49.
Do Ra là đứa trẻ trái ngược hoàn toàn với Gon. Nếu Gon dạy tôi biết thế nào là khổ sở, tội lỗi và đau thương thì Do Ra lại dạy tôi về hoa và hương thơm, về gió và mơ ước. Giống như một bài hát tôi lần đầu được nghe. Do Ra là người có khả năng hát một bài hát mà mọi người đều biết theo cách thức hoàn toàn mới lạ.
50.
Kỳ học mới lại tới. Quang cảnh vườn trường trông vừa như không đổi lại vừa có chút gì mới mẻ. Một sự thay đổi cỡ như những chiếc lá cây xanh thẫm nay càng thẫm xanh hơn. Nhưng mùi hương thì đã khác hẳn. Mùi hương tỏa ra từ lũ trẻ ngày một đậm đà hơn, giống như trái cây tới mùa chín mọng. Mùa hè đang rục rịch rời đi sau khi đã thỏa sức tung hoành. Những con bướm dần dà biệt tích, những xác ve lăn lóc trên đường.
Mùa thu đang đến, trong tôi cũng có một sự thay đổi kỳ lạ. Sự thay đổi thật khó có thể giải thích bằng lời, cũng thật khó để gọi nó là sự thay đổi. Những điều tôi từng biết bỗng trở nên thật khác lạ, những từ ngữ tôi vẫn thường dùng bỗng quẩn quanh ngắc ngứ nơi đầu lưỡi.
Cả buổi chiều Chủ nhật hôm ấy cũng vậy, tôi đang xem một nhóm nhạc nữ năm người phát biểu cảm nghĩ khi lần đầu tiên được xếp hạng nhất sau ba năm ra mắt. Trông họ chỉ tầm tuổi tôi, mặc váy ngắn cùng áo bé xíu khó khăn lắm mới che gần hết ngực, đang ôm chầm lấy nhau nhảy tưng tưng. Bằng giọng nói run rẩy, trưởng nhóm vừa nghẹn ngào vừa tuôn một tràng thoại quen thuộc, liệt kê một lượt tên quản lý, giám đốc, nhân viên công ty, stylist, fanclub như thể đã học thuộc từ trước.
“Cảm ơn vì đã yêu quý chúng tôi. Thực sự cảm ơn mọi người. Chúc mọi người một buổi tối vui vẻ!”
Nhờ thường xuyên xem các chương trình ca nhạc cùng mẹ nên tôi cũng đã nhiều lần chứng kiến cảnh này. Thế nhưng hôm nay tôi lại có một thắc mắc. Từ “yêu quý” có thể được sử dụng dễ dàng như vậy sao?
Tôi nhớ lại các tác phẩm của Goethe hay Shakespeare, nơi xuất hiện những người luôn gắng sức để đạt được tình yêu rồi kết cục lại chọn lấy cái chết. Tôi nhớ tới cả bản tin thời sự về những người quá ám ảnh hay bạo hành người mình yêu chỉ vì tình yêu đã đổi thay không còn như cũ. Và cả câu chuyện về những người sẵn sàng tha thứ tất cả chỉ vì một lời nói yêu.
Chính vì thế thứ tình yêu tôi biết là một khái niệm có phần cực đoan đến như vậy. Một thứ khó định nghĩa như thế mãi mới được gói gọn vào một từ. Thế mà từ ấy lại đang bị lạm dụng quá thường xuyên. Hễ khi tâm trạng tốt hay muốn nói lời cảm ơn là người ta lại tùy tiện nói ra từ yêu quá dễ dàng.
Tôi chia sẻ chuyện này với Gon, nó liền “hứ” một tiếng như thể chuyện của tôi hết sức tầm phào.
“Giờ mày đang hỏi tao tình yêu là gì đúng không?”
“Không phải tao muốn mày giúp tao định nghĩa, tao chỉ muốn biết suy nghĩ của mày thôi.”
“Mày nghĩ tao biết hả? Tao chịu thôi. Chắc tao với mày giống nhau điểm này.”
Gon bật cười rồi nghếch mắt nhìn tôi. Thay đổi biểu cảm trong chốc lát là sở trường của Gon.
“À không, mày từng có bà với mẹ. Mày từng được những hai người phụ nữ yêu thương còn gì. Sao lại đi hỏi tao?”
Giọng Gon trở nên nhấm nhẳng. Nó vò tung tóc từ sau gáy lên tới đỉnh đầu.
“Tao thì biết gì về ba cái thứ tình yêu chứ. Tao cũng muốn thử. Mà đã thử thì tao muốn tình yêu nam nữ cơ ấy.”
Gon cầm lấy một chiếc bút, tay hết đóng lại mở nắp bút. Ngòi bút liên tục thò ra rồi lại thụt vào.
“Đêm nào mày chẳng thử trò đấy.”
“Thằng ranh này cũng biết nói đùa cơ đấy. Mày khá hơn nhiều rồi nhỉ? Đó mà gọi là tình yêu nam nữ hả? Đó là yêu bản thân chứ.”
Gon đánh nhẹ vào gáy tôi. Không đau chút nào. Chợt nó gí sát mặt lại gần mặt tôi.
“Này, mày có biết tình yêu nam nữ là gì không?”
“Tao biết mục đích của nó là gì.”
“Vậy sao? Là gì?”
Ánh mắt Gon đượm ý cười.
“Quá trình để sinh sản. Bản năng duy trì nòi giống một cách ích kỷ…”
Tôi còn chưa kịp nói nốt câu đã bị Gon cốc đầu. Lần này hơi đau một chút.
“Thằng đần này. Mày ấy, biết nhiều quá thành ra đần độn. Nào, giờ thì nghe anh mày nói nhé.”
“Tao sinh nhật sớm hơn mày mà.”
“Thằng ranh này cũng giỏi nói đùa nhỉ?”
“Tao có nói đùa đâu. Tao chỉ nói sự thật mà…”
“Im đi, ranh con.”
Nó vừa cười vừa giơ tay lên định cốc tôi cái nữa. Lần này tôi tránh được.
“Ồ, cũng khá đấy chứ?”
“Mày có thể nói tiếp chuyện vừa nãy không?”
E hèm, Gon hắng giọng.
“Theo tao tình yêu là thứ rất vớ vẩn. Thế nhưng mọi người vẫn coi nó là cái gì đó ghê gớm vĩnh cửu lắm. Tao không thích mấy thứ sến súa đó, tao thích thứ gì mạnh mẽ hơn.”
“Mạnh mẽ?”
“Ừ, mạnh mẽ. Mãnh liệt. Thay bằng nhận lấy tổn thương đau khổ thì thà tao chọn làm tổn thương người khác. Giống như anh Chul Sa.”
Anh Chul Sa. Dù từng nghe cái tên này vài lần nhưng tôi vẫn không cảm thấy thân thuộc chút nào. Người tôi co rúm lại. Dường như tôi sắp phải nghe những câu chuyện mà tôi không muốn nghe.
“Anh ấy thật sự rất mạnh mẽ, tao muốn được như thế.”
Trong giây lát, mắt Gon ánh lên tia sáng.
Dù sao cũng thật khó để tìm được câu trả lời từ Gon. Tôi đem kể với tiến sĩ Shim, nhưng có lẽ câu chuyện này thực sự không có hồi kết.
Có một lần mẹ thấy bà ngồi chăm chú viết chữ 愛, liền hỏi.
“Mẹ có biết chữ này nghĩa là gì không mà viết?”
Bà trừng mắt.
“Đương nhiên!”
Rồi bà nói như thể đang ngâm thơ.
“Ái là gì chứ?”
Mẹ trêu chọc.
“Phát kiến về cái đẹp.”
Sau khi viết được phần đầu chữ “ái” (愛), bà viết bộ “tâm” (心) tiếp vào giữa rồi giải thích.
“Những dấu chấm này là ba chúng ta. Dấu này là mẹ, dấu này là mày, đây là nó!”
Và như thế, chữ “愛” tạo bởi ba chấm tượng trưng cho gia đình chúng tôi đã hoàn thành. Khi ấy tôi không hề biết “phát kiến của cái đẹp” nghĩa là gì.
Nhưng cách đây không lâu, tôi bắt đầu nghĩ đến khuôn mặt một người.
51.
