Đến khu vui chơi thú cưng, Bảo Nhi trước tiên tháo dây dắt cho Thái Khắc.
Bởi vì là người bạn tốt nhất tốt nhất của Thái Khắc, bé biết A Thái không thích bị trói buộc như vậy, biết nó thích được tự do chạy nhảy nô đùa.
Nghĩ cũng biết thôi, thay vào đó là bé bị dắt bằng dây thì cũng chẳng vui nổi!
Tuy rằng người và chó khác nhau, nhưng trong lòng Bảo Nhi, A Thái không phải chó bình thường.
Nó là chú chó thông minh nhất, đáng yêu nhất trên đời!
Nhưng ba nói mọi người đều phải tuân thủ quy tắc, ở nhà thì không sao, nhưng ra thành phố thì phải buộc dây dắt Thái Khắc, Bảo Nhi phải làm đứa trẻ ngoan có văn hóa hiểu văn minh.
Cho nên đành tạm thời để A Thái chịu thiệt vậy.
Mà khu vui chơi thú cưng này rõ ràng cho phép thả dây, vì bé thấy mấy chú chó khác đều không buộc dây, đang vui vẻ nô đùa với chủ.
Bảo Nhi cảm thấy mình càng thích nơi này hơn, lần sau lại cùng ba tới nữa!
“A Thái!”
Bé sờ đầu Thái Khắc tham ăn, hỏi: “Anh có thích chơi ở đây không?”
Gâu!
Thái Khắc nhìn trái nhìn phải: Cũng tạm được.
Bỗng nhiên ánh mắt nó ngưng lại, hai mắt sáng rực, không chút do dự chạy về phía trước.
Bảo Nhi khúc khích cười, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh.
Hai tay ôm má ngồi xem A Thái chạy nhảy.
Chỉ thấy Thái Khắc sải đôi chân ngắn, nhanh chóng chạy tới trước một chị gái mặc váy xanh.
Chị gái này đang ngồi trên ghế dài, lấy từng miếng thịt bò khô cho con chó Samoyed đang ngồi xổm bên cạnh ăn.
“A.”
Thái Khắc bỗng nhiên chạy tới làm chị ấy giật mình.
Nhưng khi nhìn rõ dáng vẻ của Thái Khắc, chị ấy lập tức bị hút hồn vì độ đáng yêu, trong mắt lấp lánh vô số ngôi sao nhỏ.
Thái Khắc nhỏ xíu tròn vo mũm mĩm, toàn thân lông trắng muốt không tì vết, đôi mắt đen láy to tròn đầy linh động, như biết nói, khiến người ta liếc mắt một cái là hiểu ngay ý nghĩ của nó.
Chị gái ơi, thịt bò khô của chị nhìn ngon quá!
“Em cũng muốn ăn hả?”
Phòng tuyến tâm lý của chị gái váy xanh trực tiếp bị xuyên thủng, không chút chống cự đưa miếng thịt bò khô trong tay ra.
Gâu ư!
Thái Khắc há mồm ngoạm lấy miếng thịt bò khô, nuốt trọn không kịp nhai.
Rồi lại mắt sáng long lanh nhìn chị gái váy xanh: Còn nữa không?
“Ờ...”
Chị gái váy xanh như mất hồn, đưa ra miếng thứ hai, thứ ba, thứ tư...
Chị ấy hoàn toàn không nhận ra biểu cảm buồn bực, tổn thương, tuyệt vọng, phẫn nộ của thú cưng nhà mình đang ngồi xổm bên cạnh.
Không ngờ, không ngờ em lại có con chó khác ở bên ngoài!
Chắc là oán niệm của Samoyed quá mãnh liệt, nên Thái Khắc đang ngấu nghiến thịt bò khô cũng cảm nhận được.
Hử?
Thái Khắc tham ăn liếc nó một cái, trong mắt thoáng hiện sát khí.
