Buổi họp vào sáng ngày hôm sau.
Ban Chuyên án chỉ dành thời gian để thảo luận báo cáo phân tích của Hàn Ấn. Bởi lần này xác định tính chất cuối cùng cho vụ án nên lãnh đạo thành phố gồm cả giám đốc Sở công an Vũ Thành Cường cũng tới tham dự cuộc họp.
Không có gì đáng ngạc nhiên, chỉ sau nửa báo cáo, người phe Hồ Trí Quốc và Phó Trường Lâm đã không thể nén nổi bình tĩnh, cắt ngang lời Hàn Ấn và đặt ra rất nhiều chất vấn về tính khách quan của báo cáo. Diệp Hi nhẫn nhịn đề nghị mọi người chờ cho Hàn Ấn đọc xong báo cáo. Còn Hàn Ấn thì kiên nhẫn giải thích từng câu hỏi chất vấn của mọi người. Nhưng do bị cảm xúc chi phối đến mức cự tuyệt chấp nhận, Hồ Trí Quốc và những người khác không thể bình tĩnh thêm, bầu không khí của cuộc họp bế tắc.
Lúc này, bất ngờ một sĩ quan cảnh sát lao vào phòng họp và tới thẳng chỗ giám đốc Sở, thì thầm vào tai ông một lúc. Nghe báo cáo của viên cảnh sát vốn là thư kí của mình, giám đốc Sở nhíu mày, vẻ mặt càng lúc càng tỏ ra nghiêm trọng. Cuối cùng, ông nắm chặt tay, gõ lên bàn hai tiếng “Bộp, bộp!” nói như gắt, “Tất cả im lặng, tôi có việc muốn nói. Sáng sớm hôm nay, hơn một chục người lao động ngoại tỉnh sống xung quanh đường Hồng Kì, quận Nam Lăng đã tụ tập trước Chính phủ Nhân dân thành phố, kiện Sở Công an chúng ta vì phân biệt đối xử với người lao động nhập cư và xử lí án một cách thụ động. Cụ thể, kể từ tháng Ba năm ngoái, đã có nhiều vụ mất tích trẻ em ở đường Hồng Kì, Đồn Công an đường Hồng Kì và đội Cảnh sát hình sự Công an quận Nam Lăng sau khi nhận được báo án đã không tập trung vào vụ án, dẫn đến việc tới nay đã có sáu trường hợp trẻ em mất tích. Trẻ nhỏ nhất chỉ mới 9 tuổi, lớn nhất 16 tuổi. Vụ mất tích sớm nhất là vào tháng Ba năm ngoái, còn trường hợp gần đây nhất là vào chiều hôm qua. Thành ủy đã đề nghị Sở chúng ta ngay lập tức tìm kiếm và giải cứu người mất tích. Anh Hồ, Diệp Hi và thầy Hàn Ấn, cùng tôi tới Sở Công an để tìm hiểu vụ việc, các đồng chí còn lại ngay lập tức đến quận Nam Lăng đợi lệnh, chờ triển khai nhiệm vụ tiếp theo!”
Chính phủ Nhân dân thành phố : Tương đương Ủy ban Nhân dân thành phố của Việt Nam.
---❊ ❖ ❊---
Trước đó khoảng mười mấy tiếng, khoảng 7 giờ tối ngày hôm qua, vợ chồng Vương Thành và Tống Quyên, vốn mở một sạp trái cây ở chợ rau củ trên đường Tây Hồng Kì, bắt đầu dọn hàng, mệt mỏi lê bước về nhà trọ. Vương Thành cứ nghĩ tới bữa tối nóng hổi, ngon lành trong gian nhà ấm áp của mình, nghĩ tới nụ cười đáng yêu của con gái, thì mọi mệt mỏi đều tan biến đi đâu hết.
Nhưng khi về tới nơi thì thấy cửa nhà bị khóa và ngôi nhà tối om. Vương Thành rút chìa khóa ra mở cửa, trong nhà chỉ thấy lạnh lẽo vắng teo. Không có dấu vết nhóm lửa, bếp núc lạnh tanh, cũng không thấy cặp sách của con gái ở nhà. Trong lòng anh bỗng có một dự cảm chẳng lành. Anh và vợ rối rít đến nhà hàng xóm để hỏi thăm, nhưng hàng xóm nói rằng không nhìn thấy cô bé và khuyên họ đến trường tìm con.
