Hung Trạch Tập 1

Lượt đọc: 2088 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 7 ⚝

Câu hỏi thứ sáu: Khẩu súng ấy là thế nào?

Bữa ăn tối bắt đầu lúc 7 giờ, ngay trong phòng ăn ở phía tây tầng một.

Giữa phòng ăn và sảnh khách chính được ngăn cách bởi một cánh cửa kính có khoét các lỗ tròn to nhỏ không đều. Bước vào trong, khác với sự sang trọng xa hoa của phòng khách, tuy phòng ăn cũng rất rộng lớn, nhưng trần phòng không hề thông cao lên, không những thế, mặt sàn đá hoa cương màu xanh, mặt tường sơn bảng đen màu lục đen và mặt trần sơn keo bóng màu xám, khiến sắc điệu chỉnh thể nơi đây hơi ngả tối, thể hiện ra khí chất hoàn toàn khác với phòng khách, mà đèn treo kiểu giá nến hoài cổ, ghế ăn và ghế tựa lưng bằng gỗ thô, quầy bar mô phỏng tạo hình gỗ chạm cùng với tủ rượu âm tường toàn bộ bề mặt đều được ốp bằng gạch đỏ, đều khiến cho nơi đây mang một phong cách làng quê Mỹ phóng khoáng mộc mạc.

“Hôm sau phải đập chỗ này ra, tu sửa lại từ đầu.”

Lôi Dung đang đứng trước ô cửa sổ phía nam nhìn vọng ra vườn hoa, bỗng giọng nói của Tommy vọng lại từ sau lưng, khi ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy gã lại đang sửa lại chiếc kim cài ngực bằng đá ngọc bích đính trước ngực.

“Tôi thấy chỗ này vẫn ổn mà, trừ chuyện không ăn nhập với phong cách của phòng khách ra, những điểm còn lại đều làm người ta thư thái.” Lôi Dung nói.

“Điểm mấu chốt của kiến trúc chính là ở sự thống nhất của phong cách nội bộ.” Tommy dùng giọng điệu của người trong nghề giáo huấn kẻ ngoài nghề, “Có nghe qua về Ngôi nhà Farnsworth chưa, để đảm bảo khung cảnh long lanh trong suốt được cấu trúc nên bởi thép và kính, đến cả thanh treo rèm cửa mà kiến trúc sư cũng chẳng chừa sẵn.”

“Nhưng cũng có kiến trúc của Morphosis nữa mà, trong một tòa nhà theo chủ nghĩa tối giản, cầu thang không lắp đặt tay vịn, mà vị trí am thờ Phật ở ngay chính giữa mặt tường lại lắp đặt một chiếc đài rửa tay tinh xảo, cố tình theo đuổi cảm giác đứt gãy của phần bên trong ngôi nhà; còn ‘Biệt thự Mobius' đại diện cho chủ nghĩa giải cấu trúc, thông qua những bức tường màn kính chạy dài vô tận, cấu tạo nên trong cùng một tòa công trình kiến trúc hai phương thức sinh hoạt hoàn toàn khác nhau.” Lôi Dung cười nói, “Thành thực mà nói, tôi không đồng tình chút nào với chuyện mà anh nói lúc sáng, rằng một ngôi biệt thự tốt thì quan trọng là thể hiện sự ‘tuyệt đỉnh’ và phi phàm’, hễ là nhà ở, điều quan trọng nhất chính là thoải mái, những điều khác đều là thứ yếu. Có lẽ đối với đàn ông các anh, nhà cửa cũng giống như đồ Tây, giày da và đồng hồ, nhất thiết phải phô bày và khoe khoang sự thành công của mình, nhưng đối với phụ nữ, bước vào một ngôi nhà, điều quan trọng nhất là có thể tìm ra nơi cư lòng’ trong thời gian ngắn nhất.”

Tommy kinh ngạc tột độ, “Chị... chị đọc qua sách của Nakamura Yoshifumi tiên sinh rồi sao?”