Lee Do Ra. Tôi thử phác họa trong tâm trí hình ảnh Lee Do Ra mà tôi biết. Hình ảnh Lee Do Ra đang chạy. Như một con linh dương hay ngựa vằn. À không, phép so sánh đó cũng không phù hợp. Nó chỉ đơn giản là Lee Do Ra. Lee Do Ra đang chạy. Cặp kính gọng bạc bỏ lại trên nền đất. Hai cánh tay và đôi chân gầy nhẳng sải dài, khuấy động bầu không khí. Tia sáng phản chiếu qua mắt kính. Dấu chân để lại cùng đám bụi bay mù mịt. Ngón tay trắng ngần vơ lấy cặp kính đặt lên sống mũi ngay sau khi vòng chạy vừa kết thúc. Đó là tất cả những gì tôi biết về Lee Do Ra.
52.
Ngày khai giảng kỳ học mới, trong lúc nghi lễ buồn tẻ đang diễn ra trên giảng đường, đứng ở phía tít cuối, tôi nhẹ nhàng mở cánh cửa bước ra ngoài hành lang. Có tiếng động phát ra từ đâu đó. Tôi quay đầu lại, một đứa con gái đang đứng phía cuối hành lang. Nó vừa vén mái tóc dài tới vai ra sau tai vừa giậm gót chân bùm bụp xuống nền nhà. Chắc nghĩ rằng xung quanh không có người nên nó bắt đầu làm động tác kéo căng cơ thể. Nó duỗi thẳng chân tay, giãn người. Rồi nó nhảy bình bịch tại chỗ, đoạn vụt chạy băng qua hành lang. Con bé vừa chạy vừa thở hổn hển, loáng cái đã đứng trước mặt tôi, bốn mắt chúng tôi nhìn nhau. Ít nhất cũng khoảng năm giây. Con bé đó chính là Lee Do Ra.
Gọng kính màu bạc không bóng. Phía trong là đôi mắt kính tròn xoe. Mắt kính mỏng, chi chít vết xước nên gần như phản xạ hết tia nắng mặt trời. Vì thế tôi không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt nó. Do Ra khác những đứa trẻ khác. Nó không phản ứng thái quá trước những việc vặt vãnh. Nó không chỉ điềm đạm mà đôi khi còn giống như một bà cụ non. Ý tôi muốn nói nó không chỉ đơn thuần là phát triển sớm hay trưởng thành về suy nghĩ. Mà Lee Do Ra thực sự có chút khác biệt so với những đứa trẻ khác.
Tới đầu tháng Tư, Do Ra thường xuyên nghỉ học. Hoặc nếu đến trường thì nó cũng bỏ qua những giờ học thêm hay tiết học buổi tối mà đi thẳng về nhà. Vì thế Do Ra không có cơ hội chứng kiến trận chiến giữa tôi và Gon hồi đầu học kỳ trước. Thực ra con bé chẳng hề quan tâm gì đến những việc xung quanh nó. Nó luôn ngồi một xó và đeo tai nghe. Tôi từng nghe nói nó chuẩn bị chuyển sang trường có lớp đào tạo điền kinh riêng. Nhưng cuối cùng lại không chuyển nữa. Sau đó hầu như tôi không thấy nó nói chuyện bao giờ. Trong giờ học nó thường nhìn ra sân vận động phía bên ngoài cửa sổ. Giống một con báo đốm mắc kẹt trong chuồng.
Chỉ có một lần duy nhất tôi thấy nó bỏ kính ra. Đó là kỳ hội thao mùa xuân. Do Ra đại diện cho lớp tôi chạy thi 200 mét. Người con bé nhỏ thó gầy nhẳng, mới nhìn chẳng ai nghĩ nó giỏi thể thao. Thật tình cờ vị trí nó đứng trước vạch xuất phát lại thẳng tầm nhìn của tôi.
Ngay tại đó. Do Ra tháo kính ra vứt xuống đất. Chuẩn bị. Khi đó tôi nhìn thấy đôi mắt của Do Ra. Đuôi mắt hơi xếch lên. Hàng lông mày rậm. Đồng tử mắt ánh lên tia sáng màu nâu nhạt. Xuất phát. Do Ra bắt đầu chạy. Đôi chân nó mảnh khảnh nhưng rắn rỏi, đạp xuống nền đất hất tung bụi mù rồi cứ thế chạy thật xa. Nhanh hơn hết thảy. Nó chuyển động như một cơn gió. Cơn gió nhẹ nhàng đầy sức sống. Thoáng chốc đã thấy Do Ra chạy hết một vòng về lại vị trí cũ. Ngay trước khi nó dừng lại và được thông báo thắng cuộc, Do Ra nhặt cặp kính trước mặt tôi rồi đeo lên mắt. Đôi mắt bí ẩn của nó biến mất sau cặp kính.
Xung quanh Do Ra lúc nào cũng có bạn, nó có một hội bạn cùng đi ăn vặt với nhau. Thế nhưng hội bạn ấy không cố định. Nó không lẻ loi nhưng cũng không có đứa bạn thân đặc biệt nào. Dường như nó chẳng quan tâm sẽ cùng ăn cơm hay về nhà với ai. Dù thế nó cũng không bị cô lập hay tách biệt. Nó chỉ là một đứa trẻ tự tồn tại.
53.
Mẹ đã mở mắt. Sau chín tháng nằm im một chỗ. Bệnh viện nói rằng đây cũng không hẳn là tin vui. Mẹ chỉ đơn giản là mở mí mắt, chứ không thực sự tỉnh dậy, cũng giống như việc mẹ vẫn tiểu tiện được vậy. Tôi vẫn phải đặt ống thông tiết niệu và thay đổi tư thế cho mẹ mỗi giờ. Khi tỉnh ngủ, mẹ thường chớp mắt, nhìn lên trần nhà. Thi thoảng đồng tử mắt của mẹ chuyển động rất nhẹ.
Mẹ là người có khả năng nhìn ra các chòm sao giữa những họa tiết chằng chịt trên giấy dán tường. “Con nhìn kìa. Hình cái muỗng kia giống chòm sao Bắc Đẩu quá. Có cả chòm Thiên Hậu nữa. Kia là chòm Gấu Lớn [8] . Chúng ta thử tìm cả chòm Gấu Nhỏ nhé.” “Có thời gian rảnh tán chuyện trăng sao thì sao mày không múc nước cầu nguyện với chị Hằng đi [9] !” Dường như tôi nghe thấy giọng nói khàn khàn của bà ngoại. Lâu lắm tôi mới đến thăm mộ bà, cỏ dại đã mọc um tùm trước miếu thờ. Chợt văng vẳng tiếng cười của bà và mẹ. Như dội lại từ một miền rất xa xôi.
Đã được một thời gian kể từ khi hiệu sách không còn khách ghé thăm. Hễ tan học là tôi lại chôn chân ở bàn thanh toán nhưng giờ doanh thu cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Tôi không thể tiếp tục sống dựa vào lòng tốt của tiến sĩ Shim thêm nữa. Không còn bà và mẹ, hiệu sách chẳng khác gì một nấm mồ. Nấm mồ của sách. Nấm mồ của những con chữ bị lãng quên. Khi ấy tôi đã hạ quyết tâm. Có lẽ đã đến lúc khép lại không gian này.
Tôi tìm đến tiến sĩ Shim, nói rằng sẽ đóng cửa tiệm sách, thu dọn đồ đạc và đi thuê một phòng đơn nhỏ để ở. Tiến sĩ Shim im lặng một hồi. Nhưng thay vì hỏi lý do, ông chỉ gật đầu.
Quản lý Câu lạc bộ đọc sách là cô giáo dạy Ngữ văn chủ nhiệm lớp Mười hai. Khi tôi đi đến phòng giáo vụ thì thấy cô đang cúi đầu trước thầy hiệu phó. Thầy hiệu phó hỏi cô định tính sao khi lớp cô chủ nhiệm liên tục xếp bét trong kỳ thi thử. Cô đỏ bừng mặt rồi quay trở lại chỗ ngồi, tôi liền hỏi có thể quyên tặng sách cho thư viện hay không. Cô gật đầu qua loa, bảo tôi cứ làm vậy đi.