Hai vợ chồng lại chạy đến trường con gái học. Cả trường đã vắng hoe, lớp học trống hoác. Họ xin nhân viên trực ban số điện thoại của giáo viên chủ nhiệm lớp và gọi ngay. Giáo viên chủ nhiệm lớp nói rằng bọn trẻ đã tan lớp từ lúc 4 giờ hơn và con họ đã về một mình rồi. Cô giáo còn nói rằng con gái họ không thích giao lưu với các bạn cùng lớp, luôn thích ở một mình.
Con vừa mới chuyển từ nông thôn lên đây hơn một tháng, tính con lại chậm hòa đồng. Ít giao lưu với bạn bè cũng là điều khó tránh khỏi, lâu dần tự nhiên sẽ gần gũi với bạn bè hơn thôi. Hai vợ chồng trước đó cũng nghĩ rằng sẽ chẳng sao. Con bé tan lớp xong có thể tự về nhà, nó sẽ không lêu lổng chơi bời ở bên ngoài. Nhưng giờ con đi đâu mất rồi nhỉ?
Hai vợ chồng Vương Thành tá hỏa lên, vừa đi dọc theo trục đường chính Hồng Kì từ Tây sang Đông, vừa hét gọi tên con gái, vài người hàng xóm tốt bụng cũng đi tìm hộ. Nhưng tìm cả một khoảng rộng mà không thấy bóng dáng con gái đâu, vạn bất đắc dĩ, họ đành tới Đồn Công an trình báo xin giúp tìm con.
Cảnh sát nghe họ nói con gái đã 16 tuổi và mới chỉ vài giờ không thấy nên khuyên hai người nên đến nhà họ hàng, bạn bè hay bạn cùng lớp để tìm lại xem. Có lẽ con bé chỉ là ham chơi nên chưa về nhà. Vương Thành cầu xin van nài, nhưng cảnh sát từ chối tìm kiếm. Hai vợ chồng cuống quýt không biết sao, bèn quỳ xuống dưới chân dập đầu lạy lục cảnh sát.
Trưởng đồn đêm đó trực ban bắt gặp cảnh tượng này. Đều là phụ huynh cả, ông rất hiểu tâm trạng sốt ruột vì mất con của họ nên cử toàn bộ cảnh sát đang trực ban đi tìm kiếm khu vực đường Hồng Kì. Mãi tới nửa đêm mà vẫn không tìm thấy, họ đành bó tay, khuyên vợ chồng Vương Thành về nhà trước đợi xem sao. Có lẽ con gái ở lại nhà người bạn nào đó cùng lớp, biết đâu sẽ về vào sáng mai.
Hai vợ chồng Vương Thành làm sao có thể yên tâm về nhà đợi. Từ lâu, họ đã nghe nói đường Hồng Kì gần đây liên tục mất tích mấy đứa trẻ, nên lo lắng liệu con gái có như bọn trẻ, biến mất một cách khó hiểu. Họ sợ Đồn Công an sẽ không tìm kiếm tiếp, nên nhờ cậy bà con lối xóm đi tìm các phụ huynh có con mất tích trước đó bất chấp đêm khuya, rồi mấy nhà cùng liên kết lại, tới Chính phủ Nhân dân thành phố khiếu nại Sở Công an. Ngay sáng sớm hôm sau, một đoàn người đã đến trước tòa nhà Chính phủ Nhân dân thành phố và gào thét đòi gặp thị trưởng. Bảo vệ nói với họ rằng có chuyện gì có thể tới ban Tiếp Công dân để phản ánh nhưng họ không nghe, cứ đòi xông vào trong, vì thế gây xung đột với bảo vệ. Đúng lúc đó, xe của thị trưởng đi ngang qua, ông xuống xe tìm hiểu tình hình cụ thể, và ngay lập tức chỉ thị thư kí gọi điện cho Sở Công an thành phố, yêu cầu Sở Công an tiếp nhận vụ việc ngay lập tức. Tính mạng con trẻ là việc lớn, thị trưởng nhấn mạnh rằng bất kể đang bận điều tra án nào cũng đều phải tạm ngừng lại, tập trung lực lượng cảnh sát để tìm kiếm lũ trẻ.
Thành phố gọi điện đến văn phòng của giám đốc Sở Công an. Giám đốc đang đi họp tại Trụ sở Công an quận, thư kí nghe máy. Đây là lí do tại sao mà thư kí vội vã lao vào phòng họp.
---❊ ❖ ❊---
Sau lệnh của giám đốc Sở, mọi người nhanh chóng tỏa ra khỏi phòng họp, chỉ có Diệp Hi, Hàn Ấn và Hồ Trí Quốc theo gót giám đốc. Vài phút sau, họ vội vã từ Trụ sở Công an quận đến Sở Công an thành phố, hơn một chục phụ huynh có con mất tích đang chờ trong phòng họp.
