Hoan Lạc

Lượt đọc: 5999 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XI -

Anh ngoan ngoãn líu ríu đi theo sát sau lưng Donia, chẳng khác nào người Thọ Lăng học theo dáng đi của người Hàm Đan vì cảm thấy đôi chân hình như không còn là của mình nữa, lý trí không thể điều khiển được nữa, nó cứng đơ, nó tê liệt. Anh thầm mong đường về nhà Donia ngắn lại để đến sớm một tí, bởi anh vẫn đang cho rằng có một bà già tâm lý khó lường đang soi mói nhìn anh. Anh cũng thầm mong đường về nhà Donia xa hơn tí nữa để đến muộn một tí, bởi tâm trạng anh lúc này chẳng khác gì chàng rể ra mắt mẹ vợ, biết một cách rõ ràng là sớm muộn gì cũng phải gặp nhưng vẫn cố trì hoãn với tâm lý chậm được phút nào hay phút ấy. Anh hỏi : Do...nia! Tôi phải xưng hô thế nào với mẹ em? Donia quay đầu nhìn sang, cười một cách tinh quái : Theo anh thì phải gọi như thế nào? Anh khốn khổ nói : Tôi đang muốn nghe ý kiến của em kia mà! Donia nói : Tùy ý anh, tôi không tin là một chút thông minh nhanh trí như thế mà anh cũng không có. Anh sắp một đống những từ xưng hô quen thuộc bên cạnh nhau và bắt đầu so sánh chọn lựa. Gọi là cô thì quá khiên cưỡng, gọi là dì thì có vẻ Tây quá, gọi thím thì quá thân thiết, gọi mẹ thì quá hoang tưởng, hay là... bà ta là cán bộ về hưu, gọi là thủ trưởng vậy, nhưng nghe có vẻ phân biệt đẳng cấp quá... Gọi là gì nhỉ? Anh tặc lưỡi, thôi thì liều vậy, xe đến đầu núi ắt sẽ có đường, thuyền gặp gió to tất có lối rẽ. Nghĩ thế, anh lặng lẽ theo sau lưng Donia bước vào sân nhà cô. Bốn gian nhà lợp ngói đỏ, cổng sắt xếp, trong sân rất nhiều chậu hoa, một giàn hoa bám theo tường nhà đang nở hoa rực rỡ, bên trong những khung kính cửa sổ là những bức rèm màu xanh cuộn lên lưng chừng. Anh nghĩ, mình chẳng khác nào già Lưu bước chân vào Đại Quan Viên nhà họ Giả trong truyện “Hồng lâu mộng” của Tào Tuyết Cần.

Mẹ Donia là một phụ nữ to cao, gương mặt hồng hào, trên đầu vẫn còn thắt thiếc nơ "Nhị đao mao" thời Bát lộ quân. Anh không biết xưng hô như thế nào cả nên chỉ cúi khom người trước bà, nói : Xin chào! Bà rất nhiệt tình, mời anh vào phòng khách, rót trà và mời ăn kẹo rồi ngồi xuống bàn, trao đổi vài câu xã giao. Anh phát hiện đôi mắt lão luyện của bà nhìn anh dò xét một cách kín đáo khiến anh không được tự nhiên lắm kèm theo một nỗi lo lắng mơ hồ, đồng thời những con rận trong người anh lại âm thầm di chuyển. Anh sợ rồi sẽ có lúc nào đó chúng sẽ bò lên mặt anh. Một cảm giác bức bối khó chịu xâm chiếm toàn thân anh, anh nghe thấy tiếng mồ hôi của mình rịn ra trên da thịt và chảy thành dòng bên trong lớp quần áo. Được mùi mồ hôi kích thích, bọn rận càng trở nên điên cuồng hơn. Trên tường, chiếc chuông đồng hồ lại gióng lên một cách vô tình, anh không biết phải nói câu gì, tất cả đều thừa, tất cả đều vô duyên. Quá một phút nữa mà bà cán bộ về hưu kia vẫn ngồi như Quan Âm Bồ Tát trước anh nhưng đôi mắt lại như của chim đại bàng chứa đựng ý thức khám phá không hề che giấu tiếp tục xuyên qua lớp áo quần để nhìn tất cả những gì bên trong (da, thịt, xương...) của anh, nhất định anh sẽ tè ra quần mất thôi! Donia đã ra tay cứu anh trong lúc ấy. Cô ta nũng nịu nói : Mẹ ơi, mẹ đi làm việc của mình đi! Mẹ đã làm bạn con sợ đến chết khiếp rồi kia kìa! Bà cán bộ về hưu cười nhẹ nói : Được rồi, được rồi! Hai con cứ tự nhiên!

