63.
Thủ phạm vụ trộm quỹ lớp đã bị vạch mặt, là một đứa khác. Chính thằng nhóc đầu năm học đã lớn giọng hỏi tôi cảm thấy thế nào khi bà chết. Nó đã tới tìm cô chủ nhiệm và khai nhận mọi chuyện do mình cố ý dàn dựng. Mục đích không phải vì tiền mà chỉ muốn đổ tội cho Gon và xem phản ứng của mọi người thế nào. Khi cô giáo hỏi vì sao nó làm vậy, nó đáp “Vì em nghĩ rằng sẽ thú vị.”
Thế nhưng chẳng ai cảm thấy có lỗi với Gon hết. Dù Gon làm hay không làm chuyện đó, dù Gon ngồi yên một chỗ đi chăng nữa thì những câu đại loại như “Chắc vẫn là Yoon Yi Su gây chuyện thôi” cũng sẽ xuất hiện trong tin nhắn nhóm của bọn trẻ.
Mặt giáo sư Yoon hốc hác như thể mấy ngày không ăn uống gì. Ông tựa hẳn người vào tường, môi mấp máy.
“Kể từ khi sinh ra, chú chưa từng đánh ai bao giờ. Chú không nghĩ rằng có thể dùng bạo lực để ép buộc ai đó không được làm gì. Thế mà chú lại đánh Yi Su những hai lần. Bởi lẽ ngoài cách đó, chú không nghĩ ra phương pháp nào khác để ngăn nó lại.”
“Một lần ở tiệm pizza đúng không ạ? Cháu đã nhìn thấy qua của kính.”
Giáo sư gật đầu.
“Chú đã nói chuyện với chủ cửa hàng pizza. Thật may là không có ai bị thương nên sự việc cũng kết thúc. Ngày hôm đó chú đã ép thằng bé lên xe về nhà. Suốt chặng đường cả hai không nói với nhau câu nào, cả khi về nhà cũng vậy. Vì chú đã vào phòng ngay lập tức.”
Giọng giáo sư Yoon run run.
“Rất nhiều chuyện đã thay đổi từ khi thằng bé trở về. Chú không còn thời gian để buồn vì cái chết của vợ. Chắc hẳn vợ chú mơ ước lắm ngày cả gia đình đoàn tụ. Thế nhưng chú lại thấy thật bức bối khi ở cùng thằng bé. Cả khi đọc sách, khi nằm ngủ, chẳng lúc nào chú ngưng nghĩ ngợi. Tại sao nó lại lớn lên kiểu đó? Rốt cuộc tất cả chuyện này là lỗi của ai…”
Giáo sư hít thở sâu một hồi rồi nói tiếp.
“Khi cảm thấy quá nuối tiếc và đau buồn về chuyện gì, đặc biệt là những lúc chẳng thể tìm kiếm được cách giải quyết, người ta thường có những suy nghĩ xấu xa. Chú cũng vậy. Thà rằng không có thằng bé, thà rằng vĩnh viễn nó đừng quay trở lại thì mọi chuyện sẽ thế nào nhỉ. Chú đã luôn tưởng tượng như vậy.”
Giáo sư run lẩy bẩy.
“Chú còn từng có suy nghĩ đáng sợ hơn… Nếu như ngay từ đầu cô chú không sinh ra nó, nếu ngay từ đầu nó không được đẻ ra, vậy thì bây giờ mọi chuyện có lẽ đã ổn hơn. Phải, thật đáng kinh tởm khi bố ruột lại nghĩ về con trai như vậy. Ôi, chú không tin nổi lại nói những lời này trước mặt cháu…”
Nước mắt chảy xuống cổ giáo sư rồi chui vào trong áo ông. Những câu sau chìm vào tiếng khóc khiến tôi cũng không nghe nổi ông đang nói gì. Tôi đi pha một cốc cacao nóng đưa cho ông.
“Hóa ra cháu khá thân thiết với Yi Su. Chú nghe nói cháu từng đến nhà chú một lần. Sao lại có chuyện đó được? Sau khi cháu bị nó đối xử như thế.”
Giáo sư Yoon nhìn tôi chăm chú. Tôi nói ra câu trả lời đơn giản nhất mà mình có thể nghĩ ra.
“Vì Gon là một đứa trẻ ngoan ạ.”
“Cháu nghĩ vậy sao?”
Tôi biết. Gon là một đứa rất ngoan. Thế nhưng nếu phải nói cụ thể về Gon thì tôi lại chẳng thể nói gì ngoài việc nó đánh tôi và làm tôi đau, xé cánh con bướm, hỗn láo với thầy cô giáo và ném đồ đạc vào những đứa khác. Ngôn ngữ chính là như vậy. Nó khó như việc chứng minh Yi Su và Gon cùng là một người. Vì thế tôi đã nói thế này.
“Chỉ là cháu biết vậy thôi. Gon là một đứa tốt bụng.”
Giáo sư Yoon mỉm cười khi nghe câu đó. Nụ cười đó kéo dài được ba giây thì vụt tắt. Bởi ông lại bắt đầu khóc.
“Cảm ơn cháu. Vì đã nghĩ như vậy.”
“Sao chú lại khóc?”
“Chú cảm thấy có lỗi vì không thể nghĩ như cháu. Và chú thấy mình thật phi lý khi lại cảm thấy biết ơn vì cháu khen thằng bé ngoan…”
Giáo sư Yoon lắp bắp những câu từ xoắn xuýt xen lẫn tiếng khóc. Ngay trước khi ra về, ông ngập ngừng nói câu cuối.
“Nếu như Yi Su liên lạc với cháu, cháu có thể nhắn với nó giúp chú không? Rằng nó nhất định hãy quay trở về…”
“Sao chú lại mong như vậy ạ?”
“Đã già cả rồi mà còn nói ra câu này chú cũng thấy xấu hổ lắm. Nhưng thời gian qua có quá nhiều chuyện nối tiếp nhau xảy ra, nghĩ lại thì chú còn chưa ôm nó được lần nào. Chú muốn có cơ hội bắt đầu lại.”
Giáo sư nói.
“Vâng, cháu sẽ chuyển lời đến nó.”
Tôi hứa.
Rất nhiều suy nghĩ lướt qua đầu tôi. Nếu thực sự quay ngược được thời gian, liệu giáo sư Yoon có chọn cách không sinh ra Gon không? Nếu như vậy thì vợ chồng họ sẽ không mất đi đứa con của mình. Cô ấy sẽ không mắc bệnh vì mặc cảm tội lỗi, cũng sẽ không chết trong niềm hối hận tột cùng. Những chuyện đau đầu mà Gon gây ra cũng sẽ chẳng có cơ hội xảy ra. Nếu phân tích như thế thì đúng là Gon không nên được sinh ra. Bởi lẽ nếu như vậy, chính nó cũng không phải chịu khổ đau hay tổn thương gì nữa.
