Hung Trạch Tập 1

Lượt đọc: 2089 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 8 ⚝

Câu hỏi thứ bảy: Rốt cuộc Triệu Hồng Pha đã nắm giữ được bằng chứng mấu chốt nào gây bất lợi cho Trần Nhất Tân, giờ bằng chứng ấy đang ở đâu?

Ba căn hung trạch, ba lần thử thách...

Tên Tu Thúc ấy có phải bị điên rồi không?!

Lôi Dung nghe máy xong, đúng trận trối hồi lâu ngoài huyền quan, gió đêm thổi phân phất lọn tóc mai bên tại phiền nhiễu khiến luồng suy nghĩ cô hỗn độn rối mù.

Lúc nãy, khi cô nghe thấy giọng nói của Tu Thúc truyền đến trong điện thoại của Đường Tiểu Đường, một trực giác chẳng lành đã thúc cô đi ra khỏi nhà ăn, ra đến huyền quan, nơi này không những yên tĩnh, tầm nhìn còn thoáng đãng, không ai có thể nghe trộm được, tiếp đó, cô liền nghe thấy “trò chơi” hoang đường nhất kể từ lúc sinh ra đến nay.

“Tối nay, tôi sẽ dẫn các công nhân vệ sinh đặc chủng bao gồm cả Đường Tiểu Đường, vệ sinh ba căn hung trạch, mỗi khi vệ sinh căn nào, thì cô đến điều tra căn ấy, sau đó nói cho tôi hay sự thật của vụ án mạng xảy ra trong căn hung trạch đó, nếu cô không tìm ra sự thật trước khi tôi vệ sinh xong căn hung trạch tiếp theo, thì rất xin lỗi, cô sẽ không gặp lại Đường Tiểu Đường nữa...”

Lúc ấy Lôi Dung nóng lòng đến mức hành động trái ngược với bình thường, cô không kiềm được la lên, “Hiện trường phạm tội đã qua vệ sinh, làm sao tôi điều tra được? Tôi có thể tìm được gì? Huống hồ trong khoảng thời gian ngắn như thể, làm sao tôi có thể phá được vụ án mà cảnh sát đã tốn mấy ngày, thậm chí là mấy tháng cũng không phá giải được?”

“Cái này thì, không phải chuyện mà tôi cần phải cân nhắc nữa rồi.” Tu Thúc cười khẩy bảo, “Nhớ lấy, 9 giờ, tôi sẽ gọi điện thoại cho cô, đến lúc ấy nếu cô không thể nói cho tôi hay sự thật vụ án mạng của căn hung trạch đầu tiên, thì cứ chờ nhặt xác Đường Tiểu Đường đi! Còn nữa, đừng bày bất cứ trò gì, đại loại như theo dõi điện thoại gì đấy, vô ích thôi, cũng đừng báo cảnh sát, đây là trò chơi một đối một, nếu phạm luật thì mất vui rồi. Nhớ lấy, dù có chiếc xe cứu hỏa chạy qua gần đấy, mà làm tôi hiểu lầm thành xe cảnh sát, tôi cũng sẽ động thủ với Đường Tiểu Đường ngay lập tức. Vậy nên, nếu bảo mạng sống của cô ta ở trong tay tôi, chẳng thà bảo là bị nắm trong tay cô. Tối nay, đừng đi sai bước nào hết nhé, Lôi đại pháp y.”

Lôi Dung khẽ cắn răng, không sai, tối nay, đùng đi sai một bước nào, không được đi sai một bước nào, cuộc thách đấu đã bắt đầu thì chỉ có thể đánh thẳng chính diện thôi, xưa nay bản thân cô chưa bao giờ là một người phụ nữ mềm yếu, “Nói đi, vị trí của căn hung trạch đầu tiên ở đâu?”

“Vị trí cụ thể của mỗi căn hung trạch, cũng là một phần của cuộc chơi này, cô phải tự tìm kiếm, tôi chỉ có thể bảo với cô, cuộc chơi này đã bắt đầu ngay từ sáng sớm hôm nay rồi, tôi đã để lại ám hiệu thông qua một phương thức đặc biệt, tiếp đến tôi sẽ còn để lại một ám hiệu trong mỗi căn hung trạch đã qua vệ sinh, thể hiện rõ vị trí của căn hung trạch kế tiếp, còn về chuyện xem có hiểu hay không, thì phải coi tài nghệ của cô rồi.”

