Họp Mặt

Lượt đọc: 811 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Tôi gọi điện cho những tư vấn viên tang lễ ở Brighton và Hove bằng điện thoại của mẹ tôi trong hành lang, và họ cho tôi số của người làm dịch vụ tang lễ, người này rất tử tế, ghi lại thông tin thẻ tín dụng của tôi trong lúc tôi cầm nó bên mình. Dĩ nhiên, còn phải cân nhắc chuyện quan tài, và vì một lý do nào đó tôi đã biết trước rằng mình sẽ chọn một cái bằng gỗ sồi - một quyết định được giao cho tôi, bởi vì tôi là người yêu anh ấy nhất. Và tất cả sẽ tốn bao nhiêu? Tôi nghĩ khi đặt điện thoại xuống.

Bà Cluny từ nhà bên cạnh bước sang, hoàn toàn im lặng. Bà đi qua hành lang vào nhà bếp và đóng cửa lại. Lát sau tôi nghe giọng mẹ tôi cất lên, rất nhỏ.

Tôi không đủ kiên nhẫn với đĩa quay số tròn kiểu cũ, vì vậy tôi bật di động của mình và đi lòng vòng quanh nhà, gọi điện cho cả đám, ở Clontarf và Phibsboro, ở Tucson, Arizona, để nói, “Tin buồn, về Liam. Vâng, vâng. Em e là như thế.” Và “Em đang ở nhà mẹ. Bị sốc. Thật sự sốc.” Tin tức sẽ được thảo luận bằng những lối nói quá tế nhị đến độ khó vạch ra. Jem sẽ gọi cho Ivor, và Ivor sẽ gọi cho vợ của Mossie, và Ita sẽ truyền cho Cha Emest, ở đâu đó phía Bắc Arequipa. Sau đó tất cả sẽ điện về đây - hoặc vợ của họ sẽ điện - để biết những thời điểm, lý do, những chi tiết dữ dội và những chuyến bay.

Tôi đi qua cảnh lờ mờ trong những căn phòng thời thơ ấu của chúng tôi và chẳng chạm vào thứ gì.

Tất cả giường đã trải khăn và sẵn sàng. Con gái ngủ trên lầu còn con trai ngủ dưới tầng trệt (bạn thấy đó, chúng tôi có một hệ thống). Nó là một tòa nhà có nhiều phòng nhỏ. Cái giường đôi của hai anh em sinh đôi nằm trong căn phòng nhỏ bên trái cửa tiền sảnh - căn phòng nơi bé Stevie chết. Đầu kia căn phòng ấy là một cánh cửa dẫn vào phần nhà xe mở rộng, với ba cái giường đơn. Vượt qua đó lại là lối vào khu vườn, nơi Ernest ngủ trên một tấm nệm trên sàn nhà, sau đó là Mossie, khi Emest đi, và cuối cùng là Liam.

Mái dốc của lối đi được làm bằng tôn nhựa trong, gọn sóng. Tấm nệm vẫn ở đó, dựng đứng sát khung cửa màu vàng dẫn ra vưòn với cửa sổ bằng kính nhám. Tấm bích chương hình Marc Bolan của Liam đã biến mất, nhưng vẫn thấy được những mẩu băng keo trong suốt dán tấm bích chương còn lủng lẳng trên bức tường bằng gạch xỉ.

Tôi đã hút điếu thuốc lá đầu tiên của mình ở đây.

Tôi ngồi trên tấm nệm phủ một tấm mền xanh thô, gọi điện cho người em trai út của tôi.

“Chào Jem. Không, mọi chuyện đều tốt. Nhưng chị có tin buồn đây, về Liam.” Và Jem, đứa bé nhắt trong chúng tôi, đứa dễ chịu nhất và được cưng nhất, nói, “Chà, ít nhất chuyện đó cũng xong.”

Tôi thử gọi cho Kitty lần nữa và lắng nghe điện thoại reo trong căn hộ vắng hoe của nó ở London. Tôi nằm xuống nhìn lên mái nhựa gợn sóng, tự hỏi làm sao có thể gỡ bỏ tất cả những nhà kho và những phần mở rộng thêm này, biến chỗ này trở lại ngôi nhà y như nó ngày xưa. Giá mà có thể phá rã tất cả và bắt đầu lại.