Ư~
Con Samoyed bị Liếc này suýt tè ra quần, rên rỉ một tiếng rụt vào gầm ghế dài không ngừng run rẩy.
Bộ dạng thảm thương biết bao!
Nhưng chủ nhân của nó hoàn toàn dồn sự chú ý lên Thái Khắc, chẳng thèm để ý tới cậu Samoyed tội nghiệp.
Cho đến khi những miếng thịt bò khô trong túi đồ ăn vặt trên tay biến mất sạch sẽ.
“A.”
Bốc hụt tay, chị gái váy xanh hơi ngơ ngác: “Hết sạch rồi à.”
Cái túi đồ ăn vặt này chứa tới cả cân thịt bò khô, đều là tự tay chị ấy làm.
Gâu~
Thái Khắc không hài lòng: Chút thịt này nhét kẽ răng còn chẳng đủ, gâu không vui nha!
“Hết thật rồi mà.”
Chị gái váy xanh luống cuống tay chân, cảm giác như mình phạm tội lỗi to lớn, áy náy không thôi.
Chị lật túi đồ ăn vặt trống rỗng, cố gắng giải thích với Thái Khắc: “Hôm nay chỉ mang thế này thôi, hay là lần sau chị làm nhiều hơn, em thấy được không?”
“A Thái!”
Lúc này Bảo Nhi vội vã chạy tới, giơ tay nhẹ nhàng vỗ đầu Thái Khắc tham ăn: “Không được tham ăn!”
Tuy là trách móc, nhưng cũng không nỡ ra tay nặng.
Bé hướng về chị gái váy xanh áy náy nói: “Chị ơi, xin lỗi, A Thái tham ăn quá, em bảo ba đền cho chị nhé.”
Lúc nãy bé thấy Thái Khắc chạy tới trước mặt chị ấy cũng không quá để tâm, nghĩ chắc A Thái tò mò ham chơi, ai ngờ lúc phát hiện tình hình không ổn chạy tới thì đã muộn.
Ư ư~
Thái Khắc nằm bẹp trên đất phát ra tiếng rên ấm ức: Gâu là chó ba đầu vực sâu, nhà gâu từ trước tới nay ăn miễn phí mà!
“Không sao không sao, không cần đâu!”
Chị gái váy xanh liên tục xua tay, kích động tới nỗi mặt đỏ hây hây: “Em gái nhỏ, không sao đâu, chị rất thích nó, nó tên A Thái à, a!”
Kêu lên vì chị ấy vừa phát hiện trước mắt còn có một cô bé Bảo Nhi xinh đẹp đáng yêu ngoan ngoãn Q mềm, trái tim thiếu nữ như muốn nổ tung.
Hôm nay ngày gì thế này? Chị cảm giác mình như Alice lạc vào tiên cảnh!
“A, chú chó nhỏ dễ thương quá!”
“Cô bé dễ thương quá!”
“Đây là giống chó gì vậy?”
“Oa, em cũng muốn nuôi một con!”
“Dễ thương quá dễ thương quá...”
Lúc này càng nhiều chị gái xúm lại, hoặc la hét om sòm, hoặc chụp ảnh quay phim, người nào cũng giống chị gái váy xanh lúc nãy, mắt đầy sao.
Chị gái váy xanh lập tức bắt được phao cứu sinh: “Có ai có đồ ăn vặt thịt khô không, cho tôi mượn tí!”
Bởi vì nhà hàng buffet này cực kỳ thân thiện với thú cưng, nên từ lúc khai trương các chị thường xuyên dẫn thú cưng tới, rồi quen biết nhau, mượn tí đồ ăn chó chắc chắn không vấn đề gì.
Mấy chị gái vây chặt Bảo Nhi và Thái Khắc, bảy miệng một lưỡi hỏi không ngừng, còn có người cùng chị gái váy xanh cho Thái Khắc ăn, đều bỏ mặc thú cưng của mình sang một bên.
Bảo Nhi cũng không sợ, lịch sự trả lời các câu hỏi của họ: tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi...