Hành lang im lặng như tờ. Sắp thi giữa kỳ nên bọn trẻ không còn ồn ào vào giờ học thêm buổi tối nữa. Tôi bê thùng sách về phòng đọc sách, sáng sớm nay tôi đã mang nó đến đặt ở một xó phòng thể chất.
Cửa dễ dàng mở ra. Đúng lúc ấy tôi nghe có tiếng hô phát ra từ đâu đó. Tôi lại gần phía các giá sách. Tôi thấy gương mặt nhìn nghiêng của một đứa con gái. Một chân phía trước, một chân phía sau, rồi liên tục đổi vị trí hai chân, con bé đó đang chạy tại chỗ. Tuy chạy tại chỗ nhưng sải chân của nó khá rộng. Mồ hôi đọng trên mũi, tóc nó bay phấp phới. Nó nhìn thấy tôi. Chính con bé đó.
“Chào.”
Những lúc thế này tôi nên bắt chuyện trước. Do Ra dừng động tác.
“Tớ đến gửi tặng sách.”
Tôi nói dù chẳng được hỏi, rồi mở nắp hộp. Do Ra mở miệng.
“Việc này do thành viên Câu lạc bộ đọc sách phụ trách. Cứ để đó đi.”
“Không phải cậu thuộc Câu lạc bộ đọc sách à?”
“Tớ ở bên điền kinh.”
“Trường mình có Câu lạc bộ điền kinh sao?”
“Có. Dù không có giáo viên phụ trách, hội viên cũng chỉ có mình tớ.”
“À.”
Tôi chầm chậm hạ thùng sách xuống một góc.
“Nhưng đống sách này ở đâu ra vậy?”
Tôi nói nhà mình mở hiệu sách. Sách tôi đem tặng hầu hết là sách tham khảo. Sách tham khảo cũng có thời nên nếu đã qua mùa thi, nếu không phải tài liệu nổi tiếng thì không dễ bán chút nào.
“Nhưng mà cậu…”
Tôi hỏi.
“Sao cậu không đến phòng thể chất mà lại tập thể dục ở đây?”
Do Ra đang tính làm ngơ tôi thì đột nhiên quay đầu lại.
“Nếu tập ở phòng thể chất thì dễ bị để ý lắm. Ở đây là yên tĩnh nhất. Dù sao bọn học sinh cũng không hay đến đây. Phải khởi động tốt thì mới chạy tốt được.”
Khi nói về thứ mình thích, mắt người ta thường sáng lên. Do Ra cũng vậy.
“Cậu chạy để làm gì?”
Tôi không có ý gì khi hỏi câu đó. Thế nhưng tia sáng trong mắt Do Ra vụt tắt ngóm.
“Cậu có biết tớ ghét nhất câu hỏi đó không? Tớ nghe đủ mấy lời đó từ bố mẹ rồi.”
“Xin lỗi. Tớ không có ý mỉa mai cậu, chỉ muốn hỏi mục đích của việc cậu chạy thôi.”
Do Ra “hừm” một tiếng rồi thở dài.
“Đối với tớ, câu này chẳng khác gì câu hỏi tớ sống để làm gì. Cậu sống vì mục đích gì hả? Thực ra con người ta chỉ cứ thế sống thôi mà. Cứ sống như vậy, vui thì cười, buồn thì khóc. Chạy cũng tương tự thế. Nếu xếp thứ nhất thì tốt còn không thì tiếc nuối chút xíu. Nếu không có năng lực thì tự trách bản thân, cảm thấy hối hận nữa. Dù thế thì tớ vẫn chạy. Cứ vậy thôi! Giống như việc sống. Cứ vậy thôi!”
Càng về sau Do Ra càng nói to hơn. Tôi gật đầu với nó. Tôi muốn nó bình tĩnh lại.
“Bố mẹ cậu cũng bị thuyết phục bởi những lời này hả?”
“À không. Đương nhiên họ cười khẩy rồi. Họ bảo tớ chạy làm quái gì. Dù sao khi lớn lên, ngoại trừ việc chạy qua đường trước khi đèn chuyển màu thì suốt đời đâu có việc gì cần phải chạy. Cậu thấy buồn cười không? Họ bảo tớ chẳng phải Usain Bolt [10] , vậy thì chạy làm cái gì.”
Do Ra xị mặt.
“Thế bố mẹ muốn cậu làm gì?”
“Không biết. Trước đây họ bảo nếu tớ thích thể thao đến vậy thì nên chơi những môn kiếm ra tiền như golf chẳng hạn. Nhưng giờ thì cả chuyện ấy cũng không được. Họ chỉ mong tớ đừng khiến họ xấu hổ. Họ tự ý đẻ tớ ra, tại sao tớ phải làm theo những nhiệm vụ họ đề ra chứ? Lúc nào họ cũng dọa tớ sẽ hối hận nhưng dù có hối hận thì đó vẫn là quyết định của tớ. Tớ chỉ có cách làm theo cái tên của mình. Họ đặt tên tớ là Do Ra, vậy thì tớ đành sống như một người điên [11] thôi.”
Sau khi trút hết nỗi lòng, có lẽ thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều nên Do Ra nở nụ cười rạng rỡ. Trước khi tôi rời phòng đọc sách, nó hỏi hiệu sách nhà tôi ở đâu. Tôi nói địa chỉ cho nó rồi hỏi vì sao nó muốn biết.
“Nếu không thể tập luyện ở đây thì tớ sẽ qua đó tập.”
Do Ra trả lời.
54.
Kết quả thi thử của tôi luôn ở mức trung bình. Tôi học khá nhất những môn tự nhiên, các môn khoa học và xã hội thường chỉ tầm tầm. Vấn đề lớn nhất của tôi là môn ngữ văn. Sao một câu lại có thể đa nghĩa và mang nhiều ẩn ý đến thế. Sao mấy ông bà tác giả lại cứ phải giấu nhẹm ý đồ của mình đi như vậy. Những nghĩa bóng mà tôi đoán luôn trật lất.
Có lẽ việc tìm hiểu ngôn ngữ cũng giống với việc nắm bắt biểu cảm hay cảm xúc của đối phương. Cũng có thể vì thế mà người ta cho rằng hạch hạnh nhân nhỏ sẽ dẫn đến khiếm khuyết nhất định về mặt trí tuệ. Vì khó có thể hiểu được những nguyên tắc, những mạch giao tiếp cơ bản nên khả năng suy đoán của tôi kém hơn hẳn người thường, trí tuệ cũng phần nào bị hạn chế. Tôi không dễ dàng chấp nhận điểm môn ngữ văn ghi trên bảng thành tích. Bởi đó là môn tôi mong muốn có thể học tốt nhất, vậy mà lại là môn tôi kém nhất.
Công cuộc dọn dẹp hiệu sách diễn ra chậm rãi. Việc duy nhất tôi phải làm là thanh lý sách nhưng công việc đó cũng chẳng dễ dàng gì. Tôi lấy từng cuốn ra chụp ảnh lại. Nếu muốn đăng lên trang rao bán sách cũ, tôi cần xem xét tình trạng của chúng. Tôi thực sự không biết trong hiệu sách có nhiều sách tới mức này. Những suy nghĩ, những câu chuyện, những nghiên cứu được đan cài vào từng ngăn sách. Có rất nhiều tác giả tôi còn chưa từng thấy tên. Đột nhiên tôi có suy nghĩ họ là những người rất xa lạ với mình. Lần đầu tiên tôi nghĩ như vậy. Trước đây tôi vẫn nghĩ chúng tôi rất gần gũi. Giống như xà phòng hay khăn lau, chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới. Thế nhưng không phải vậy. Họ hoàn toàn sống ở thế giới khác hẳn với tôi. Ở một nơi có lẽ mãi mãi tôi không thể chạm tới.
“Chào.”
Có tiếng nói vang từ sau lưng. Như bị giội một gáo nước lạnh, tim tôi bỗng giật thót khi nghe câu chào đó. Là Do Ra.
“Tớ đến rồi. Giờ tớ vào được chứ?”
“Có lẽ là được. Dù sao cậu cũng đến rồi.”
Tôi trả lời.
“Chẳng có mấy trường hợp khách hàng phải hỏi chủ cửa hàng xem có được vào hay không đâu. Trừ những cửa tiệm nổi tiếng phải đặt chỗ trước, mà cậu cũng thấy đấy, nơi này chẳng hề đông khách đến thế.”