Nói xong, cuộc gọi bị ngắt.

Lôi Dung lòng rối như tơ vò, suy nghĩ mãi mà vẫn không vạch rõ được dòng suy nghĩ: Vì sao Đường Tiểu Đường lại muốn gia nhập vào tiểu đội công nhân vệ sinh đặc chủng? Vì sao Tu Thúc lại muốn chơi một trò chơi kỳ quặc như thể với mình? Điều quan trọng nhất là, nếu không tìm ra sự thật của vụ án mạng xảy ra trong hung trạch, hắn thật sự sẽ giết hại Đường Tiểu Đường ư?

Bất chợt, cô ngẩng đầu lên, trông thấy một bức tượng đá điêu khắc thiên thần nhỏ màu trắng được treo phía trên cột trụ đứng của huyền quan, không kìm được nở một nụ cười cay đắng, chẳng phải giờ đây cô cũng đang trong một căn hung trạch, khổ sở tìm ra sự thật của hai vụ án mạng sao?

Không còn thời gian để suy nghĩ nhiều nữa, phải mau chóng tìm người giúp đỡ, bản thân cô đang điều tra vụ án ở Phong Chi Thự, cho dù đi khỏi đây, thì điều tra hiện trường cũng không phải là chuyên môn của cô, thế nhưng giờ phút màn đêm vừa buông thế này, biết tìm ai bây giờ!

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Lưu Tiệp, điện thoại đã tắt nguồn, cô lại gọi vào điện thoại của mấy vị lãnh đạo khác của sở tỉnh mà cô quen biết, nhưng hết thảy đều không ai bắt máy, cô mới nhớ ra rằng tối nay tỉnh lỵ phải tổ chức buổi lễ khai mạc cho hội thao toàn quốc, dạng thi đấu cấp quốc gia thế này, tất cả các lãnh đạo chủ chốt và cán bộ phụ trách của bộ phận công an địa phương đăng cai đều phải có mặt, chỉ huy công tác bảo đảm an ninh, liên lạc bằng máy bộ đàm có kênh tần số chuyên dụng của cảnh sát, nhất loạt không được phép sử dụng điện thoại di động...

Cô cảm thấy trên người hơi lạnh, trở vào trong biệt thự, đi lên lầu hai, bước vào phòng mình, mở túi hồ sơ mà Lưu Tiệp đưa cho, định xem thử có phương thức gì để liên lạc với các cảnh sát hoặc lãnh đạo khác hay không, bỗng cô phát hiện ra, trong một lần kẹp của túi hồ sơ có một tờ giấy gấp lại, vừa mở ra xem, là danh sách các chuyên gia khách mời đặc biệt của khóa giảng dạy chuyên nghiệp bắt đầu từ ngày mai, kéo dài trong một tuần của học viện cảnh sát tỉnh, bất ngờ thay cái tên đầu tiên được ghi trên đấy là...

“Lưu Tư Miễu”!

Lôi Dung hoàn toàn không dám tin vào mắt mình, trong lúc mình cần chuyên gia điều tra hiện trường phạm tội nhất, thì bất ngờ chuyên gia điều tra hiện trường phạm tội hàng đầu trong nước sắp sửa đến đây, rất tiếc lại là ngày mai, thế nhưng, cô còn nhớ mang máng rằng ngày trước Lưu Tư Miễu và Lâm Hương Minh từng cùng nhau đến tỉnh lỵ giải quyết vụ án, cũng có nghĩa là, rất có khả năng cô nàng có một mảnh tình si với Lâm Hương Minh ấy sẽ đến tỉnh lỵ từ trước, để tìm kiếm những ký ức từng đi qua cùng với anh chàng.

Thử vận may xem sao.

Cô bấm gọi vào điện thoại của Lưu Tư Miễu....

Nói chuyện xong với Lưu Tư Miễu, trái tim treo lủng lẳng của Lôi Dung vẫn chưa thể đặt xuống được, cô thấu hiểu mối chán ghét và phản cảm của Lưu Tư Miễu dành cho Hô Diên Vân, nhưng nói từ góc độ của lý trí, cô cực kỳ biết rõ, dẫu là nhân viên điều tra hiện trường phạm tội ưu tú đến mấy, tại hiện trường phạm tội đã qua vệ sinh, cũng sẽ rất khó phát hiện ra vật chứng gì có giá trị, mà phương pháp tốt nhất để bù lấp vào khoảng trống giữa biểu tượng và sự thật, chính là suy luận, vì vậy, bất luận thế nào, tối hôm nay cũng không được để cho Lưu Tư Miễu tác chiến lẻ loi, cô nhất định phải trang bị một trợ thủ cho Lưu Tư Miễu, bất kể cô ấy bằng lòng hay không.