❀ ❀ ❀

Khi Bea đến, tôi mở cửa tiền sảnh và ôm chị bằng cả hai cánh tay, và chúng tôi quay một vòng như vậy khi chị đi qua tôi trong tiền sảnh tối. Tôi theo chị vào ánh sáng vàng vọt của nhà bếp và thấy rằng mẹ tôi đã già đi năm, có lẽ mười tuổi trong khoảng thời gian tôi gọi những cú điện.

“Chào mẹ. Mẹ có muốn uống thuốc gì không? Bây giờ mẹ có cần bác sĩ, để có thứ gì đó giúp mẹ ngủ không?”

“Không, không. Cám ơn.”

“Con sẽ qua bên đó, để thu xếp các thứ,” tôi nói.

“Nước Anh hả?” Bà hỏi. “Bây giờ à?”

“Con sẽ gọi điện về, được chứ?”

Gò má bà, khi tôi hôn, mềm mại vô cùng. Tôi liếc nhìn qua Bea, chị ném cho tôi một cái nhìn u ám, đầy trách móc.

Đừng nói với mẹ.

Như thể toàn bộ là lỗi lầm của tôi.

Cha tôi thường ngồi trong nhà bếp xem ti vi đến mười một giờ, với tờ báo nằm hờ hững trên đùi. Sau phần tin tức ông thường gấp tờ báo lại, rời ghế, tắt ti vi (bất kể đang có ai xem) và đi ngủ. Những chai sữa được súc sạch sẽ và đặt trên bậc thềm. Một trong hai đứa sinh đôi có thể được bế lên xi bô rồi ủ vào giường cho ngủ lại. Sau đó ông vào phòng nơi ông sẽ ngủ với mẹ tôi. Bà đã lên giường, đọc và thở dài từ chín rưỡi. Thường có tiếng nói chuyện thì thầm, âm thanh của những chìa khóa và đồng xu khi ông để chúng xuống. Tiếng lách cách của khóa thắt lưng ông. Một chiếc giày rơi xuống sàn nhà.

Im lặng.

Ở trường có những đứa con gái mà gia đình chúng phát triển thành cộng đồng vững chãi năm hay sáu người. Có những đứa con gái với bảy hay tám anh chị em - thế được coi là hơi nhiệt tình - và rồi có những đứa đáng tội như tôi, những đứa có ba mẹ chẳng tự coi sóc được gì trong việc này, mà cứ sinh đẻ tự nhiên như ỉa đái.

❀ ❀ ❀

Thay vì rẽ trái khi ra khỏi nhà mẹ, tôi lại rẽ phải vào đường đến phi trường. Tôi không nghĩ đến việc mình đi đâu, tôi nghĩ về trời mưa, ánh đèn xi nhan, cần gạt nước cao su cào trên mặt kính. Tôi chẳng nghĩ về gì cả - chẳng có gì để nghĩ đến. Rồi sau đó tôi nghĩ đến một cốc rượu. Không có gì quá bầy hầy. Một ngụm rượu whisky mạnh, có lẽ, hay rượu gin. Tôi trôi bồng bềnh về phía nó trong chiếc Saab 9.3 đẹp đẽ của tôi - về phía ý tưởng về nó, đang nở hoa trong miệng tôi.

Tôi luôn khát khi rời khỏi ngôi nhà đó - chắc hẳn liên quan đến sự bất công của nơi này. Nhưng tôi sẽ không uống. Chưa uống. Khi gọi điện lúc nãy, Kitty đã say mèm đến độ tôi chỉ nghe được trên điện thoại một tiếng hú ngu ngốc.

“Owjz. Hizz,” con bé nói. “Hizz. Hizjim. Ohsfs. Chào.” Qua đó tôi phải tự đoán ra rằng một nữ cảnh sát cũng vừa mới ghé nhà nó. Và, vâng đó là một khoảng thời gian chờ đọi tồi tệ; dù không hẳn là lâu như thế. Mánh lới là ở chỗ, tôi muốn nói với con bé trên đường dây, mánh lới là ở chỗ uống say sau khi, chứ không phải trước khi hay tin. Đó là một ranh giới mỏng manh, Kitty ạ, nhưng chúng tôi nghĩ nó quan trọng. Ngoài này, trong thế giới thực, chúng tôi nghĩ nó có khác biệt. Sự thật / Phỏng đoán. Chết / Sống. Say / Tỉnh. Ngoài đây trong cái thế giới không phải thế giới của gia đình Hegarty, chúng tôi nghĩ những việc này Không Phải Cùng Một Thứ.

