Ngày thứ ba, Thượng Đế bảo : Có ánh sáng rồi! Thế là có ánh sáng. Lão tín đồ Cơ Đốc giáo bị con dâu đánh cho tật nguyền lê la tấm thân bệnh tật khắp nơi để tuyên truyền những âm thanh đến từ thiên đường, từ Thượng Đế. Thường có năm bảy bà già đầu trọc mắt kèm nhèm bao vây lấy "đài thánh" để nghe những lời truyền đạo từ miệng lão. Lão đang ngồi trên một chiếc ghế xếp da trâu, tay đưa cao một quả ngô già nấu sống dở chín dở, ngoạm một ít hạt ngô, nói lời do Thượng Đế nhờ lão truyền đạt lại. Hạt ngô đã quá già, răng của lão lại cũng quá già, nhưng lão nhai rất kiên cường nhẫn nại, chủ yếu là dùng lưỡi lùa toàn bộ hạt ngô vào vùng răng hàm, da mặt khô khốc của lão nổi gồ lên thật cao trông giống hệt một con gà nhét đầy thức ăn vào diều. Lão kéo xệch mồm, nước dãi như sữa đục tuôn ra hai bên mép, nói : Thượng Đế tạo ra mặt trời mặt trăng và các vì tinh tú để làm nên ánh sáng, nhưng trong lòng vẫn còn cảm thấy thiếu một cái gì đó. Thiếu cái gì nhỉ? Người nhặt một cục đất sét lên nặn thành hình hai đứa bé, một trai một gái, thổi phù và chúng đã lớn lên, người cho chúng kết hôn với nhau. Như thế là đã có con người. Lão cố nuốt một ít hạt ngô xuống bụng, chiếc cổ rướn lên, tiếng cục cục phát ra từ cổ họng lão nghe từa tựa như tiếng lừa ngựa vục đầu uống nước. Đưa một ngón tay ra, lão vẽ một chiếc thánh giá ngay trước ngực, niệm một tiếng thật thành kính : Amen! Những bà già đang ngồi nghe giảng cũng vội vàng làm dấu thánh giá ngay trước ngực rồi cũng thành kính niệm : Amen! Anh đã từng chứng kiến người con trung thành của Thượng Đế này lao khổ làm công việc giảng đạo không chỉ một lần, anh nghĩ công việc của lão cũng gian nan không kém so với Thượng Đế khi người ra công khai thiên phá địa thuở hồng hoang. Tiếng Amen của lão cứ âm vang trên những con đường lớn, những con hẻm nhỏ, trên bờ mương, trong góc tường như tiếng cạc cạc của vịt, tiếng két két của ngỗng. Sau lưng lão là một đám tín đồ rồng rắn và tất nhiên, lão trở thành một trong những lãnh tụ của thôn. Nghe đâu rằng, cô con dâu của lão đảng viên Đảng Cộng sản Tiêu Phi Yến - không dám dùng gậy đánh vào thân lão nữa. Hơn thế nữa, điều khiến người ta há mồm kinh ngạc là, Cao Đại Đồng công khai tuyên bố là sẽ trở thành tín đồ đạo Gia Tô. Đây là chuyện xảy ra vào mùa xuân năm nay. Chuyện không lớn nhưng đã làm kinh động đến những bộ phận hữu quan, người ta đã phái về đây một thanh niên đi xe Jeep hiệu Bắc Kinh để điều tra tình hình và gặp Cao Đại Đồng để làm rõ mọi chuyện. Chiếc xe Jeep vừa mò vào đến thôn đã rơi vào vũng lầy, bốn bánh xe quay tít, bùn đen sì đặc sệt bắn lên tung tóe. Tay lái xe mang găng tay trắng muốt định rời khỏi xe, nhưng vừa vọt