Hoan Lạc

Lượt đọc: 5998 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- X -

Anh vừa vất bỏ những trang phục mùa đông thì gặp ngay một đợt rét xuân khá đậm, những cơn gió đông bắc luồn qua tấm kính cửa sổ xông thẳng vào phòng học. Tất cả học sinh đều tỏ ra khá điềm nhiên trước đợt rét này, riêng anh thì mặc phong phanh và run bắn lên, bởi vì anh không có áo lót lông, quần lông, khăn lông - cho nên anh run bắn lên là chuyện bình thường. Tuy thân thể muốn run nhưng anh không dám run, bới Donia ngồi ở phía trước đang chăm chú nghiên cứu gương mặt anh qua một chiếc kính soi mắt nhỏ trong lòng bàn tay cô. Trong chiếc kính của cô, anh phát hiện ra mặt mình đầy những nếp nhăn, đôi môi tím tái, lúc này anh mới nghĩ lại vị phụ huynh gặp ngoài cổng trường gọi anh là “đại ca” ấy không hề xuất phát từ ý thức lễ phép hoặc tôn kính nào. Đau khổ hơn nữa, anh lại phát hiện ra hàm răng của mình vừa đen vừa nhớp nhúa. Anh căm hận nguồn nước có chứa quá nhiều thất fluor ở quê mình, chính nó là thủ phạm phá hoại hàm răng của anh. Anh còn nhớ khoảng một năm trước lên chợ, giữa chợ có một anh chàng miệng mồm nhanh như tép nhảy đang quảng cáo cho thuốc làm trắng răng. Nào, các vị đồng hương, bà con thân thuộc! Thuốc làm trắng răng đây! Thuốc làm trắng răng đây! Thuốc làm trắng răng đây! Thuốc được bào chế từ những dược liệu hiện đại nhất trên thế giới, chuyên trị chứng vàng răng đen răng sâu răng rụng răng trên khắp thế giới, đã được tất cả các nhà khoa học về răng quốc nội cũng như quốc ngoại kiểm định chất lượng, không mùi vị không độc hại không có tác dụng phụ, sử dụng càng lâu thì kết quả càng cao, có khi đến một trăm phần trăm! Sản phẩm của chúng tôi được đề cử là hàng Trung Quốc chất lượng cao nhất thế giới, được hầu hết nhân dân năm châu bốn biển đón nhận và tiêu dùng. Răng vàng răng đen răng sâu răng rụng ảnh hưởng đến cái đẹp con người, đặc biệt là ảnh hưởng đến các bạn nam nữ thanh niên vì vướng vào bệnh răng mà khó tìm người yêu, trai khó lấy vợ gái khó lấy chồng. Cho nên ai muốn kết hôn thì hãy đến với thuốc độc quyền của chúng tôi, các bạn sẽ có ngay một hàm răng trắng đẹp như ngọc thạch, đẹp như hàm răng của tôi đang đứng trước mặt quý vị đây. Nào bà con hãy đến đây xem hàm răng của tôi có đúng như lời tôi nói hay không, rồi hãy tìm mua thuốc làm trắng răng . nhãn hiệu “Bạch nha dược phấn”! Đúng là gã thanh niên ấy có đôi hàm răng quá đẹp, vừa trắng vừa đều tăm tắp. Anh nhìn thấy gã phát tài trước mắt anh, ngay cả anh vì sự hữu hiệu của loại thuốc ấy mà cắt thịt cắt da bỏ ra năm hào mua hai hộp to tướng. Anh dùng lần đầu tiên, răng anh tóe máu, mồm đầy chất tanh tưởi của cá tôm; dùng hết hai hộp thuốc, răng đen vẫn hoàn răng đen.