Giám đốc Sở xuất thân từ cảnh sát điều tra hình sự. Ông biết rõ rằng các vụ mất tích liên hoàn với đối tượng là trẻ em trong độ tuổi từ 9 đến 16 không chỉ đơn giản là vụ lừa bắt buôn bán đơn thuần. Rất có khả năng vụ án bắt cóc trên đường Hồng Kì còn ẩn chứa sát thủ hàng loạt chuyên ngược đãi và giết chóc trẻ con. Từ vụ bắt cóc đầu tiên đến nay, khoảng thời gian đã gần một năm, những đứa trẻ trước đó có thể đã gặp chuyện chẳng lành. Việc trước mắt là tranh thủ thời gian để phá án gấp. Nếu kịp thời thì đứa trẻ mất tích chiều qua vẫn có cơ hội sống sót.
Khi tới phòng họp, không kịp hỏi han gì thêm, giám đốc Sở đã nhanh chóng yêu cầu phụ huynh của đám trẻ từng người một thuật lại chi tiết vụ mất tích của con mình.
Tất cả lũ trẻ mất tích là con của người dân ngoại tỉnh.
Cô bé mất tích đầu tiên tên là Lưu Tiểu Hoa, 9 tuổi, học lớp hai trường Tiểu học Số 3. Cô bé rời trường vào khoảng 15 giờ ngày 16 tháng 3 năm 2011 và mất tích. Cha mẹ cô bé làm việc trong một xưởng sản xuất đồ gia dụng, gia đình ba người thuê nhà tại khu lao động nghèo ở phía Bắc bến xe buýt số 2, đường Đông Hồng Kì.
Đứa trẻ mất tích thứ hai, là một cậu bé 12 tuổi, học tại trường Tiểu học Đông Nhai. Cậu bé rời khỏi nhà vào khoảng 12 giờ trưa ngày 22 tháng 10 năm 2011. Khi mất tích, cậu bé đi một đôi dép lê. Cha mẹ cậu làm việc trong xưởng gỗ, gia đình ba người thuê nhà tại khu lao động nghèo ở phía Nam đường Đông Hồng Kì.
Đứa trẻ thứ ba, là một cậu bé 10 tuổi, học lớp ba của trường Tiểu học Số 2. Cậu bé sau khi đưa em trai tới trường mẫu giáo vào khoảng 9 giờ sáng ngày 11 tháng 12 năm 2011 thì không thấy về nữa. Cha mẹ cậu là thợ sơn, cả gia đình thuê trọ tại khu lao động nghèo ở phía Nam đường Đông Hồng Kì.
Đứa trẻ mất tích thứ tư là một cậu bé 16 tuổi, học lớp chín trường Trung học Đông Nhai. Vào khoảng 13 giờ ngày 31 tháng 12 năm 2011, sau khi nói với gia đình, “Con ra ngoài chơi một lúc” thì không về nhà nữa. Cậu cùng mẹ sống nhờ nhà họ hàng ở thành phố này, gần một quán internet có tên “Bạn bè” ở phía Nam bến xe buýt số 2 đường Đông Hồng Kì.
Đứa trẻ mất tích thứ năm là một cậu bé, 10 tuổi, học lớp ba của trường Tiểu học Số 2. Vào khoảng 7 giờ sáng ngày 7 tháng 1 năm 2012, cậu rời khỏi nhà và đến quán internet gần đó để chơi, sau không thấy về. Anh và bố mẹ cậu cũng thuê nhà ở khu lao động nghèo ở phía Nam đường Đông Hồng Kì.
Đứa trẻ mất tích cuối cùng là Vương Hồng, 16 tuổi, học lớp tám trường Trung học Tây Nhai, biến mất sau khi tan trường lúc 4 giờ chiều ngày hôm qua. Theo lời kể của cha mẹ cô bé, vợ chồng họ đã buôn bán ở đường Tây Hồng Kì rất nhiều năm, thuê trọ ở khu lao động nghèo gần chợ. Trước đây họ gửi con chỗ nhà bà ngoại ở quê cho đến khi bà ngoại qua đời vào đầu năm, họ mới đón con lên sống cùng. Cô bé sống ở vùng nông thôn hẻo lánh nhiều năm, ăn uống thiếu chất dinh dưỡng nên cơ thể gầy guộc, trông nhỏ hơn so với tuổi thật hai, ba tuổi. Hơn nữa mới lên thành phố lớn, cô bé suy nghĩ còn non nớt, sợ con học không theo được nên bố mẹ cho con học lùi xuống, nên giờ mới có lớp tám.