Thế nhưng nếu suy nghĩ như vậy thì mọi chuyện đều mất hết ý nghĩa. Chỉ duy nhất mục đích còn sót lại. Một cách trơ trọi.
Trời càng hửng sáng, tôi càng nhận thức rõ ràng hơn. Tôi cần phải nói với Gon một điều. Tôi phải nói câu xin lỗi. “Vì đã đóng giả mày trước mặt mẹ mày. Vì đã không kể với mày khi tao có bạn mới. Còn nữa, tao tin mày không làm thế, xin lỗi vì đã không thể nói tao tin mày.”
64.
Tôi phải tìm Gon. Muốn vậy có lẽ tôi phải bắt đầu bằng việc tìm gặp thằng Bánh bao. Trường Bánh bao đang học nằm ở trung tâm một khu phố náo nhiệt. Một nơi khiến người ta phải hoài nghi tại sao có thể xây trường học tại đó. Cũng có thể sau khi xây trường xong khu phố mới trở nên sầm uất. Nắng chiều vàng óng trải dài trên mặt đường, một đám học sinh trông chẳng giống học sinh chút nào đang hút thuốc bên ngoài sân vận động.
Vài thằng trong đám học sinh lêu lổng vỗ vỗ người tôi. Tôi nói mình đến gặp Bánh bao. Nó là người duy nhất tôi có thể hỏi Gon đã đi đâu. Có lẽ Bánh bao sẽ biết. Nơi nào sẽ chào đón và vẫy gọi Gon.
Từ xa Bánh bao chầm chậm bước về phía tôi. Người gầy nhẳng nên bóng nó cũng tong teo, trông càng giống cái que xiên thịt tợn. Nhìn gần, bàn tay, bàn chân và khuôn mặt nó to quá thể, trông như quả chín treo lủng lẳng trên cành cây. Bánh bao vừa hất đầu một cái, mấy thằng còn lại liền thúc cùi chỏ vào sườn tôi rồi bắt đầu lục soát túi tôi. Sau khi nhận ra tôi chẳng có giá trị gì hết, Bánh bao liền hỏi.
“Một học sinh gương mẫu thế này không hiểu gặp tao có chuyện gì?”
“Gon biến mất rồi. Tao nghĩ có thể mày biết nó ở đâu. Đừng lo, dù mày nói gì tao cũng không định kể cho người lớn đâu.”
Khác với dự đoán của tôi, Bánh Bao trả lời ngay tắp lự.
“Anh Chul Sa.”
Bánh bao ưỡn ngực rồi bẻ cổ sang hai bên kêu răng rắc.
“Thằng Gon, tao nghĩ nó đến tìm anh Chul Sa rồi. Tao nói trước là việc này chẳng liên quan gì đến tao nhé. Vì anh Chul Sa cũng là đối tượng quá sức đối với tao. Trông thế này thôi nhưng tao vẫn là học sinh mà.”
Bánh bao vặn mình đấm thùm thụp vào cái ba lô nó đang đeo.
“Ở đâu?”
Tôi hỏi, cảm thấy khó thốt nổi cái tên Chul Sa ra thành lời. Bánh bao nhăn mặt.
“Mày định đi tìm hả? Tao không muốn giới thiệu chỗ đó cho lắm.”
“Ừ.”
Tôi trả lời ngắn gọn. Tôi không có thời gian tán chuyện với nó. Bánh bao chép miệng vài cái rồi ngập ngừng nói ra tên một thành phố cảng cách đây không xa.
“Ở đó có một con hẻm phía bên trong chợ, cuối con hẻm có một tiệm bán giày cũ. Tiệm đó chuyên bán giày múa, tao cũng không biết gì thêm vì chưa đến đó bao giờ. Chúc may mắn. Dù có lẽ chúc vậy cũng chẳng ích gì.”
Bánh bao giơ tay làm hình súng bắn “pằng” vào đầu tôi, rồi nó liêu xiêu bước đi mất hút khỏi tầm mắt tôi.
65.
Do Ra ghé thăm hiệu sách, ngay trước khi tôi đi tìm Gon. Sau một hồi im lặng, nó mở miệng nói câu xin lỗi.
“Tớ không biết thằng đó chơi thân với cậu. Nếu biết trước tớ đã không nói vậy. Dù thế thì, vẫn nên có ai đó ngăn nó lại.”
Ban đầu Do Ra nói rất nhỏ nhưng về sau dõng dạc hẳn lên.
“Nhưng tớ thực sự tò mò. Làm thế nào cậu lại chơi thân được với người như thế…”
Do Ra lẩm bẩm.
Người như thế. Phải, mọi người đều sẽ nghĩ như vậy. Tôi cũng đã từng nghĩ như thế. Tôi kể cho Do Ra nghe câu chuyện đã kể với tiến sĩ Shim hồi trước. Rằng tôi nghĩ rằng nếu như tôi hiểu được Gon, biết đâu tôi có thể hiểu được những chuyện đã xảy ra với bà và mẹ. Bằng cách đó, chí ít tôi cũng biết được thêm một bí mật trên thế gian này.
“Vậy cậu hiểu được chưa?”
Tôi lắc đầu.
“Bù lại, tớ đã nhận được một thứ khác.”
“Gì thế?”
“Gon.”
Do Ra nhún vai rồi lắc đầu.
“Nhưng vì sao cậu lại phải đi tìm thằng bé đó?”
Con bé hỏi câu cuối cùng.
“Vì Gon là bạn tớ.”
Đó là câu trả lời của tôi.
66.
Gió biển ở đây có mùi mặn và tanh. Thứ mùi lấn át cả khí trời lẫn phương hướng. Như thể bị mùi hương đó truy đuổi, tôi chạy trốn vào trong khu chợ. Rất nhiều người đang đứng xếp hàng trước một quán gà rán nổi tiếng.
Bánh bao không phải một kẻ chỉ đường giỏi. Tôi hỏi thăm tiệm bán giày múa khắp nơi nhưng không thể tìm ra. Sau một hồi đi vòng vèo, tôi lạc vào một con hẻm như mê cung. Những ngóc ngách đan xen chằng chịt, tôi cứ bước mà chẳng biết mình đang đi về đâu.