xuống là rơi ngay vào vũng lầy khiến đôi giày da bóng lộn bị phủ một lớp bùn bẩn thỉu. Gã nhảy lâng câng, vừa nhảy vừa chửi Thượng Đế. Chàng thanh niên tìm ra bí thư chi bộ thôn; bí thư dắt đến một con trâu nhà thật khỏe mạnh, buộc dây thừng vào cổ trâu, dùng móc sắt móc vào thanh bảo hiểm của chiếc xe Jeep. Lái xe trèo lên xe ngồi trước vô lăng. Bí thư vỗ một cái thật mạnh vào mông con trâu, nó rướn người kéo thiếc xe ra khỏi vũng lầy. Anh nghe người trong thôn kháo với nhau rằng, tay thanh niên trẻ tuổi gặp Cao Đại Đồng, câu đầu tiên của anh ta là : Đồng chí! Tôi muốn kéo đồng chí ra khỏi vũng lầy! Cao Đại Đồng làm dấu thánh giá trước ngực, nói : Giêsu! Amen! Cán bộ tổ chức trẻ tuổi nói : Yêu cầu đồng chí nói chuyện với tôi bằng tiếng Trung Quốc! Cao Đại Đồng làm dấu thánh giá trước ngực nói : Giêsu! Amen! Tay cán bộ trẻ nói : Yêu cầu đồng chí nghiêm túc. Tôi thay mặt tổ chức đảng cấp trên nói chuyện nghiêm túc với đồng chí! Cao Đại Đồng tiếp tục làm dấu thánh giá trước ngực, nhưng không chờ anh ta nói Amen nữa, tay cán bộ tổ chức đã quay người bỏ đi. Anh ta nói với bí thư chi bộ thôn rằng, Cao Đại Đồng đã sa vào con đường mê tín dị đoan, hết thuốc cứu chữa, phải mau mau khai trừ ra khỏi Đảng...
Anh tiếp tục suy nghĩ : Sinh ra trong một cái thôn thế này, ngay cả bảo kiếm bằng kim cương cũng phải han rỉ thôi! Anh thở ra một hơi dài não ruột. Hoa đay mông lung, mông lung như chứa những ẩn ý gì đó không thể nói thành lời mà chỉ có thể dùng suy nghĩ để lĩnh hội. Lúc ấy, anh nghe tiếng còi tàu hỏa sắc nhọn, nghe thấy tiếng bánh sắt rít xuống đường ray đinh tai nhức óc khi đoàn tàu chạy ngang qua cầu sắt. Anh còn nghe thấy tiếng hổ và sư tử gầm gào từ những cánh rừng hoang dã xa xăm; tiếng đớp mồi của cá kình ngoài đại dương ấm áp vạn dặm như tiếng những đứa trê thóp chép đòi ăn trong mơ. Người ta dễ dàng và tuỳ tiện tìm ra được hai tấm ảnh ố vàng rồi nói với những đứa trẻ sống sót trong cơn động đất kinh hoàng ở Đường Sơn rằng, đây là bố cháu, đây là mẹ cháu! Người ta cũng có thể chỉ vào con vịt đang đứng bên bờ ao kêu cạc cạc và nói với anh : Đó là thanh âm của Thượng Đế! Anh đã từng tin tưởng, không hề nghi ngờ lời của họ...
Ngày thứ ba, anh tiếp tục đi bơm thuốc 666. Trong ngõ vắng, anh giáp mặt với Cao Đại Đồng với chiếc đầu đang quấn khăn sa. Anh dùng ánh mắt rất phức tạp nhìn Cao Đại Đồng dò xét, anh ta cũng dùng đôi mắt rất phức tạp nhìn anh. Đột nhiên, những nếp nhăn trên mặt anh ta như rậm rịt hẳn lên, đan ngang bắc dọc lung tung. Tằm đã nhả tơ, lúa mạch đã chín, người rồi sẽ có ngày già chết; Ngũ Tử Tư [link=file:///E:/TIFF/TVE/MacNgon7/Hoanlac_MacNgon.doc#M01](1)[/link] chỉ một đêm mà