Phụ huynh giận dữ phản ánh: Từ đứa trẻ đầu tiên bị mất tích, Đồn Công an đường Hồng Kì đã nhận được phản ánh, nhưng sau một loạt các cuộc tìm kiếm không thu được kết quả, vụ án vẫn treo đó mà không có lời giải thích nào cho gia đình. Trong trường hợp trẻ mất tích thứ hai, ba, tư và năm, theo tìm hiểu thì lũ trẻ đều thích lên mạng và chơi game. Do đó, cả Đồn Công an đường Hồng Kì lẫn Đội Hình sự Công an quận đều nhận định rằng chúng tự bỏ đi vì nghiện internet hoặc ra ngoài thành phố để hẹn hò với bạn trên mạng, nên chỉ đơn giản là bảo lưu để xem xét, yêu cầu phụ huynh về nhà đợi tin. Cuối cùng là vụ mất tích của Vương Hồng, do mất tích chưa đến 24 tiếng nên chưa thể lập án.
Đây rõ ràng là hành động tắc trách, sau khi các gia đình trình bày xong, giám đốc Sở đã đại diện Sở thành thật xin lỗi các gia đình, bày tỏ sẽ xử lí nghiêm, đúng những cá nhân và các bộ phận liên quan, hứa sẽ triển khai ngay lực lượng để điều tra vụ việc. Sau khi động viên, an ủi, giám đốc đã sắp xếp một chiếc xe đặc biệt đưa phụ huynh trở về nhà để chờ đợi tin tức. Hàn Ấn muốn đề nghị cha mẹ cô bé Vương Hồng ở lại thêm để hỏi, nhưng anh sợ các bậc cha mẹ còn lại sẽ suy nghĩ khác nên tạm thôi.
Đúng lúc này, bộ phận khoa học hình sự gửi tới bản đồ của khu vực đường Hồng Kì, đánh dấu rõ các hướng và vị trí có liên quan đến vụ án. Ngoài ra, đội trưởng đội Cảnh sát hình sự quận Nam Lăng và trưởng Đồn Công an đường Hồng Kì đã được lệnh cấp tốc đến Sở Công an thành phố.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi phụ huynh có con mất tích đi khỏi không lâu, hai người chịu trách nhiệm chính đã đến. Lúc này, họ mới thấy sự việc nghiêm trọng đến thế nào. Cả hai đều cúi đầu, thở hổn hển, khúm núm đứng ở cửa phòng họp chờ sếp phê bình một trận.
Giám đốc Sở nổi giận lôi đình, chỉ vào ghi chép án trên bàn, tức giận quát tháo, “Đáng nhẽ những điều này là các anh phải báo cáo với tôi, kết quả là để cho gia đình người mất tích tìm đến tận đây, còn đến cả Thành ủy. Các anh còn mặt mũi nào nữa không?”
“Thực ra, tất cả những gì nên làm, chúng tôi đều đã làm rồi thưa sếp!” Trưởng đồn cố lên tiếng bảo vệ đồn mình. “Mỗi khi nhận được tin báo án, đồn luôn huy động số lượng anh em cảnh sát nhất định để hỗ trợ tìm kiếm. Như vụ việc hôm qua chẳng hạn, tuy chưa đủ để lập án, nhưng đồn đã huy động tất cả anh em trực ban tìm đến nửa đêm.”
“Vâng, vâng, tôi biết tình hình của đường Hồng Kì. Hầu hết là nơi tập trung người ngoại tỉnh, dân cư biến động lớn, tình hình các hộ gia đình cũng khá phức tạp, trẻ con bỏ nhà đi chơi dăm ba ngày rồi về không hề hiếm, nên chúng tôi chưa từng nghĩ tới khả năng nguy hiểm đến vậy.” Người phụ trách hình sự quận tiếp lời trưởng đồn hòng tự bào chữa, giải vây cho mình.
“Các anh chưa từng nghĩ tới hả? Kết quả thế nào? Là các anh không nghĩ tới hay là không buồn nghĩ tới, không đếm xỉa hả? Đừng nói những câu vớ vẩn ấy, bao giờ vụ án kết thúc, tôi sẽ xử lí các anh sau.” Giám đốc Sở trừng mắt gằn từng tiếng, “Nói xem, các anh nắm được những gì rồi?”