Thế là, Lôi Dung lại gọi vào điện thoại của Hô Diên Vân, vừa mới nói qua diễn biến của sự việc, Hô Diên Vân đã nôn nóng, “Sao chị có thể để Lưu Tư Miễu điều tra hiện trường một mình? Lỡ như tên Tu Thúc ấy mai phục sẵn, chính để chờ chị đến nhà, Tư Miễu đi rồi, chẳng phải sẽ thành kẻ thế mạng thay cho chị rồi sao!”

Lôi Dung có chút không vui, nhưng giọng điệu cô vẫn rất ôn hòa, “Chẳng phải tôi thật sự không rời khỏi đây được sao, nếu thật sự đi được thì tôi đã tự m ©We-love-ebook ình đi rồi.”

Đặc trưng điển hình của hạng đồ ngốc chính là không biết mình ngốc. Hô Diên Vân còn chưa ý thức được mình đã nói lỡ lời, “Chị không đi khỏi được cũng đâu cần phải gọi Tư Miễu chứ, Tư Miễu một thân một mình vào chỗ hiểm nguy, lỡ xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm nổi?!”

Lôi Dung khẽ cười khổ sở, “Hô Diên, tôi nhận thấy cậu đối xử với Tư Miễu thật sự tốt quá...”

“Tôi... chẳng qua là tôi sợ sau này gặp Hương Minh, không cách nào ăn nói với cậu ta thôi.” Hô Diên Vân chống chế, “Không nói chuyện này nữa, chị mau chóng tìm ra vị sĩ quan cảnh sát tên Bộc Lượng, nói qua đại thể sự việc với anh ta, đến lúc Tư Miễu tìm được tiểu Quách tiên sinh, xác định chắc chắn căn hung trạch thứ nhất nằm ở đâu, thì có thể nhanh chóng điều tra được khái quát tình tiết vụ án và các dữ liệu liên quan, trong lúc gửi chuyển tiếp cho Tư Miễu thì chị cũng hãy gửi cho tôi một bộ.”

Từ trong ống nghe vọng đến một tràng âm thanh loạt soạt như thể lục lọi đồ, Lôi Dung hơi tò mò, “Hô Diên, cậu làm gì đấy?”

Tuy nhiên điện thoại đã ngắt ngay lập tức.

Lôi Dung không biết làm sao, đành vội vàng gọi điện thoại cho Bộc Lượng, vừa hay Bộc Lượng đang trực ban, anh ta nhận lời hỗ trợ Lôi Dung giải quyết vụ án một cách vui vẻ nhanh chóng “Mọi chuyện đều nghe chị điều phối cả”. Cân nhắc đến chuyện Bộc Lượng với Lưu Tư Miễu không quen biết nhau, tính cách của hai người lại cực kỳ khác biệt, để đề phòng xảy ra vấn đề trong giao tiếp giữa họ, Lôi Dung không xây dựng mối liên hệ trực tiếp giữa họ với nhau, “Chuyện khẩn cấp lúc này, anh hãy lập tức điều tra về gốc rễ của Tu Thúc, địa chỉ cư trú của gia đình hắn, sơ yếu lý lịch cá nhân, tình trạng bạn bè thân thích, tài khoản ngân hàng, có hồ sơ phạm tội gì đấy hay không, tôi cần tất cả! Ngoài ra, phương thức liên lạc của hắn, số điện thoại, tài khoản Wechat, địa chỉ Weibo, địa chỉ email, cũng phải điều tra rõ ràng!”