mái đầu đang xanh biến thành tuyết trắng, bi thiết vô ngần! Những nếp nhăn ấy trông chẳng khác gì những hình học giải tích đầy trói buộc và cạm bẫy giăng mắc. Anh dùng những giả thiết, phép phản chứng, các công thức, giải phương trình... đều bất lực, không thể tìm ra đáp án. Anh và Cao Đại Đồng nhìn nhau đến năm phút, mồ hôi túa đầy dưới nách anh. Anh ta hỏi: Mày đã thấy hổ chưa? Mày đã từng gặp sư tử chưa? Mày đã từng ăn b. đàn ông chưa? Nói đi! Chưa kịp mở miệng, anh đã cảm thấy có một sức mạnh ám muội ma quái không thể kháng cự như một liều thuốc kích thích thâm nhập vào cốt tủy mình, tiếp theo đó là khống chế toàn bộ hệ thần kinh làm não anh trở nên tê liệt. Anh biết một cách rõ ràng mình đang nói thay cho một ai đó : Ông đã từng thấy hổ, nhưng ông đã từng nghe hổ gầm chưa? Ông từng ăn b. đàn ông, nhưng ông đã từng uống kinh nguyệt đàn bà chưa? Anh ta lệch mồm đứng nghe, trong chốc lát, trên môi anh ta xuất hiện một nét cười giảo hoạt mỏng như một vành trăng non. Anh ta nói : Mày đã từng nghe tiếng hổ gầm, nhưng mày có phân biệt được trong tiếng gầm của sư tử đâu là của con đực đâu là của con cái không? Mày đã từng uống kinh nguyệt đàn bà nhưng liệu có thể phân biệt được đâu là kinh nguyệt của trinh nữ còn đâu là kinh nguyệt của gái làng chơi không? Trong sự bức bách liên tục và hung bạo như súng liên thanh của anh ta, sức mạnh ma quái và ám muội đang khống chế anh dần dần suy kiệt. Anh thấy mình đã đuối lý, đã hết lời, vô phương đối đáp những lập luận logic và sắc cạnh của anh ta. Tai anh đỏ rần lên, mồ hôi nách túa ra như suối miệng lưỡi anh cứng đờ, lắp bắp nói : Ông... ông... ông quá đỗi hạ lưu... - Cao Đại Đồng ngước cổ lên cười lạnh lẽo : Hạ lưu? Ha ha ha ha ha! Thế những thằng quỷ uống kinh nguyệt đến độ no say, đến độ béo phì như chúng mày không phải là loại hạ lưu sao? Cút mẹ về nhà mày mà xem! Trong khi mày đang ngủ với vợ người khác thì con vợ mày ở nhà cũng đang ve vuốt b. của một thằng cha nào đó rồi! Ha ha ha ha! Hình như Cao Đại Đồng không còn trông thấy gì nữa, nhúc nhắc cái thân què đi thẳng về những lùm hòe dại lúp xúp trên bờ đê. Anh đứng bất động cô độc nhìn theo chiếc đầu còn trẻ trung nhưng đã phủ một mái tóc bạc của người già dần dần rời xa, buồn bã tự hỏi vì sao người điên này lại có thể nghĩ ra được những điều kinh dị vừa như thiên tài lại vừa mất dạy đến như thế.