Nói xong tôi mới nhận ra mình đã lỡ lời thú nhận hiệu sách làm ăn ế ẩm. Do Ra cười khanh khách như thể có gì đó buồn cười lắm. Tiếng cười của nó hệt như tiếng hàng trăm viên nước đá đang rớt xuống nền nhà. Nụ cười vẫn còn đọng trên môi, Do Ra quay sang ngó nghiêng những cuốn sách.
“Nhưng mà hiệu sách nhà cậu mới mở à? Sách vẫn chưa được sắp xếp đâu ra đấy nhỉ?”
“Hiệu sách nhà tớ chuẩn bị sập rồi. Tuy nói ‘chuẩn bị sập’ cũng hơi kỳ.”
“Tiếc quá. Lỡ cơ hội thành khách ruột rồi.”
Mới đầu Do Ra không nói nhiều. Thay vào đó nó thường làm những hành động khác. Ví dụ như sau khi nói xong, nó phồng má lên rồi phì hơi “phù” một cái, hay giậm mũi giày thể thao ba phát bụp bụp bụp xuống nền nhà. Sau đó nó mới mở lời.
“Việc cậu không cảm nhận được gì là sự thật à?”
Câu hỏi giống với câu Gon từng hỏi tôi.
“Cũng không hẳn là như thế nhưng có lẽ đúng với tiêu chuẩn thông thường.”
“Hay thật. Tớ cứ nghĩ mấy chuyện này chỉ xuất hiện trong phim tài liệu gây quỹ qua điện thoại thôi. À, xin lỗi vì đã nói thế.”
“Không, chẳng sao cả.”
Do Ra nín thở một thoáng.
“Lần trước cậu từng hỏi tớ tại sao lại chạy. Tớ thấy hơi có lỗi vì đã nổi giận lúc ấy. Tớ đến để nói vậy. Cũng tại cậu là người đầu tiên hỏi tớ câu đó ngoài bố mẹ tớ ra.”
“À.”
“Thế cho nên, tớ hỏi câu này cũng chỉ vì tò mò thôi. Lớn lên cậu muốn làm gì?”
Mãi một lúc lâu tôi vẫn không thể đưa ra câu trả lời. Nếu nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tôi được hỏi câu này. Nên tôi đành nói thật.
“Tớ không biết. Tớ chưa bị ai hỏi câu này bao giờ.”
“Sao lại cần người khác hỏi? Cậu chưa từng tự suy nghĩ về việc này à?”
“Câu này quá khó đối với tớ.”
Tôi ngập ngừng. Thế nhưng thay vì ép tôi trả lời thì Do Ra lại phát hiện ra điểm trùng khớp giữa chúng tôi.
“Tớ cũng thế. Hiện giờ ước mơ của tớ cũng bốc hơi rồi. Vì bố mẹ tớ quá phản đối điền kinh… Điểm chung của chúng ta thật buồn chết đi được.”
Do Ra gập rồi duỗi đầu gối. Không biết có phải vì muốn vận động tới mức ngứa ngáy chân tay không mà cứ hở ra nó lại ngọ ngoạy. Váy đồng phục của nó khẽ bay lên. Tôi thu ánh mắt, tiếp tục dọn sách.
“Cậu sắp xếp cẩn thận ghê. Chắc cậu thích sách lắm nhỉ?”
“Ừ. Sắp chia tay rồi nên tớ nói lời tạm biệt với chúng.”
Do Ra phồng má, thổi phù ra rồi nói tiếp.
“Tớ không thích mấy thứ như sách lắm. Chữ nghĩa chẳng có gì thú vị. Chúng bị ghim lại một chỗ mà. Tớ thích những gì chuyển động.”
Do Ra lướt nhanh ngón tay qua hàng sách trên giá. Lộp độp lộp độp. Vẳng lại tiếng gì tựa tiếng mưa.
“Nhưng mà sách cũ cũng đỡ hơn chút. Mùi giấy sống động hơn. Giống mùi lá khô.”
Rồi nó tự cười tủm tỉm một mình.
“Tớ đi đây.”
Không đợi tôi trả lời, Do Ra đã biến mất.
55.
Một chiều nắng, tôi đang trên đường đi học về. Bầu không khí lạnh giá còn mặt trời chỉ đứng tít từ xa ngắm nhìn trái đất. Hoặc có thể tôi đã nhầm. Chưa biết chừng đó lại là một ngày nắng chói chang, nóng nực tới mức không thể chịu nổi. Tôi rời khỏi trường, men theo bức tường đá màu xám xịt tới khúc ngoặt cuối con đường. Một làn gió không rõ từ đâu thổi tới nhưng rất mạnh. Cành cây rung lắc dữ dội, lá cây quật mạnh vào nhau.
Nếu tôi không nhầm thì đó không phải tiếng cây đung đưa trong gió. Mà là tiếng sóng. Chỉ trong một tích tắc những chiếc lá đủ màu đã rụng lả tả xuống đất. Mùa hè vẫn chưa kết thúc, mặt trời vẫn chói chang rực rỡ, vậy mà không hiểu sao trước mắt tôi chỉ toàn lá rụng. Tôi khum bàn tay hướng lên trời hứng những chiếc lá nào vàng nào cam đang thi nhau rơi.
Do Ra đang đứng đằng xa. Tóc nó bị gió thổi bay hết về bên trái. Mái tóc dài và bóng, từng sợi dày như sợi chỉ to. Con bé bước chậm lại, tôi vẫn không giảm tốc độ nên khoảng cách giữa chúng tôi dần thu hẹp. Dù đã nói chuyện với nhau vài bận nhưng đây là lần đầu chúng tôi đứng gần nhau thế này. Khuôn mặt trắng hồng của nó lấm tấm vài nốt tàn nhang, đôi mắt hai mí đang nheo lại vì gió. Dường như Do Ra bất ngờ khi thấy tôi, hai mắt nó mở lớn.
Đột nhiên gió đổi hướng. Nương theo gió, tóc Do Ra cũng bắt đầu bay theo hướng ngược lại. Làn gió mang mùi hương của con bé bay đến mũi tôi. Mùi hương tôi mới lần đầu ngửi thấy. Vừa giống mùi lá khô vừa giống mùi chồi non mùa xuân. Mùi hương gợi lên toàn những hình ảnh đối lập. Tôi tiếp tục tiến về phía trước. Giờ đây chúng tôi đã đứng đối diện ngay sát nhau. Tóc của con bé quật vào mặt tôi. “A”. Tôi khẽ kêu. Xót quá. Đột nhiên có một hòn đá nặng đè lên tim tôi. Hòn đá nặng trĩu và buồn bã.
“Xin lỗi.”
Do Ra nói.
“Không sao.”
Tôi trả lời. Tiếng lòng bật ra bằng giọng sắc lạnh. Gió xô tôi thật mạnh. Tôi gắng sức bước nhanh hơn một chút, để đối đầu với cơn gió.
Tối hôm ấy tôi không ngủ được. Từng thước phim tựa như ảo ảnh liên tục trình chiếu trong đầu. Những cành cây rung lắc, những chiếc lá sặc sỡ, và Do Ra, đứng nương mình theo cơn gió.
Tôi bật dậy chạy tới giá sách tìm cuốn từ điển Quốc ngữ. Thế nhưng tôi không biết mình định tìm từ nào. Người tôi nóng rực. Mạch dưới tai đập dữ dội. Cả các đầu ngón tay và ngón chân cũng vậy. Người tôi ngứa ngáy như thể có hàng trăm con bọ nhỏ đang bò khắp. Cảm giác không dễ chịu chút nào. Đầu tôi đau nhức, xây xẩm mặt mày. Thế nhưng tôi liên tục nghĩ tới khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc tóc Do Ra chạm tới mặt tôi. Cảm giác ấy, mùi hương ấy, cả bầu không khí khi ấy. Cho tới tận khi trời hửng rạng, tôi mới chìm vào giấc ngủ.
56.
Trời vừa sáng thì tôi hạ sốt. Nhưng lại có những triệu chứng kỳ lạ khác. Tôi đến trường, nhìn thấy phía sau ai đó đang tỏa sáng. Là Do Ra. Tôi quay đầu đi. Cả ngày hôm đó, trái tim tôi nhức nhối như bị gai đâm.