Lôi Dung vừa mỉm cười vừa khẽ gật đầu, “Nơi mà mèo thích nhất, chưa biết chừng hung linh cũng thấy thoải mái, làm sao tôi có thể không nghiên cứu tỉ mỉ chứ.”

Nakamura Yoshifumi là nhà thiết kế nhà ở lừng danh của Nhật Bản, lý thuyết “Gọi là nhà ở, thì cần phải là nơi có thể khiến người ta cư ngụ lâu dài mà lòng cảm thấy vững vàng, thấy phong phú, thấy hòa hợp”, được cho là triết lý kiến trúc tương phản hoàn toàn với trường phái hậu hiện đại phương Tây vốn theo đuổi sự khác lạ, giải cấu trúc, biến dạng, đặc biệt là lý thuyết về “nơi cư lòng” nhận được sự tán đồng rộng rãi trong giới, “nơi cư lòng” chính là chỉ cái nơi trong một căn nhà mà cư, ngụ, ngồi, nằm đều thấy thoải mái nhất, “nơi mà mèo thích ở nhất chính là nơi để tâm cư ngụ.”

Vì vậy, Tommy lập tức nhìn Lôi Dung với con mắt khác, “Thất kính rồi, không ngờ trong giới đại Quách tiên sinh lại cũng có người thật sự hiểu biết về kiến trúc như chị.”

Một câu nói, đã khiến Lôi Dung đưa ra một nhận định mới về gã: Đây là một tên ngoài mặt thì tự coi mình rất cao, nhưng sâu trong xương tủy thì vẫn gọi là thành thật. Cô khẽ trông ra sau lưng, những quan khách khác vẫn chưa đến dùng bữa, trong nhà ăn ngoài hai người họ ra, chỉ có lão Ngô quản gia đang sắp đặt dụng cụ dùng bữa lên bàn ăn, bèn vờ như vô tình nói với Tommy, “Tôi không hiểu lắm vì sao các anh phải tu sửa ngôi biệt thự này lại từ đầu, công nhân vệ sinh cũng đã xử lý qua rồi, đại Quách tiên sinh cũng đã đuổi tà rồi, buổi chiều và chập tối hôm nay tôi đi hết một vòng, cũng chẳng phát hiện ra chỗ phạm húy nào về mặt phong thủy, sao không giữ nguyên hiện trạng, vừa đỡ tốn tiền, vừa khỏi phải gây thêm điều thị phi gì khác...”

“Ý của giám đốc Trần, tôi cũng chỉ đành chấp hành.” Tommy thoáng cười khổ sở, “Ban đầu lúc xây dựng ngôi biệt thự này, từng cục gạch ngọn cỏ cũng do ông ấy quyết định, người biên kịch là tôi đây chỉ có thể nghe theo đạo diễn là ông ấy, kịch bản đã bị sửa vô số lần, nhất là phần xây dựng phòng suite mà Triệu tổng ở cùng với thư phòng, ngay cả tôi ông ấy cũng không cho tham dự vào, phải đích thân ông ấy làm giám sát công trình.”

Người nói không có lòng, mà người nghe lại để ý, Lôi Dung thoáng sững người, sau đó nói với vẻ thăm dò, “Nói thế thì, sau khi Triệu tổng qua đời, cảnh sát chắc chắn đã xem thư phòng và phòng suite là trọng điểm điều tra rồi nhỉ, kiến trúc sư là anh đây cũng phải ăn trái đắng không ít rồi.”

“Căn phòng từng có người chết và căn phòng người chết từng ở, chắc chắn cảnh sát sẽ phải xới lộn tùng phèo cả lên, nhưng mà tôi lại chẳng ăn trái đắng là mấy, dẫu sao tôi cũng chỉ là một trong những nhân chứng mục kích mà thôi, hỏi tôi thì tôi cũng chẳng nói ra được điều gì, huống chi lần ấy cũng là lần đầu tiên tôi trở lại sau khi Phong Chi Thự được xây xong, thấy cái gì cũng lạ lẫm hết sức, nếu không phải Triệu tổng mời tôi, tôi chẳng thèm gặp mặt Trần Nhất Tân làm gì!”

