Mùa xuân bốn năm về trước, tôi sinh con đầu lòng. Có một vài chuyện khá thú vị, nhưng không phải do tôi gặp khó khăn gì trong quá trình sinh nở mà là tôi chẳng hề cảm thấy xúc động gì hết, chỉ thấy lạ lẫm và kỳ diệu. Thế nhưng vài ngày sau, hễ nhìn thấy đứa bé đang ngọ nguậy trên giường là tôi bắt đầu rớt nước mắt. Hiện giờ tôi cũng không biết phải giải thích ra sao. Những giọt nước mắt ấy không gắn với bất cứ loại cảm xúc nào.
Chỉ là, đứa bé nhỏ quá. Tới mức chỉ cần rơi từ chiếc giường thấp tè xuống sàn hay bị bỏ mặc trong vài giờ đồng hồ thì nó khó có thể bảo toàn tính mạng. Sinh mệnh không thể tự mình làm được bất cứ việc gì ấy đã bị đẩy ra ngoài thế gian, đang cố gắng vùng vẫy tứ chi. Tôi vẫn chưa tin được đứa trẻ đó chính là con mình, giả như có để lạc mất rồi tìm lại được tôi cũng không đủ tự tin mình có thể nhận ra nó. Tôi đã thử đặt câu hỏi với chính mình. Dù đứa trẻ này thay đổi thế nào thì liệu tôi vẫn có thể mãi mãi yêu nó không đổi? Kể cả khi nó lớn lên khác hoàn toàn với kỳ vọng của tôi? Xuất phát từ câu hỏi đó và nghi vấn “Nếu mình là người sinh ra chúng liệu mình có thể yêu thương chúng hay không?” Tôi đã tạo ra hai đứa trẻ, đó chính là Yoon Jae và Gon.
Những đứa trẻ được sinh ra mỗi ngày. Đó đều là những đứa trẻ tràn đầy triển vọng xứng đáng được chúc phúc. Thế nhưng trong số chúng, có đứa sẽ bị tụt hậu so với xã hội hay bị xã hội ruồng bỏ, có đứa sẽ trở thành kẻ thống trị luôn ra lệnh cho người khác trong khi chính mình lại mang tư tưởng lệch lạc. Tuy hiếm hoi nhưng cũng có những đứa vượt lên hoàn cảnh, trở thành người truyền cảm hứng.
Có lẽ kết luận này thật nhàm chán nhưng tôi nghĩ rằng tình yêu là thứ có thể biến con người thành con người, đồng thời cũng có thể biến con người thành quái vật. Tôi muốn viết một câu chuyện như thế.
Tôi hoàn thành bản thảo sơ bộ trong đúng một tháng, tháng Tám năm 2013, khi con tôi mới được bốn tháng. Sau đó tôi dành một tháng cuối năm 2014 và một tháng đầu năm 2016 để tập trung sửa bản thảo. Tuy vậy trong suốt khoảng thời gian còn lại, Yoon Jae và Gon đã luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Vì thế tôi đã mất đến hơn ba năm từ lúc bắt đầu lên dàn ý cho tới khi hoàn thành.
Tôi muốn nói lời cảm ơn với bố mẹ và gia đình, những người đã dành tặng tôi một tâm hồn không chút khiếm khuyết bằng tình yêu thương bao la bất tận. Tôi từng có thời cảm thấy xấu hổ vì nghĩ rằng mình sẽ không thể trở thành nhà văn khi được lớn lên trong hoàn cảnh không chút thiếu sót nào về tinh thần. Thời gian trôi qua, tôi đã thay đổi suy nghĩ. Bắt đầu từ khi tôi nhận ra trong quá trình trưởng thành bình yên ấy, tình yêu thương cùng sự ủng hộ vô điều kiện là những điều quá đỗi hiếm hoi và đáng trân quý. Những điều đó đã trở thành thứ vũ khí lớn lao thế nào cho con người, đã tiếp thêm bao nhiêu sức mạnh để con người có thể dũng cảm nhìn nhận thế giới đa chiều hơn, phải tới khi trở thành mẹ tôi mới nhận ra.
Tôi muốn gửi lời cảm ơn tới hội đồng thẩm duyệt. Đặc biệt nhờ mười một vị trong ban thẩm duyệt thanh thiếu niên tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn. Cảm ơn H, người từng là độc giả duy nhất của tôi. Người đã tỉ mẩn đọc từng câu chữ mà tôi chưa thể công bố với ai, xếp chúng vào danh sách những tác phẩm đáng đọc trong danh mục sách mình đọc. Mỗi lần tôi nhụt chí, nếu không có H luôn nhẹ nhàng tiếp thêm sức mạnh thì có lẽ tôi đã không thể tiếp tục đương đầu với thử thách. Hai vị cuối cùng tôi muốn gửi lời chào là biên tập Jeong So Young và Kim Young Seon ở Ban thanh thiếu niên Nhà xuất bản Changbi. Hai người là những người bạn đầu tiên tôi có khi dợm bước đặt chân vào thế giới lạ lẫm này. Cho tôi gửi lời xin lỗi nếu từng khiến hai người phiền lòng, tôi cũng muốn nói rằng được làm việc với hai người là vinh hạnh của tôi.
Tôi không phải mẫu người tích cực xung phong hành động vì các vấn đề xã hội. Tôi chỉ viết nên những câu chuyện luôn hiện hữu trong tâm trí mình. Tôi hy vọng thông qua cuốn tiểu thuyết này, sẽ có thêm thật nhiều cánh tay chìa về phía những người đang bị tổn thương, đặc biệt là những đứa trẻ vẫn còn khả năng cứu rỗi. Dẫu biết đó là một mong ước quá sức lớn lao nhưng tôi vẫn hằng mong nó sẽ thành hiện thực. Trẻ nhỏ là những sinh linh luôn khao khát yêu thương nhưng cũng chính chúng luôn mang đến nhiều yêu thương nhất cho thế giới. Các bạn cũng từng có một thời là những sinh linh nhỏ bé như vậy. Tôi sẽ đề tên người mà tôi yêu thương nhất, người đã dành cho tôi nhiều tình yêu thương hơn thế, lên trang đầu tiên của cuốn sách này.
Mùa xuân năm 2017,
SOHN WON-PYUNG