Donia kéo anh vào phòng cô. Anh bị bao vây bởi không biết bao nhiêu là ánh mắt của các ngôi sao điện ảnh trên khắp bốn bức tường. Donia cởi phăng áo ngoài và khoe ra trước mắt anh một chiếc áo sơ mi màu đỏ ngắn đến ngang rốn trên người cô. Trong màu đỏ rực rỡ của Donia, anh quên phắt cái vẻ uy nghiêm của bà mẹ. Xuyên qua lớp kính trong suốt, anh nhìn thấy bà cán bộ tay cầm một chiếc bình xịt thơ thẩn giữa các chậu hoa. Chỉ qua một lớp kính thôi mà anh chợt nhận ra rằng, bà đã biến thành một con hổ đang bị nhốt ở trong lồng. Donia bật công tắc máy cát-xét, tiếng băng cát-xét chạy rào rào và sau đó là tiếng một cô ca sĩ rên rỉ một bài tình ca sướt mướt. Donia lúc lắc đu đưa cặp mông đầy đặn, hỏi : Anh biết nhảy không? Anh lắc đầu, nhủ thầm : Em hỏi tôi biết nhảy không chẳng khác nào em hỏi tôi có biết lái tên lửa vũ trụ không vậy. Nhìn cặp mông uốn éo rất điệu nghệ và đôi chân rất nhịp nhàng của Donia, anh biết cô nhất định là một ngôi sao trên sàn nhảy. Anh không thể tưởng tượng được rằng, trên đời này lại có một kiểu người sống lãng mạn đến như thế, họ chẳng khác nào Thượng Đế, nhìn họ anh có cám giác cuộc đời thực này đã hóa thành mộng. Anh không nóng sao? - Donia hỏi - Cởi áo khoác ra đi! Đây là thế giới của tôi, cũng là thế giới của anh, anh đừng quá gò bó như thế! Anh đang rất nóng, nhưng cho dù nóng đến thết cũng không thể cởi áo khoác. Anh biết thân thể mình như một củ khoai khô, da dẻ mình như bề mặt chiếc bánh bao. Ngay cả những hạt cúc áo anh cũng không dám mở ra nữa. Những con rận khốn kiếp vẫn còn đang chờ chực ở đâu đó, thỉ cần anh mở cúc áo là chúng sẽ thừa cơ bò ra ngoài ngay lập tức. Donia ngồi xuống đối diện với anh, hỏi : Trong ký túc xá nam của anh có rận không? Anh xấu hổ như muốn chui đầu xuống đất bởi anh nghĩ rằng có lẽ Donia đã trông thấy những con rận đang chui ra từ trong quần áo của anh. Mặt anh, cổ anh trở nên ngứa ngáy vô cùng, hình như có những con rận đang bò ngang bò dọc trên ấy. Anh đáp một cám thản nhiên : Có! Donia nói : Tôi đoán là nhất định phải có, bởi trong ký túc xá nữ của chúng tôi cũng có. Tôi giặt quần áo thường xuyên nhưng thỉnh thoảng cũng có rận. Trong người Donia cũng có rận sao? Điều mới biết được này khiến anh kinh ngạc đến sững sờ và đằng sau sự kinh ngạc ấy là một cảm giác khác - cảm giác về cự ly giữa anh và cô đã được rút ngắn lại đáng kể. Anh trở nên thoải mái hơn, hoạt bát hơn, đầu óc anh trở nên linh hoạt hơn, bình thường hơn. Anh sực nhớ đến thằng bé bằng đất : Quên mất, tôi quên tặng quà cho em! Anh nói và mở ba lô lấy thằng bé ra, nâng trên hai tay và đưa đến trước mặt Donia. Cô cũng dùng cả hai tay nhận lấy thằng bé và đưa lên môi, hôn một cái rõ kêu vào mặt nó, cười. Anh thừa nhận, nụ cười của Donia chẳng khác gì nụ cười của thằng bé.