Anh lầm lũi về nhà nằm vùi đầu trên giường, đầu óc căng cứng, chân tay tê dại, trông anh lúc này chẳng khác người chết là mấy. Lũ chấy rận trên giường thỏa thuê dùng những chiếc vòi nhọn sắc của chúng chích vào huyết quản anh và điên cuồng tận hưởng dòng máu tanh tanh ngọt ngọt của anh. Anh không thể động đậy được nữa rồi, nhưng nếu có thể động đậy anh cũng chằng muốn động đậy. Anh tự thề là sẽ dùng dòng máu nóng hổi của mình để giết hết lũ côn trùng bẩn thỉu chuyên hại người này. Mẹ lạch bạch bước đến gần, dùng những ngón tay đen đúa và khô queo như ngón chân gà sờ soạng lên đầu anh, hỏi một cách quan tâm : Vĩnh Lạc, con làm sao thế? Con đau chỗ nào? Anh nhìn vào đôi mắt đục đục chẳng khác nào đôi mắt một con chó già của mẹ, mặt anh tự nhiên đỏ bừng lên. Mẹ cũng là đàn bà, mẹ cũng đã từng là một phụ nữ trẻ đẹp... Biết đâu... biết đâu mẹ lại là một người đàn bà sống phóng đãng phong lưu và mình lại là con của người đàn bà phóng đãng phong lưu ấy, vừa sinh ra là trên đầu đã vướng sự nhơ nhớp... Ai da! Anh kêu lên một tiếng quái dị rồi nhắm nghiền đôi mắt lại. Những gì nhơ nhuốc nhất thuộc về con người đã bị Cao Đại Đồng phanh phui một góc, từ những kẽ hở của cái góc ấy, một mùi thối nồng nặc xông lên nghẹt mũi. Anh chịu không nổi nữa rồi. Lúc này anh như chó như lợn bị ôn dịch, như gà như vịt bị dịch tả, như tôm bị vất lên cạn, như cà bị sương giá. Mày đúng là đồ phế thải! Mẹ chửi anh một câu rồi phất một cú chổi rơm lên lưng anh. Lại bò dậy, đầu choáng mắt hoa. Ra ngoài đi dạo một lát e đỡ hơn chăng? Thằng Tam con nhà Lỗ Liên Sơn ở ngõ đông hẹn con đến trường xem điểm, con có đi không? Mẹ đi đâu về hỏi. Anh tung người xuống khỏi giường, trống ngực đập thình thình. Anh nói : Con đi, bảo nó đợi con một tí. Mẹ nói : Mẹ đi gọi nó về nhà mình nhé! Anh vội vội vàng vàng mặc chiếc áo sơ mi duy nhất, dùng chiếc chổi lông phủi phủi lên chiếc quần, cho dù vẫn biết rằng phủi hay không phủi là hoàn toàn giống nhau, phủi hay không vẫn cứ là chiếc quần rách tươm. Thằng Tam nhà Lỗ Liên Sơn đã đến. Đó là một thằng bé gầy như que củi, nhỏ thó, cùng tuổi hăm ba với anh, cũng là một dạng "học sinh luyện trong lò" đến bốn năm như anh, khuôn mặt cũng mang những nét đau khổ vì hỏng thi liên tục như anh. Anh Cả khòm lưng bước đến, tuy không bị gì cả nhưng dáng đi khòm của anh ấy thẳng khác nào vừa mới bị thắt ống dẫn tinh, trên mặt lại biểu lộ những nỗi đau đớn như bị cắt đứt đường sống sau khi thắt ống dẫn tinh. Đến chơi à? - Anh Cả hỏi thằng Tam nhà Lỗ Liên Sơn - Nghe đâu là cậu thi tốt lắm phải không? Hắn động đậy đôi môi sưng vù : Không tốt lắm, em thẳng ra gì, trời sinh dốt nát, may mà thi đậu được trung cấp chuyên nghiệp là đã cúi đầu lạy ông bà ban phúc rồi. Anh Cả nói : Chẳng kể trung cấp hay đại học, chỉ cần đậu là đã có thể có thể cao chạy xa bay khỏi cái vùng đất chết tiệt này rồi. Cho dù ra thành phố đi hết cứt cũng vinh dự hơn chết dần chết mòn ở cái xó xỉnh này. “Nhất nông nhì sĩ”, cái khỉ mốc, chẳng biết