Thái Khắc lại càng vô úy, bao nhiêu đồ ăn thì ăn bấy nhiêu, không chút giảm xóc.
Mà nó còn rất xảo trá, các chị cho ăn thì được, nhưng định sờ nó thì chắc chắn không sờ được, vẫy đuôi nịnh nọt càng đừng hòng.
Còn cảnh này đều được Tả Nghị ngồi ở khu ăn uống nhìn thấy rõ mồn một.
Khu buffet và khu vui chơi thú cưng sát nhau, ở giữa ngăn cách bằng tấm kính lớn, vừa đảm bảo vệ sinh sạch sẽ, vừa giúp khách khi dùng bữa có thể nhìn thấy thú cưng đang vui đùa trong khu hoạt động.
Đối với hành vi của Thái Khắc, anh chỉ biết bất lực.
Sức mạnh của tiến hóa thật lớn, ma thú siêu phàm ở thế giới Sadya bị kỵ sĩ và pháp sư săn giết tới gần tuyệt chủng, buộc phải tiến hóa ra kỹ năng sinh tồn mới, con non của chúng không những đứa nào cũng đáng yêu dễ thương, mà còn có thể tỏa ra một loại dao động sinh mệnh đặc biệt.
Loại dao động sinh mệnh này tạm gọi là “sức mạnh của sự đáng yêu” đi, có hiệu quả với phần lớn kẻ săn mồi, khiến người ta không dễ dàng làm hại thú con, mà càng muốn nuôi chúng làm thú cưng.
Bằng cách đó, chủng tộc ma thú duy trì được sự tiếp nối.
Thái Khắc sở hữu dao động “sức mạnh đáng yêu” rất cao, đối với Tả Nghị dĩ nhiên không ảnh hưởng gì, nhưng người thường tuyệt đối không chịu nổi, hãy nhìn mấy chị gái đang tụ quanh nó lúc này là biết.
Đúng là kỹ năng lừa ăn lừa uống thần thánh!
Chỉ là cái bụng của Thái Khắc vô đáy, mà đồ ăn vặt của các chị thì có hạn, sau khi xử lý sạch sẽ, nó mất hứng thú bán manh tiếp, lóc cóc chạy về lại trong nhà hàng.
Đồng thời đưa Bảo Nhi về luôn.
Còn các chị gái bị “vắt khô” thì vẫn một vẻ mặt mãn nguyện.
“Ba ơi.”
Bé gái ngượng ngùng mách với Tả Nghị: “Thái Khắc ăn của người ta rất rất nhiều đồ.”
Thái Khắc chui xuống gầm bàn giả chết: Gâu không biết, gâu không nghe thấy.
“Không sao.”
Tả Nghị cười ôm bé vào lòng, nói: “Con ăn trưa trước đi, thích gì thì tự lấy, hoặc ba lấy cho, đồ Thái Khắc ăn, ba sẽ đền bù cho người ta.”
Tuy là nhà hàng buffet, nhưng ở đây cũng có đồ uống và thức ăn cao cấp tính phí riêng, Tả Nghị định mua một ít gửi tặng mấy chị gái lúc nãy, coi như bồi thường cho hành vi lừa ăn của Thái Khắc.
“Cảm ơn ba.”
Bảo Nhi lúc này mới yên tâm.
Tuy đồ là Thái Khắc ăn, nhưng bé cảm thấy mình có trách nhiệm, vì đã không quản được cậu em tham ăn.
“Ừ.”
Tả Nghị chỉ vào má mình.
Bảo Nhi hiểu ngay, lập tức nhón chân “chụt” một cái lên má anh.
Rồi bé nghiêm túc nói với Thái Khắc đang núp trên bàn: “A Thái, sau này không được như thế nữa, biết chưa?”
Thái Khắc giơ hai chân trước bụm mặt chó: Không nghe thấy đâu, không thấy gì hết, không biết gì hết!
Bảo Nhi:...