Có mẹ trên đời con trở thành bảo vật. Không mẹ trên đời con trở thành cỏ rơm... Lời bài hát vang lên từ chiếc cát-xét. Có tiếng nói lao xao gì đó ngoài sân, Donia vặn âm thanh của chiếc cát- xét nhỏ lại và anh nghe rõ ràng lời mẹ mình nói : Cô em, làm ơn làm phước cho bà già này một ít gạo, một hào càng hay... - Tiếp theo là tiếng bà cán bộ về hưu : Thời đại này tất cả nông dân đã giàu lên rồi, cớ sao lại có người đi xin nữa nhỉ? Bà ở vùng nào, thôn nào? Tuổi lớn như thế này rồi mà vẫn phải đi xin? Tiếng mẹ : Giàu thì không giàu nhưng cũng đủ ăn rồi! Tiếng bà cán bộ : Đủ ăn rồi sao lại phải đi xin? Tiếng mẹ : Đồng chí, nói ra e sợ cô cười cho, chỉ buồn là tôi có một thằng con trai, thi đại học bốn năm rồi mà vẫn không đỗ, năm nay lại tiếp tục ôn thi, trường bắt phải nộp một trăm hai mươi đồng. Tôi chỉ có thể nộp được sáu mươi đồng, tuy trường có nói là nếu tôi quá nghèo thì không cần phải nộp thêm sáu mươi đồng còn lại. Nhưng tôi nghĩ, mình có thể lợi dụng được bất kỳ cái gì của bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối không được lợi dụng nhà nước. Tôi là một bà già, chẳng làm được việc gì nữa, lại nghĩ, bây giờ cuộc sống cũng đã khấm khá lên rồi, mình đi đến nhà mọi người, cứ nói thật ra, lẽ nào họ lại thằng cho mình được một vài hào. Mình già rồi, mà càng già thì da mặt càng dày, vả lại từ xưa đến nay xã hội nào mà chẳng có kẻ ăn xin, đem cái mặt dày bán đi kiếm ít tiền cho con, nghĩ cũng chẳng thiệt thòi cho lắm! Tiếng bà cán bộ : Không biết là bà còn cần bao nhiêu nữa? Tiếng mẹ : Chẳng giấu gì cô, còn cần không ít. Những chỗ có tiền như mấy căn hộ chăn nuôi bò lợn tôi đã tới bán rồi! Tiếng bà cán bộ : Bán được bao nhiêu tiền rồi? Tiếng mẹ : Đi đã ba ngày, được hơn ba mươi tám đồng rồi! Tiếng bà cán bộ : Lưng vốn như thế đã khá lắm rồi! Tiếng mẹ : Ai cũng giàu lên rồi nên kẻ ăn xin cũng được hưởng phúc lây. Nếu là những năm sáu mươi, đến gõ cửa hàng trăm nhà may ra cũng chỉ được nửa cân gạo! Tiếng bà cán bộ : Chuyện này rất có ý nghĩa đấy! Tiếng mẹ : Cô em à, nhìn qua tôi cũng biết cô là người nhà nước, người nhà nước thì ăn lương, tiền không thiếu. Cô em cho tôi một ít tiền nhé, đừng cho tôi gạo, tôi mang theo người không nổi đâu. Tiếng bà cán bộ : Bà già này, bà rất sắc sảo. Tôi cũng chẳng dư dật giàu có gì đâu, tôi tặng bà một đồng, đừng chê ít nhé! Tiếng mẹ : Không ít, không ít đâu. Đa tạ cô em! Donia đập tay vào cánh cửa kính, kêu to : Mẹ, mẹ đúng là hào phóng, chỉ nghe bà ta nói nhăng nói cuội một đỗi mà đã móc ra đến một đồng! Từ nãy đến giờ anh chỉ đứng yên lặng, đầu rũ xuống tận ngực, đến lúc này anh mới ngẩng lên. Gương mặt Donia bỗng nhiên trương phềnh lên, to tướng như một quả dưa hồng, tròn vành vạnh. Anh chụp lấy chiếc ba lô, vọt ra khỏi căn phòng treo đầy ảnh minh tinh màn bạc, chạy trốn khỏi sự mê hoặc của chiếc áo màu đỏ chói, vượt qua khoảnh sân đầy những chậu hoa, chạy trốn khỏi đôi mắt như mắt đại bàng. Trên một khúc quanh của con ngõ, anh gặp mẹ. Mẹ đang ngồi dưới bóng mát của một cây ngô đồng già, dưới đất, ngay trước mặt là một vuông lụa rách đã được mở bung ra. Mẹ đang đếm một cách cẩn thận những tờ giấy bạc, những đồng xu dâm dấp những con vi khuẩn gây bệnh đại tràng và bệnh kiết lỵ, những con vi trùng gây bệnh viêm gan và bệnh hủi... Anh kêu lên một tiếng “Mẹ” thật yếu ớt. Mẹ giật mình sợ hãi, vơ lấy những đồng bạc ôm vào lòng một cách vô ý thức, đôi mắt nhìn anh ngỡ ngàng. Ai bảo mẹ đi xin? Xấu mặt quá! Anh chảy nước mắt. Mẹ từ từ gói vuông lụa lại một cách cẩn thận rồi giắt vào chỗ thắt lưng, vịn vào gậy đứng dậy. Trên người mẹ lúc này là một thiếc áo bông rách rưới bẩn thỉu, một thiếc quần đen ngắn cũn cỡn để lộ đôi vớ chỉ trên mắt cá. Khoảng cách giữa ống quần và vớ là hai mảng da nhăn nheo như vảy cá. Vĩnh Lạc! Mẹ làm con xấu hổ sao? Đồ chó tạp chủng! Mẹ giơ gậy lên, nhắm thẳng vào mông anh quật cho một gậy thẳng tay.