cái thời đại ngu ngốc nào đề ra câu khẩu hiệu ngu ngốc này, các cậu nghĩ thử xem, làm nông tốt cái nỗi gì nào? Làm một mẫu ruộng phải đóng năm mươi đồng tiền thuế đất, sửa đường làm cầu cũng bắt nông dân đóng tiền; trên tỉnh xây sân vận động cũng chẳng tha cho nông dân; huyện xây dựng nhà ga, làm trường học, nông dân cũng chẳng thoát, cán bộ thôn đi uống rượu cũng có đóng góp của nông dân... Lông cừu tất nhiên là phải cạo từ thân cừu ra rồi! Nhất nông cái cục cứt chó! Các cậu đậu trung cấp, đại học là phước lớn của mình nhưng bố mẹ cũng vì các cậu mà tươi mày tươi mặt lên. Thằng Tam nhà Lỗ Liên Sơn chỉ biết gật gật cái đầu một cách vô thức như muốn thể hiện sự tán đồng với lời nói của anh Cả...
Kết quả cuối cùng: Điểm thi anh thua thằng Tam nhà Lỗ Liên Sơn mười điểm trên một trăm! Anh không đủ điểm đậu, còn nó thì vừa đủ để vào đại học! Nghe tin này, việc đầu tiên của anh Cả là thưởng cho anh một cú bạt tai trời giáng. Anh khóc! Không phải lúc này mới khóc mà trên đường quay về anh đã khóc. Hình như thằng Tam nhà Lỗ Liên Sơn cũng tỏ ra thương xót anh vô cùng. Chỉ cách nhau có mười điểm trên một trăm mà nó đã thuộc tầng lớp trên, còn anh thì vẫn đang giãy giụa trong vũng lầy của loại người hạ đẳng. Nó an ủi anh : Văn Đống à thực ra là cậu học giỏi hơn tớ nhiều, về nhà nói với anh cậu là cố gắng để cho cậu luyện thêm một năm nữa, nhất định sang năm cậu sẽ đỗ đại học... Anh vừa khóc vừa nói : Có phải là tôi không muốn thi đỗ không? Có phải là tôi không muốn cho các người nở mày nở mặt vì tôi không? Anh Cả càng điên tiết chửi : Đồ thối tha dốt nát! Còn gân cổ lên mà cãi à? Có mấy cuốn sách mà học đến những bốn năm! Theo tao thì chỉ cần một tháng là tao có thể đọc thuộc một cuốn! Với bốn năm, một quả trứng đá còn có thể ủ lên mầm đấy chứ! Mẹ thở dài đánh sượt, than thở : Vĩnh Lạc ơi là Vĩnh Lạc! Mày quả đúng là thứ thẳng ra gì, thẳng có lấy một tí hồn người... Chị dâu không thể rời khỏi giường vì mới bị triệt sản nhưng tiếng chửi của chị ấy đã sớm xuyên qua vách ngăn hai nhà, từng tiếng từng tiếng xông thẳng vào tai anh. Trong những lời chửi liên tục đến độ gió cũng không thể lọt qua của chị dâu còn có pha tạp thêm tiếng hát ngây thơ của đứa cháu gái lớn, tiếng bi bô học nói của đứa cháu gái thứ hai và tiếng khóc ằng ặc của đứa cháu gái thứ ba...
