Nhiên Đăng ánh mắt ngỡ ngàng nhìn đám đại yêu phía trước, trên mặt đủ loại thần tình biến hóa, vô cùng phức tạp.
Gã không ngờ rằng, Tiệt giáo vốn luôn không có đầu óc, chỉ biết hô che chém giết, vậy mà hôm nay cũng biết dùng tâm kế.
Bọn họ thế mà cũng biết mời viện binh! Hơn nữa mời tới lại là nhiều đại năng Yêu tộc đến thế, mười mấy vị đại yêu cảnh giới Đại La Kim Tiên, không có một ai dưới cảnh giới Đại La Kim Tiên trung kỳ. Hơn nữa, những Đại La Kim Tiên đại yêu này đều là rường cột gánh vác của Thượng Cổ Thiên Đình, mỗi một người đều là tiền bối đã thành danh từ lâu.
Sân giáo bên này tuy cũng mời tới không ít ngoại viện, nhưng xét về nhân số lẫn chất lượng đều không thể so bì với đám đại yêu của Yêu tộc này, Xiển giáo lần này xem như đã rơi vào thế hạ phong.
Đáng hận! Tiệt giáo từ bao giờ đã học được cách dùng tâm kế thế này!
"Nhiên Đăng, thế nào, ngoại viện của Tiệt giáo ta so với Tây Phương giáo và Nhân giáo có kém cạnh gì không?"
Nhiên Đăng hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, không thèm nói chuyện.
Hiện tại Kim Linh đã đột phá đến cảnh giới Chuẩn Thánh, Đa Bảo cũng đã yên tâm, tự tin tăng lên gấp bội, bởi vậy lời mỉa mai dành cho Nhiên Đăng chưa từng dừng lại.
Tuy bên phía Xiển giáo có hai vị Chuẩn Thánh, nhưng đối tượng cần đề phòng thực chất chỉ có một mình Nhiên Đăng.
Đa Bảo hiểu rõ Huyền Đô. Huyền Đô là Đại sư huynh của tam giáo, đối với những sư đệ sư muội như bọn họ mà nói, y luôn là một vị huynh trưởng ôn hòa.
Dù vì lập trường của đại giáo, Huyền Đô buộc phải đứng ở phía đối lập với Tiệt giáo.
Thế nhưng trong tình huống bình thường, Huyền Đô có lẽ sẽ chỉ làm người đứng xem, không dễ dàng xuất thủ.
Điểm này, từ vị trí đứng của bọn họ là có thể nhận ra.
Huyền Đô là Đại sư huynh của tam giáo, lại là đại năng Chuẩn Thánh, hợp tình hợp lý đều nên đứng ở vị trí trung tâm nhất.
Nhưng y lại chọn đứng ở một góc khuất.
Xiển giáo và Tây Phương giáo chắc chắn không ai dám ép y đứng ở nơi đó, vậy thì chỉ có một lời giải thích, đó là chính y chủ động chọn vị trí ấy.
Y đứng ở góc khuất là để người khác phớt lờ mình, y không muốn chủ động xuất thủ.
Dù sao, cả hai bên đều là sư đệ của mình, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt.
Năm xưa trên núi Côn Lôn, tuy đệ tử hai giáo Xiển Tiệt ma sát không ít, nhưng đối với vị Đại sư huynh Huyền Đô này, bọn họ đều cực kỳ tôn trọng.
Huyền Đô cũng rất yêu thương những vị sư đệ này.
Nhân giáo đệ tử thưa thớt, bởi vậy, Huyền Đô đối xử với đệ tử của cả Tiệt giáo và Xiển giáo cùng dưới trướng Tam Thanh đều rất tốt.
Giờ đây, nhìn các sư đệ của mình buộc phải đứng trên sa trường sinh tử chiến đấu, trong lòng y cũng chẳng dễ chịu gì.
Mà nếu bắt y chủ động hạ thủ với sư đệ của mình, y căn bản không làm được.
