Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26754 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
kẻ cưỡng hiếp thiếu nữ

Theo chỉ thị của giám đốc, lực lượng cảnh sát đã nhanh chóng tiến hành triển khai hành động. Diệp Hi lái xe chở Hàn Ấn kiểm tra một số địa điểm được đề cập trong vụ án rồi đến nhà cô bé bị mất tích cuối cùng. Tất nhiên, đây là yêu cầu của Hàn Ấn, anh cần biết nhiều hơn về Vương Hồng, bởi vì phân tích của anh nghiêng về vụ mất tích cuối cùng là trường hợp riêng biệt, không liên quan gì đến năm trường hợp trước.

Diệp Hi gặng hỏi cơ sở phán đoán của anh thì Hàn Ấn giải thích: Thứ nhất, theo như các hồ sơ án hiện tại, những đứa trẻ biến mất trong vụ thứ hai đến thứ năm có khả năng bị bắt cóc trong các quán internet và quán game gần bến xe buýt số 2 của đường Đông Hồng Kì. Điều đó cho thấy hung thủ quen thuộc khu vực này, là địa bàn mà hắn có thể tự do tung hoành. Nó cũng chứng tỏ mục tiêu bắt cóc của hắn chủ yếu tập trung vào những đứa trẻ nghiện mạng và chơi game. Có thể hắn dễ lân la làm quen, dụ dỗ chúng hơn. Còn cô bé bị mất tích cuối cùng thì không lên mạng hay chơi game. Khu vực sinh hoạt hằng ngày chủ yếu là giữa trường học và nơi cô bé sinh sống, trên đường Tây Hồng Kì. Trên bản đồ, khu vực này cách khu vực gây án tự do của hung thủ khoảng một ki-lô-mét. Hung thủ phạm tội trong địa bàn quen thuộc của mình, nhưng chưa bao giờ bị cảnh sát bắt giữ, vì vậy hắn sẽ không dễ dàng rời khỏi địa bàn phạm tội.

Thứ hai, trong các vụ án từ số 2 đến số 5, thời gian phạm tội tập trung vào thứ Bảy và Chủ Nhật. Có lẽ đây là khoảng thời gian hắn có nhiều không gian hơn để lựa chọn, và dễ dàng tìm những con mồi phù hợp tiêu chuẩn. Hôm qua là thứ Năm, nó không trùng với thời gian gây án quen thuộc của hắn.

Thứ ba, giới tính của nạn nhân không phù hợp. Các nạn nhân được thủ phạm lựa chọn trong bốn vụ liên tiếp từ thứ 2 đến thứ 5 là con trai, tức trẻ em nam là thứ hắn muốn. Khi Hàn Ấn giải thích đến đây, Diệp Hi ngay lập tức chất vấn rằng mục tiêu đầu tiên thủ phạm chọn cũng là một cô bé. Làm thế nào giải thích đây? Trên thực tế, điều này không khó giải thích. Trong một số vụ giết người hàng loạt, mục tiêu tội ác đầu tiên của hung thủ chủ yếu là những mục tiêu “ngẫu nhiên” và thiếu sự chuẩn bị tâm lí đầy đủ. Trong trường hợp này, rất có khả năng kẻ phạm tội không biết hắn muốn gì vào lúc đó. Khi hắn thử thực hiện hành vi bạo lực với cô bé, hắn thấy rằng cảm giác đó không hoàn hảo như hắn nghĩ, vì vậy hắn hành động theo cảm xúc nội tâm và chuyển mục tiêu sang các cậu bé. Sự thật cũng cho thấy hắn hoàn toàn trút bỏ và giải phóng được cảm xúc, nên không còn tìm mục tiêu nữ nữa. Giống như một con nghiện ma túy, hắn ta đã thử thuốc lắc, cần sa, ma túy đá và heroin tinh khiết, sau khi hắn sử dụng heroin tinh khiết, thì những thứ trước đó không còn có thể thỏa mãn cơn nghiện của hắn.

Việc hung thủ đi ngược lại với một thói quen là có, còn xác suất cùng lúc đảo lộn ba thói quen là rất hi hữu, vì vậy Hàn Ấn tin rằng cô bé cuối cùng mất tích không liên quan đến năm trường hợp đầu tiên. Điều này đòi hỏi Hàn Ấn phải hiểu về Vương Hồng và bố mẹ cô bé càng nhiều càng tốt, để tìm ra động cơ mất tích của cô bé cũng như định ra phương hướng điều tra tương ứng.