Mùa đông trời tối rất nhanh. Khi tôi nhận ra trời đang dần tối thì chỉ trong thoáng chốc, xung quanh tôi bỗng đen kịt tựa như đã nửa đêm. Rồi tôi nghe thấy âm thanh kỳ lạ phát ra từ đâu đó. Vừa giống tiếng ken két của vật gì đó cọ vào nhau, vừa giống tiếng kêu của chó con mới đẻ. Thi thoảng lại lẫn một vài âm thanh khác cùng tiếng cười. Tôi quay đầu về phía có tiếng động thì thấy cánh cửa của một tòa nhà sẫm màu đang mở hé. Cánh cửa sắt cũ kỹ khẽ đưa đẩy theo gió. Tôi nghe thấy tiếng cười nói râm ran bên trong. Đột nhiên tôi có cảm giác rất kỳ lạ. Tôi cố gắng nhớ lại xem cảm giác đó rốt cuộc là cái gì, có thể dùng từ nào để diễn tả nó. Khung cảnh này tôi đã thấy trước đây. Thế nhưng tôi không dễ gì nhớ ra từ đó.
Chính lúc ấy. Sau tiếng cửa mở “két”, một nhóm choai choai lũ lượt ùa ra. Tôi vội vàng trốn sau bức tường. Đám đó khoảng chừng bằng tuổi tôi hoặc hơn tôi hai, ba tuổi, vừa cười rúc rích vừa biến mất vào bóng đêm. Một cảm giác thân thuộc lại ùa đến.
Bỗng nhiên tôi nhìn thấy một đôi giày mũi nhọn được đặt trước cửa. Đó là một đôi giày lấp lánh phủ nhũ vàng rất đẹp. Tôi lật đế giày lên, dưới đế giày đắp một miếng da mềm. Trông nó giống loại giày chuyên dùng để nhảy những điệu latin. Chiếc giày như đang chỉ hướng cho tôi, phía dưới là một cầu thang trải dài. Tôi chầm chậm đi về phía cầu thang tối đen. Phía cuối cầu thang có rất nhiều loại thùng hộp chồng lên nhau, phía sau lại là một cánh cửa sắt nặng nề nữa.
Tôi lại gần cánh cửa. Một thanh sắt dài chắn ngang khe cửa. Từ phía tôi có thể mở được, nhưng mất chút thời gian do cánh cửa đã gỉ sét. Tôi chật vật bỏ thanh chắn ra và đẩy cánh cửa.
Khung cảnh trước mắt tôi vô cùng lộn xộn. Căn phòng cũ kỹ và bẩn thỉu, ngổn ngang đồ đạc chất chồng. Trông nó giống một căn cứ bí mật nào đó nhưng thật khó để đoán có bí mật gì đã xảy ra ở đây.
Có tiếng sột soạt. Trong khoảnh khắc, bốn mắt chúng tôi gặp nhau. Gon đang nằm co quắp ôm chặt lấy đầu gối. Trông nó nhỏ thó và xơ xác, bộ dạng lủi thủi một mình càng khiến nó trông tàn tạ. Déjà vu [13] . Đó chính là cụm từ tôi đang tìm kiếm. Chương trình Giải trí gia đình lướt qua đầu tôi. Tiếng gào khóc của ông chú chủ tiệm tạp hóa. Tôi hồi sáu tuổi, nhỏ bé và lạc đường. Khoảnh khắc mẹ chạy đến sở cảnh sát ôm chầm tôi vào lòng. Thời gian tua nhanh, đến cảnh hai người phụ nữ ngã xuống ngay trước mắt tôi… Tôi lắc đầu. Bây giờ không phải lúc nhớ lại những cảnh đó. Trước mắt tôi không phải đứa con đã chết của ông chú tiệm tạp hóa, mà là Gon, đang sống.
67.
Gon trợn tròn mắt. Đương nhiên nó không thể ngờ tới việc tôi lại xuất hiện ở đây. Nó khổ sở nói bằng giọng thều thào.
“Sao mày lại đến đây. Mày đến đây làm gì, mẹ kiếp…”
Không biết vì chuyện gì mà mặt Gon đầy thương tích, đâu đâu cũng có vết bầm tím. Sắc mặt nó vô cùng nhợt nhạt.
“Tao đã đến tìm thằng Bánh bao. Tao nói trước là tao chưa kể chuyện này với ai khác đâu, kể cả bố mày.”
Bố, trước cả khi tôi kịp nói xong từ này thì Gon đã nhặt cái lon rỗng bên cạnh ném đi. Cái lon bay lên không trung rồi rơi xuống, lộn vài vòng trên sàn nhà phủ kín bụi.
“Mày sao lại ra nông nỗi này? Gọi cảnh sát trước đã.”
“Cảnh sát? Mày buồn cười thật đấy. Một thằng cớm dai như đỉa đã xuất hiện ở ngay đây rồi.”
Nói xong Gon bắt đầu cười, tiếng cười nghe thật quái dị. Tay đặt trên bụng, đầu và lưng hơi ngả về phía sau, không dưng nó lại cười khanh khách. Vừa cười nó vừa nói “Mày tưởng làm thế này tao sẽ biết ơn mày hả?”
Tôi chen vào giữa tiếng cười đó.
“Đừng cười như thế nữa. Chẳng hợp với mày tẹo nào. Cũng chẳng giống đang cười nữa.”
“Bây giờ tao còn phải nghe lệnh mày xem nên cười thế nào nữa hả? Tao sẽ làm những việc tao muốn, ở nơi tao thích, mày đến đây can dự vào chuyện của tao làm gì? Thằng điên này, mày là cái thá gì? Hả, rốt cuộc mày là cái gì…”
Tiếng hét của Gon ngày một yếu dần. Tôi không nói gì, chỉ nhìn Gon đang yếu ớt run rẩy. Mới mấy ngày mà khuôn mặt Gon đã khác quá. Có một bóng đen phủ lấy làn da sần sùi của nó. Thứ gì đó đã khiến nó thay đổi rất nhiều.
“Về nhà thôi.”
“Nực cười. Đừng cố tỏ vẻ nữa. Bớt lảm nhảm đi, khi tao còn nói tử tế thì mày mau cút khỏi đây. Trước khi bị giã thành tương thì cút mau.”
Gon gầm lên.
“Mày ở đây làm cái gì? Mày nghĩ mày mạnh mẽ lắm khi cố bám trụ lại đây với bộ dạng này hả? Đó không gọi là mạnh mẽ, mà chỉ là làm màu thôi.”
“Đừng tỏ ra hiểu biết nữa, thằng bệnh. Loại như mày biết gì mà nói.”