Ban nãy còn gọi Trần tổng, bỗng nhiên thay đổi gọi thẳng đại danh. Lôi Dung hỏi, “Sao đấy, lúc ấy anh và Trần tổng đã xảy ra mâu thuẫn gì lớn hay sao?”

Có lẽ Tommy cũng ý thức được rằng bản thân đã buột miệng nói hớ, bèn nói khỏa lấp, “Không gì đâu, cũng là chuyện trong công việc thôi...”

Lôi Dung nở một nụ cười, khóe miệng khẽ nhoẻn lên, lông mày không nhúc nhích, nụ cười này thâm ý vô vàn, dường như thể hiện sự thấu hiểu, lại dường như bảo đối phương: Anh không nói thì thôi, trong lòng tôi cũng đã hiểu rõ.

Trái lại, nụ cười này lại càng khiến Tommy muốn trần tình hơn, “Không có gì, thật sự là không có gì đâu... chỉ là lúc đến gần giai đoạn cuối của việc xây dựng biệt thự, sau khi đã làm xong chống nước cho phòng vệ sinh, chẳng phải là cần xả nước ra thử một cái sao, một công nhân xây dựng xin ý kiến tôi về thời gian thử nghiệm, tôi bèn thống nhất sắp xếp một ngày, kết quả là đến cả nhà vệ sinh trong căn phòng suite ấy của Triệu tổng cũng đã thử cả chống nước, vừa đúng lúc Trần tổng đến biệt thự, sau khi biết được, ông ấy rất không hài lòng, hỏi tôi vì sao không hỏi ý kiến mà đã thử nghiệm, sau đó lên lầu vào phòng suite kiểm tra, cậu công nhân xây dựng ấy thì cũng lơ mơ, sau khi đổ nước lên sàn nhà vệ sinh rồi, cầm nửa xô nước còn lại không biết phải đặt đâu cho phù hợp, lại còn tiện tay đặt vào căn thư phòng được nối thông bởi một cánh cửa, đến lúc Trần tổng lên đến nơi, sơ ý đá phải xô nước ấy, cả người lẫn xô ngã lăn ra sàn, tức đến nỗi ông ấy mở miệng mắng tôi xối xả, tôi cũng nổi giận, tuy là nhà thiết kế mà ông ấy mời đến, nhưng tôi không phải nô lệ của ông ta, khoảng thời gian một năm từ lúc xây cất đến lúc sang sửa, tôi đã chịu đựng ông ấy hết 365 ngày, nhất thời mồi lửa bốc xình xịch lên khỏi đỉnh đầu, tôi không chỉ chửi lại, còn đấm ông ta hai phát, cứ thế phất tay áo ra đi, hai năm không bước lại vào Phong Chi Thự lấy một bước.”

“Vậy sao?” Lôi Dung hơi kinh ngạc, “Tôi thấy bây giờ Trần tổng đối đãi với anh đâu có tồi.”

“Đấy là vì chúng tôi cần nhau.” Một tiếng cười hiểm ác đột ngột vọng lại từ sau lưng, ngoảnh đầu lại nhìn, không biết từ khi nào, Trần Nhất Tân đã dẫn theo Hồ Nhạc đến sau lưng mình, “Cô Lôi không hiểu sao, giữa người trưởng thành với nhau, bất luận là đàn ông hay phụ nữ, nếu ở cùng nhau, xé đi lớp giấy đóng gói bên ngoài, thì thực chất đều là để thỏa mãn dục vọng của nhau.”

Lôi Dung nhoẻn cười mà chẳng tỏ ý kiến, “Triết lý của người thành công.”