Thời gian còn lại quá eo hẹp. Theo thống kê thì trong số trẻ bị sát hại sau khi bị bắt cóc, thì 44% bị giết trong vòng 1 giờ, 74% bị giết trong vòng 3 giờ, còn trong gần 24 giờ thì khả năng bị giết chiếm tới 91%. Điều đó có nghĩa là 24 giờ sau khi vụ bắt cóc xảy ra, gần như tất cả trẻ em đã bị sát hại. Bây giờ đã là 10 giờ sáng và thời gian dành cho Hàn Ấn chỉ còn 6 đến 7 tiếng. Tình thế rất cấp bách.

---❊ ❖ ❊---

Đường Hồng Kì là vùng ngoại ô phía Nam của thành phố J, nơi giao cắt giữa thành thị và nông thôn. Đây là nơi tập trung rất nhiều lao động ngoại tỉnh. Con đường huyết mạch chính chia nơi này thành hai khu vực theo hướng từ Đông sang Tây. Có một ngã ba ở giữa con đường huyết mạch. Giao lộ về phía Đông được gọi là đường Đông Hồng Kì và phía Tây là đường Tây Hồng Kì. Xung quanh trục đường chính này, hầu như đều là các tòa nhà thấp tầng cũ nát và nhiều khu nhà tạm bợ, cũng là khu vực phân bố nhà tạm bợ dày đặc nhất trong thành phố.

Diệp Hi lái xe từ đường cao tốc Đông Hồng Kì qua ngã ba tới Tây Hồng Kì. Sau năm phút, cô quẹo phải tại một ngã rẽ và chạy thêm chút nữa rồi quẹo vào một con hẻm. Đây là khu vực tập trung những ngôi nhà cấp bốn, nơi có nhà trọ của gia đình Vương Hồng.

Hàn Ấn và Diệp Hi đi đến trước cửa nhà của Vương Hồng, Họ thấy mẹ của Vương Hồng, Tống Quyên đang chạy đến ôm chồng Vương Thành. Chị nước mắt lã chã và hỏi dồn, “Anh có tìm thấy con không?”

Vương Thành có lẽ vừa đi ra ngoài một vòng để tìm con gái. Khi đối diện với ánh mắt mong chờ mòn mỏi của vợ, anh ta cố cầm nước mắt và lặng lẽ lắc đầu. Tống Quyên lập tức ngã lăn xuống đất, bật khóc nức nở.

Hàn Ấn và Diệp Hi vội vã chạy tới, giúp Vương Thành đỡ vợ ngồi xuống bên giường.

Cha mẹ của cô bé là người miền Bắc, đều là những người chất phác quê mùa. Bởi vì con gái họ mất tích muộn nhất nên so với các bậc cha mẹ khác, tâm lí của họ dễ bị kích động hơn nhiều. Thấy vợ khóc lóc thảm thiết mãi không thôi, Vương Thành cũng như bị ảnh hưởng, ngồi thụp xuống đất, tay ôm mặt đau xót, khóc không thành tiếng.

Hàn Ấn cúi người xuống và kéo anh ta lên, giữ chặt tay anh ta, nói chân thành, “Tôi có thể hiểu tâm trạng của anh chị, nhưng bây giờ không phải là lúc đau buồn, anh chị phải tin cảnh sát chúng tôi, nhất định chúng tôi sẽ giúp anh chị tìm ra con gái. Muốn vậy, đòi hỏi sự hợp tác của hai người. Tôi mong anh chị hãy bình tĩnh lại và tập trung lắng nghe câu hỏi của tôi.”

Cha mẹ Vương Hồng bặm môi, cố cầm nước mắt, rồi gật đầu. Hàn Ấn nắm lấy thời cơ gặng hỏi, “Cô bé thường có tính cảnh giác đề phòng không?”

“Có chứ, ngày nào chúng tôi cũng kêu con gái không được nói chuyện với người lạ, cẩn thận những kẻ buôn người.”

“Gần đây anh chị có gây thù kết oán với ai không?”