Anh không thể chế ngự được sự hấp dẫn từ Donia. Sáng sớm nay, anh đánh răng đến hai lần; dùng xà phòng giặt rửa mặt lần thứ nhất, lần thứ hai rửa mặt cùng với xà phòng thơm. Trên cửa của ký túc xá còn sót lại một tấm kính nguyên vẹn cuối cùng, anh đứng sát bên tấm kính ấy mà nhìn thật kỹ mặt mình. Tề Văn Đống! Đẹp rồi đấy! Đi gặp người yêu à? - Một thằng con trai cưỡi xe đạp chạy vèo qua, ngoái cổ lại hỏi. Anh vụng về nhảy tránh sang một bên, dùng cá hai tay ôm lấy cằm, rên lên rõ to : Ai da, đau quá! Chiếc răng sâu! Đau quá, đau đến chết mất thôi! Thằng con trai nọ hẳn không nghe được những tiếng kêu la của anh vì nó đã phóng xe đến tận con đường bên ngoài vườn hoa nhà trường, chỉ còn tiếng chuông xe đạp inh ỏi vẳng lại. Anh đã từng có ý định là sẽ mượn một chiếc xe đạp nhằm tạo cho mình một chút oai phong, nhưng thật khó mở miệng để mượn một ai đó bởi tất cả đang tranh thủ gói gói ghém ghém chuẩn bị đi đâu đó. Một tháng vốn có bốn ngày chủ nhật nhưng với học sinh ôn tập, chỉ có một ngày. Đó là ngày để mọi người về nhà hòng kiếm một ít lương thực, cho nên không thể gọi là ngày nghỉ được. Chủ nhật trước, anh Cả đánh xe trâu lên huyện để vận chuyển phân bón, thuận đường đã mang lên cho anh một túi bột mì. Chiếc xe trâu của anh Cả dừng ngay trước cửa phòng học, con trâu vàng được buộc vào cây bạch dương (cho dù không buộc nó cũng chẳng bước đi được bước nào). Nó đứng đó, lười nhác và mệt mỏi nhai lại những gì có trong dạ dày của nó, đùn hai dòng bọt mép trắng xóa rơi xuống đất. Anh Cả vác túi bột mì lên vai, đi song song bên cạnh anh để về ký túc xá. Mọi người đều đang ngồi trên phòng học tự ôn tập, ký túc xá trống không. Anh đỡ lấy túi bột mì trên vai anh Cả, nói : Anh ngồi nghỉ đi! Anh Cả thở một hơi rõ dài rồi ngồi trên chiếc giường trải bức chiếu lau, mò tay lấy gói thuốc, ngắt một nhúm rồi bỏ trong một mảnh giấy nhỏ, vê một cách lão luyện thành một điếu thuốc đầu to đầu nhỏ, lặng lẽ châm lửa hút, nhìn anh một cách buồn bã, hỏi : Đã thi chưa? Anh rất thành thực : Rồi! Lại hỏi : Đứng thứ mấy? Lần này thì anh không thành thực nữa : Vẫn chưa công bố kết quả! - Ôi dào, - anh Cả nói - trong ngày họp chợ phiên lần trước, Nguyễn mồm to có đến nhà ta gặp mẹ, muốn làm mai cho mày. Anh há mồm hớp lấy một chút không khí lạnh. Hình như anh đã hớp phải một cảm giác tuyệt vọng nhưng trong cảm giác tuyệt vọng ấy le lói một chút hy vọng, anh chăm chú nhìn anh Cả. Anh Cả tiếp tục : Lại còn đứa con gái chân thọt của nhà Tôn Đại Bảo nữa. Trước đây có nói là sẽ gả cho cậu Tam nhà Lỗ Liên Sơn nhưng cậu Tam đã thi đỗ vào trường đại học, khẳng định là không cưới con bé này nữa. Anh chợt nghĩ đến cô con gái lớn nhà Tôn Đại Bảo có hai hàm răng đen sì và dáng đi lệch về một bên, trong lòng cảm thấy chán ngán, nói : Tôi không cần đâu! Anh Cả nói : Mẹ vẫn thưa trả lời gì với người ta hết, chỉ qua vài câu là lão Nguyễn mồm to đã phủi đít ra về. Mẹ đã bàn với tao là chấp nhận hay không chấp nhận, tao lại bàn với chị mày, chị mày nói : Em chồng của cô ấy nếu vào được đại học thì cho dù đóng cửa không cho vào, những cô gái ngon lành cũng trèo tường mà vào; nếu không đỗ đại học, ngay cả cô gái già chân thấp chân cao kia chưa chắc đã đồng ý làm vợ. Chị mày bình thường thì rất mê muội, nhưng với chuyện này thì cô ấy rất sáng suốt, nói không sai tí nào, mày tự suy nghĩ đi. Nếu mày thấy chuyện này cần phải nắm đằng chuôi thì đồng ý để mẹ và tao sai người đến nhà họ Tôn nói trước một tiếng. Đến mùa thu, sau khi thu hoạch bông xong có ít tiền, sửa sang lại nhà cửa, may một ít quần áo tổ chức lễ cưới cho mày. Chớ có hiềm chuyện cô ta thọt chân, anh em ta cũng chỉ là hạng trên răng dưới dái. Mày mà cưới được vợ thì mẹ cất đi một nỗi lo, bố ở dưới suối vàng cũng yên lòng mà nhắm mắt... Giọng anh Cả nghẹn ngào, đôi mắt đỏ lên. Anh