Mặt trời lặn, Gon tìm đến hiệu sách. Chẳng biết tại sao tôi không nói được câu gì, cũng không tập trung nổi vào câu chuyện của Gon.
“Mày sao thế? Trông sắc mặt mày không tốt lắm.”
“Đau quá.”
“Ở đâu?”
“Không biết nữa. Tất cả.”
Gon rủ tôi đi ăn gì đó nhưng tôi từ chối. Gon chép miệng bỏ đi. Cả người tôi nặng trĩu. Tôi cũng không biết mình thấy khó chịu ở đâu. Vừa ra khỏi hiệu sách, tôi chạm mặt tiến sĩ Shim.
“Cháu ăn tối chưa?”
Ông hỏi, tôi lắc đầu. Trời đã trở về đêm.
Lần này là mì kiều mạch. Tiến sĩ Shim nói lượng calo trong món này quá thấp không đủ cho thanh niên đang tuổi ăn tuổi lớn nên gọi thêm một đĩa tôm chiên, ông không đụng đũa tới đĩa tôm lần nào. Trong khi tiến sĩ chầm chậm hút từng sợi mì, tôi giãi bày hết những triệu chứng kỳ lạ mình gặp phải. Tôi nói vòng vo nên cả những câu ngắn nhất cũng mất đến gấp đôi thời gian.
“Cháu nghĩ cháu bị cảm nên đã uống thuốc rồi.”
Tôi khó nhọc kết thúc câu chuyện. Tiến sĩ Shim chỉnh lại kính. Đôi mắt ông giật giật rồi chuyển hướng nhìn xuống chân tôi.
“Nào, giờ thì cháu có thể nói chi tiết hơn không?”
“Chi tiết hơn vừa nãy ạ? Như thế nào ạ?”
Nghe tôi hỏi tiến sĩ liền cười xòa.
“Xem nào. Bác chỉ nghĩ có lẽ do không biết phải diễn tả thế nào mà cháu đã bỏ qua điều gì đó không nói với bác. Vì thế cháu có thể kể cặn kẽ hơn không? Triệu chứng đó có từ bao giờ, hay nói cách khác, có động cơ hay xuất phát điểm nào dẫn đến chúng không?”
Tôi nheo mắt, nghĩ lại giây phút bắt đầu.
“Gió ạ.”
“Gió?”
Tiến sĩ lim dim mắt, lẩm bẩm nói theo tôi.
“Cái này hơi khó giải thích một chút, dẫu thế bác vẫn nghe cháu kể chứ?”
“Đương nhiên rồi.”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi cố gắng kể lại câu chuyện ngày hôm qua chi tiết nhất có thể. Kể ra bằng lời mới thấy nó thật khô khan. Gió thổi, lá cây rơi, những sợi tóc của Do Ra quật vào má tôi, khoảnh khắc ấy trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Một câu chuyện chẳng có dàn ý hay mạch lạc, cũng chẳng thể phủi tay coi như chuyện phiếm được. Thế nhưng trong suốt quá trình tôi kể, khuôn mặt tiến sĩ Shim dần giãn ra, cuối cùng khi câu chuyện kết thúc, ông nở một nụ cười thật lớn. Ông chìa bàn tay về phía tôi. Tôi bối rối nắm lấy tay ông. Tiến sĩ liền cầm tay tôi lắc lên xuống hai lần.
“Chúc mừng cháu. Cháu đang dần trưởng thành. Đây quả là chuyện đáng mừng.”
Tiến sĩ tiếp tục nói, môi vẫn nở nụ cười.
“Từ đầu năm nay cháu đã cao lên bao nhiêu rồi?”
“Chín xen ti ạ.”
“Cháu xem, cháu lớn nhanh quá. Khi cơ thể cháu lớn lên thì tâm hồn cháu cũng phát triển. Theo bác thì cấu trúc não cháu đã thay đổi khá nhiều rồi. Bác mà là bác sĩ khoa ngoại thần kinh thì nhất định sẽ chụp MRI cho cháu xem.”
Tôi lắc lắc đầu. Ký ức về chụp hình không mấy tươi đẹp với tôi.
“Cháu chưa có ý định đó. Cháu phải chờ tới khi hạch hạnh nhân to hơn chút nữa. Thực sự, cháu cũng không chắc đây có phải chuyện đáng chúc mừng hay không. Cháu cảm thấy khá khó chịu, còn bị mất ngủ nữa.”
“Vốn khi cháu quan tâm đến bạn khác giới sẽ có triệu chứng như vậy.”
“Cháu đang thích con bé đó ạ?”
Vừa nói xong thì tôi nhận ra mình lỡ lời. Vẫn giữ nụ cười trên môi, tiến sĩ Shim đáp lại.
“Xem nào… Cái đó chắc chỉ trái tim cháu mới biết thôi.”
“Không phải trái tim mà là bộ não chứ ạ. Mọi thứ đều nghe theo sự sai bảo của bộ não mà.”
“Dù thế thì chúng ta vẫn gọi đó là trái tim.”
Như lời tiến sĩ Shim, tôi đang dần thay đổi. Tôi tò mò về nhiều thứ hơn, dẫu vậy kỳ lạ thay, tôi không còn muốn kể với tiến sĩ mọi nỗi hiếu kỳ của mình như trước kia nữa. Tôi bắt đầu kể chuyện vòng vo, ngay cả với những câu hỏi đơn giản nhất tôi cũng sắp xếp ngôn từ loạn hết cả lên. Tôi bắt đầu viết linh tinh ra giấy. Tôi nghĩ rằng tôi có thể chỉnh đốn lại tâm trí khi làm vậy, thế nhưng thay vì những câu văn hoàn chỉnh tôi chỉ viết đi viết lại được vài từ. Khi nhận ra mình đã viết những từ gì, tôi thường vò nát giấy hoặc đứng phắt dậy.
Những triệu chứng phiền toái cứ tiếp diễn. Càng ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn. Mỗi khi nhìn thấy Do Ra là thái dương tôi đau nhói, chỉ cần nghe thấy giọng con bé trong đám đông, dù xa tới cỡ nào cũng khiến tôi dựng tóc gáy. Không biết tự lúc nào cơ thể đã hạ đo ván suy nghĩ của tôi, giống như tôi đang khoác một chiếc áo mùa xuân vào giữa mùa hè, thừa thãi và khó chịu. Tới mức tôi muốn cởi nó ra ngay nếu có thể.
57.
Do Ra thường xuyên ghé hiệu sách chơi. Thời gian nó đến không cố định. Có những khi nó đột nhiên xuất hiện vào cuối tuần, có lần lại đến vào buổi tối ngày thường. Cứ chuẩn bị tới giờ Do Ra đến là tôi lại thấy sống lưng đau buốt. Giống như loài động vật cảm nhận được động đất, hay loài sâu bọ thường trồi lên khỏi mặt đất trước khi có bão lớn.
Hễ tôi thấy trong người nhức nhối khó chịu, bước ra ngoài cửa là sẽ thấy chỏm đầu con bé nhấp nhô phía đường chân trời. Mỗi lần như vậy tôi lại tức tốc chui vào trong hiệu sách như vừa nhìn thấy thứ gì xui xẻo lắm, rồi vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Do Ra nói sẽ cùng tôi dọn sách, nhưng khi nhìn thấy cuốn nào ưng ý là nó lại ngồi ngẩn người nhìn mãi vào một trang duy nhất. Nó cũng quan tâm đặc biệt tới các bộ sưu tập ảnh thiên nhiên, côn trùng hay động vật. Con bé đó nhìn đâu cũng tìm thấy cái đẹp. Dù là ở mai rùa, trứng hạc hay cây lau sậy ở đầm lầy mùa thu, nó đều tìm ra được nét đối xứng và bàn tay kỳ diệu của thiên nhiên. Do Ra thường xuyên nói từ “đẹp”. Tôi có thể hiểu được nghĩa của từ đó, nhưng không thể cảm nhận được nét rực rỡ của nó.
Mùa thu đang dần chín, khi đã dọn dẹp gần như xong sách trong hiệu sách, Do Ra và tôi nói chuyện về vũ trụ, hoa cỏ và tự nhiên, về sự bao la của vũ trụ, những bông hoa ăn thịt sâu bọ, những con cá bơi ngửa bụng.