Vì vậy, y thà đứng ở góc khuất, để mọi người quên đi sự hiện diện của mình, chưa đến vạn bất đắc dĩ tuyệt đối sẽ không xuất thủ.
Đệ tử Xiển giáo hiển nhiên cũng hiểu được tâm tư của Huyền Đô, thế nên không ép buộc quá mức, cứ để Huyền Đô được như ý nguyện, đứng ở nơi góc khuất.
Dù sao nếu thật sự đi đến bước sinh tử chiến đấu, đến lúc không thể không ra tay, Huyền Đô sư huynh chắc chắn sẽ xuất thủ.
Đa Bảo nhìn sâu vào Huyền Đô một cái, rồi chuyển ánh mắt sang đám đệ tử Tây Phương giáo, cuối cùng mới dừng lại trên người Quảng Thành Tử.
"Quảng Thành Tử, Xiển giáo các ngươi thật là biết giữ thể diện. Đây vốn là chuyện giữa Tiệt giáo và Xiển giáo các ngươi, cớ sao phải mời đám tiểu nhân Tây Phương giáo này đến trợ trận? Chuyện của phương Đông chúng ta, từ khi nào đến lượt người phương Tây các ngươi tới nhúng tay vào."
Quảng Thành Tử không nói lời nào.
Trái lại, Di Lặc lại cười híp mắt nói: "Đa Bảo sư huynh, đây chẳng phải là huynh đang chấp niệm rồi sao. Tây Phương giáo chúng ta cũng là một phần của Huyền Môn. Phong Thần lượng kiếp là chuyện của Huyền Môn, Tây Phương giáo chúng ta há có thể khoanh tay đứng nhìn."
Đa Bảo cười lạnh một tiếng, khoanh tay châm chọc: "Vậy sao ban đầu tại Tử Tiêu Cung khi bàn nghị Phong Thần, hai vị Thánh nhân của Tây Phương giáo không nói Phong Thần lượng kiếp là chuyện của các ngươi, tự điền tên các ngươi vào Phong Thần Bảng đi. Tây Phương giáo các ngươi đông người như thế, chắc cũng đủ lấp đầy ba mươi sáu mươi lăm vị trí Chính Thần rồi, Phong Thần đại kiếp cũng nhờ đó mà tiêu trừ, chẳng phải là một việc tốt hay sao."
Di Lặc bị Đa Bảo nói cho cứng họng, không thốt nên lời.
"Chẳng qua là nhận được lợi ích từ Nguyên Thủy Thiên Tôn, muốn đến cướp đoạt khí vận, đệ tử và linh bảo của phương Đông mà thôi. Tự dát vàng lên mặt mình vốn là tác phong xưa nay của Tây Phương giáo các ngươi rồi."
"Còn nói cái gì mà Huyền Môn, thật sự tưởng chút tâm tư kia của Tây Phương giáo không ai biết sao? Tâm tư phản ly Huyền Môn của Tây Phương giáo, ai ai cũng biết, vậy mà còn tự xưng là đệ tử Huyền Môn, thật là không biết xấu hổ. Nguyên Thủy lại càng vô sỉ hơn, thà kéo kẻ có dã tâm lang sói, sớm có ý phản cốt như Tây Phương giáo vào, cũng phải chèn ép Tiệt giáo chúng ta. Tây Phương giáo các ngươi và Xiển giáo quả là một cặp trời sinh!"
"Đa Bảo, ngươi chớ có ngậm máu phun người!" Sắc mặt Di Lặc dần dần sa sầm xuống.
"Sao thế, lẽ nào ta nói không đúng?"
Di Lặc không đáp, trực tiếp phất tay đánh ra một chưởng.
Đối mặt với chưởng thế phô thiên cái địa tràn đến, Đa Bảo mắt cũng không chớp, đồng dạng đánh ra một chưởng.
Chưởng ấn mang theo chút ánh tinh huy va chạm với cự chưởng của Di Lặc, tức thì cả hai tiêu tán vào giữa thiên địa.