ngắc ngứ : Anh Cả... Dù sao thì... Biết nói thế nào với anh bây giờ đây... Em không thích cô ấy. Anh Cả nói : Chuyện này do mày hoàn toàn quyết định, tao không thể ép, cô ta lại càng không thể ép mày. Đã hai bốn rồi, cũng sắp bước vào tuổi tam thập nhi lập, tự mình cũng phải suy nghĩ và quyết định cuộc đời mình thôi. Chị dâu mày tính khí thất thường, tao chỉ còn cách nuốt giận làm thinh. Tao không phải là thằng sợ vợ, nhưng gặp phải loại người ngang ngạnh như vậy, mày thử nói còn có cách nào hơn? Thi xong lần này, đỗ hay không tao cũng chẳng thiếu cố mày nổi nữa. Tao nói thế mày đừng nghĩ là tình anh em của chúng ta đã hết, có đem đập vỡ đầu tao ra, tao và mày cũng là anh em ruột bú chung một bầu vú, tao không thể không trông chờ ngày mày chuyển thân leo lên cao... - Anh ấp úng nói : Anh Cả, anh đừng nói nữa... Em đã hiểu tất cả những gì anh muốn nói... - Anh Cả đứng dậy, cầm chiếc roi đánh trâu trên giường lên, nói : Tao về đây, mày lên lớp học đi! Anh đưa anh Cả đến tận cổng ký túc xá, anh Cả quay đầu nhìn anh, không nói câu nào, lầm lũi đi về phía thiếc xe trâu trèo lên càng. Anh nghe rõ tiếng ngọn roi vút xuống mông con trâu, anh trông thấy chiếc xe trâu ì ạch bò trên con đường dẫn ra khỏi khuôn viên trường.

Sau khi anh Cả ra về, anh thực sự cảm thấy mình quá hoang tưởng, anh không có bản lĩnh, không có tất cả... Anh chỉ thấy mình có lỗi với anh Cả, có lỗi với mẹ, thậm chí còn có lỗi với bà chị dâu hung hăng như hổ cái. Thực ra, chị dâu không phải là hoàn toàn xấu, những biểu hiện không mấy thân thiện của chị ấy đối với anh chẳng qua là sự phát tiết những gì vốn có của đặc trưng giới tính mà những người đàn bà khác không có điều kiện để phát tiết mà thôi. Anh đã nghĩ ra rồi, đã là người thì ai mà chẳng ăn no mặc đủ rồi mới có thể nói những lời hay ý đẹp? Ai mà chẳng miệng lưỡi nói toàn những lời mật ngọt nhưng trong bụng chỉ chứa toàn gươm đao? Ngay cả bố mẹ đẻ cũng thương yêu những đứa con nào kiếm được nhiều tiền hơn những đứa khác cơ mà. Tinh thần anh suy sụp, tình cảm anh rối như tơ vò. Anh đã nói dối anh Cả điều này : Thực ra điểm số trong kỳ thi vừa rồi đã được công bố từ rất lâu, trong tổng số tám mươi học sinh của lớp ôn tập này, anh đứng thứ ba mươi chín. Như thế, hy vọng đỗ đại học càng ngày càng trở nên xa vời. Anh đang trông chờ vào một sự thần kỳ, anh vẫn cố bám vào việc con rắn hoa xuất hiện trên mộ bố và viên đá mài chôn ở đầu hồi nhà chặn "mũi tên đường" của mẹ để vớt vát một niềm tin cho mình. Không phải chuyện thần kỳ đã xuất hiện sao? Donia viết giấy gửi cho anh! Anh biết, việc viết giấy gửi cho nhau trong giờ học là cách thức tỏ tình phổ biến nhất của học sinh trung học. Mấy ngày nay, Donia luôn luôn thể hiện cái phong thái của một cô gái mới lớn, trẻ trung và đầy sức sống trước mắt anh. Anh biết một cách rõ ràng rằng, trước khi trao đổi những mảnh giấy cho nhau, trong mắt anh, cô chỉ là một cô gái bình thường, anh khẳng định đó là một nhận xét khách quan và công bằng. Nhưng chỉ sau mấy ngày, những khuyết điểm của cô lại có một lực hấp dẫn đến độ ma mị đối với anh. Anh muốn gặp Donia. Khi cô ngồi ở dãy bàn trước, anh ngồi ở dãy bàn sau, anh cảm thấy ngây ngất như uống phải một thứ rượu nặng. Mùi con gái, không, mùi đàn bà từ thân thể cô phát ra như một luồng khí độc xâm nhập đến tận cốt tuỷ khiến thần kinh anh trở nên tê liệt. Anh cứ ngất ngất ngây ngây cả ngày, không biết mình đang tồn tại trên mây hay là trong sương mù. Gương mặt buồn bã của anh Cả, gương mặt bi thương như gương mặt thím Tường Lâm [link=file:///E:/TIFF/TVE/MacNgon7/Hoanlac_MacNgon.doc#M03](3)[/link] của mẹ, gương mặt khô quắt và nanh nọc của chị dâu đều bị gương mặt sáng như trăng rằm của Donia che mờ, hình như tất cả đã biến thành những vì sao ảm đạm, kỳ hình dị tướng trong đêm trăng sáng...