“Cậu biết không? Chúng ta cứ nghĩ khủng long rất to nhưng thực chất có loài khủng long chỉ bé bằng cây đàn contrebasse thôi. Loài Compsognathus. Chắc phải dễ thương lắm.”
Trên đầu gối Do Ra là cuốn truyện cổ tích nhiều màu.
“Cuốn đó tớ từng đọc rồi. Ngày nhỏ mẹ thường đọc cho tớ nghe.”
“Cậu có nhớ mẹ không?”
Tôi gật đầu. Hypsilophodon to bằng cái bồn tắm, Microceratus to bằng con chó, Micropachycephalosaurus chỉ dài cỡ một mét, và một con Mussaurus thiếu nhi cũng chỉ bằng con gấu bông nhỏ. Tôi nhớ tất cả những cái tên dài ngoằng kỳ cục đó. Do Ra hơi nhếch khóe miệng.
“Cậu có hay tới thăm mẹ không?”
“Có, mỗi ngày.”
Do Ra lưỡng lự một chút.
“Tớ đi cùng được không?”
“Ừ.”
Chưa kịp suy nghĩ tôi đã vội trả lời.
Một con khủng long nhỏ được đặt trên bậu cửa sổ phòng mẹ. Do Ra đã mua nó trên đường đến bệnh viện. Lần đầu tiên tôi cùng một người khác đến thăm mẹ. Tôi biết tiến sĩ Shim thi thoảng cũng tới nhưng cả tôi và ông đều chưa từng mở lời rủ đối phương đi cùng. Do Ra mỉm cười, cúi xuống nhìn gương mặt mẹ, nó thận trọng nắm lấy tay mẹ, xoa xoa mu bàn tay.
“Cháu chào cô. Cháu là Do Ra, bạn của Yoon Jae. Cô đẹp quá. Yoon Jae vẫn đang đi học chăm chỉ và rất khỏe mạnh. Cô nhất định phải nhìn thấy bạn ấy như vậy đấy. Cô mau tỉnh lại nhé.”
Do Ra thu lại nụ cười, đứng lùi về phía sau. Rồi nó thì thầm.
“Giờ đến lượt cậu.”
“Làm gì?”
“Giống tớ ấy.”
“Dù gì mẹ cũng không nghe thấy đâu.”
Khác với Do Ra đang hạ thấp giọng xuống, tôi vẫn nói bằng tông giọng bình thường.
“Chẳng có gì kỳ cục đâu. Chỉ cần chào hỏi thôi mà.”
Do Ra đẩy nhẹ tôi từ phía sau.
Tôi bước lại gần mẹ. Vẫn là mẹ mà tôi đã nhìn quen mấy tháng nay. Tôi chưa từng thử nói chuyện với mẹ thế này nên mãi không thể mở miệng ra nổi.
“Tớ ra ngoài nhé? Để cậu ở một mình?”
“À không.”
“Nếu cậu thấy miễn cưỡng quá thì…”
Khoảnh khắc ấy từ “Mẹ” bỗng vọt ra khỏi miệng tôi. Tôi lặng lẽ kể cho mẹ những chuyện xảy ra trong thời gian qua. Tôi nhận ra có quá nhiều chuyện để kể. Đương nhiên rồi. Bởi tôi chưa từng nói chuyện với mẹ thế này bao giờ. Tôi chậm rãi kể. Bà ngoại đã mất và chỉ còn mình con. Con đã lên cấp ba và vẫn đang đi học đều. Mùa đông, mùa xuân, mùa hạ đều đã qua và giờ đang là mùa thu. Con đã cố gắng bám trụ nhưng rốt cuộc vẫn phải đóng cửa hiệu sách. Dù thế con cũng sẽ không nói lời xin lỗi đâu.
Tôi dứt lời và lùi về phía sau. Do Ra mỉm cười với tôi. Mẹ vẫn mãi nhìn những ngôi sao bên ngoài cửa sổ. Thế rồi tôi nhận ra việc này cũng không hẳn là vô nghĩa. Có lẽ nó cũng giống việc tiến sĩ Shim nướng bánh mì khi nhớ tới vợ mình.
58.
Càng thân thiết với Do Ra, tôi càng có cảm giác mình đang giữ bí mật với Gon. Tình cờ là hai đứa chưa từng đến thăm tôi cùng một lúc. Không biết Gon bận rộn chuyện gì mà ít đến tìm tôi hẳn. Thế nhưng mỗi khi tìm đến là nó lại chun mũi ngửi.
“Có mùi gì lạ lắm, mày ấy.”
“Mùi gì?”
“Mùi mà tao không biết.”
Rồi nó trừng mắt nhìn tôi.
“Mày có giấu tao chuyện gì không?”
“Để nghĩ đã.”
Tôi định nếu Gon vặn vẹo thêm thì sẽ nói chuyện Do Ra. Nhưng kỳ lạ thay, Gon chỉ bảo “Vậy thì được.”
Rồi Gon bắt đầu thân thiết với bọn trẻ trường khác. Những đứa nổi tiếng đầu gấu, có cả vài đứa là bạn và tiền bối của Gon thời còn ở trại giáo dưỡng. Trong đó có một đứa được gọi là Bánh bao khá nổi tiếng. Tôi từng nhìn thấy Gon và Bánh bao nói chuyện trên đường đi học về. Khác với biệt danh của nó, Bánh bao làm tôi liên tưởng đến một cây tre. Nó cao cỡ cây tre, người gầy như cái xiên còn tay chân thì khẳng khiu như cành cây. Thế nhưng phía cuối mỗi cành cây đó lại mọc ra đôi bàn tay và bàn chân to bự hệt bánh bao. Người nó giống hệt một con búp bê được làm từ cành cây nhưng tứ chi lại gắn bốn cục bột mì tròn. Còn một lý do nữa khiến nó có biệt danh Bánh bao. Bọn khác nói rằng với nắm đấm và đôi chân ấy, nó sẽ biến khuôn mặt của những đứa nó không ưa thành bánh bao.
“Chơi với hội này vui lắm. Nói chuyện cũng hay nữa. Mày biết vì sao không? Ít nhất thì bọn nó không coi khinh tao rồi bắt tao phải làm thế này thế kia.”
Gon bảo những câu chuyện nghe được từ hội Bánh bao rất thú vị nên đem kể với tôi, thế nhưng tôi lại chẳng thấy mấy chuyện đó thú vị hay buồn cười gì hết. Vậy mà Gon lại cười nắc nẻ và cứ một mình huyên thuyên mãi. Tôi chỉ im lặng lắng nghe. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm.
Gon đã lọt vào tầm ngắm của nhà trường. Các bậc phụ huynh vẫn thường xuyên gọi điện tới than phiền về Gon, có lẽ chỉ cần bị tóm thêm lần nữa là nó sẽ phải chuyển trường ngay lập tức. Thay vì gây chuyện, Gon chỉ nằm úp mặt ngủ mỗi giờ học, thế nhưng những lời bàn tán về nó cứ ngày một xấu đi. Tôi thường xuyên nghe thấy bọn trẻ chửi Gon.
“Chi bằng tao cứ gây chuyện nhỉ? Chắc bọn nó cũng chỉ đợi có thế.”
Vừa nhai kẹo cao su tóp tép, Gon vừa nói bâng quơ. Khi ấy tôi cứ nghĩ đó chỉ là một trong những lời nó vẫn thường nói. Thế nhưng nó không nói đùa. Khoảng giữa học kỳ hai, Gon bắt đầu thay đổi. Dường như nó gắng sức để bản thân trở nên xấu xa nhất có thể. Hễ có đứa nào chạm mắt nó là nó chửi, giống như những ngày đầu mới đến. Trong giờ học nó vắt tréo chân, ngồi xiêu vẹo hay làm việc riêng. Nếu giáo viên mắng thì nó sẽ trợn ngược mắt cãi, rồi miễn cưỡng chỉnh lại tư thế, giáo viên thường nhắm mắt cho qua để tiết học trôi qua yên ả.
Mỗi khi chứng kiến những hành động đó của Gon, trái tim tôi lại bị một hòn đá đè lên, hệt như khi tóc Do Ra chạm vào tôi. Cũng là một hòn đá không rõ danh tính, nhưng nặng hơn.