            Thừa lúc chị dâu đi gánh nước, anh lẻn vào nhà anh Cả và lần theo mùi vị, anh tìm ra được chai thuốc độc do Đức sản xuất hiệu "1059", mở nắp và đổ chất dung dịch màu vàng đục vào một chiếc chai nhỏ mà anh đã chuẩn bị sẵn từ trước. Thuốc trừ sâu loại này rất quý, anh không muốn lãng phí thuốc của anh Cả, chỉ một chai nhỏ này cũng đã đủ. Anh thấy thiếc xương sọ và hai khúc xương bắt chéo nhau vẽ trên nhãn thuốc đang nhìn anh mỉm cười một cách thân thiện. Khi anh đang rảo bước trên con ngõ hẹp thì gặp chị dâu gánh nước về. Ngay cả việc dùng đôi mắt trắng dã để nhìn anh một thoáng, chị ấy cũng thẳng thèm, nhưng anh thì vẫn cười chào chị dâu, dù sao anh cũng vẫn muốn chị lưu một chút ấn tượng đẹp về mình. Không biết mẹ đã đi đâu rồi nhỉ? Hình như mẹ đã nghe ai đó nói rằng lớp ôn tập ở trường trung học Mã Tập rất có chất lượng nên đã thương lượng với anh Cả và chị dâu để anh đến đó ôn tập một năm. Anh chỉ biết cười khổ, không muốn nói thêm câu gì nữa. Hôm qua, anh đã cố gắng hết sức để lao động trọn một ngày trên đồng, trong sự rã rời của thân xác, anh đã cảm nhận được rằng đất đai tàn khốc và vô tình khiến anh hận nó vô cùng. Màu xanh bao phủ đất đai càng khiến anh đau đớn. Sáng sớm, anh đã gánh đầy một vại nước, quét sạch sân; cả buổi sáng anh viết xong hai lá thư, một lá anh viết cho Lỗ Quý Phúc - sinh viên trường đại học Hoàng Kim Đông Bắc, một lá gửi cho Donia. Cô đã tìm được việc làm ở hợp tác xã cung tiêu huyện. Giấu chai thuốc độc trong người, anh lần ra bờ khúc sông cong rồi đi thẳng về phía nam, đi xuyên qua những đám ruộng đậu, ruộng ngô, ruộng rau, ruộng ớt, ruộng khoai, ruộng lúa... cuối cùng đặt chân đến thửa ruộng trồng đay của nhà họ Ngư, ngồi xuống trước đầu phần mộ của Ngư Thúy Thúy. Lúc ánh nắng chưa tắt hẳn trên bầu trời, một màu xanh ngút ngàn như biển cả vô bờ vô bến bao vây lấy anh. Anh giãy giụa, anh kêu gào; nhưng vừa thoát khỏi mảng màu xanh này, anh lại gặp một mảng màu xanh khác. Màu xanh đang đè lấy anh, màu xanh đang đầu độc anh; anh quờ tay là nắm lấy màu xanh, anh mở mắt ra là trông thấy màu xanh. Mùi vị của màu xanh khiến anh tức thở, âm thanh của màu xanh khiến anh phát cuồng. Anh sợ màu xanh. Anh hận màu xanh. Anh ghét màu xanh. Ngay cả cái chút màu xanh xanh của đờm từ cuống họng anh nhổ ra cũng khiến anh kinh tởm. Ngồi trên đầu phần mộ Ngư Thúy Thúy, anh ngửi thấy từng luồng, từng luồng mùi vị của màu xanh, càng lúc càng đậm đặc. Anh cảm thấy vô số những tia màu xanh cực độc chẳng khác nào tinh dịch của loài lợn Berkshire đang nhằm thân thể anh bắn vào. Màu xanh đang cưỡng bức anh hòa nhập vào sự ô uế và kịch độc của nó. Anh cố gắng mở mắt để tìm kiếm một màu