Ngay đêm ấy, lão Lỗ Liên Sơn lại đến. Lão cố gắng tỏ ra bình tĩnh, cố kềm hãm sự hoan lạc, sự thăng hoa như một cột lửa ngút trời trong lòng. Lão uống đã say mềm, mặt mày đỏ kè trông chẳng khác nào một đóa mẫu đơn nở, trên đầu còn quấn thêm một chiếc khăn lông màu trắng, dưới ánh đèn điện lấp lóa như được giát bạc. Lão híp mắt, lè nhè nói chẳng đâu vào đâu : Đêm nay không biết ngọn gió độc nào thổi khiến cán bộ trạm cung ứng điện mê muội mà cho chúng ta điện... Mẹ nói : Chú Lỗ ngồi chơi! Mẹ mang ra một chiếc ghế đẩu bốn chân long như răng lão già sắp rụng để lão ngồi xuống. Lỗ Liên Sơn lấy chiếc túi vuông vuông kẹp trong nách ra đặt lên bếp lò ngồi xuống chiếc ghế một cách khép nép gượng gạo trông chẳng khác nào hộ tá điền đến nhà địa chủ, môi run run mãi mà không nói được lấy một câu. Anh Cả đưa ống điếu cho lão, nói : Chú à, hút một hơi đi! Lỗ Liên Sơn đứng bật dậy thò tay vào túi quần, nói : Không, cậu Cả! Tôi cũng có thuốc đây! Lão lấy ra một gói thuốc, mở miệng bao một cách khó khăn rồi lấy một điếu đưa cho anh Cả, lại lấy tiếp một điếu nữa rồi bỏ gói thuốc vào trong túi ngực, hỏi anh : Cậu Hai, cậu cũng hút một điếu chứ? Anh Cả nói một cách hằn học : Nó mà còn mặt mũi để hút thuốc à? Ngay cả cơm cũng chẳng còn tư cách để ăn! Lỗ Liên Sơn tỏ vẻ khó xử, ấp a ấp úng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng ngồi xuống, im lặng. Mẹ nói : Chú à, cậu Tam nhà chú đỗ rồi phải không? Lỗ Liên Sơn càng tỏ ra khó xử, nước mắt đã sắp sửa trào ra, hai tay đưa cao quá đầu như muốn cảm tạ trời xanh : Chị xem, đây không phải là tôi đang nằm mơ đấy chứ? Con trai tôi lại đỗ đại học sao? Đỗ rồi! Đỗ rồi! Mấy ngày trước tôi ra mộ ông nội nó, thấy đất trên mộ không mưa mà ướt, hơi nóng bốc lên hầm hập thì tôi biết ngay là vận nhà đã vượng, chắc chắn phát đại khoa. Quả nhiên không sai, con tôi đã đỗ đại học. Nó đến trường xem điểm xong, vừa về đến sân là khóc nức nở như bị oan khuất gì ghê gớm lắm. Mẹ nó không dành lòng, khuyên nó : Thôi con à, đừng khóc nữa. Không đỗ thì thôi. Vận mệnh của mỗi người Trời đã định sẵn rồi, suy nghĩ lắm cũng chẳng được gì đâu. Ăn bát cơm nào, Diêm Vương cũng đã an bài tất, muốn trốn tránh cũng không thể được đâu, cũng chẳng ai cưỡng lại được cả. Nó vẫn khóc thút thít. Mẹ nó bàn với tôi : Hôm qua lão Nguyễn mồm to đến nhà ta nói, con gái của nhà Tôn Đại Báo đang muốn lấy chồng. Con bé này chỉ có mỗi cái chân đi hơi tập tễnh, còn lại không còn khuyết tật gì, sinh con đẻ cái nhất định không ảnh hưởng gì đâu... Lúc này thằng con tôi mới bật dậy, dùng ống tay áo lau nước mắt nói : Bố! Mẹ! Con đỗ rồi! Mẹ nó mừng đến suýt ngất xỉu, may mà kịp ngồi bệt xuống đất... - Lỗ Liên Sơn đưa mu bàn tay quệt nước mắt, sụt sịt kết thúc những lời tâm sự của mình. Mẹ nói : Chú thật có phúc. Chờ cho con chú tốt nghiệp đại học, tiền sẽ chảy vào nhà chú ào ào. Chú thím cứ ngồi đó mà hưởng phúc thôi! Lỗ Liên Sơn nói : Nói còn hơi sớm, mọi chuyện vẫn còn mịt mù như đứng trong mây thôi. Chỉ e rằng tốt nghiệp xong, nó không còn nhận hai ông bà già