Lôi Dung thở hắt ra một hơi, chợt nhớ ra mình đã rời khỏi nhà ăn lâu quá, dễ khiến Trần Nhất Tân sinh nghi, vội vàng xuống dưới lầu, vừa mới đến trước cửa nhà ăn, đã nghe thấy vọng ra tiếng nhiếc mắng của Đồng Lệ, “Tên họ Trần kia, rõ ràng là ông biết, thầy phong thủy bảo Hồng Pha phải cách xa khỏi ‘phong một chút, vì thế mới chặt hết toàn bộ cây phong trên núi. Nếu không phải do lúc nãy cô Lôi nói đến, tôi cũng không biết, thì ra đại danh của cây trinh đằng ba mũi là phong đằng, mà dạo ấy thì ngươi nhất quyết sắp đặt phải trồng trinh đằng ba mũi trên giả sơn, ông còn dám bảo là không có tà tâm muốn làm hại Hồng Pha nữa ư? Tôi hỏi thêm, bức tranh treo trong phòng khách kia là thế nào?!”

“Tranh gì? Bức tranh nào?” Trần Nhất Tân còn vờ vịt không biết.

“Chính là bức Ngôi nhà của người chết treo được treo chính giữa phòng khách! Bức đấy do chính tay ông lựa chọn và treo lên, còn bảo là tác phẩm của họa sĩ không nổi tiếng của Âu châu gì nữa, ý tôi và lão Triệu không biết nghệ thuật thì hiếp đáp!” Đồng Lệ tức đến nỗi giọng run lẩy bẩy, “Tôi không biết ông đã bỏ bao nhiêu cơ mưu vào Phong Chi Thự này, nhưng có một điểm có thể chắc chắn, ngay từ khoảnh khắc đổ móng, ông đã trăm phương ngàn kế hạ đủ các loại trấn yểm, không đưa Hồng Pha vào chỗ chết thì quyết không ngơi tay! Cái đồ khốn kiếp mặt người dạ thú!”

Xem ra, lão Ngô đã đem những lời mình nói chiều hôm nay nói cho Đồng Lệ.

Trần Nhất Tân, kẻ đang ngồi chắc nịch trên ghế, đối diện với Đồng Lệ, nhướng lông mày lên thành hình chữ “bát”, tựa hồ cảm thấy đối phương đang biểu diễn vở hài kịch buồn cười, “Phu nhân Triệu, cớ sao phải kể lể tôi thậm tệ như thể, vốn dĩ trên đời này đã không tồn tại đạo đức mẫu mực gì cả, xưa nay tôi cũng không phủ nhận mình là một tên ác ôn, nhưng nếu cô em bảo là tôi đã hại chết Triệu Hồng Pha, thế thì xin mời đưa bằng chứng ra đây, không đưa ra được thì tôi có thể tố cáo cô tội phỉ báng đấy... Ngoài ra, chẳng lẽ cô em cao thượng hơn tôi được ít nhiều chăng? Để vực dậy chút khả năng tình dục ít ỏi ấy, Triệu Hồng Pha đã coi bà vợ là cô em đây hệt như một nữ minh tinh phim AV, có chiêu trò đặc sắc nào đều sử dụng, người ngoài đều tưởng cô em chịu không nổi ông ấy, thế mà theo như tôi biết được, khoảng thời gian từ lúc cô em rời khỏi Phong Chi Thự đến lúc trước khi ông ấy qua đời, ngoài kia cô em đã phong lưu vui vẻ biết bao, phải thế không, giáo sư Triệu?”

Ngay khoảnh khắc Trần Nhất Tân nghiêng đầu về phía Triệu Long với nụ cười hiểm ác, tất cả mọi người trong phòng ăn đều chết sững.

Triệu Long vốn đang nhấp rượu vang như thể là người ngoài cuộc, trong nháy mắt, từ cổ lên đến má, còn đỏ hơn cả rượu trong ly.

Đồng Lệ thét lên một tiếng, ném ly rượu sang phía Trần Nhất Tân, hắn đỡ một phát, ly rượu rơi xuống một bên dưới chân của Tommy, vỡ tan tành!

“Tôi phải giết chết ông!” Đồng Lệ hệt như con sư tử cái bị phát cuồng, vừa gầm gào vừa xông về phía Trần Nhất Tân, bị Tô Tô ôm chặt lấy; Hồ Nhạc quay trở lại sau khi đã thu xếp ổn thỏa Triệu Lân Chi, đứng trước mặt Trần Nhất Tân; Triệu Long chẳng biết đã lủi đi từ khi nào; La Khiêm đứng đấy mà luống cuống không biết làm sao, trên mặt vẫn treo nụ cười như cũ, chỉ có điều cực kỳ gượng gạo; Tommy dùng một miếng khăn giấy lau ống quần đã bị thấm rượu vang; lão Ngô ló nửa người ra từ trong bếp, nhìn màn kịch này trong nhà ăn với vẻ đờ đẫn, sau đó đột ngột ngước mặt lên trần nhà nói lẩm bẩm gì đó...