Trưởng đồn lau mồ hôi lạnh trên trán và thở hắt ra. “Theo chúng tôi được biết, ngoại trừ đứa trẻ mất tích đầu tiên và vừa xong, còn lại bọn trẻ thường xuyên đến hai quán internet và quán game gần bến xe buýt số 2 đường Đông Hồng Kì. Chúng tôi đã đến đó để điều tra. Một số người có chút ấn tượng với chúng. Họ nói rằng chúng thường tới chơi một mình, không thấy ai đi cùng cả. Còn trong ngày mất tích, không ai để ý chúng có đến quán internet hay quán game không.” Trưởng đồn dừng lại rồi tiếp tục, “Những nơi khuất nẻo ở khu vực đường Hồng Kì, như rừng cây, hồ nước và công viên, tối qua chúng tôi đều đã tìm kiếm, nhưng không tìm thấy xác của cô bé mới mất tích gần đây. Sáng nay cũng không có tin báo án nào như vậy cả!”
“Anh có chắc chắn cô bé biến mất đêm qua không bao giờ lên mạng và chơi game không?” Hàn Ấn đột nhiên xen vào.
Trưởng đồn không biết Hàn Ấn là ai. Anh ta liếc nhìn giám đốc Sở và tia sang Hàn Ấn, có vẻ như anh ta không đếm xỉa tới một kẻ có khuôn mặt lạ hoắc chẳng biết từ đâu chui ra. Diệp Hi hiểu ý nên vội vàng giới thiệu danh tính của Hàn Ấn. Lúc này, trưởng đồn mới trả lời với thái độ nghiêm túc, “Đúng thế. Bố mẹ cô bé nói rằng cô bé chưa bao giờ lên mạng. Hơn nữa tối qua chúng tôi cũng đưa ảnh cô bé tới tất cả các quán internet, quán game ở Đông và Tây Hồng Kì, các chủ quán và khách quen trong quán đều nói chưa nhìn thấy cô bé nào như thế qua đó.”
“Trong khu vực đó có báo án nào về hành vi chòng ghẹo, nhìn trộm hoặc quấy rối tình dục không?”
“Đã có một vài trường hợp, nhưng không đến mức trầm trọng nên các đối tượng chỉ bị giam giữ một vài ngày để giáo dục, còn hành vi đồi bại với trẻ con thì chưa từng có.” Trưởng đồn trả lời câu hỏi của Hàn Ấn, nói thêm vài câu với giám đốc Sở, “Đúng rồi, còn một trường hợp nữa. Vào ngày thứ ba sau khi đứa trẻ thứ hai mất tích, bố mẹ cậu bé có nhận một cuộc điện thoại, người gọi điện nói là hắn bắt cóc đứa trẻ và đòi họ chuẩn bị tiền chuộc 10 nghìn tệ, chiều tối hôm đó phải đặt vào thùng rác trước cổng trường đứa trẻ theo học. Khi nhận được thông tin, chúng tôi đã bố trí lực lượng cảnh sát ở địa điểm giao tiền chuộc, nhưng không ai đến lấy tiền. Còn cú điện thoại đó, chúng tôi đã tra ra là từ một bốt điện thoại công cộng ở ga tàu.”
Sau khi nghe trưởng đồn trình bày, Hàn Ấn cúi đầu, nhìn xuống một lúc rồi nói với anh ta, “Có thể làm phiền anh liệt kê cho tôi danh sách các đối tượng tình nghi trong các vụ quấy rối tình dục ở khu vực, và cả danh tính những người từng có tiền án nữa, được không?”
“Không thành vấn đề, tôi sẽ bố trí người lên danh sách.” Trưởng đồn còn nhấn mạnh thêm một câu, “Có điều danh sách người từng có tiền án thì chưa được đầy đủ, dân ngoại tỉnh ở đường Hồng Kì luôn biến động, thông tin về những người có tiền án tiền sự rất khó nắm bắt.”
“Vậy hãy cố gắng hết mức có thể!” Giám đốc Sở nín thở, ghìm hơi nói.
Sau khi tìm hiểu đầy đủ thông tin của các bên, giám đốc Sở tập hợp kiến nghị của người dự họp, rồi đưa ra một số chỉ thị: 1. Ngay lập tức tiến hành điều tra trong khu vực hoạt động hằng ngày của cô bé, để cố gắng xác định nơi cô bé bị mất tích. 2. Tìm kiếm các nhân chứng chứng kiến. 3. Tiến hành điều tra sàng lọc cuốn chiếu quanh quận, tập trung vào nơi nhà trọ và cư dân sống một mình. 4. Sàng lọc từng đối tượng tình nghi và người có tiền án trong danh sách quấy rối tình dục của khu vực.