nào đó bất kỳ, miễn là không phải màu xanh. Lúc này, Ngư Thúy Thúy đang đứng trước mặt anh và đang cười với anh. Gương mặt cô như một đóa hoa thược dược nhiều cánh màu tím đỏ xếp chồng lên nhau, chồng chồng chất chất đến độ không nở bung ra được. Gương mặt ấy đang đứng trong muôn ngàn đóa hoa đay trắng thanh khiết, thánh thiện, lúc như một tinh linh hư ảo, lúc như một thực thể có thể sờ mó được. Anh gật đầu với cô, cô đang từ từ mở những hạt cúc trên chiếc áo sơ mi màu hồng, một bàn tay nâng bầu vú màu trắng vàng, miệng nhìn anh cười thật tươi. Ánh sáng rực rỡ! Anh hưng phấn reo lên một tiếng thật to rồi bổ nhào về phía màu trắng vàng ấm áp ấy. Ngư Thúy Thúy bồng bềnh rồi mất hút, hoa đay trắng bồng bềnh hiện ra một màu trắng tinh khiết, lá đay màu xanh bẩn thỉu xào xạc...

            Đã khuya, mảnh trăng mỏng tang vàng vàng như một nét mày đang chuẩn bị chia tay màn đêm, những loài côn trùng rên rỉ lâu lắm rồi có lẽ cũng đã mệt nên tạm nghỉ, chỉ còn lại tiếng dế đang kêu vang đầy hưng phấn trong ruộng đay. Âm nhạc của loài dế này đang vang lên vì anh, cho anh; bởi từ trong hòa âm đầy hưng phấn của chúng, anh nhận ra một vẻ thê lương tồn tại. Thì ra đằng sau những lời ca hoan lạc của chúng là lời ai điếu cho mùa thu, là lời ca dâng hiến cho cái chết! Hằng hà sa số những vì sao trên nền trời như những viên đá cuội bị ngập chìm trong làn nước xanh hôi thối, dòng Ngân Hà vắt ngang làn nước xanh ấy làm bắn lên những tia sáng trắng rực rỡ. Sương trắng ướt đầm vai anh. Anh nghe thấy tiếng ngỗng kêu văng vẳng từ trong làng, có lẽ đó là tiếng kêu chân chính của Thượng Đế. Anh lại tiếp tục nghe thấy tiếng hổ gầm và sư tử rống, không những thế anh còn phân biệt được đâu là tiếng con đực đâu là tiếng con cái. Lần đầu tiên anh ngửi thấy mùi kinh nguyệt, một cách dứt khoát anh lột bỏ gương mặt giả của chính mình, thản nhiên và điềm tĩnh nói với gã chính nhân quân tử đang rất muốn biết tất cả những bí mật trên thân thể người đàn bà rằng : Mùi vị chẳng có gì ghê gớm, có một chút tanh, một chút ngọt, của con gái còn trinh thì sạch sẽ; của loại đàn bà phóng đãng thì bẩn nhớp và pha tạp mùi lợn, mùi chó của đàn ông. Ngay cả trong những phút giây ở trạng thái tư duy xuất thần như thế, anh còn biết là, tuyệt đại bộ phận những lời lẽ và suy tưởng của anh tuôn thảy từ trong vỏ não ra không thuộc về anh, do vậy anh không thể lý giải, nhưng đôi khi cũng có thể lý giải được. Cú mèo đã im hơi lặng tiếng từ rất lâu, bỗng nhiên lại kêu vang ở đâu đây, gần lắm, có lẽ ngay trong khu mộ này thôi. Từng tiếng gấp gáp, từng tiếng sắc nhọn, từng tiếng thê lương, từng tiếng than khóc... Trong tiếng kêu của cú mèo có mùi vị của cái chết...