này là bố mẹ nữa thôi! Mẹ nói : Không thể thế được, cậu Tam nhà chú xưa nay rất hiếu thảo, ăn ở phải đạo lắm, nhất định không thay đổi như thế đâu! Anh Cả đứng dậy, dợm chân muốn bước đi. Lỗ Liên Sơn cũng lật đật đứng dậy, luống cuống mở cái túi vuông mang kẹp dưới nách lấy ra một chồng sách đặt lên bếp lò, nói : Thằng Tam bảo tôi mang đến đây, nó không đến được vì cảm thấy ngại, sợ làm tăng thêm nỗi đau lòng của chị và cậu Cả, cậu Hai. Nó nói, nó không cần dùng đến những cuốn sách này nữa, tặng cho cậu Hai đọc. Anh Cả khịt khịt mũi, nói : Đem về đi, nó cũng không cần đọc nữa đâu! Lỗ Liên Sơn có vẻ kinh ngạc hỏi : Thế cậu Hai không định thi nữa à? Thanh niên mà bò trên những miếng đất đen sì này thì làm gì có tiền đồ? Anh Cả nói : Không phải là ông đã nói, đã là số mệnh thì không thể nào cưỡng được đấy sao? Lỗ Liên Sơn nói : Đó là mẹ nó nói, miệng đàn bà chuyên nói tào lao, biết đúng biết sai gì đâu. Thằng Tam nhà tôi bảo, cậu Hai nhà này sang năm nhất định sẽ đỗ... Anh Cả nói : Không thi nữa, lo cày cuốc mà kiếm miếng ăn thôi! Lỗ Liên Sơn cười méo xệch, đẩy cổng bước ra ngoài.
Mẹ than thở. Anh Cả tức giận. Anh miên man ngắm nhìn chồng sách cạnh bếp lò, ruột gan rối như tơ vò. Anh Cả nói : Đi ngủ đi, ngày mai còn phải đi bơm thuốc cho đậu, lần trước mày phun như thế nào mà sâu chẳng chết mấy con nhưng thân mày đẫm nát không biết bao nhiêu là đậu đấy. Nói xong, anh Cả quay lưng định bỏ đi, mẹ nói : Anh Cả à, hay là để cho Vĩnh Lạc học thêm một năm nữa, biết đâu sang năm nó sẽ đỗ đấy... - Anh Cả hùng hổ quát : Một năm, thêm một năm, thêm một năm, thêm một năm, đến nay lại thêm một năm nữa, như vậy là năm năm! Bạn bè của nó đã tốt nghiệp đại học cả rồi đấy! Mẹ nói : Thêm một năm nữa, năm cuối cùng, không đậu thì thôi, lúc ấy anh cũng chẳng ân hận gì vì mình cũng đã tận tâm tận lực với thằng em rồi. Anh Cả nói : Mẹ không nghĩ hộ cho tôi với đúng là như thiên hạ nói, mẹ thường bênh con út. Nó đi học, còn mẹ thì không làm được bất cứ việc gì, tuy mang tiếng là ở riêng nhưng miếng ăn của hai người là từ tay tôi mà có, trong ngoài tất cả đều do tôi. Tôi làm đến kiệt sức ngã lăn ra chết, liệu mẹ có đau lòng không? Tôi chắc đến tám phần mười là tôi không phải do mẹ sinh ra! Mẹ nói : Trước khi nhắm mắt, bố anh đã trăn trối như thế nào, anh có nhớ không? Bố chỉ yêu cầu anh cung cấp cho Vĩnh Lạc đi học! Anh Cả nói : Để Vĩnh Lạc tự nó nói xem, nó đi học bao nhiêu năm rồi? Tuổi cũng đã hăm ba, cũng đã đến lúc cưới vợ mà làm ăn rồi! Anh nói : Anh Cả, đừng tức giận nữa, tôi không đi học nữa đâu... - Mẹ quát : Mày đúng là đồ chẳng ra làm sao cả, ai bảo mày mở miệng? Rồi mẹ kêu tên cúng cơm anh Cả mà nói : Vĩnh