59.
Đầu tháng Mười một, trời đổ một trận mưa rồi chuyển hẳn sang tiết cuối thu. Công việc dọn dẹp hiệu sách gần như đã kết thúc. Tôi bán tất cả những cuốn có thể bán, số còn lại chỉ cần vứt đi. Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ rời nơi này. Tôi đã tìm được phòng trọ mới, trước khi chuyển đi tôi sẽ ở cùng tiến sĩ Shim. Ngắm nhìn những giá sách trống rỗng khiến tôi có cảm giác một thứ gì đó đang dần tới hồi kết.
Tôi tắt đèn và hít hà mùi sách. Mùi hương tựa như một khung cảnh quá đỗi thân thuộc với tôi. Thế nhưng ở đó có một thứ gì đó rất khác lạ. Trong lòng tôi bỗng bùng lên một ngọn lửa nhỏ. Tôi muốn hiểu hơn về các lớp nghĩa bóng. Tôi muốn trở thành người có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau câu chữ của các nhà văn. Tôi muốn quen biết thêm nhiều người, muốn nói những câu chuyện sâu sắc, muốn hiểu nhân gian đích thực là gì.
Ai đó vừa đi vào hiệu sách. Là Do Ra. Tôi không cả kịp chào nó. Tôi muốn nói thật nhanh trước khi quên mất. Trước khi ngọn lửa trong lòng vụt tắt mất.
“Một lúc nào đó, liệu tớ có thể viết được không nhỉ? Viết về chính tớ ấy?”
Ánh mắt của Do Ra khiến má tôi nhồn nhột.
“Liệu tớ có thể khiến mọi người hiểu được mình không nhỉ? Dù đến chính tớ còn chẳng hiểu nổi bản thân tớ.”
“Tớ hiểu.”
Do Ra khẽ nói rồi xoay người lại. Bỗng chốc con bé đã ở dưới cằm tôi. Hơi thở của nó chạm đến gáy tôi, ngay lập tức tim tôi đập thình thịch.
“Tim cậu đập nhanh thật đấy.”
Do Ra thì thầm. Từng âm tiết phát ra từ đôi môi căng mọng của nó chạm tới khiến cằm tôi gai gai. Tôi vô thức hít một hơi thật sâu. Hơi thở của con bé chui tọt vào cơ thể tôi.
“Cậu có biết vì sao tim cậu lại đập nhanh thế không?”
“Không.”
“Vì tớ đang ở gần cậu nên tim cậu vui mừng tới nỗi vỗ tay đó.”
“À.”
Chúng tôi mắt chạm mắt. Cả hai đều không né ánh mắt của nhau. Do Ra vẫn mở to mắt, chầm chậm đưa mặt lại gần tôi. Trong một tích tắc, môi chúng tôi chạm vào nhau. Giống như cảm giác chạm vào gối vậy. Đôi môi mềm mại và căng mọng ấn nhẹ vào môi tôi. Cứ thế chúng tôi hít thở ba lần. Trái tim tôi cứ nẩy lên rồi lại rớt xuống, lên rồi xuống, lên rồi xuống. Sau đó chúng tôi cùng cúi đầu. Môi chúng tôi rời khỏi nhau, nhưng hai trán thì lại va đánh cộp.
“Vừa nãy tớ đã hiểu hơn một chút về cậu.”
Con bé vừa nhìn xuống sàn nhà vừa nói. Tôi cũng đang nhìn sàn nhà. Dây giày của Do Ra đã bị tuột. Một đầu dây giày len xuống dưới giày tôi.
“Cậu là người tốt. Và rất bình thường. Nhưng lại đặc biệt. Đó là cách tớ hiểu về cậu.”
Do Ra ngẩng đầu lên, má nó đỏ ửng.
“Nếu vậy thì.”
Do Ra lẩm bẩm.
“Tớ có đủ tư cách xuất hiện trong câu chuyện của cậu chưa?”
“Có lẽ.”
“Câu trả lời không mấy mát lòng nhỉ.”
Do Ra cười. Rồi nó chạy phắt ra ngoài cửa và biến mất.
Tôi thả lỏng đầu gối, chầm chậm ngồi xuống. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn nghe tiếng tim đập. Cả người tôi như biến thành một cái trống đang kêu thình thịch. Dừng lại đi. Dừng lại. Mày không cần đập tới mức ấy tao vẫn biết mày còn sống mà. Nếu có thể tôi thực muốn nhắn nhủ tới trái tim mình như vậy. Tôi lắc đầu vài lần. Càng sống tôi càng thấy mình không biết quá nhiều điều. Chính lúc đó. Tôi ngẩng đầu lên vì có cảm giác là lạ. Gon đang đứng đó, phía ngoài cửa sổ. Trong vài giây tôi và Gon cứ thế nhìn nhau. Khóe môi Gon nhếch lên thành một nụ cười mơ hồ. Nó quay người rồi biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.
60.
Điểm đến của kỳ tham quan lần này là đảo Jeju. Có vài đứa nói rằng không muốn đi nhưng lý do đó không đủ chính đáng. Cả trường chỉ có ba người tính cả tôi là không đi tham quan. Hai đứa chuẩn bị đi thi học sinh giỏi, còn tôi được miễn với lý do không thể để mẹ lại một mình.
Tôi đến ngôi trường yên tĩnh đọc sách cả ngày. Một giáo viên hợp đồng đến điểm danh lấy lệ. Bốn ngày cứ thế trôi qua và bọn trẻ quay trở lại. Bầu không khí hỗn độn một cách kỳ lạ.
Sự việc xảy ra vào ngày tham quan cuối cùng. Trong lúc tất cả say ngủ vào đêm cuối trước khi quay trở về, toàn bộ số tiền quỹ cả lớp góp để mua đồ ăn vặt đột nhiên bốc hơi. Sau khi kiểm tra đồ đạc từng người thì phát hiện ra túi tiền ở trong cặp Gon. Số tiền chỉ còn lại một nửa. Gon nói rằng không phải nó làm. Thực tế nó có bằng chứng ngoại phạm. Đêm hôm đó nó đã trốn ra ngoài rồi vào thành phố chơi đến tận sáng mới về. Chủ tiệm net cũng xác minh việc đó. Gon đã uống bia lon và chơi game một mình cả đêm.
Thế nhưng tất cả đều đồng lòng đổ tội cho Gon. Nếu không phải Gon trực tiếp ăn trộm thì có thể nó đã sai đứa khác hoặc lên kế hoạch từ trước, tóm lại chủ mưu vẫn là Gon. Tất cả đều nói vậy.
Dù sự thật có là thế nào thì sau khi trở về, Gon vẫn úp mặt xuống bàn ngủ. Chiều hôm ấy giáo sư Yoon đến trường. Ông nói sẽ trả lại số tiền đó. Cả ngày bọn trẻ chỉ cắm mặt vào điện thoại và nhắn tin cho nhau. Tiếng chuông báo tin nhắn Kakaotalk [12] nheo nhéo không ngừng. Chẳng cần xem cũng biết chúng nói chuyện gì.
61.
Vài hôm sau lại có chuyện xảy ra vào tiết thứ tư, giờ Ngữ văn. Gon vừa tỉnh giấc bỗng đứng bật dậy đi về phía cuối lớp. Thầy giáo mặc kệ nó và tiếp tục giảng bài. Thế nhưng đột nhiên có tiếng tóp tép nhai kẹo cao su. Tiếng nhai của Gon.
“Nhả ra.”
Thầy giáo Ngữ văn đã sắp đến tuổi nghỉ hưu. Gon không trả lời. Im phăng phắc, chỉ có tiếng nhai kẹo của nó chọc thủng bầu không khí.
“Hoặc là em nhả kẹo, hoặc ra khỏi lớp.”
Có tiếng nhổ đánh “toẹt”, trước cả khi thầy giáo kịp dứt lời. Miếng kẹo vẽ một đường pa-ra-bôn rồi rơi xuống chân một đứa. Thầy giáo gấp bụp cuốn sách lại.
“Đi theo tôi.”
“Em không thích.”
Gon đứng dựa lưng vào tường, hai tay nó đưa lên đầu.