            Cuối cùng thì anh đã đưa chai thuốc lên miệng, không, anh ngửa cổ, há miệng thật to để cho những dòng thuốc độc do Đức chế tạo chảy một cách thông suốt (hình như chúng không hề trôi qua cuống họng) và chui thẳng vào trong dạ dày anh. Chất dịch nhờn nhờn đậm đặc rất đắt tiền và rất khó phân định mùi vị ấy lan tỏa rất nhanh trong dạ dày nhưng rồi cũng gặp phải thành dạ dày, không thể lan thêm được nữa. Bốn tiếng đồng hồ sau, chúng sẽ xâm nhập vào ruột non, tám tiếng đồng hồ sau, chúng sẽ chui xuống ruột già, mười hai tiếng đồng hồ sau chúng sẽ tràn ngập kết tràng, mười sáu tiếng sẽ ngấm xuống trực tràng, hai mươi tiếng đồng hồ sau, chúng sẽ tụ tập ở hậu môn và kích thích những cơ thịt đóng hậu môn với lời khẩn cầu được trông thấy mặt trời một lần nữa. Anh đang cố gắng dùng những kiến thức về sinh lý học, về vệ sinh học để bổ sung cho quá trình lưu chuyển ấy : Trong lượng thuốc độc ấy có chứa một lượng nước rất lớn, một nửa sẽ bị dạ dày tách ly để đưa vào thận và bàng quang rồi sau đó theo đường tiết niệu ra ngoài gặp lại mặt trời. Một bộ phận rất nhỏ khác tiếp tục lưu thông tuần hoàn trong huyết quản, chảy qua tim rồi từ đó thấm vào đến tận tế bào, từng mạch máu li ti như sợi tóc và xộc lên đầu. Anh đặt miệng chai giữa hai hàm răng, mím chặt môi và mút thật mạnh (vì anh sợ phung phí những giọt thuốc nằm trong thành chai), cuối cùng anh nới lỏng tay để cho chai thuốc rơi xuống đất một cách tự do nằm lẫn lộn trong đám cỏ trên mộ Ngư Thúy Thúy. Anh cảm thấy có một chút tiếc nuối bởi anh đã từng cho rằng có những chuyện rất ghê gớm, nhưng khi bắt tay vào làm thì giản đơn đến độ không tưởng tượng được. Trong vòng nửa phút, anh thẳng có cảm giác gì hết; một phút sau anh thấy trong dạ dày mình có hàng nghìn luồng cảm giác đang va đập vào nhau một cách hưng phấn. Đột nhiên anh hiểu rằng, đó là những cảm giác do giun đũa mang lại. Chúng đang tranh nhau thưởng thức nước thuốc trừ sâu - một loại thức ăn hoàn toàn mới đối với chúng. Anh nghĩ, vận mệnh của loài ký sinh trùng nói chung là như thế cả, nhưng loài ký sinh trùng có thể cùng sống cùng chết, cùng tồn cùng vong với nơi mà nó ký sinh; có thể xem chúng là loài ký sinh trùng cao thượng nhất, rõ ràng loài giun đũa có những quy tắc đạo đức mà một bộ phận tương đương lớn loài người không thể có được Những ý tưởng ca tụng bọn giun đũa le lói khiến anh đang định mở miệng thốt ra thì bỗng nhiên một cơn đau dữ dội đã chẹn mất cổ họng anh. Anh không thể nào biết là tiếng thét của anh ngay trong lúc ấy nó nhọn sắc và thảm thiết đến chừng nào, trong đêm tối yên tĩnh nó truyền đi thật xa, thật xa. Tiếp ngay sau cơn đau khủng khiếp trên cổ họng là dạ dày anh như đang có một ngọn lửa cực mạnh bùng lên dữ dội, anh nghe rất rõ tiếng nổ lách tách từ trên mái tóc của mình, nghe như tiếng vỏ đậu nổ lách tách trong nồi rang dưới bàn tay mẹ. Mùi táo rữa nát chua chua trào lên chìm xuống như những con sóng. Anh lăn lộn trên lớp cỏ ở phần mộ Ngư Thúy Thúy, chân anh vướng vào những sợi dây cát đằng bò trên đất, tay anh bíu vào những gốc cỏ, mắt anh nhìn thẳng lên bầu trời đầy sao, tai anh tràn ngập tiếng sấm rền. Nhưng rồi nỗi đau đớn nhanh chóng qua đi, toàn thân anh đầy mồ hôi, chân tay anh mềm oặt, con ngươi thu hẹp lại, thu mãi cho đến khi chỉ còn lớn hơn đầu mũi kim, một màu đen kịt như đáy nồi ập xuống...

« Lùi
Tiến »