Tô Tô lôi Đồng Lệ về căn phòng dành cho khách trên tầng hai, dìu cô ta ngồi lên ghế, đóng cửa lại, vừa dỗ dành vừa khuyên giải, Đồng Lệ úp mặt khóc lóc tỉ tê, sau một lúc, cửa mở ra, Lôi Dung bước vào, cô dẩu môi với Tô Tô, ý là bảo cô hãy đi ra, sau khi Tô Tô rời đi, Lôi Dung đóng cửa lại.

Đồng Lệ ngẩng đầu lên, nhìn cô với mắt lệ hoen nhòe, chỉ biết cô ấy là đại Quách tiên sinh đến từ Bắc Kinh, những chuyện khác thì không biết gì cả.

Lôi Dung vừa mới nói chuyện điện thoại qua với Bộc Lượng, Tư Miễu, đã điều tra rõ được căn hung trạch mà Tu Thúc muốn ám chỉ thông qua một chiếc móng tay là căn hộ số 701 đơn nguyên 4, tòa nhà số 1, tiểu khu Tân Thủy Viên, rồi lại gửi khái quát tình tiết vụ án cho Lưu Tư Miễu và Hô Diên Vân, bây giờ điều cần làm chính là chờ đợi. Là một viên pháp y thường xuyên “ra tuyến đầu”, cô biết công tác mà Lưu Tư Miễu sắp phải đối mặt gian truân nhường nào, vì thế, tối nay trong căn Phong Chi Thự này, cô càng không thể cho phép mình xôi hỏng bỏng không.

Vì vậy, Lôi Dung quyết định tìm đến người mà mãi đến lúc này vẫn chưa từng trò chuyện qua là Đồng Lệ, nhất là trong tình trạng mà cô ta vừa mới hứng chịu cơn kích động lớn, phòng tuyến tâm lý sẽ bị công phá rất dễ dàng.

Lôi Dung lôi một chiếc ghế, ngồi xuống đối mặt với Đồng Lệ, nhìn cô ta chăm chăm với thần thái nghiêm túc, Đồng Lệ vừa lau nước mắt vừa nhìn vị ‘đại Quách tiên sinh này với đôi chút kinh hoảng, sự trầm lặng của Lôi Dung như thể một tảng đá đè trên gáy sau cổ, khiến cô ta cảm thấy càng lúc càng nặng nề, ngay lúc cô ta sắp sửa hét lớn lên, Lôi Dung bỗng nhiên cất lời.

“Nếu cô và Triệu Long hợp mưu với nhau để giết chết Triệu Hồng Pha, bây giờ nếu cô thừa nhận, thì tôi còn có thể xem như là cô đầu thú.”

Đồng Lệ sửng sốt, “Chị... chị đang nói bừa gì đấy!”

“Tôi đang cho cô một cơ hội.” Lôi Dung lạnh lùng nói, “Cái hôm Triệu Hồng Pha bị giết hại, cô và Triệu Long đều ở Phong Chi Thự nhỉ, nếu hai người hợp mưu giết hại Triệu Hồng Pha, chẳng phải sẽ rất dễ dàng sao?”

“Cô là ai? Cô lấy gì mà cho tôi cơ hội?!” Chợt Đồng Lệ nổi giận, nhảy phắt khỏi ghế, nhưng lại bị một tấm thẻ sĩ quan cảnh sát trước mặt làm cho chết sững.

Tuy Lôi Dung là người phụ trách của một cơ quan nghiên cứu pháp y độc lập duy nhất trong nước, nhưng do xét đến địa vị học thuật và tính chất công việc của cô, bộ công an đặc biệt chuẩn y cho bảo lưu quân hàm cảnh sát và tư cách trong hàng ngũ, lúc này đây thẻ sĩ quan cảnh sát vừa chìa ra trước mặt Đồng Lệ đã ngay lập tức tạo ra được hiệu quả trấn phục không gì sánh bằng.

“Tôi đến đây là để điều tra vụ án, vì vậy tốt nhất là cô hãy thành thật nói rõ ràng quan hệ giữa cô với Triệu Long, nếu không nói ở đây, đến những nơi khác thì chưa chắc sẽ nói được rõ ràng đâu.” Lôi Dung nói.