Gon hét lên. Thế nhưng không hiểu vì chuyện gì, ánh mắt nó bỗng đờ ra. Tôi nghe thấy tiếng bước chân từ xa. Tiếng chân di chuyển nhanh hơn, thoắt cái đã đến ngay trước cửa.
“Tao đã bảo mày mau cút đi mà.”
Mặt Gon rúm ró. Tiếp sau đó, hắn bước vào.
68.
Trông hắn không giống người mà giống một cái bóng khổng lồ. Nhìn vẻ ngoài thì hắn vừa như mới chớm hai mươi lại vừa như đã quá ba mươi tuổi. Hắn mặc một chiếc áo khoác cũ rích dày sụ với quần nhung tăm màu cam đất, đội mũ rộng vành sùm sụp. Do hắn đeo khẩu trang nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt. Một phong cách thời trang hiếm thấy. Đó chính là Chul Sa.
“Ai đây?”
Chul Sa hỏi Gon. Nếu rắn biết nói thì có lẽ giọng nó sẽ như vậy. Gon cắn chặt môi, tôi đành trả lời thay.
“Bạn Gon ạ.”
Lông mày Chul Sa xếch ngược lên. Trên trán hắn hằn vài nếp nhăn.
“Sao bạn mày lại biết chỗ này? À không, mày tới đây làm gì?”
“Em tới đưa Gon về.”
Chul Sa chầm chậm ngồi xuống chiếc ghế kẽo kẹt. Cái bóng cao lớn của hắn gập làm đôi.
“Có phải mày đang lầm tưởng điều gì không? Tưởng rằng mày là anh hùng hay đại loại thế.”
Hắn chế nhạo tôi. Nhưng bằng giọng điệu hết sức nhẹ nhàng, nếu không nghe kỹ nội dung có khi tôi còn tưởng hắn đang nói điều gì đó tốt đẹp.
“Gon còn có bố. Nó phải về nhà.”
“Câm đi.”
Gon quát lên với tôi rồi nói vài câu với Chul Sa. Chul Sa gật gù.
“À, hóa ra là thằng bé đó. Tao nhớ từng nghe Gon kể rồi. Tao cũng không biết căn bệnh đó có thật hay không, bảo sao tao cứ thắc mắc mày chẳng thay đổi biểu cảm gì. Vì thường những người thấy tao sẽ không phản ứng giống mày.”
Tôi lặp lại lời vừa nói.
“Em sẽ về cùng Gon. Anh thả nó ra đi.”
“Gon, mày tính sao? Đi theo bạn mày hả?”
Gon cắn môi rồi nó bắt đầu cười.
“Em có điên đâu. Sao lại đi theo thằng bệnh này.”
“Được. Phải, bạn bè thân mấy cũng chỉ đến thế mà thôi. Làm gì có thứ gọi là tình bạn. Trên đời này có quá nhiều từ vô nghĩa.”
Chul Sa đứng dậy, cúi người lấy từ trong áo ra thứ gì đó. Một con dao mỏng và nhọn hoắt. Mỗi khi ánh sáng chiếu tới, lưỡi dao lại lóe lên tia sáng màu bạc, sắc lẹm, lóa mắt.
“Tao cho mày xem cái này rồi đúng không? Và bảo sẽ có lúc dùng đến nó.”
Miệng Gon dần há ra. Chul Sa chĩa mũi dao về phía Gon.
“Nào, dùng đi.”
Gon nuốt nước bọt. Không biết có phải do khó thở không mà ngực nó phập phồng.
“Xem kìa, mày sợ rồi. Lần đầu mày không cần làm đến cùng đâu, ý tao chỉ muốn bảo mày dọa nó cho vui chút thôi.”
Chul Sa cười nhạt rồi chậm rãi cởi mũ. Trong thoáng chốc, tôi nhớ tới rất nhiều khuôn mặt đã từng thấy. Không mất quá nhiều thời gian để tôi nghĩ ra đó là khuôn mặt ai. Tượng David của Michelangelo hay rất nhiều những biểu tượng về cái đẹp tôi từng thấy trong sách Mỹ thuật. Một vẻ đẹp sánh ngang với những biểu tượng ấy đang hiện trên gương mặt Chul Sa. Làn da trắng bóc cùng đôi môi hồng. Mái tóc màu nâu nhạt cùng cặp lông mày ngang sắc nét. Đôi mắt sâu, trong suốt. Chúa đã ban khuôn mặt thiên thần vào một nơi kỳ quái.
69.
Chul Sa là tiền bối của Gon ở trại giáo dưỡng. Từ xa, tôi từng vài lần tình cờ nhìn thấy hắn đứng cùng Gon. Những việc Chul Sa đã làm cùng những giai thoại về hắn đều quá đáng sợ và nguy hiểm nên chỉ được bàn tán lén lút. Về lý do hắn được gọi là Chul Sa, cũng có vô số người đồn rằng do công cụ hắn dùng để gây án là dây thép [14] . Gon cũng thường hay huyên thuyên những chuyện mình từng nghe được ở trại giáo dưỡng về Chul Sa, như thể kể tiểu sử một vĩ nhân nào đó.
Chul Sa cho rằng theo ai đó học nghề hay hòa nhập với xã hội là việc hết sức nhàm chán. Hắn có một thế giới độc lập do chính mình gây dựng nên. Một thế giới cực đoan vô tiền khoáng hậu. Tuy đối với tôi, thế giới đó vô cùng khó hiểu và khó cảm nhưng vẫn có những đứa bị nó mê hoặc, chúng tụ tập lại dưới trướng Chul Sa. Gon chính là một trong số đó.
“Anh Chul Sa bảo nước mình phải cho phép sử dựng súng để thi thoảng xảy ra những vụ xả súng hàng loạt như bên Mỹ hay Na Uy ấy. Có như vậy thì mới trừ khử nhanh gọn nhẹ được hết đám vô dụng. Mày thấy oách không? Anh ấy rất mạnh mẽ.”
“Mày nghĩ như thế là mạnh mẽ sao?”
“Đương nhiên rồi. Anh ấy chẳng sợ ai cả, Giống mày. Tao muốn được như thế.”
Gon từng nói vậy. Trong cái đêm hè nó từng giãi bày với tôi mọi chuyện.
70.
Bây giờ, trước mặt tôi, Gon đang cầm dao. Tiếng thở của Gon nghe rõ mồn một như thể nó đang đứng sát ngay trước mặt tôi vậy. Gon định làm gì nhỉ. Nó muốn chứng minh điều gì. Đôi đồng tử tựa hai hòn bi lớn của nó khẽ đảo.
“Tao hỏi một câu. Mày thực lòng muốn làm vậy hả?”