“Chúng tôi đều là những người mộc mạc, lại là dân ngoại tỉnh. Chúng tôi nào dám gây rắc rối, luôn đối xử tốt với người cùng chợ và hàng xóm láng giềng.”

“Anh chị chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn!”

“Anh chị có người thân ở đây không?”

“Không.”

“Có hàng xóm nào xung quanh hay đối xử thân thiện với trẻ em, luôn thích đưa trẻ con đi chơi không?”

“Tất cả hàng xóm đều quý cháu. Cháu là đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, thường dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng. Tôi và mẹ cháu buôn bán cả ngày, buổi tối thu hàng về rất muộn, cháu luôn chuẩn bị cơm nước đợi chúng tôi về. Tối qua, chúng tôi về nhà mà không thấy cháu đâu, chúng tôi đã có dự cảm chẳng lành, nhưng không thể nghĩ rằng cháu…”

“Hàng xóm có người đàn ông nào tuổi tác lớn một chút và sống một mình không?”

“Có một ông già sống một mình ở đầu gian nhà phía Đông kia, làm nghề bán khoai lang nướng ở chợ. Nhưng chiều qua, ông ấy ở chợ suốt, còn cùng chúng tôi dọn hàng về.”

“Không còn ai nữa à? Hãy nghĩ kĩ xem, độc thân, trẻ hơn một chút?”

“Quả thực là không có. Hầu hết chúng tôi sống ở đây đều là các cặp vợ chồng hoặc anh chị em cùng buôn bán, rất ít người độc thân.”

“Gần khu vực trường học? Cô bé có bao giờ nói quen biết ai không?”

“Con tôi vừa từ nông thôn lên, còn chưa quen hết bạn cùng học, cũng chưa từng nhắc tới gần đây quen biết người nào khác.

Hàn Ấn hỏi một loạt câu liền mạch, cha của cô bé trả lời hầu hết các câu hỏi, thỉnh thoảng người mẹ thêm hai ba câu bổ sung, nhưng không mang lại thông tin nào mà Hàn Ấn muốn.

“Mặc dù cô bé 16 tuổi, nhưng dáng người nhỏ thó như trẻ chỉ mới 13 hoặc 14 tuổi, lần đầu tiên lên thành phố lớn. Suy nghĩ thuần khiết, ngây thơ, thiếu bạn bè cùng tuổi!” Hàn Ấn hít một hơi lạnh, điều anh hơi lo lắng là một vụ lạm dụng thể xác và bạo hành trẻ em.

Từ cha mẹ của cô bé, Hàn Ấn không có được nhiều thông tin hữu ích. Anh chỉ có thể dựa vào chính mình. Anh bắt đầu nhìn quanh ngôi nhà nhỏ chỉ rộng mười mấy mét vuông.

Ngôi nhà cấp bốn bé xíu được chia thành hai gian: gian ngoài và gian trong. Gian ngoài là một lối đi, rất hẹp, đặt một bếp lò và dụng cụ nấu ăn đơn giản, chắc là chỗ đun nấu. Gian trong có một cái giường lớn và một cái giường nhỏ. Trên đầu giường nhỏ có một chiếc tủ con con đổ nát, chắc là bàn để cô bé viết và làm bài tập về nhà. Bên trên đã được lau dọn sạch sẽ, một số quyển truyện tranh được đặt ngay ngắn trên bàn.

Hàn Ấn loanh quanh bên chiếc giường nhỏ, và lẩm bẩm đọc, “Nhất định là người mà bạn biết… Anh ấy quan tâm đến bạn… đưa bạn đi chơi cùng… Mua cho bạn đồ ăn ngon… Gửi quà cho bạn… Bạn gọi anh ấy là chú… hoặc ông… Đôi khi anh ấy kéo tay bạn… vỗ vai bạn… anh ấy ôm bạn khi vui… bạn cảm thấy rất gần gũi… rất ấm áp…”

Hàn Ấn ngồi xuống giường và lật cuốn truyện tranh. Cuốn sách rất cũ, có những trang bị lem nhem vết đen, có chỗ bị gạch xóa lung tung. Một đứa trẻ sắp xếp gọn gàng sách theo mã sách, sẽ không có chuyện làm bẩn sách. Đây rõ ràng không phải là sách của cô bé.