Đồng Lệ ngồi sõng soài trên ghế, một cách chầm chậm, hai hàng nước mắt chảy xuống gò má.

Thấy Đồng Lệ không biết danh tính sĩ quan cảnh sát của mình, niềm hoài nghi của Lôi Dung đối với cô ta trái lại còn giảm xuống mạnh mẽ, vì nếu cô ta thật sự hợp mưu với Triệu Long để giết hại Triệu Hồng Pha, thì Triệu Long - người đã biết được danh tính của cô không thể nào không nói sự thật này cho Đồng Lệ, đề phòng Đồng Lệ nói hớ, mà Triệu Long đã không nói, cũng có nghĩa là quan hệ giữa Triệu Long và Đồng Lệ chỉ là sự không đứng đắn trong cuộc sống đời tư, không liên can gì đến cái chết của Triệu Hồng Pha.

“Ban đầu, tôi chỉ là một y tá của bệnh viện nhân dân tỉnh, gặp phải sự gạ gẫm của bệnh nhân lưu manh, là Triệu Hồng Pha đã cứu tôi, tôi cảm tạ lão lắm, lão cầu hôn tôi, tôi chẳng suy xét nhiều đã đồng ý rồi. Ai mà không mong bản thân mình được gả cho một người giàu có chứ? Thế nhưng sau khi cưới tôi mới nhận ra, lão ta là một người đặc biệt ích kỷ, máu lạnh, thích trêu ngươi người khác, thích chơi đùa cả thế giới trong lòng bàn tay, để chiếm đất xây nhà, lão đã cấu kết với Trần Nhất Tân từ lâu, tổ chức nên một băng đảng lưu manh làm cưỡng chế tháo dỡ, khiến rất nhiều người không còn nhà để về, nói ngay tòa Phong Chi Thự trước mắt đây thôi, nguyên nơi này có một viện dưỡng lão, về sau có đến mấy cụ già liên tiếp chết vì bệnh, nhưng cũng chẳng đến nước không thể vận hành tiếp được, Hồng Pha bèn thừa cơ lợi dụng truyền thông xào nấu sự việc này, làm mưa làm gió, viện dưỡng lão đã phải đóng cửa, rất nhiều cụ già không có nhà để về, không biết đã đi về chốn nào, dù gì thì Hồng Pha cũng chẳng thèm quan tâm, lão đặc biệt thích nói một câu Không cho người khác con đường sống, thì bản thân mới có đường sống’... Cuối cùng, lão xây Phong Chi Thự lên, nhưng không ngờ là Trần Nhất Tân cũng không cho lão con đường sống…”

Đồng Lệ nghẹn ngào trong giây lát, rồi nói tiếp, “Triệu Hồng Pha vẫn luôn muốn có một đứa con, nhưng rượu chè ăn chơi thời trẻ đã làm tổn hại đến thân thể lão, thế mà lão cứ khăng khăng trách là tôi vô tích sự, về sau đi bệnh viện kiểm tra, mới phát hiện ra là vấn đề nằm trên chính người lão, kể từ lúc đấy, tính khí lão càng gàn dở hơn, uống thuốc rồi mà sinh hoạt vợ chồng vẫn không ổn, lại còn định giở mấy chiêu trò, tôi thực sự chịu hết nổi nên đã tháo chạy khỏi Phong Chi Thự, nhất thời cùng đường không biết về đâu, Triệu Long là bạn tốt của lão, trước kia thường ghé thăm Phong Chi Thự, quan hệ với tôi cũng không tồi, tôi bèn đến nhờ cậy anh ta, kết quả là chúng tôi đã trở nên thân thiết, nhưng mà chị sĩ quan cảnh sát ơi, chị nhất định phải tin tôi, tôi thật sự không giết hại Hồng Pha đâu, tôi thừa nhận tôi đã làm chuyện có lỗi với lão, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm hại lão...”

Nói đoạn cô ta lại bật khóc. Lôi Dung rút một tờ khăn giấy đưa cho cô ta lau nước mắt, sau đó hỏi, “Về nguyên nhân cái chết của Triệu Hồng Pha, cô nhìn nhận thế nào?”