Anh cố gắng làm ra vẻ mặt dạn mày dày bước đến trước mặt lớp trưởng. Lớp trưởng đang vo tròn những bộ quần áo bẩn cho vào một chiếc túi lưới buộc vào sau xe, chuẩn bị lên đường. Lớp trưởng... - Anh ngập ngừng lên tiếng. Lớp trưởng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sao mà sắc như dao : - Có chuyện gì à, Tề Văn Đống? Anh nói : Lớp trưởng... - Lớp trưởng nói : Anh làm sao thế, cứ như ăn cám nghẹn không thốt ra lời thế! Anh nói : Lớp trưởng, tôi muốn mượn chiếc đồng hồ của cậu, chỉ nửa ngày thôi, chiều nay tôi sẽ trả cho cậu... Tôi định về nhà dì tôi... muốn chủ động thời gian... - Lớp trưởng nói : Có một việc cỏn con ấy mà cứ ấp a ấp úng! Nói xong, cởi chiếc đồng hồ ra đặt vào tay anh. Anh đeo thiếc đồng hồ hiệu “Bảo Thạch Hoa” của lớp trưởng, chen giữa dòng người đông như kiến trên đường. Đúng vào ngày chợ phiên, quá may mắn cho anh vì anh đã trở thành một hình hài vô cùng bé nhỏ và xa lạ giữa dòng người không quen biết. Anh cảm thấy thoải mái trong cảm giác an toàn, toàn thân anh như được giải phóng khỏi những trói buộc lo lắng ban đầu. Những tiếng rao hàng và bao nhiêu là mùi vị của cuộc sống bốc lên ngùn ngụt; trước mắt anh là vô số thân hình với đủ sắc màu loang loáng cọ sát vào cơ thể anh khiến anh cảm thấy toàn thân ngứa ngáy. Ngọn nguồn của mọi sắc màu là mặt trời, là quần áo của đàn ông và đàn bà với giá trị sử dụng cùng với giá trị lao động trừu tượng và lao động cụ thể bao hàm nhân tố sản xuất tư bản chủ nghĩa bên trong. Chiếc đồng hồ hiệu “Bảo Thạch Hoa” trên cổ tay anh lấp lóa những tia sáng phản chiếu ánh sáng mặt trời, anh cảm thấy nó rất nặng, cổ tay trở thành nô lệ của hàng hóa.