Tôi khẽ hỏi nó. Thế nhưng sở trường của Gon là cắt ngang lời người khác. Tôi chưa kịp dứt lời đã bị Gon đá một nhát vào bên sườn. Cú đá quá mạnh, khiến người tôi đập uỳnh vào cửa sổ rồi lăn xuống sàn. Dãy cốc thủy tinh đặt cạnh cửa cũng rơi cả.
Bắt đầu ăn cắp từ lúc nào, chơi gái từ bao giờ, vì lý do gì phải vào trại giáo dưỡng, đó là niềm tự hào của bọn trẻ ở đây. Ở những tổ chức như thế này, nếu muốn được công nhận thì phải có tiểu sử hay huân chương đẫm máu yêng hùng. Gon chịu để bọn trẻ đánh cũng chỉ vì muốn thông qua nghi thức đó. Một biểu hiện của sự yếu đuối do quá khao khát được trở nên mạnh mẽ.
Gon mà tôi biết chỉ là một thằng bé mười chín tuổi kém trưởng thành. Một thằng nông nổi, luôn cố tỏ ra mạnh mẽ trong diện mạo yếu ớt tột cùng.
“Có thực sự mày muốn làm vậy không?”
Tôi hỏi lại lần nữa. Gon thở hổn hển.
“Tao không nghĩ thế đâu.”
“Câm mồm.”
“Tao không nghĩ thế đâu, Gon à.”
“Tao bảo mày câm mồm vào thằng ranh.”
“Mày là đứa không thể làm chuyện đó.”
“Mẹ kiếp.”
Gon hét lên. Thoáng chốc, tiếng nó hét xen lẫn tiếng khóc. Có lẽ do bị đinh trên tường đâm trúng nên chân tôi chảy máu. Gon nhìn thấy máu tôi liền khóc nức nở như một đứa trẻ. Phải rồi, Gon là đứa như thế. Chỉ cần nhìn thấy một giọt máu cũng rớt nước mắt, nhìn thấy người khác đau cũng đau theo.
“Tao đã nói rồi. Mày không thể làm thế đâu.”
Gon quay lưng lại. Nó gập khuỷu tay đưa lên che mắt, người run lẩy bẩy.
“Đó mới là mày. Mày chính là thằng như thế.”
Tôi nói.
“Mày sướng thật… Không cảm nhận được gì sướng thật đấy. Tao cũng muốn được như thế…”
Gon lẩm bẩm giữa tiếng khóc.
“Đi thôi.”
Tôi đưa tay ra.
“Đừng ở đây nữa, đi thôi.”
“Mày biến đi, thằng ranh. Tao không quen mày.”
Gon khổ sở nín khóc, rồi nó bắt đầu chửi. Như thể chửi là con đường sống duy nhất. Nó chửi như xé toạc mọi thứ.
“Dừng.”
Chul Sa đưa tay lên ngăn Gon lại.
“Tao không muốn xem trò đùa của lũ trẻ ranh nữa.”
Hắn quay người về phía tôi.
“Dẫn nó đi, nếu mày muốn làm thế. Nhưng mà không thể cứ thế mà đi được. Tình bạn có vẻ vĩ đại đấy, nếu thế mày cũng nên biểu diễn một chút vì bạn của mày chứ nhỉ?”
Chul Sa chầm chậm miết lấy cằm tôi. Mặt Gon dần trắng bệch.
“Thế mày có thể làm được gì hả? Vì Gon mày có thể làm gì?”
Giọng hắn rất êm dịu. Hắn nói với khuôn mặt tươi cười, cuối mỗi câu đều lên giọng dịu dàng. Tôi được học như vậy là thân thiện. Thế nhưng tôi biết biểu cảm của hắn không hề thân thiện. Tôi trả lời.
“Tất cả, gì cũng được.”
Có vẻ như câu trả lời của tôi ngoài dự đoán của Chul Sa, hắn trợn tròn mắt “ồ” lên một tiếng trầm trồ.
“Gì cũng được sao?”
“Phải.”
“Dù có thể sẽ chết?”
Mẹ kiếp. Gon lẩm bẩm. Chul Sa thay đổi tư thế ngồi như thể đang hứng thú lắm.
“Vậy hãy thử chịu đựng nhé. Tao muốn xem xem, mày có thể chịu đựng đến đâu vì một thằng thế này.”
Chul Sa nhoẻn cười.
“Nếu mày không trụ được cũng đừng tự trách bản thân. Vì điều đó chỉ chứng minh mày cũng là người bình thường thôi.”
Gon nhắm nghiền mắt lại. Chul Sa từ từ tiến lại gần tôi. Tôi không hề nhắm mắt mà chỉ nhìn hiện thực đang tiến lại gần mình.
71.
Sau này mọi người vẫn thường hỏi tại sao tôi lại làm thế, tại sao đến tận giây phút cuối cùng vẫn nhất định không bỏ trốn. Tôi đáp rằng tôi chỉ làm việc dễ dàng nhất đối với tôi thôi. Việc duy nhất mà một người không cảm nhận được nỗi sợ hãi có thể làm.
* * *
Giống như bóng đèn huỳnh quang chớp tắt chớp bật, tôi cũng lúc tỉnh lúc mê. Mỗi khi tỉnh táo tôi lại càng thấy đau đớn hơn. Nỗi đau ghê gớm tới mức tôi tự hỏi cơ thể con người được thiết kế để chịu đựng những cảm giác này sao, tôi còn nghĩ thật vô lý khi mình vẫn chưa hoàn toàn mất ý thức.
Thi thoảng tôi nhìn thấy Gon. Khi mờ ảo, khi lại rất rõ ràng. Dường như đầu tôi đã hỏng rồi. Tôi nhìn thấy Gon đang sợ hãi. Có lẽ giờ đây tôi đã có thể hình dung được một chút, rốt cuộc sợ hãi là như thế nào. Cảm giác buộc phải thở tại nơi không hề có ô xy. Gon đang nhìn tôi như vậy.
Gương mặt Gon chợt nhòa đi. Tôi tưởng mắt mình đã mờ nhưng không phải. Là mặt Gon đang giàn giụa nước mắt. Nó bắt đầu gào khóc. Nó hét không ngừng. Hãy dừng lại đi. Làm ơn hãy dừng lại. Chi bằng hãy đánh tao đây này. Tôi định lắc đầu ý bảo nó không cần làm vậy, thế nhưng tôi đã sớm kiệt sức.
72.
Ký ức chỉ mới mấy tháng trước đã dần mờ ảo trong tâm trí tôi. Ngày Gon xé cánh bướm, ngày nó muốn dạy cho tôi điều gì đó, vào lúc trời nhá nhem tối, nhưng thất bại. Vừa dọn dẹp tàn dư nơi con bướm bị giẫm nát Gon vừa khóc nức nở.