“Cái hôm lão gặp chuyện, tôi nhận được cuộc gọi của lão, bảo là muốn thương lượng các sự vụ liên quan đến ly hôn và phân chia tài sản, đến lúc tôi tới nơi, nhận thấy phòng khách sáng choang không một bóng người, vài âm thanh đáng sợ vọng từ trên lầu xuống, giống như là có ai đang đánh nhau, tôi hơi sợ, bèn lui ra ngoài, định vòng ra sân sau xem thử động tĩnh, vừa đến dưới chân cửa sổ phía nam, thì phát hiện ra có một cái bóng vụt qua chỗ ngọn giả sơn, ngay lúc tôi tiến mấy bước lên phía trước định nhìn cho rõ, thì đèn trên thư phòng tầng ba bỗng sáng lên, hắt xuống một ánh sáng dài dằng dặc trên mặt đất, bao phủ ngay lên người tôi, tôi sững ra, trông thấy vị sĩ quan cảnh sát họ Bộc ấy xuất hiện ở cửa sổ, nhìn găm vào tôi với vẻ dữ dằn, làm tôi sợ đến tê cứng...”

Lôi Dung khẽ suy nghĩ rồi hỏi, “Tôi tò mò quá, nếu cô với Triệu Hồng Pha đã sống cùng nhau, vì sao từ sau khi ông ấy dọn vào ở trong Phong Chi Thự thì đã xuất hiện một số triệu chứng không bình thường, nhưng cô thì lại chẳng hề có...”

Đồng Lệ cười cay đắng, “Thực ra kể từ sau khi đến Phong Chi Thự, tôi và Hồng Pha chưa bao giờ nằm trên cùng một chiếc giường.”

Lôi Dung để lộ ra một biểu cảm kinh ngạc.

“Mỗi lần... làm xong chuyện đó, lão đều bảo tôi về ngủ tại phòng của tôi ở tầng hai, lão thích ở một mình trong thư phòng và phòng suite, về sau càng lúc lão càng trở nên loạn thần kinh, không thích ngủ giường, cứ thích nằm trên sàn nhà, hướng mặt vào bức tường trống không chẳng có ma nào, lẩm bẩm một mình; nửa đêm nửa hôm mặc áo ngủ, đi vòng vòng khắp trong lẫn ngoài căn biệt thự này, cầm chiếc xẻng công binh đào xới bừa cả lên, bị ai đó bắt gặp, thì bảo là nơi này nơi kia có ma quỷ gì gì đấy... làm tôi sợ đến mức càng chẳng dám lại gần lão hơn nữa.”

Ánh sáng của ngọn đèn chạm sàn, biến căn phòng thành một tấm tranh cắt giấy, những nơi tàn dư, những nơi sáng sủa chỉ còn sót lại một mảnh rất nhỏ, nhưng đa số các nơi lại là tối ám, là trống rỗng, nhưng cảm giác trong lòng người thì trái ngược hẳn, chỗ có ánh sáng thì tỏ ra trống rỗng, mà chỗ tối ám thì dù là một khối đen kịt hay là lờ mờ hư ảo, cũng trái lại có thứ gì đó hình dạng kỳ quái đang mai phục ẩn nấp, tựa hồ một người giấu cả răng độc và vuốt nhọn dưới lớp áo choàng màu đen.

Lôi Dung nói với Đồng Lệ, “Tôi muốn hỏi cô một câu, cô nhất định phải trả lời thành thực.”

Có lẽ do cô nhả chữ tròn rõ quá đỗi, hoặc do tiếng nói nặng nề quá đỗi, Đồng Lệ bất giác ngồi ngay ngắn người lại.

“Khoảng thời gian cô cư ngụ ở Phong Chi Thự, có phát hiện ra hiện tượng hoặc vật thể siêu nhiên gì, hoặc nói cho chính xác hơn, có vật thể ngờ là yêu ma hoặc quỷ quái không?”

