầu tới giờ, nếu Michiru ở trong phòng, nằm ngay trước mặt anh, anh cũng chỉ liếc mắt nhìn cô ấy mà nghĩ rằng, có một người lạ đang nằm ở đây, không hơn không kém. Nhưng bây giờ, anh không thể chỉ nghĩ như vậy được nữa.

Akihiro hết nhìn ra cửa sổ, lại nhìn Michiru. Cô vẫn nằm yên như vậy, dấn sâu vào thế giới của riêng mình. Anh đã biết rằng cô đã phát hiện ra mình. Cho dù cô cư xử như chẳng có gì, thì trong nhận thức của cô cũng đã có sự tồn tại của anh - một người không quen biết tự ý đột nhập vào nhà cô. Anh là người vô hình đã được quét sơn lên. Không thể coi như không có gì xảy ra vào buổi tối hai hôm trước. Sau một hồi do dự, Akihiro quyết định đứng lên.

Và anh bước đi.

Âm thanh khi anh giẫm trên chiếu, nếu là bình thường sẽ nhẹ đến mức khó lọt nổi vào tai, nay lại ồn ào vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Cô không thể không nghe thấy.

Michiru chống một tay lên chiếu, nhổm người dậy, dường như rất ngạc nhiên. Đôi mắt không phản chiếu bất cứ thứ gì đang hướng vào không trung. Khuôn mặt trông như một đứa trẻ vừa giật mình tỉnh giấc khi bị phá ngang giấc ngủ.

Anh mở cánh cửa thông tới bếp. Khi mở ra, tấm kính mờ mỏng gắn trên cửa rung lên, phát ra tiếng động. Trong nhà chắc chắn đang có người lạ. Điều ấy, anh muốn chính mình truyền đạt lại một lần nữa. Hơn nữa, anh cũng muốn xem sau khi biết việc đó, Michiru sẽ phản ứng như thế nào. Nếu cô hét lên thì không còn cách nào khác. Anh sẽ rời khỏi căn nhà này.

Trực tiếp lên tiếng nói chuyện thì anh chưa dám. Chỉ có thể tiếp xúc một cách gián tiếp, giống như ném tới một hòn đá nhỏ từ xa, rồi yên lặng thăm dò. Nếu nói chuyện, anh sợ rằng mình sẽ phơi bày bản thân quá nhiều trước cô ấy.

Cô nghe ngóng một lát, rồi lại nằm xuống như chưa có gì xảy ra. Anh trông thấy bộ dạng đó từ trong bếp. Không kêu cứu ai, cũng không đứng dậy đi gọi điện cho đồn cảnh sát, cô từ từ rúc vào bên trong bàn sưởi, trùm chăn kín mặt, điệu bộ như thể tóc có thành nếp gấp cũng mặc kệ.

Anh không biết cô đang nghĩ gì. Tuy nhiên, quả thật cô đang tỏ vẻ không có gì xảy ra. Anh thấy thật khó tin. Nhưng mặt khác, anh cũng đã linh cảm rằng cô sẽ như vậy.

Có cảm giác anh vừa nhận được quyền gây tiếng động một cách có chừng mực, ngay cả khi có cô ở bên cạnh. Ngồi ở bếp một lúc, anh lại đứng lên, quay trở lại phòng sinh hoạt. Khi ấy, cô vẫn nằm yên, như thể chẳng thèm bận tâm đến tiếng bước chân của anh.

Tuy nhiên, chuyện chưa dừng lại ở đó. Tối hôm ấy, anh đã nhận được hồi đáp của cô. Chuyện xảy ra khi những ngọn đèn trắng đã sáng lên trên sân ga bên ngoài cửa sổ.

Michiru nấu món thịt hầm rau cho bữa tối, nhưng lại xếp những hai chiếc đĩa lên bàn. Một chiếc hẳn nhiên là dành cho cô. Về chiếc còn lại, anh cũng đoán ra, nhưng nghĩ không thể nào có chuyện điên rồ như thế nên anh gạt đi ngay. Anh phân vân không biết có nên hỏi cho chắc, xem chiếc đĩa đó là dành cho ai hay không.

Hai đĩa xúp thịt hầm nóng hổi đang bốc hơi nghi ngút trên bàn. Từ trong góc phòng, anh cũng có thể nhìn thấy.

Chuẩn bị bữa ăn xong, Michiru kéo ghế ra, ngồi vào bàn. Nếu là mọi khi, chắc chắn cô sẽ cứ thế ăn ngay, nhưng lần này, mãi chưa thấy cô bắt đầu.

Lý do cô chưa bắt đầu ăn, anh cũng đoán được.

Akihiro từ từ đứng dậy, bước thật khẽ đến bên bàn ăn. Anh không giậm chân mạnh, tránh làm cô giật mình.

Đĩa thịt hầm được đặt ở phía đối diện cô, ghế bên phía ấy được kéo sẵn ra một chút, như thể đang mong mỏi ai đó ngồi vào. Akihiro ngồi vào đó. Có lẽ cô sẽ biết anh đã ngồi xuống đối diện nhờ vào tiếng kéo ghế. Anh nhấc chiếc thìa đang đặt sẵn ở đó lên. Nãy giờ, Michiru đã lặng lẽ chờ cho đủ hai người.

Akihiro vừa xúc một thìa xúp thịt hầm đưa vào miệng, vừa lo không biết trong xúp có độc không. Chất lỏng ấm nóng tan ra nơi đầu lưỡi. Bữa ăn yên lặng, không một lời trò chuyện bắt đầu. Đến tiếng thìa và đĩa chạm vào nhau cũng vang to như thể làm dao động không khí trong căn phòng. Hình như không có độc.

Ngay trước mắt Akihiro, có một cô gái cũng đang ngồi ăn giống như anh. Nếu ai đó thấy cảnh này, không biết họ sẽ nghĩ gì. Chắc sẽ nghĩ hai người rất quen thân, đến mức có thể ngồi ăn chung với nhau.

Anh nhìn vào mắt cô. Đôi mắt ấy không nhìn vào đĩa thịt hầm, cũng không nhìn người ngồi đối diện. Do tư thế hơi khom người, chống khuỷu tay trái lên bàn, nên mặt cô hơi cúi. Ánh mắt cô hướng xuống khoảng không phía dưới một chút. Đôi mắt nhíu lại, như thể đang thưởng thức món thịt hầm một cách mãn nguyện. Hơi nóng bốc lên từ đĩa xúp, đọng lại trên mi mắt. Không biết có phải anh đang ngồi ở chỗ của bố cô ngày xưa? Tuy không ai nói lời nào, nhưng dường như hơi ấm từ món thịt hầm đã tháo gỡ nỗi căng thẳng kéo dài suốt bao lâu nay. Cảm giác như Akihiro và Michiru đồng thanh hô “hai, ba” lấy đà, rồi từ hai phía đối diện, cùng bước một bước lên phía trước, đến gần nhau thêm một chút.

Không thể lờ đi sự hiện diện của một người. Cả hai đều không thể coi người kia như không tồn tại. Từ khoảnh khắc nhận ra đối phương đã biết đến mình, thì dù có vờ như không thấy, mối liên hệ giữa hai người cũng đã bắt đầu.

« Lùi
Tiến »