Dĩ nhiên, tôi không nói bất cứ gì về chuyện này. Tôi nói, “Huh huh ho Chúa.”

Và con bé nói, “Ay ghai Ay Hizj.”

Và tôi nói, “Ho hohooh ho Chúa.”

Và điều này cứ tiếp tục cho đến khi một người đàn ông cầm lấy ống nghe mà nói, “Phải chị của Kitty đó không?” bằng giọng Nam London tuyệt vời. Và tôi phải tỏ ra lịch sự với anh ta, và biện bạch chút đỉnh rằng anh trai tôi đã chết ngay giữa buổi chiều thứ Năm.

Tôi nhận ra rằng tôi chạy xe sai đường về nhà, nên tôi dừng lại gọi điện cho Tom chồng tôi tại ngã tư đường để nói tối nay tôi sẽ không về. Tôi không muốn mấy đứa con gái gặp tôi, hay lo lắng về tôi, chừng nào tôi chưa giải quyết xong chuyện này.

Anh nói mọi việc sẽ tốt đẹp, tốt đẹp thôi. Mọi thứ sẽ tốt đẹp. Giọng anh hơi run và tôi nhận ra rằng nếu tôi không kết thúc cuộc gọi thì anh sẽ nói với tôi rằng anh yêu tôi, rằng đây là điều kế tiếp anh sắp nói.

“Mọi chuyện đều ổn,” tôi nói. “Tạm biệt. Tạm biệt.” Và tôi lại hòa vào dòng giao thông và con đường ra phi trường.

Có điều gì đó kỳ diệu ở cái chết, cái kiểu mọi thứ đóng sập xuống, và bao nhiêu điều khiến bình thường ta nghĩ mình là thiết yếu thì thậm chí không quan trọng chút nào cả. Rốt cuộc thì chồng ta cũng có thể nuôi bọn trẻ, anh có thể sử dụng cái lò mới, anh có thể tìm thấy xúc xích trong tủ lạnh. Và cuộc họp quan trọng của anh không hề quan trọng, hoàn toàn không. Và bọn con gái sẽ được đón về từ trường và được đưa trở lại vào buổi sáng. Con gái lớn sẽ nhớ mang lọ thuốc xịt, con gái nhỏ sẽ mang đồ thể dục, và đúng như ta nghi ngờ - hầu hết mọi chuyện ta làm đều ngu ngốc, thực sự ngu ngốc, hầu hết mọi chuyện ta làm chỉ là la mắng và rên rỉ và dọn dẹp cho những người vốn lười biếng đến độ thậm chí không buồn yêu thương ta, nói gì đến việc tìm thấy giày của họ dưới gầm giường; những người thường quay sang buộc tội ta - đôi khi gào vào mặt ta - khi chỉ tìm thấy được một chiếc giày.

Và hiện giờ tôi đang khóc, đi dọc theo con đường phi trường, tôi đang khóc thảm thiết sau tay lái chiếc Saab 9.3, bởi ngay cả cuộc họp mà chồng ta dự, cuộc họp sống còn, lại không hề quan trọng (làm sao ta có thể từng nghĩ, thậm chí chỉ một phút thôi, những việc như thế là quan trọng được nhỉ?) và anh ta yêu thương ta trọn vẹn trong nửa giờ, hoặc nửa tuần lễ mà trong thời gian đó người anh của ta vừa mới chết.

Có lẽ tôi nên tấp vào vệ đường nhưng tôi không tấp: tôi vừa khóc vừa lái suốt đường đi. Tại đại lộ Collins, một người đàn ông kẹt trong dòng giao thông đang tiến tới nhìn sang tôi đang nức nở và bịt miệng trong chiếc hộp thiếc sang trọng của tôi. Ông ta cách tôi gần một mét. Ông ta ở ngay đó. Ông ta nhìn tôi hết sức thông cảm, sau đó ông ta đi qua. Chuyện đó xảy ra với tất cả chúng ta.