“Kẻ thất bại nói về tình bạn, người thành công chỉ bàn về lợi ích.” Trần Nhất Tân nhếch cái miệng to ra cười nói, “Buổi chiều hôm nay, cô Lôi e chẳng phải đang xem căn nhà có vấn đề hay không, mà là xem người có vấn đề hay không, nhỉ?”

“Người không có vấn đề thì sẽ không xây nên căn nhà có vấn đề, mà căn nhà không có vấn đề thì cũng sẽ chẳng có người có vấn đề cư ngụ.” Lôi Dung nở một nụ cười nhạt, “Thầy đuổi tà trong lúc tìm kiếm hung linh, cũng đang tìm kiếm người đã tạo ra chúng.”

“Điều này thì tôi chưa từng nghe bao giờ, tôi chỉ biết đại Quách tiên sinh của thành phố này là một người xưa giờ không lo chuyện bao đồng, ngược lại, vị tiểu Quách tiên sinh kia đặc biệt thích lo chuyện bao đồng, kết quả thì cô cũng biết rồi đấy.”

Lôi Dung nhìn đôi mắt hẹp dài ấy của Trần Nhất Tân, bất giác nghĩ đến con cá sấu trong sở thú, đúng vậy, trên gương mặt của con người này vẫn treo nụ cười suốt, nhưng từ trong đôi con ngươi phát xạ ra là tia sáng cực kỳ lạnh lẽo và tàn nhẫn, hơn nữa dường như hắn cũng không hề muốn khỏa lấp thứ tia sáng này thêm chút nào, chỉ có những gã không chút kiêng dè đối với hành vi ác độc của mình đồng thời đắc chí thỏa mãn đối với hành vi ác độc của bản thân, mới dùng ánh mắt đó để thể hiện sự ngông cuồng tự cao tự đại với mọi người.

Thế nhưng, Lôi Dung chẳng hề hãi một tí nào, trái lại còn thấy buồn cười. Là một vị pháp y từng trải, mỗi khi gặp phải hạng người kiểu này, lúc nào cô cũng thích tưởng tượng bọn chúng thành bộ dạng nằm trên bàn giải phẫu, ừm, rất có khả năng, vào khoảnh khắc ngay trước khi chúng chết, trên da mặt với cái miệng nửa há ra, với mí mắt chưa nhắm khép và đồng tử còn chưa dãn lỏng vẫn sẽ còn giữ được đôi phần cuồng vọng tự cao lúc còn sống, tuy vậy thứ cảm giác ấy không khác mảy may với một bãi phân bò đã bị khô, màu sắc vẫn thế, nhưng mùi hôi thối đã không còn. Mỗi một người đều sẽ chết đi, đều có khả năng nằm trên chiếc bàn giải phẫu, đều sẽ rũ bỏ những lớp gói bọc trùng điệp để bộc lộ ra bản chất của sinh vật, mà pháp y thì xưa giờ lại chẳng phải là nghề nghiệp “nhìn khí chất là chủ yếu”.

Kiểu ánh mắt thoáng mang chút giễu nhại ấy của Lôi Dung, khiến Trần Nhất Tân hơi bất ngờ, thấy uy hiếp và hăm dọa đều chẳng mang lại hiệu quả, hắn đổi một bộ mặt khác, “Hà hà, thôi được rồi, đại Quách tiên sinh đến từ Bắc Kinh nhất định sẽ khác với bọn ở địa phương chúng ta đây, cứ thích lo thêm một số chuyện, không sao cả, ăn no bụng trước rồi hẵng nói tiếp, mời vào chỗ.”

⚝ ⚝ ⚝

Hồi chiều Lôi Dung giả vờ lấy danh tính đại Quách tiên sinh, chỉ là để không đến nỗi dấy lên mối nghi ngờ của Trần Nhất Tân trong lúc điều tra xung quanh, dễ bề hành sự, giờ đây ngoài thư phòng và phòng suite ra, những nơi còn lại đều đã điều tra được, nhưng nói kiểu gì thì tối nay cũng phải đến thư phòng và phòng suite xem thử, vì vậy tốt hơn hết là không nên cào rách mặt với hắn, cô mỉm cười gật gù, ngồi xuống, Tommy ngồi xuống bên cạnh cô.

Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ thô, các món ăn đã đặt đầy: gà hầm Hiếu Cảm [54E] , sen ruộng hấp bột, cá mè ớt cay, canh cải bẹ tím hạt dẻ thượng hạng. tỏa ra ngào ngạt mùi thơm nóng hổi... Lúc này, Triệu Long, La Khiêm, Tô Tô và Đồng Lệ cũng lần lượt đến, ngồi xuống xung quanh bàn. Triệu Long vẫn là kiểu ngồi ngay ngắn, chỉ không nhìn Lôi Dung mà thôi; La Khiêm gật đầu khom lưng với từng người, trên mặt vẫn treo nụ cười khó nắm bắt; Tô Tô hê hể ha hả la lớn oang oang rằng cô sắp chết vì đói; Đồng Lệ thì sắc mặt trắng nhợt, ánh mắt có chút thẫn thờ.

Trần Nhất Tân rảo nhìn quanh những người đang ngồi quanh bàn ăn, chau mày lại, “Triệu Lân Chi đi đâu làm gì rồi?”

Lão Ngô quản gia nói, “Ban nãy tôi đi lên gọi cậu ấy xuống ăn cơm, cậu ấy đóng chặt cửa bảo đang nghỉ ngơi, lát sẽ xuống.”

“Nghỉ ngơi, chẳng phải đang lên cơn nghiện chứ gì, thôi vậy, mặc kệ nó đi!” Trần Nhất Tân nói đầy vẻ coi thường, sau đó bảo Hồ Nhạc đang đứng sừng sững bên cạnh ngồi vào chỗ, đích thân ông ta đi vào bếp kéo lão Ngô ra, ấn lão ngồi bên cạnh mình, giơ ly rượu lên nói, “Hôm nay, những bạn bè thân thích của Triệu tổng lúc còn sống coi như đã ngồi lại cùng nhau, phu nhân Triệu vẫn luôn muốn mở một buổi lễ truy điệu ở nơi đây, thật ra người cũng đã mất rồi, truy điệu hay không truy điệu, cũng đều là chuyện của người sống, người chết cũng chẳng biết, cũng sẽ không cảm kích, nhất là tình trạng cuối cùng của Triệu tổng thuở ấy, đối với ông ấy, việc mất đi trái lại là sự giải thoát, vì vậy tôi đề nghị, chúng ta cũng đừng mang vẻ mặt đưa đám mếu máo nữa, phải giơ ly rượu lên thật vui mừng, chạm nhau tiếng kêu vang dội, nguyện chúc Triệu tổng chuyển kiếp đầu thai càng chóng càng tốt, tốt nhất đừng phải chịu thêm cái khổ của nhân gian luân hồi này!”

Lời nói này rõ mồn một là đang trù ẻo Triệu Hồng Pha hóa thành súc sinh vào kiếp sau, nhưng chẳng biết là các vị quan khách không nghe ra được, hay là vờ như nghe không ra, một tràng tiếng chạm ly vang lên trong phòng ăn, chỉ có Đồng Lệ tức đỏ mặt tía tai.

Trần Nhất Tân gắp một miếng chóp măng trộn dầu cay, những người còn lại cũng bắt đầu động đũa theo, Tô Tô mỗi món ăn đều lùa vài miếng rột roạt, sau đó chóp chép miệng nói với vẻ mừng rỡ, “Ngon thật đấy, lão Trần, ông tìm đầu bếp từ đâu đến đấy, tay nghệ tốt quá!”

“Là bà phụ bếp do lão Ngô mời đến.” La Khiêm sốt sắng chen vào.