Khi anh đến trước hiệu ảnh, giơ tay xem đồng hồ, tám giờ đúng. Chiếc kim giây có điểm một chấm màu đỏ trên đầu đang tích tắc kêu và tích tắc chạy, tim anh cũng đập binh binh và nhảy nhót loạn xạ. Chiếc kim đồng hồ và trái tim trong lồng ngực anh đang vận động với tốc độ thật cao để chúc mừng buổi hẹn hò đầu tiên trong đời anh. Anh phát hiện, hình như ai cũng nhìn anh bằng đôi mắt có vẻ kinh ngạc. Trong lúc bối rối đến độ tay chân luống cuống, anh nhìn thấy giữa dòng người như thác đổ kia có một cô bạn học nên vội vàng cúi đầu xuống. Đầu anh lại đụng phải hai luồng ánh mắt u ám và lạnh lẽo. Đó là một người trung niên, tay xách một chiếc cặp da nặng trịch. Anh đoán rằng, nếu gã ta không phải là một thằng ăn trộm vặt thì nhất định phải là một công an giả trang. Nếu là thằng ăn trộm vặt, gã nhất định sẽ xem anh là đối tượng trong tương lai có thể liên kết với nhau để phát triển thành băng nhóm; nếu là cảnh sát thì chắc chắn gã sẽ lần mò theo dấu vết của anh để tìm bắt những đối tượng khả nghi. Anh trốn tránh đôi mắt ấy, anh lẩn vào phía sau lưng một ông già bán những thứ đồ chơi nặn bằng đất sét trên vỉa hè đối diện với hiệu ảnh, ngồi thụp xuống. Ông già bán đồ chơi này có thể xem anh như một vị khách nhàn tản đang nhìn đồ thơi để giết thời gian, còn người khác có thể xem anh là con của ông ta... hoặc cũng có thể là anh em! Kim giây đuổi theo kim phút, kim phút đuổi theo kim giờ, kim giờ kim phút kim giây rượt đuổi thời gian, tim anh như một quả chùy sắt gõ thật mạnh vào lồng ngực anh, anh có cảm giác đó là những hồi chuông tang lễ đang cất lên dành cho anh. Anh liếc nhìn đồng hồ, đương nhiên là vẫn chưa đến chín giờ. Chẳng biết phải làm gì, anh đành phải đọc một cách vô thức những dòng chữ và hình vẽ quảng cáo trước cửa hiệu ảnh “Làm cho bạn đẹp thêm”. Một chiếc đầu với khuôn mặt xinh đẹp của một cô gái, đôi mắt sao mà to, to như một quả trứng vịt, lông mi dài như râu lúa mạch, một cái miệng đỏ chói cười thật tươi với anh. Nụ cười của cô ta khiến toàn thân anh nổi da gà. Một đám con gái hồng hồng lục lục chen chúc nhau đi vào cửa hiệu, mặt cô vào cũng ngời ngời thỏa mãn. Donia vẫn chưa xuất hiện, trong lòng anh có một thút dỗi hờn. Nhưng đã đến chín giờ đâu, rõ ràng chuyện dỗi hờn của anh là quá sức vô lý.

Ông già bán đồ chơi thi thoảng lại đưa mắt nhìn anh nhưng dường như anh chẳng để lại cho ông ta ấn tượng gì. Rất tự tin, anh cầm một con gà trống nặn bằng đất lên và thổi vào chiếc kèn dưới đuôi nó, những tiếng kêu chói tai chẳng ra khúc điệu gì vang lên. Người đi chợ qua lại nườm nượp nhưng chẳng có ai ghé lại hỏi han ông già bán đồ chơi lấy một tiếng, thậm chí chẳng có ai liếc mắt nhìn những món đồ chơi có màu sắc rực rỡ mà ông bày trên một tấm ván đặt trên vỉa hè. Ông già nhàn nhã nhặt một con gà lên và phồng má thổi. Phải nói là cách thổi của ông thể hiện được bao nhiêu năm kinh nghiệm nên tiếng kêu cho dù không hoàn toàn giống với tiếng gà trống gáy nhưng chí ít nó cũng giống với tiếng họa mi hót, thánh thót du dương. Ông già lấy con gà trên miệng xuống, hai vành môi in rõ vết vôi trăng trắng, đôi mắt ông cũng giống như hai cục vôi hình tròn, bạc nhược đục ngầu và u ám nhưng thi thoảng lại thấp thoáng những tia sáng nhỏ le lói một khát khao bám víu vào cuộc sống này. Ông tiếp tục cầm một con hổ lên, một tay cầm chắc lấy mông nó rồi đưa miệng con hổ lên miệng mình, con hổ đất lại bắt đầu kêu lên những tiếng trầm đục ai oán. Đúng chín giờ! Trước cửa hiệu “Làm cho bạn đẹp thêm” con