Đa Bảo hiện tại chiến lực có thể so với Đại La Kim Tiên hậu kỳ, đối mặt với Di Lặc tự nhiên không hề e ngại.
"Sỉ nhục sư môn ta, Đa Bảo, Tây Phương giáo ta thề quyết không đội trời chung với ngươi."
Di Lặc tuy thẹn quá hóa giận, nhưng cũng tự biết khoảng cách giữa mình và Đa Bảo. Đa Bảo thế nhưng là Chuẩn Thánh, còn gã thì cách Chuẩn Thánh vẫn còn xa lắm.
Thế nên, gã cũng chỉ dám buông một câu độc địa, chứ không dám thật sự làm gì.
Đa Bảo căn bản không để tâm đến lời của gã, dù sao kể từ khắc Tây Phương giáo nhập kiếp, toàn bộ Tiệt giáo đã cùng Tây Phương giáo không chết không thôi rồi, lời của Di Lặc cũng chỉ là lời đe dọa vô dụng mà thôi.
"Được rồi, bớt múa mép khua môi đi. Ta đứng ngay tại đây, kẻ nào trong các ngươi dám lên khiêu chiến!"
Nói đoạn, từ trong tay áo Đa Bảo bay ra đóa Tam Thập Lục Phẩm Tạo Hóa Thanh Liên, đáp gọn vào lòng bàn tay y.
Nhìn đóa sen lay động sinh tư kia, hầu họng Nhiên Đăng khẽ động, căn bản không dám nhúc nhích.
Tuy gã và Đa Bảo đều là Chuẩn Thánh, nhưng Đa Bảo có một kiện Hỗn Độn Linh Bảo, còn gã thì không.
Sức cộng hưởng chiến lực của một kiện Hỗn Độn Linh Bảo thật sự là quá mức khủng khiếp.
Nhiên Đăng không hề nghi ngờ, một vị Chuẩn Thánh sơ kỳ cầm trong tay Hỗn Độn Linh Bảo hoàn toàn có thể đánh nổ một tu sĩ Chuẩn Thánh trung kỳ.
Nhiên Đăng thoái lui, mà Huyền Đô cũng là Chuẩn Thánh lại căn bản không có ý định xuất thủ.
Trong nhất thời, bên phía Xiển giáo vậy mà không một ai dám tiến lên khiêu chiến Đa Bảo.
Đa Bảo cười nhạt, "Đây chính là cái gan dạ của Tây Phương giáo và Xiển giáo các ngươi sao?"
Thực ra, hiện tại y cũng là nhờ có Tam Thập Lục Phẩm Tạo Hóa Thanh Liên mới gượng chống được.
Dù sao bọn họ cũng không biết thực lực thật sự của y, nhìn thấy y tế ra Tam Thập Lục Phẩm Thanh Liên chắc chắn không dám dễ dàng khiêu chiến.
Đa Bảo chính là dựa vào tâm lý này của bọn họ, một mình đối diện với đệ tử của cả ba giáo Nhân, Xiển, Tây Phương.
"Vô vị." Đa Bảo thu hồi Tam Thập Lục Phẩm Thanh Liên, nhìn về phía Ô Vân Tiên ở phía sau.
"Ô Vân, trận này giao cho ngươi."
Ô Vân Tiên gật đầu, bước ra khỏi trận doanh Tiệt giáo, nhìn về phía đối diện.
"Ai muốn chiến với ta một trận."
Xích Tinh Tử nhìn quanh bốn phía, không thấy ai xuất chiến, bèn khẽ thở dài một tiếng, bước ra một bước.
"Xiển giáo Xích Tinh Tử, xin đến thỉnh giáo cao chiêu của sư đệ."
Xích Tinh Tử, vị trí thứ hai trong Thập Nhị Kim Tiên, người gõ khánh ngọc trong Ngọc Hư Cung, thực lực chỉ dưới Nhiên Đăng và Quảng Thành Tử.