“Mày sướng thật, không biết sợ hãi, đau đớn hay tội lỗi…”
Nó mếu máo. Tôi nghĩ một chút rồi mở miệng nói.
“Không phải ai cũng may mắn cảm nhận được hết những cảm xúc đó đâu. Vì thế tao thấy cảm xúc của mày rất phong phú. Chi bằng mày đi làm họa sĩ hay nhạc sĩ có lẽ hợp đấy.”
Gon cười. Nụ cười xen lẫn nước mắt.
Đó là một ngày hè khác hẳn lúc này đây, lúc chúng tôi đang thở ra những làn khói trắng xóa đầy đau đớn. Ngày ấy, chúng tôi đã trải qua thời khắc đẹp đẽ nhất của mùa hè. Mùa hè. Ngày ấy thực sự đã tồn tại? Ngày vạn vật đều xanh mướt, um tùm và rực rỡ nhất. Có thực chúng tôi đã cùng nhau trải qua ngày hôm ấy?
Gon thường hỏi tôi. Không biết sợ hãi, không cảm nhận được bất cứ điều gì, cảm giác đó thế nào. Tôi luôn nỗ lực hết mình để giải thích nhưng rồi nó vẫn hỏi đi hỏi lại những câu tương tự.
Tôi cũng có một thắc mắc chưa thể giải đáp. Ban đầu tôi tò mò tâm trạng của người đàn ông đã đâm bà ngoại tôi. Thế nhưng dần dần thắc mắc đó đã chuyển sang một hướng khác. Những người biết rất rõ sự việc nhưng lại giả vờ như không biết. Rốt cuộc tôi phải hiểu họ như thế nào.
* * *
Có một hôm, tôi đến tìm tiến sĩ Shim. Màn hình ti vi đang chiếu cảnh một thiếu niên đang khóc, em mất cả hai chân và một bên tai sau một trận đánh bom. Đó là bản tin về cuộc chiến tranh xảy ra ở đâu đó trên thế giới. Tiến sĩ Shim nhìn màn hình, khuôn mặt ông không bộc lộ cảm xúc gì. Nhận ra có người đến, ông quay lại. Thấy tôi, ông cười dịu dàng rồi cất tiếng chào. Tôi chỉ mải nhìn cậu thiếu niên trên màn hình ti vi ở đằng sau tiến sĩ. Thằng ngốc như tôi cũng biết. Cậu bé đó đang đau đớn. Nó đang vô cùng khổ sở vì gặp phải một chuyện khủng khiếp và bất hạnh.
Thế nhưng tôi đã không hỏi. Rằng tại sao tiến sĩ lại cười. Trong khi người khác đang đau đớn như vậy, tại sao ông có thể quay lưng lại và nở nụ cười như thế.
Bởi tôi đã nhìn thấy hình ảnh tương tự ở rất nhiều người. Mẹ và bà cũng vậy, khi thờ ơ nhấn nút chuyển kênh. Bất hạnh ở quá xa không phải là bất hạnh của mình, mẹ đã nói như vậy.
Phải, cứ coi như vậy đi. Thế còn những người chỉ biết giương mắt nhìn bà và mẹ mà không có bất kỳ hành động nào thì sao? Họ đã chứng kiến sự việc ấy xảy ra ngay trước mắt, trong một khoảng cách rất gần, đến nỗi không thể viện cớ đó là bất hạnh ở xa. Tôi nhớ lại đoạn phỏng vấn một người trong đội diễu hành hôm đó. Người đàn ông phát biểu rất hùng hồn, rằng anh ta quá sợ hãi nên không dám đến gần.
* * *
Người ở quá xa sẽ nói do quá xa nên không thể làm gì, chỉ đành ngó lơ, người ở gần thì quá hoảng loạn và sợ hãi nên không thể ra mặt cứu giúp. Hầu hết mọi người đều cảm nhận được nhưng không hề hành động, đều nói rằng họ thông cảm nhưng lại dễ dàng quên lãng.
Theo tôi hiểu thì sống như vậy đâu có đúng.
Tôi không muốn sống kiểu đó.
Từ người Gon phát ra những âm thanh kỳ quái. Âm thanh ồm và khàn đặc bật ra từ ức nó. Âm thanh vừa giống tiếng bánh xe răng cưa gỉ sét đang lăn bánh vừa giống tiếng rống của một loài thú. Tại sao nó phải gắng sức làm một việc mà nó chẳng hề có chút năng khiếu nào vậy nhỉ? Tôi chỉ chực bật ra câu “Thằng ngốc đáng thương.”
Chul Sa nhìn thẳng vào mặt Gon.
“Mày cũng chỉ đến thế thôi phải không? Tao biết rồi. Đừng hối hận với sự lựa chọn của mày đấy.”
Chul Sa chộp lấy vật bên cạnh Gon. Chính là con dao Gon cầm ban nãy. Gon chưa kịp trở tay thì Chul Sa đã kề con dao dưới cằm nó. Thế nhưng hắn không thể làm Gon bị thương. Bởi người hứng chịu con dao đó là tôi. Bởi tôi đã chết.
73.
Khoảnh khắc tôi xô mạnh người Gon, con dao của Chul Sa đã đâm thẳng vào ngực tôi. Gon gào lên gọi Chul Sa là “đồ quỷ dữ”. Chul Sa rút con dao ra khỏi người tôi. Chất lỏng màu đỏ tươi, dòng cốt tủy ấm nóng và dấp dính của cơ thể tôi đang nhanh chóng trào ra ngoài. Tôi bất tỉnh trong chốc lát.
Ai đó đang lay vai tôi. Gon ghì chặt lấy người tôi.
“Đừng chết. Mày muốn gì tao cũng làm. Gì cũng được…”
Gon òa khóc. Không hiểu vì sao mà người nó đầy máu. Rồi tôi nhìn thấy Chul Sa đang nằm sấp trên sàn. Tôi cũng không hiểu vì sao khi đó tôi lại nói câu này. Tôi khó nhọc thì thầm với Gon.
“Hãy xin lỗi tất cả những người mày đã làm tổn thương. Một cách thật lòng. Cả con bướm mày đã xé đứt cánh, cả những con sâu mày đã vô tình giẫm lên.”
Tôi định đến đây xin lỗi Gon rốt cuộc lại bắt Gon xin lỗi. Thế nhưng Gon vẫn gật đầu.