Trần Nhất Tân nhìn lão Ngô cười hề hề, “Vị quản gia này thật sự là có vàng cũng không đổi được, sao nào, ở lại giúp tôi đi, tôi không để tâm chuyện ông có phải là một tớ hai chủ hay không đâu.”

Lời này thật khó nghe. Lão Ngô từ tốn đứng dậy, “Tôi còn phải trông chuyện dọn món lên nữa, các vị ăn trước đi nhé.” Nói xong lão lại đi khuất vào trong bếp.

Trần Nhất Tân nheo mắt lại, nhìn bóng lưng của quản gia Ngô biến mất nơi trước cửa bếp, sau đó quay đầu qua hỏi Lôi Dung, “Quý cô Lôi, vị học trò nọ của cô đâu, sao không xuống ăn cơm cùng?”

“Chắc có lẽ ông cũng biết rồi, cậu tiểu Hầu ấy không phải là học trò của tôi, mà là cảnh sát do Sở công an tỉnh cử đến để bảo vệ tôi.” Lôi Dung mỉm cười nói, “Lúc nãy giữa cậu ấy và vệ sĩ của ông đã xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ, một cẳng chân đã bị thương do bị đá, nên chỉ còn cách nghỉ ngơi trong phòng mà thôi.”

“Tiểu Hồ, cậu to gan quá nhỉ, còn đả thương cả cảnh sát nữa cơ đấy!” Trần Nhất Tân vờ ra vẻ kinh ngạc, nhướng hàng lông mày thưa thớt, “Cậu không sợ người ta khởi tố cậu tội tấn công cảnh sát à?!”

“Người không biết thì không trách làm gì.” Lôi Dung nói, “Thật ra đều là người trẻ tuổi, đọ hai ba chiêu thì cũng chẳng sao, chỉ có điều tiểu Hầu chạm nhẹ rồi thôi, không ngờ Hồ Nhạc giỡn hớt mà hạ tử thủ, thật ra nếu thật sự đọ sức với nhau hẳn hoi, chỉ sợ rằng bây giờ tiểu Hầu ngồi trên ghế, cũng có thể nốc ao Hồ Nhạc đến mấy lần...”

Không ngoài dự liệu của Lôi Dung, Hồ Nhạc bị chọc tức nói, “Cô Lôi, trong hành lang lúc ấy, gã ấy đã móc cả súng ra đấy, nếu không chưa biết chừng cẳng chân còn lại của nó tôi cũng sẽ cho phế luôn!”

“Súng? Súng gì?!

Đột nhiên một tiếng kêu kinh hãi vọng lại từ ngoài cửa phòng ăn, tất cả mọi người đều nhìn sang hướng giọng nói, chỉ thấy Triệu Lân Chi đang bíu lấy cánh cửa kính nhìn sang bên này, gương mặt gầy đến mức da bọc xương đầy nỗi sợ hãi.

“Lân Chi, qua đây ăn cơm.” Trần Nhất Tân vẫy vẫy tay về phía cậu ta, “Không phải khẩu súng ấy, cháu khỏi cần suy nghĩ nhiều.”

“Có phải đã tìm thấy khẩu súng ấy của bố cháu rồi không? Tìm thấy ở đâu thế?” Triệu Lân Chi tiến một bước vào trong phòng ăn, rồi lại không dám đi thêm về phía trước, trong giọng nói đượm chút mếu máo.

Thình lình Trần Nhất Tân đứng phắt dậy, quát mắng với giọng gay gắt, “Triệu Lân Chi, câm cái mỏ thối của mày lại, cút về phòng đi!”

“Tôi hiểu rồi, khẩu súng ấy ông đã lấy đi, ông muốn dùng nó để bắn chết tôi, ông muốn giết tôi để thủ tiêu!” Triệu Lân Chi dán sát lưng lên cánh cửa kính, cơ thể vặn vẹo trượt xuống như thể một đống bùn lầy, bỗng nhiên, cậu ta gắng gượng đứng dậy, nhấc cánh tay phải lên, chỉ vào Trần Nhất Tân nói, “Là ông đã hại chết bố tôi, ông muốn đổ hết mọi thứ lên đầu tôi, ông không làm được đâu, không làm được đâu!”