“Cuốn sách này ở đâu ra?” Hàn Ấn giơ cuốn truyện trong tay lên hỏi.

Cả hai vợ chồng đều lắc đầu. “Chúng tôi không biết, có thể con gái tôi mượn của các bạn cùng lớp? Con gái tôi quý sách này như vàng ấy, xem đi xem lại rất nhiều lần.”

“Mượn ư?” Hàn Ấn đặt cuốn sách xuống, đôi mắt vẫn nhìn vào cuốn sách và suy tư.

Anh đứng dậy, thấy gót chân như va vào thứ gì đó dưới gầm giường, phát ra tiếng kêu binh boong . Anh nhanh chóng cúi xuống, vạch tấm ga phủ giường lên thì thấy một vài vỏ lon nằm lộn xộn trong một chiếc túi.

“Đúng là con gái ngoan. Nhặt được lon nước bên đường cũng mang về nhà, chờ tích lũy được nhiều sẽ mang tới trạm thu mua phế liệu để bán.” Vương Thành giải thích.

Truyện tranh đầy những vết lem nhem, lon nước giải khát và trạm thu mua phế liệu… Đầu Hàn Ấn bỗng lóe lên một ý nghĩ, anh hỏi dồn, “Trạm thu mua phế liệu ở đâu? Chủ ở đó bao nhiêu tuổi? Có sống một mình không?”

Thấy bộ dạng của Hàn Ấn, Vương Thành căng thẳng, môi run run nói, “Cách nhà chúng tôi ba con phố là một ông lão. Ông ấy sống trong căn nhà cấp bốn ở ngay trạm thu mua, hình như sống một mình. Tôi, tôi vừa mới qua đấy hỏi ông ấy, ông ấy nói rằng không nhìn thấy con bé.”

“Chết thật! Mong là hắn không giật mình!” Hàn Ấn tim bỗng thót lại và kêu lên. “Nhanh lên! Mau dẫn đường…”

---❊ ❖ ❊---

Trạm thu mua phế liệu.

Chiếc xe cảnh sát lao như bay tới nơi. Xe vừa dừng lại, Hàn Ấn và Diệp Hi cùng cha đứa bé lao ra khỏi xe và đi thẳng vào căn nhà cấp bốn trong sân nhỏ.

Đáp lại tiếng gõ cửa gấp gáp, một ông lão khoảng 60 tuổi mở cửa. Người đàn ông có vẻ hòa nhã, quần áo giản dị và gọn gàng, trông giống như một ông lão hàng xóm tốt bụng.

Nhìn thấy nhiều người, ông ta từ tốn hỏi, “Các anh chị tìm ai? Có phế liệu cần bán à?”

Vừa giáp mặt, Diệp Hi bất giác dừng lại, dáng vẻ có đôi chút ngập ngừng. Giống như cô, cha của cô bé cũng không thể tin rằng một ông lão như vậy lại là con yêu râu xanh mặt người dạ thú. Nhưng ngược lại, trước ba người điệu bộ sừng sộ đứng ngay ngưỡng cửa, ông ta sao lại bình tĩnh ung dung như thế, điều này có gì đó bất thường?

Hàn Ấn không do dự như hai người kia, và cũng chẳng cần giữ thái độ tôn trọng – một lão già như vậy không đáng được tôn trọng. Anh đẩy ông ta sang một bên và lao vào nhà.

Bố cục của căn nhà giống như ngôi nhà cô bé ở, cũng có hai gian bên trong và bên ngoài nhưng rộng hơn đôi chút. Bên ngoài rất đơn giản, có bếp lò gạch, tủ bát và một số đồ lặt vặt. Bên trong không có nhiều đồ, một chiếc giường đơn cạnh cửa sổ, đối diện một cái bàn thấp, phía trên đặt một chiếc ti-vi nhỏ, một tủ quần áo cũ ở lối vào, cao và rộng, trông giống như “món đồ cổ”, có lẽ được ông lão này lọc lại khi thu gom phế liệu.

Đảo qua bên trong và bên ngoài trong nháy mắt, tất nhiên, tủ quần áo, chỉ có tủ quần áo là có thể giấu người. Cô bé sẽ ở trong tủ quần áo? Cô bé còn sống không?

