Mùa xuân thứ hai mươi. Tôi tốt nghiệp và trở thành người lớn, như lời mọi người vẫn nói.
Một bản nhạc não nề bao trùm xe buýt. Tất cả đều đang gà gật ngủ. Mùa xuân lướt qua phía bên ngoài cửa sổ. Trăm hoa như muốn khoe “Mùa xuân, mùa xuân, tôi là mùa xuân đây.” Tôi băng qua những bông hoa đến thăm Gon. Chẳng vì mục đích gì cả. Chỉ vì bỗng dưng tôi muốn tới thăm nó. Thằng bạn hiền lành của tôi mà mọi người vẫn gọi là quái vật.
Bắt đầu từ đây là một câu chuyện hoàn toàn khác. Một câu chuyện mới mẻ không ai có thể lường trước.
Tôi cũng không biết câu chuyện đó sẽ diễn biến thế nào. Như tôi từng nói, trên thực tế cả tôi và bạn, hay bất kỳ ai cũng mãi mãi không thể biết được một câu chuyện nào đó rốt cuộc là bi kịch hay hài kịch. Hoặc biết đâu chúng ta đã chẳng thể phân định rạch ròi ngay từ đầu. Cuộc sống cứ thế trôi đi với muôn hình vạn trạng.
Tôi quyết định sẽ đương đầu với cuộc sống. Như cuộc sống vẫn hằng lao vào tôi từ trước tới nay. Bằng đúng những gì tôi cảm nhận được.