“Tao sẽ làm thế. Tao sẽ làm. Vì thế cầu xin mày…”
Cơ thể Gon đang ôm chặt lấy tôi rướn ra trước rồi lại ngả về sau. Rồi tôi không nghe thấy tiếng nó nữa. Mắt tôi dần nhắm lại. Cả người tôi rã rời như thể đang đắm mình vào dòng nước sâu thẳm. Giờ phút này, tôi đang quay trở về nơi trước khi mình sinh ra. Trong đầu tôi tựa hồ có một bộ phim được bật, cảnh tượng từ thời xa xưa ấy dần trở nên sống động.
* * *
Cảnh cuối cùng là ngày tuyết rơi. Ngày sinh nhật tôi. Mẹ ngã xuống nền tuyết trắng, nhuộm đỏ tuyết bằng máu của chính mình. Tôi nhìn thấy bà ngoại. Trông bà hung dữ như loài mãnh thú. Bà hét lớn về phía tôi qua khung cửa kính. Đi. Đi mau. Tránh ra mau! Những câu đó thường mang ý nghĩa ghét bỏ. Giống như khi Do Ra hét lên với Gon rằng hãy mau cút đi. Tại sao nhỉ. Tại sao bà lại bảo tôi đi.
Máu chảy. Máu của bà ngoại. Khung cảnh trước mắt tôi nhuốm đỏ. Hẳn bà đã đau đớn lắm? Như tôi bây giờ. Phải chăng khi ấy bà đã nghĩ rằng thật may mắn khi người chịu nỗi đau đó không phải tôi, mà là chính bản thân bà?
Tách. Một giọt nước mắt rơi xuống mặt tôi. Nóng hổi. Bỏng rát. Khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó trong tim tôi bỗng nổ “đoành”. Một cảm giác kỳ lạ ập đến. À không, không phải ập đến mà là vỡ òa. Có một bờ đê vốn tồn tại đâu đó trong cơ thể tôi đã sụp đổ. Tôi nghẹn ngào. Có thứ gì đó trong tôi đã vỡ vụn hoàn toàn.
“Tao cảm nhận được rồi.”
Tôi thì thầm. Tôi cũng không biết tên gọi của cảm xúc đó là gì, nỗi buồn hay niềm vui, cô đơn hay đau đớn, sợ hãi hay hoan hỉ. Chỉ đơn giản là tôi đã cảm nhận được gì đó. Cơn buồn nôn ập tới. Cảm giác ghê tởm khiến tôi muốn thổ hết ra ngoài. Dù vậy tôi vẫn cho rằng đây là một trải nghiệm tuyệt vời. Bỗng nhiên cơn buồn ngủ kéo tới, khiến tôi không thể chịu nổi, đành từ từ nhắm mắt. Hình ảnh Gon đang khóc cũng khuất dần sau mí mắt.
Cuối cùng, tôi cũng trở thành con người. Và vào chính khoảnh khắc ấy, thế giới cũng dần rời bỏ tôi.
Thực tế, câu chuyện của tôi chỉ dừng lại ở đây.
74.
Vì thế bắt đầu từ đoạn này là ngoại truyện.
Linh hồn tôi lìa khỏi thân xác, nhìn xuống Gon đang ôm lấy cơ thể tôi than khóc, vết hói trên đầu nó có hình ngôi sao. Tôi nhớ ra mình chưa từng cười một lần nào khi nhìn thấy nó. Ha ha ha. Tôi cười thành tiếng. Ký ức của tôi chỉ đến đây.
Sau khi tỉnh lại, tôi quay trở về hiện thực. Hiện thực đó là bệnh viện. Tôi liên tục tỉnh giấc rồi lại chìm vào giấc ngủ. Phải mất tới mấy tháng tôi mới hồi phục hoàn toàn và bắt đầu đi lại được.
Trong suốt những ngày nằm ngủ li bì, tôi mơ đi mơ lại một giấc mơ giống nhau. Sân vận động đang tổ chức hội thao. Tôi và Gon đứng dưới ánh mặt trời, bụi bay mù mịt. Trời rất nóng. Cuộc thi chạy sắp sửa bắt đầu. Gon cười nhạt rồi nhét thứ gì đó vào tay tôi. Tôi mở lòng bàn tay, một viên bi ve nửa đục nửa trong đang xoay tròn. Giữa viên bi là một dòng kẻ màu đỏ tròn nhìn như miệng cười. Viên bi lăn, dòng kẻ đỏ đổi hướng sang miệng khóc rồi lại thành miệng cười. Đó là viên kẹo vị mận.
Tôi bỏ viên kẹo vào miệng. Ngọt ngọt chua chua. Nước miếng tôi ứ lại. Tôi dùng lưỡi đảo viên kẹo trong miệng. Thỉnh thoảng viên kẹo lại va vào răng tôi lách cách. Đột nhiên lưỡi tôi tê tê. Tôi thấy vị mằn mặn và cay cay. Thêm chút vị tanh và đắng. Giữa lúc ấy mùi hương ngọt lịm xộc lên khiến tôi vô thức khịt khịt mũi.
“Pằng”, tín hiệu xuất phát vang lên phá tan bầu không khí. Chúng tôi đạp đất rồi bắt đầu chạy. Không phải một cuộc đua, nhưng chúng tôi cứ thế chạy. Chúng tôi chỉ cần cảm thấy cơ thể mình đang xé toạc bầu không khí.
Khi tôi mở mắt, tiến sĩ Shim đã hiện diện ngay trước mắt tôi tự lúc nào. Ông kể tôi nghe những chuyện xảy ra trong thời gian qua.
Sau khi tôi bất tỉnh, giáo sư Yoon đã cùng cảnh sát ập tới. Nếu chúng tôi có thể đưa mọi thứ về vị trí cũ bằng chính sức của mình thì có lẽ đã oách hơn rồi, thế nhưng rốt cuộc trong mắt người lớn chúng tôi vẫn chỉ là những đứa trẻ. Do Ra liên lạc với cô giáo chủ nhiệm, một vài đứa tiết lộ mối giao du giữa Bánh bao và Gon, vì thế cảnh sát đã đến tìm Bánh bao. Sau đó không khó khăn gì để tìm ra chỗ của Chul Sa.
Chul Sa bị đâm bởi con dao của Gon. Thế nhưng hắn chẳng hề gặp nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí còn hồi phục sớm hơn tôi và sắp phải đối mặt với phiên tòa xét xử. Những tội lỗi hắn gây ra quá nhiều nên không dễ liệt kê từng tội một. Sau này tôi mới được nghe kể, dù biết bản thân phải trả một cái giá lớn cho những việc đã làm, lớn hơn nhiều so với những gì mình tưởng tượng, thì hắn vẫn luôn nở nụ cười trên môi. Trái tim hắn ta, a rốt cuộc thì con người ta được cấu tạo kiểu gì vậy chứ. Tôi chợt mong rằng một ngày nào đó hắn có thể đeo một biểu cảm khác, mong rằng cơ hội ấy sẽ xuất hiện trong cuộc đời hắn ta.