Tim Hàn Ấn như nhảy ra khỏi lồng ngực, nín một hơi sâu, nhìn chằm chằm vào tủ quần áo. Người đàn ông lớn tuổi – chủ nhà lúc này đỏ mặt, thở dồn dập, cơ thể cũng vô thức run lên lấy bẩy. Nhìn thấy cảnh đó, Hàn Ấn gần như chắc chắn rằng cô bé bị giấu trong tủ, sợ rằng không còn sống nữa, mà chỉ còn là cái xác.

“Cháu, cháu nhất định phải còn sống!” Hàn Ấn thầm cầu nguyện trong lòng, tay run run với lấy tay nắm tủ và kéo mạnh.

Khoảnh khắc này mãi mãi không thể nào quên! Nếu chỉ là một cơn ác mộng thì tốt biết bao. Một cô bé, một cô bé mười mấy tuổi, đang tuổi học trò, sao lại gặp cảnh trớ trêu thế này? Trần gian còn có cái ác nào hơn cái ác này!

Cô bé Vương Hồng cả người trần truồng, cơ thể bầm dập vết xanh tím, co ro nằm trong tủ. Đôi mắt to ngây thơ nhìn trân trân, mặt mày sưng húp, miệng còn bị bịt bằng băng dính. Tay và chân của cô bé đều bị băng keo trói chặt, phần dưới có gì đó đo đỏ, là máu dính ở hai bên đùi.

Miệng bị bịt kín, nghĩa là cô bé vẫn…

Hàn Ấn bị sốc, trong phút chốc lao về phía cô bé, xé toang băng dính ở miệng. Cô bé đảo mắt, thở ra một hơi…

“Sống, vẫn còn sống, đứa trẻ vẫn còn sống.” Hàn Ấn ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, vội vã quay lại nói với Diệp Hi và cha cô bé.

Người cha kêu lên rồi vội vã lao đến bên cạnh con gái. Tay chạm chỗ này chỗ kia như thể sợ con bị lạnh cóng, rồi lấy cơ thể của mình che chắn cho con gái, miệng há ra, nói không thành tiếng.

Tranh thủ lúc này, Diệp Hi lấy di động ra, báo cáo với cấp trên.

Đột nhiên, người cha như kịp định thần, lao đến thủ phạm đang đứng trước cửa như hóa điên, “Thằng súc sinh, đồ cầm thú, tao bóp chết mày! Bóp chết mày! Ngay cả đứa trẻ, mày cũng không tha…”

Cha của đứa trẻ vật lão già xuống, tay siết chặt lấy cổ lão. Diệp Hi vội vã đi tới tách hai người ra. Ba người vật lộn với nhau, khiến cả căn phòng xáo trộn tanh bành.

Hàn Ấn cởi áo khoác che lên người cô bé, nhìn cô bé với ánh mắt thương cảm một lúc rồi quay người bước ra ngoài.

Tiếng còi cảnh sát inh ỏi, một số lượng đông đảo cảnh sát đã có mặt, xe cứu thương cũng đến, cô bé được các nhân viên y tế đưa lên xe cứu thương, tội phạm được áp giải lên xe cảnh sát… Khoảng sân nhỏ chộn rộn người ra kẻ vào.

Và tất cả cảnh tượng này dường như chẳng ảnh hưởng gì đến Hàn Ấn. Với anh, mọi thứ xung quanh dường như không tồn tại. Lúc này, trong thế giới của Hàn Ấn, chỉ có anh và cô bé trong tủ. Anh đứng giữa sân nhỏ, ngây người nhìn cánh cửa sân, như thể nhìn thấy cô bé đang cầm một túi đựng lon trong tay nhảy nhót tung tăng. Trong lòng Hàn Ấn có cảm giác khó chịu không thể nói thành lời. Anh biết rõ rằng cô bé không còn có thể quay lại khoảnh khắc hồn nhiên như trước đây được nữa…

Không biết bao lâu sau đó, anh bỗng nhận ra chiếc áo khoác đã trở lại với mình, anh quay đầu lại và nhìn thấy Diệp Hi.

Diệp Hi vỗ vai rồi thì thầm, “Đi thôi, còn nhiệm vụ quan trọng hơn đang chờ chúng ta.”

Hàn Ấn gật đầu lặng lẽ, đi theo Diệp Hi lên xe.

« Lùi
Tiến »