Tường! Anh với Vĩnh Lạc đều chui ra từ trong bụng mẹ, khi đẻ hai đứa mẹ đều đau hệt như nhau. Mẹ bênh nó cái gì chứ? Mẹ chỉ muốn nó cố gắng thử trên thời vận thêm một lần nữa, nó mà đậu đại học thì không những tốt cho nó mà tốt cho cả anh. Nó nở mày nở mặt, còn anh không nở mặt nở mày sao? Nó mà có tiền thì nó sẽ quên người anh cùng dòng máu với nó hay sao? Có ai đó khinh nhờn anh, họ cũng phải nghĩ rằng anh là anh trai của một sinh viên đại học, có hạ thủ thì cũng lưu tình vài ba phần. Nếu nó cứ lầm lỗi trên mấy sào ruộng này, xem bộ dạng nó e là không cưới được vợ. Bên nhà anh vợ chồng con cái rộn ràng, nó bên này cô độc vò võ, hàng xóm không cười vào mũi anh sao? Mẹ con Na Ni lại bị xẻo buồng trứng rồi, Vĩnh Lạc lại không có vợ, lẽ nào anh muốn họ Tề này tuyệt? Nói đến đây, mẹ quá xúc động nên bưng mặt khóc nức nở. Mặt anh Cả cũng đầy nước mắt, anh cũng đã khóc thành tiếng. Chị dâu ôm bụng bước tới, nói bằng giọng lạnh tanh : Con dâu không phải do mẹ sinh ra, con trai mẹ có thể chịu đựng mẹ nhưng con dâu thì không nhất thiết phải chịu đựng. Vĩnh Lạc đi học nữa hay không tùy ý nó. Ruộng đất của hai mẹ con, tôi có thể chăm sóc thêm cho một năm nữa, còn tất cả những chuyện khác tôi không quan tâm. Cho dù nó có làm tỉnh trưởng đi chăng nữa tôi cũng chẳng vấy vào hào quang của nó đâu! Anh nói : Chị à, tôi nợ chị bao nhiêu thì trong tương lai tôi sẽ trả đủ cho chị bấy nhiêu! Chị dâu vỗ hai tay vào mông bành bạch, nói : Tốt quá, tốt quá! Cậu mà có thể trả được mới là điều đáng quý. Ghê chưa! Chỉ mới định học thêm một năm mà đã nói như đinh đóng cột là sẽ đỗ đại học rồi. Tôi đã nói rồi, một năm không thể biến hóa thành lừa, đến già cũng chỉ là một con dê non thôi! Cho dù đi thi đến bạc đầu cậu cũng không đỗ đâu! Nước mắt mẹ chảy càng nhiều, nói : Vĩnh Lạc ơi là Vĩnh Lạc! Sao con chẳng có một thút chí khí nào cả thế? Sao con không ngậm tăm mà chịu đựng để từ nhục nhã mà đứng dậy hả con? Đỗ vào đại học, con mới có thể lấp được miệng chị dâu lại! Nhiệt huyết của anh lại trào lên dữ dội, cảm thấy "tóc dựng ngược xiên lên mũ" [link=file:///E:/TIFF/TVE/MacNgon7/Hoanlac_MacNgon.doc#M02](2)[/link]. Anh gào to : Tôi phải thi, phải thi nữa! Tôi phải đỗ đại học! Nếu các người không nuôi, tôi sẽ đi bán máu để đóng học phí luyện thi, tôi cũng phải thi! Không thành công thì cũng thành nhân! Anh Cả nói bằng một giọng vô cùng yếu ớt : Thôi thì mày cứ ôn thêm một năm nữa vậy, may mà đậu cũng thằng bõ! Chị dâu nói : Chỉ nghe mấy câu khích tướng mà dũng khí đã cuồn cuộn, nói suông thì ai nói chả được. Mày mà đỗ đại học thì tao tự nguyện đi đầu xuống đất ba năm? Anh Cả bơ phờ bỏ đi, chị dâu nói xong cũng xiêu vẹo bỏ đi.