gái đông như ong, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Donia. Anh có cảm giác là mình đang bị lừa nhưng chưa hề có ý định quay về. Anh đứng dậy, đi về phía trước tấm ván bày hàng của ông già, ngồi xuống, mắt anh đối diện với những đồ chơi bằng đất luôn tỏa nụ cười ngọt ngào trên mặt. Không thể phân định được giới tính của chúng nhưng tất cả có một điểm chung là mỗi loài đều được đúc ra từ cùng một khuôn, cao thấp, dáng điệu, tư thế hoàn toàn giống nhau. Điểm này vừa giống vừa khác với loài người tồn tại thật trên thế gian này. Anh nghĩ. Một điểm chung nữa là tất cả đều ngồi, màu cánh sen tươi sáng, đều cong lưng như lưng cá chép và gương mặt loài nào cũng đều hiền từ như đệ tử của Phật môn với một nụ cười bao dung độ lượng trên mặt. Bỗng nhiên anh chợt nảy sinh ý định mua tặng Donia một món quà có ý nghĩa. Mặt Donia rất giống với tất cả những gương mặt người ở trên tấm ván này. Anh hỏi : Bác ơi, bao nhiêu một con? Ông già cười vui vẻ nét mặt giãn ra, trả lời : Cậu xem tất cả những loài động vật này, không khóc, không nổi giận, không hề ăn miếng cơm nào, không uống giọt nước nào, chỉ có ba hào. Cậu mua một con để điều hòa tính khí, để phát tài, để được phú quý ư? Thế thì hãy mua thằng bé suốt năm suốt tháng nhìn cậu cười này vậy. Ông già nói xong thì lấy ra một đứa bé có gương mặt đang cười mà như khóc đưa cho anh. Tay anh thọc vào túi áo, mân mê hai tờ giấy một hào cùng với hai đồng kẽm năm xu. Anh có vừa đúng ba hào. Anh nghi ngờ ông già này có pháp thuật hoặc ít ra cũng có khả năng đặc biệt mới biết trong túi anh có đúng ba hào. Cháu chỉ có hai hào rưỡi, cháu muốn mua một thằng bé - Anh nói, có vẻ giận dỗi. Ông già rút tay về, chỉ những chỗ hay trên mình nó : Người anh em, cậu xem thằng bé này rất đẹp trai, mũi mắt đều rõ ràng, màu da rất tươi... Anh đặt hai tờ một hào và một đồng năm xu xuống tấm ván rồi vươn tay nắm lấy đầu thằng bé, quyết tâm mua cho bằng được : Cháu thỉ có hai hào rưỡi, cháu cần thằng bé này. Ông già lắc đầu thở dài : Được rồi, bán cho cậu thôi. Hãy cầm nhè nhẹ thôi kẻo đầu nó vỡ ra bây giờ!

Anh cầm thằng bé trên tay, quay lại nhìn hiệu ảnh “Làm cho bạn đẹp thêm”, chỉ thấy một dòng người xanh đỏ tím vàng hai thiều loang loáng vượt qua chiếc trụ điện bê tông trước cửa hiệu. Anh băng qua đường, rẽ dòng người xuôi nam ngược bắc thành hai và anh phát hiện sau một chiếc cột điện đứng phía tay phải cửa hiệu là Donia - một Donia yểu điệu thướt tha đang đứng đấy, đưa mắt liếc nhìn đồng hồ và nguýt anh một cái rõ dài. Anh nhìn thấy trên cổ tay Donia có một chiếc đồng hồ to bằng hạt hạnh nhân sáng lấp lánh. Anh ngúc ngắc giơ cánh tay đeo đồng hồ lên, nói : Tôi... tám giờ rưỡi tôi đã đến đây... sợ trễ hẹn... Tôi đã mượn đồng hồ của lớp trưởng... - Donia hờn dỗi : Anh chạy biến đi đâu vậy? Nét mặt có vẻ giận cũng không ra vẻ giận của Donia khiến anh cảm động suýt ngất, từ khi sinh ra đến giờ anh thưa hề nhận được một cách biểu hiện tình cảm như thế ở bất kỳ ai cho riêng anh. Anh thấy lòng mình ấm hẳn lên, toàn thân anh như được đắm chìm trong những làn sóng hạnh phúc mật ngọt. Nhưng không hiểu vì sao anh lại run rẩy, anh co giật nên ngay cả một câu nói hoàn chỉnh anh cũng không thốt nên lời : Tôi... tôi mua cho em một thằng bé... - Mặt Donia đỏ bừng lên : Anh... Anh nói gì thế? Anh nói : Thằng bé, nặn bằng đất sét... - Anh dùng những ngón tay run run mở ba lô nhưng Donia đã dùng một ngón tay ấn ấn vào vai anh : Thôi, đi thôi về nhà rồi hãy xem!

« Lùi
Tiến »