Bất thình lình sự việc xảy ra trong nháy mắt! Chỉ thấy một bóng đen “soạt” cái vọt đến trước mặt Triệu Lân Chi, dùng cánh tay to như kềm sắt kẹp lấy cổ của cậu ta, đến nỗi cậu ta lè cái lưỡi đỏ lòm ra, kêu “ặc ặc” không nói thêm được một câu nào...

Lôi Dung còn chưa lên tiếng, bỗng Tô Tô la lên về phía Trần Nhất Tân, “Lão Trần, ông làm gì đấy, còn chê người chết ở Phong Chi Thự chưa đủ nhiều hay sao?”

Có thế Trần Nhất Tân mới bảo Hồ Nhạc, người đang kẹp lấy cổ Triệu Lân Chi, “Được rồi, mang thằng bột ấy lên phòng, lấy nước lạnh giội lên đầu nó, để nó bình tĩnh lại!”

Hồ Nhạc lôi Triệu Lân Chi đi như thể lôi thây chó, trong gian phòng tịch lặng, bầu không khí trong thoáng chốc có đôi chút kỳ lạ, mỗi người đều giữ yên lặng, như thể gặp phải lúc cúp điện. Bên ngoài khung cửa sổ bóng đêm vừa hạ xuống, giữa bầu trời chẳng có một tơ mây đen nào, nhưng lại tràn ngập bầu khí vị mây dày không mưa, ngột ngạt mà sốt ruột. Nơi chân trời ở phía xa, vài tia sáng làm lòng người bất an đang chớp lóe, tựa như có người đang mài dao xoèn xoẹt ở dưới đường chân trời.

Trần Nhất Tân chậm rãi ngồi vào chỗ, vơ miếng khăn giấy, lau mồ hôi từ trán lên cả cái đầu hói, bất chợt “phụt phì” cười phá ra một tiếng, “Hồ Nhạc rất trung thành với tôi, chuyện không thể chịu nổi nhất là thấy tôi phải chịu uất ức... Tôi biết là bấy lâu nay luôn có tin đồn, bảo tôi có liên quan đến cái chết của Triệu tổng, người bên ngoài nói thế nào, tôi không sợ, không để tâm, tâm thái thù giàu mà, tôi hiểu, nhưng hôm Triệu tổng tự sát, chư vị có mặt tại đó ngoài Tô Tô và cô Lôi ra, đã trông thấy rõ ràng, đấy là một căn phòng có cửa và cửa sổ khóa trái, lúc viên cảnh sát họ Bộc dang chân đá một cước tung cửa ra, Triệu tổng đã nằm ra trên sàn rồi, còn chưa bước vào cửa thì tôi đã bị viên cảnh sát họ Bộc nắm lấy cổ áo lôi ra phía sau, làm sao tôi giết Triệu tổng được? Đâu thể dùng Lục Mạch thần kiếm được chứ, dù có dùng cũng phải đục một cái lỗ trên cửa chứ!”

Lời nói đùa này không buồn cười chút nào, vì vậy những người đang ngồi vẫn lặng im như tờ.

“Tô Tô, may cô nhắc nhở, không là căn nhà này thật sự sẽ xảy ra án mạng mới.” Trần Nhất Tân lại chếch đầu qua nói với Lôi Dung, “Cô Lôi, hồi chiều cô đi loanh quanh Phong Chi Thự rất lâu, có phát hiện ra thứ mùi thô bạo gì nơi đây không?”