Việc Gon đâm Chul Sa có thể được coi là tự vệ chính đáng. Gon đang điều trị tâm lý, nó vẫn chưa sẵn sàng để gặp tôi. Giáo sư Yoon đã xin về hưu và quyết tâm dành trọn phần đời còn lại của mình cho Gon. Gon vẫn không nói nhiều chuyện với bố mình. Thế nhưng giáo sư Yoon bảo ông sẽ tiếp tục cố gắng, không bỏ cuộc.
Tiến sĩ Shim kể rằng lúc vắng tôi, Do Ra đã đến thăm hiệu sách vài lần, rồi ông đưa cho tôi một tấm thiệp. Không hổ danh Do Ra chưa bao giờ mặn mà với chữ nghĩa, phía trong tấm thiệp chỉ có đúng một bức ảnh thay vì lời nhắn. Trong bức ảnh, Do Ra đang chạy. Hai chân Do Ra đạp cao giữa không trung, trông nó như thể sắp sửa bay lên trời. Do Ra đã chuyển sang trường có câu lạc bộ điền kinh. Nó vừa chuyển trường thì nhận giải nhì cuộc thi cấp quận. Dường như nó đã tìm lại được giấc mơ sắp sửa bốc hơi của mình. Con nhỏ điên khùng. Dẫu mắng nhiếc con gái như vậy thì có lẽ bố mẹ Do Ra vẫn sẽ mỉm cười.
“Biểu cảm của cháu đa dạng hơn rồi đấy nhỉ?”
Chợt tiến sĩ Shim nhận xét. Tôi kể cho ông nghe câu chuyện đáng kinh ngạc xảy ra vào cái đêm khủng khiếp ấy. Những thay đổi kỳ lạ diễn ra trong cơ thể và trái tim tôi.
“Khi nào cháu hoàn toàn hồi phục chúng ta hãy cùng đi chụp MRI nhé. Có lẽ đã đến lúc cần kiểm tra lâm sàng lại toàn bộ những gì đang thay đổi trong đầu cháu. Thực ra bác luôn nghi ngờ về căn bệnh của cháu. Bác cũng đã từng là bác sĩ, các bác sĩ vốn rất thích gắn nhãn cho mọi thứ mà. Phải như vậy thì một hiện tượng hay một người dị biệt nào đó mới được công nhận. Có nhiều lúc việc này khá hữu hiệu và chính xác. Vậy nhưng bộ não con người lại là một thứ dị thường hơn suy nghĩ của chúng ta rất nhiều. Và bác là người vẫn luôn tin rằng trái tim có thể chi phối bộ não. Vì thế ý bác là, có lẽ cháu chỉ trưởng thành theo một phương thức hơi khác so với những đứa trẻ khác thôi.”
Tiến sĩ mỉm cười.
“Trưởng thành nghĩa là thay đổi ạ?”
“Chắc là vậy. Dù là theo chiều hướng xấu đi hay tốt lên.”
Tôi hồi tưởng lại những tháng ngày đã cùng trải qua với Gon và Do Ra. Tôi mong rằng Gon sẽ thay đổi theo hướng thứ hai. Tuy nhiên tôi sẽ phải trăn trở xem “chiều hướng tốt” nghĩa là sao.
Tiến sĩ Shim nói có việc phải đi rồi rời phòng bệnh. Trước khi đi, ông ngập ngừng một chút rồi nói đầy ẩn ý.
“Bác rất ghét những ai bật mí về món quà trước khi tặng. Nhưng mà những lúc thế này, bác thật không nhịn nổi mà đành nói cho cháu vậy. Bác sẽ chỉ cho cháu manh mối thôi. Lát nữa cháu sẽ gặp một người. Bác mong rằng cháu sẽ thật bất ngờ.”
Rồi ông đưa tôi bức thư Gon gửi cho tôi.
“Khi nào bác đi cháu sẽ đọc.”
Tiến sĩ Shim vừa rời phòng bệnh, tôi liền mở phong thư. Tờ giấy trắng được gập làm bốn. Tôi từ từ mở tờ giấy ra. Bên trong là những dòng chữ ngắn cũn hằn mạnh lên mặt giấy.
“Xin lỗi.
Và cảm ơn mày.
Thật lòng đấy.”
Tôi nhìn thật lâu dấu chấm đằng sau câu “Thật lòng đấy.” Tôi mong rằng dấu chấm đó sẽ thay đổi cuộc đời Gon. Liệu chúng tôi có thể gặp lại nhau không? Tôi mong có thể gặp lại nó. Thật lòng.
75.
Cửa mở. Là tiến sĩ Shim. Tiến sĩ đang đẩy xe lăn. Người ngồi trên xe lăn nở nụ cười rạng rỡ với tôi. Một nụ cười quen thuộc. Bởi lẽ đó là nụ cười tôi đã luôn nhìn thấy kể từ giây phút sinh ra.
“Mẹ.”
Khoảnh khắc tôi thốt ra từ đó, mắt mẹ bỗng giàn giụa nước mắt. Cả lúc xoa má tôi và vuốt ve những sợi tóc trên đầu tôi, mẹ vẫn không ngừng khóc. Tôi không hề khóc. Dù thế nào thì cảm xúc của tôi vẫn chưa phát triển tới mức ấy, nếu tôi đã biết khóc khi thấy mẹ thì chắc hẳn não tôi phải lớn lắm rồi.
Tôi lau nước mắt cho mẹ rồi ôm mẹ vào lòng. Thật kỳ lạ, tôi làm vậy lại càng khiến mẹ khóc dữ hơn.
Giữa lúc tôi nằm một chỗ mẹ đã tỉnh giấc. Mẹ đã làm được một việc mà tất cả đều cho là bất khả. Thế nhưng mẹ lại nói khác. Rằng tôi đã làm được việc mà ai ai cũng nghĩ rằng không thể. Tôi lắc đầu. Tôi muốn giải thích thêm gì đó nhưng lại không biết phải kể những chuyện đã xảy ra từ đâu. Đột nhiên má tôi nóng rát. Mẹ lau thứ gì đó cho tôi. Nước mắt. Nước mắt đã chảy ra từ mắt tôi tự lúc nào. Tôi khóc. Rồi lại cười. Và mẹ cũng vậy.