Và điều khiến tôi ngạc nhiên khi tới đường cao tốc không phải là chuyện mọi người bị mất ai đó mà là mọi người đều yêu ai đó. Nó giống như một sự lãng phí năng lượng lớn lao - và tất cả chúng ta đều làm chuyện đó, tất cả mọi người hối hả xuôi giữa những làn đường trắng, hợp lại, tụ hội, vượt qua nhau. Mỗi chúng ta đều yêu ai đó, dù họ sẽ chết. Và chúng ta vẫn cứ yêu họ, cho dù họ không còn ở đó để yêu nữa. Và không có luận lý hay ích dụng gì với bất cứ gì trong chuyện này, theo tôi thấy.

Ở phi trường, tôi lái xe lòng vòng trong bãi đậu xe, tầng này đến tầng khác, cho đến khi tôi ra ngoài dưới bầu trời buổi tối. Liam thường cười nhạo tôi vì chuyện này.

Mọi người thường cười nhạo tôi. Cái kiểu tôi luôn luôn đậu xe ở chỗ gần những chiếc máy bay nhất: và chỗ đó ở tuốt trên mái, ngoài trời mưa.

Tôi tắt máy xe và nhìn những giọt mưa chảy xuống kính chắn gió.

Lần cuối cùng tôi đưa anh ấy tới đây, tôi nóng lòng muốn tiễn anh ấy đi.

Hết sức nghiêm túc. Lần cuối đưa anh ấy tới đây, tôi ngồi một lát, nhìn thẳng trước mặt, và thân hình đồ sộ của anh ở ghế trước cạnh tôi thật nổi bật: đống to lù lù đen thui, khi tôi quay sang để nói với ông anh mà tôi biết - Chúa ơi! khối xám xịt mặc một cái sơ mị bẩn thỉu, thứ tởm lợm khủng khiếp này, mà tôi quay sang nói. “Thế đấy. Còn khối thời gian.”

Tôi đi bộ với anh suốt đoạn đường đến các cổng khởi hành và nhìn anh đi qua. Tôi đã tự hỏi liệu anh có thể quay trở ra lại không. Tôi chợt nghĩ rằng việc đó có thể không trái luật. Ta có thể đi thẳng tới cổng và thay đổi ý định. Thậm chí ta có thể phóng khỏi chỗ ngồi trên máy bay của ta và đổi ý mà đi ngược trở lại con đường ta đã đến, trở lại Ireland, nơi ta có thể khiến cho mọi người khốn khổ, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi nữa.

Thường thì người ta vẫn thấy anh em trai trở nên bớt quan trọng, theo thời gian. Liam quyết định không như thế. Anh quyết định vẫn tiếp tục quan trọng, tới phút cuối.

Một chiếc máy bay gầm rú ở tầm thấp trên đầu và, khi nó bay mất, tôi đang bám vào tay lái, miệng mở lớn. Chúng tôi nằm kẹt cứng như thế trong chốc lát, tôi với chiếc xe, rồi tôi ngồi thẳng lên và mở cửa xe.

Trong khi tôi làm chuyện này - gào lên câm lặng trong chiếc xe mui xép trong bãi đậu xe của phi trường dưới mưa - tôi có thể cảm thấy Liam đang cười nhạo tôi. Hoặc tôi có thể cảm thấy sự vắng mặt của anh đang cười nhạo tôi. Bởi vì, đâu đó, ngoài kia ở mé bên - nơi ta hoàn toàn không thể thấy - anh ở đó trọn vẹn, mà lại hoàn toàn không ở đó. Anh không đau khổ, tôi nhận thấy, bởi bây giờ anh đã chết. Nhưng đó không chỉ là tâm trạng của anh, cái điều tôi đang cảm thấy như một sự ấm áp tại chân cột sống tôi. Đó là cái tôi thiết yếu, khô chết, đã biến mất của anh. Đó là chính trái tim của anh, đã biến mất hoàn toàn, hoặc bây giờ đang biến mất.

Tạm biệt Vee

Tạm biệt

Tạm biệt

Tôi mở cửa và bước ra ngoài mưa.

« Lùi
Tiến »