“Xong thì thầy làm gì được em? Cũng chỉ gọi đến phòng giáo vụ dọa dẫm vài câu hay gọi điện mời ông già em đến trường là cùng chứ gì? Nếu muốn đánh thì cứ đánh, muốn chửi thì cứ chửi, thầy không phải nhịn đâu. Sao tất cả lại không sống thật lòng mình được nhỉ, mẹ kiếp.”
Mặt thầy giáo Ngữ văn vẫn không biến sắc. Có lẽ đã được tôi luyện sau nhiều năm trong nghề, thầy chẳng mảy may phản ứng gì, chỉ đăm đăm nhìn Gon vài giây rồi cứ thế bước ra khỏi lớp. Lớp học thầy bỏ lại dậy sóng. Tất cả đều cúi gằm chăm chú nhìn sách đặt trước mặt, một đợt sóng vô thanh.
“Thằng nào muốn kiếm tiền thì bước ra đây.”
Gon cười khẩy rồi nói với cả lớp.
“Có thằng nào muốn vừa ăn đấm vừa ăn tiền không? À, giá cả sẽ khác nhau tùy vào cấp độ. Mức cơ bản một cú là 100 nghìn, nếu chảy máu sẽ được thêm 500 nghìn, gãy xương thì 2 triệu. Không có ai sao?”
Tiếng thở của Gon lấp đầy phòng học.
“Mấy thằng chuyên khúm núm nhận từng xu để xuống căng tin như chúng mày còn ra vẻ gì nữa? Tí ti dũng khí cũng không có thì chúng mày định sống kiểu gì giữa cuộc đời hiểm ác này. Lũ đần độn nhát chết.”
Nó dồn hết hơi sức để nói, câu cuối cùng vang đến tận cuối hành lang. Cả người Gon run bần bật. Nó nở một nụ cười khó hiểu rồi miệng méo xệch đi. Trông nó giống như đang khóc hơn.
“Dừng lại đi.”
Tôi nói. Ánh mắt Gon lóe lên tia lửa.
“Dừng lại á?”
Gon chầm chậm đứng dậy.
“Tao dừng lại rồi sao? Cúi người xin lỗi rồi viết bản kiểm điểm? Hay quỳ xuống chân mày cầu xin tha thứ hả? Mày nói thử tao nghe xem nào. Tao phải làm cái gì hả thằng bệnh kia?”
Tôi không thể nào trả lời. Bởi lẽ Gon đang vơ hết những thứ trong tầm tay ném về phía trước. Bọn con gái thi nhau rú lên “á á” còn đám con trai hoảng hốt ú ớ, nghe như tiếng hòa âm của dàn hợp xướng. Chỉ trong khoảnh khắc lớp học đã biến thành một bãi chiến trường. Bàn ghế đổ ngổn ngang, khung ảnh và thời khóa biểu trên tường xô xệch. Như thể có ai đó vừa nhấc cả phòng học lên mà xóc vậy. Bọn trẻ không dám nhúc nhích, tất cả đều nép sát vào tường như đang xảy ra động đất. Lúc ấy chợt từ đâu đó vang lên tiếng lẩm bẩm. Rõ ràng chỉ là tiếng lẩm bẩm nhưng lại giống tiếng hét ghim vào tai tôi.
“Rác rưởi.”
Gon quay đầu về phía tiếng nói phát ra. Người nói câu đó là Do Ra.
“Cút đi. Cút về nơi thuộc về mày đi, đừng lởn vởn ở đây nữa.”
Trên gương mặt Do Ra là… gượm đã, đối với tôi biểu cảm này thật khó phân tích. Mắt, mũi, miệng của nó, mỗi thứ một biểu cảm. Mắt nó xếch lên, lỗ mũi hơi phồng ra. Một bên khóe miệng nó nhếch lên như đang cười, nhưng không hiểu vì sao người nó lại run lẩy bẩy.
Cửa lớp học mở toang, cô chủ nhiệm chạy vội vào. Cả các thầy cô giáo khác. Thế nhưng trước khi bọn họ kịp làm gì, Gon đã biến mất đằng cửa sau. Chẳng ai gọi hay níu kéo Gon ở lại. Kể cả tôi.
62.
Tối hôm ấy Gon đến hiệu sách. Nó đấm bùm bụp vào giá sách trống huơ trống hoác rồi nói.
“Mày tốt số thật. Thân là rô bốt mà cũng biết yêu đương, được hẳn một em gái đứng ra bảo vệ. Nó bảo tao cút đi làm tao hết hồn. Thằng này, không cảm nhận được gì cũng sướng thật.”
Tôi nghẹn lời. Vừa xua xua tay như thể đó chỉ là chuyện cỏn con Gon vừa trấn an tôi đừng lo, bạn bè với nhau có gì mà lo.
“Nhưng mà này, tao hỏi mày một câu.”
Gon nhìn thẳng mặt tôi.
“Mày cũng nghĩ là tao à?”
Nó nói ngay vào vấn đề.
“Tao không đi tham quan mà.”
“Mày trả lời đi. Mày có nghĩ là tao không?”
“Mày đang hỏi khả năng đúng không?”
“Phải, khả năng. Khả năng tao lấy trộm số tiền đó.”
“Đương nhiên là tất cả mọi người ở đó đều có khả năng.”
“Nhưng trong số đó, tao là đáng nghi nhất?”
Gon gật gù, nó cười nhạt.
“Nói thật ra,…”
Tôi chầm chậm nói.
“Chẳng có gì lạ khi chúng nó đều nghĩ là mày. Mày có đủ yếu tố để bị nghĩ như vậy. Ngoại trừ mày thì cũng khó nghĩ ra ai có thể làm chuyện đó.”
“Ra là thế. Tao cũng nghĩ vậy. Nên tao không cố chấp. Tao đã nói một lần, là không phải tao làm. Nhưng chẳng ích gì. Tao nghĩ có nói nữa cũng mỏi mồm nên thôi, nhưng cái người gọi là bố tao đó, ông ta chẳng thèm hỏi tao một câu đã mang tiền đến trả. Cũng phải đến mấy trăm nghìn won. Có ông bố như thế chắc tao nên tự hào quá nhỉ?”
Tôi chẳng nói gì. Gon im lặng hồi lâu.
“Nhưng mà, tao chẳng tự hào tí nào đâu.”
Khóe môi nó hơi nhếch lên. Một lúc sau nó nói.
“Tao sẽ thử sống theo cách mọi người nghĩ về tao. Thực ra đấy cũng là việc tao làm giỏi nhất.”
“Ý mày là gì?”
“Tao nói rồi. Tao muốn trở nên mạnh mẽ hơn. Tao nghĩ nhiều rồi. Làm thế nào để trở nên mạnh mẽ. Cũng có thể học hành hay tập luyện để trở nên mạnh mẽ. Nhưng mấy cái đó đâu có hợp với tao. Muộn quá rồi. Vì tao già quá rồi.”
“Già?”
Tôi hỏi lại. Già. Khoảnh khắc nói ra từ ấy và nhìn Gon, tôi đã nghĩ nó thực sự cũng có thể như vậy lắm.
Gon gật đầu.
“Ừ, tao già mất rồi. Tới mức không thể quay đầu lại.”
“Vậy nên?”
Tôi hỏi.
“Vậy nên, tao sẽ mạnh mẽ hơn. Mạnh mẽ theo kiểu mà tao đã sống, vẫn luôn sống. Theo cách phù hợp với tao nhất. Tao muốn chiến thắng. Nếu tao không thể ngừng bị tổn thương, chi bằng tao sẽ gây tổn thương cho người khác.”
“Bằng cách nào?”
“Không biết. Nhưng cũng chẳng có gì khó. Vì thế giới đó gần với tao hơn.”
Gon cười nhạt. Tôi định nói gì đó nhưng Gon đã nhanh chóng bước ra ngoài. Rồi thình lình nó quay phắt người lại, nói nốt câu cuối.
“Từ giờ có thể chúng ta không còn cơ hội gặp nhau nữa. Nào, tặng mày cái này, thay nụ hôn từ biệt.”
Gon nháy mắt rồi lẳng lặng giơ ngón tay giữa lên. Miệng nó nở một nụ cười rất dịu dàng. Đó cũng là lần cuối tôi thấy nụ cười như vậy trên khuôn mặt nó. Gon cứ thế biến mất.
Và bi kịch nhanh chóng bắt đầu.