“Lúc nãy tôi đã chuyện gẫu với Tommy, ngôi biệt thự này khí cát dáng thanh, đoan trang đặc biệt, huyền quan đại khởi, chính nhãn lưu thông, vượng vị không che chắn, tài vị không trở ngại, sân trước trong sáng ít che phủ, sau trạch hợp nghi cây xanh dày. Dòng sông chảy vòng quanh biệt thự, ngay trước cửa chính gặp thắt lưng, cửa sau đối thẳng đường cung thuận, người ta thường bảo Nước chảy chín khúc, nhất tuế cửu vận. Lúc lên núi, tôi thấy ngôi biệt thự này được xây ngay vách dốc trên đỉnh núi, còn lo rằng nó chỉ có khoảng trống trước mặt mà phía sau không có núi tựa, không ứng được thuyết ‘Tọa chắc hướng không, vượng đinh vượng tài’, ai ngờ đi một chốc, phát hiện sân sau có một ngọn giả sơn phủ đầy phong đằng, đây chính là minh sơn’ tối ưu trong phong thủy học, trước thấp sau cao tự hữu đức, vì vậy, ngôi trạch này thực sự là cát trạch mà dẫu nhìn từ góc độ nào cũng là cát thượng thêm cát đấy!”

Những lời nói ra làm Trần Nhất Tân mặt mày hớn hở, nhưng lại khiến Tô Tô sững sờ.

“Thế thì, vì sao nhà tôi lại liên tiếp xảy ra án mạng vậy?” Đồng Lệ bỗng nói.

Chữ “nhà tôi” khiến tất cả mọi người thoáng rùng mình.

Lôi Dung hướng ánh mắt sang Đồng Lệ, từ trong ánh mắt của cô ta, cô nhận thấy được người phụ nữ này cực kỳ yếu đuối, nhạy cảm, mà lại hệt như bệnh nhân nổi mề đay, cào gãi chỗ ngứa bán sống bán chết không tiếc nỗi đau đớn lâm ly đầy máu me, thế là Lôi Dung hạ thấp giọng, cũng buông chậm tốc độ nói, “Vật cực tất phản, ta thường bảo Ngũ nhạc trấn trạch thì tiên trấn chủ, đất đai sạch quá thì chẳng được lúa quý , một ngôi trạch, nếu được ánh ngời cát soi rọi, thì lại có khả năng xuất hiện bóng tối cực lớn trên người của kẻ cần được ánh ngời cát soi rọi nhất, đấy chính là bóng tối dưới đèn mà người ta thường nói, tương ứng với ngôi biệt thự này, điều tôi có thể nghĩ đến chính là căn phòng suite và thư phòng mà Triệu Hồng Pha tiên sinh ở, có lẽ nơi ấy sẽ có câu trả lời thật sự cho câu hỏi vì sao Phong Chi Thự lại bị coi là hung trạch, nhưng đáng tiếc tôi không bước vào được.”

Đồng Lệ đứng phắt dậy, đũa rơi lạch cạch xuống sàn, “Trần tổng, cho cô Lôi xem qua phòng suite và thư phòng một chút.”

Trần Nhất Tân nheo cặp mắt hẹp dài lại, nụ cười gian xảo hiện trên khóe môi, “Phu nhân Triệu, hiện tại đây là nhà tôi, cô Lôi xem hoặc không xem căn phòng nào, là do tôi quyết.”

Đúng lúc này, điện thoại của Lôi Dung vang lên, bất ngờ thay người gọi đến là Đường Tiểu Đường, cô có chút kích động, kể từ sau khi Đường Tiểu Đường giận dỗi bỏ đi ở xưởng giết mổ, Lôi Dung đã gọi mấy cuộc cho cô ấy, nhưng chẳng có ai nghe máy, giờ đây cô ấy chủ động gọi, có lẽ chứng tỏ rằng cô bé ương ngạnh này đã nghĩ thông suốt rồi, cô vội vã bắt máy, chữ “A lô” còn chưa nói ra khỏi miệng, trong ống nghe đã vang lên tiếng cười thoáng đượm vẻ giỡn cợt của một người đàn ông…

« Lùi
Tiến »