“Ngôi biệt thự này được xây dựng trên một hòn đảo nhỏ bốn bề là nước, đến ban đêm, hơi nước mịt mù, cây cỏ hoa lá cũng đều biến thành những chiếc bóng đen xiêu vẹo, quả thực đáng sợ lắm, thế nhưng nếu muốn nói những vật thể dạng như yêu ma quỷ quái gì đấy, thì thật sự tôi chưa bao giờ gặp, chị biết tôi làm y tá mà, sinh lão bệnh tử trong bệnh viện đã gặp nhiều rồi, không tin vào những thứ bàng môn tà đạo.” Đồng Lệ khẽ lắc đầu nhưng lại có chút ngần ngừ, “Thế nhưng, biểu hiện như bị trúng tà ấy của Hồng Pha, cũng thật sự làm tôi nghi hoặc không sao hiểu nổi, Triệu Long từng nghi ngờ là vật liệu xây dựng hoặc chất lượng nước có vấn đề, một hôm nọ vào ban ngày, thừa lúc Hồng Pha không ở nhà, tôi đã lén mời người đến nhà làm kiểm định, đặc biệt là phòng suite và thư phòng, từ mặt tường đến sàn nhà, từ đồ gia dụng đến vật liệu bằng đá, từ bồn tắm đến chất lượng nước, đều đã kiểm định hết, trừ chuyện vật chất mang tính phóng xạ và khí ra-đon trong các vật liệu đá quý giá vẫn chưa bốc tỏa hết, thì không phát hiện ra các vấn đề nào khác trong an toàn môi trường.”

Lôi Dung khẽ gật đầu chậm rãi, chợt nhớ ra điều gì, “Nhân viên kiểm định an toàn môi trường mà cô mời đến, là Triệu Long hay là bạn của anh ta?”

Nếu là Triệu Long, thì có khả năng cấu kết đồng lõa với Đồng Lệ hoặc bị Trần Nhất Tân mua chuộc, để làm giả từ bên trong.

Tuy nhiên Đồng Lệ khẽ lắc đầu, “Công ty môi trường mà tôi mời là một công ty khác, không dính dáng gì đến Triệu Long.”

Xem ra người phụ nữ hơi không kiềm chế được cảm xúc và thần kinh này, chẳng phải là một ả ngốc.

Lôi Dung lại hỏi qua về tình hình của Triệu Lân Chi, Đồng Lệ vô cùng khinh rẻ đứa con nuôi trên danh nghĩa, cho rằng cậu ta là một thằng ngốc vô dụng, sau khi bị Triệu Hồng Pha phát hiện ra là hút ma túy, phải chịu hình phạt bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng từ sau khi Triệu Hồng Pha từ bệnh viện tâm thần trở về, thần kinh ông ấy suy sụp cực độ, lúc này Triệu Lân Chi trở về nhà, trái lại còn làm Triệu Hồng Pha vui mừng và tin tưởng vô cùng.

“Trong bữa tiệc tối hôm nay, Triệu Lân Chi thể hiện ra phản ứng mãnh liệt đối với chữ ‘súng, hơn nữa còn nhắc đến chuyện Triệu Hồng Pha có một khẩu súng ngắn, chuyện này là thế nào?” Lôi Dung hỏi.

“Quả thực Hồng Pha có một khẩu súng lục, dùng để phòng thân, cất trong ngăn tủ trong thư phòng lão, nhưng sau khi lão xảy ra chuyện, lúc cảnh sát lục soát trong thư phòng, thì không phát hiện ra khẩu súng ngắn ấy, nó cứ thế mà biến mất tăm.” Đồng Lệ nói, “Tôi cũng không biết vì sao Triệu Lân Chi lại đặc biệt nhạy cảm với khẩu súng ấy, thế nhưng sau khi Hồng Pha chết, quan hệ giữa cậu ta với Trần Nhất Tân rất kỳ quặc, lúc thì thân thiết gắn bó, lúc thì cãi vã ầm ĩ. Lẽ ra, tôi chẳng muốn bán Phong Chi Thự với mức giá thấp như thể, nhưng căn cứ theo di chúc mà Hồng Pha đã lập ra lúc còn sống, tôi và Triệu Lân Chi lần lượt sở hữu 50% quyền tài sản đối với ngôi biệt thự này, Triệu Lân Chi đã mau mắn đồng ý với cái giá thấp mà Trần Nhất Tân đưa ra, thì tôi cũng chỉ đành đồng ý thôi...”

Lôi Dung nói, “Từ những lời mà Triệu Lân Chi la lên về phía Trần Nhất Tân trong phòng ăn, không khó để nghe ra, dường như hai người họ đã hợp mưu hại chết Triệu Hồng Pha, nhưng Trần Nhất Tân lại muốn đổ vấy mọi chuyện lên người Triệu Lân Chi, cô thấy sao về điều này?

“Có một chuyện có lẽ chị không nắm rõ.” Đồng Lệ nói, “Sau khi Hồng Pha mất, Triệu Lân Chi thường xuyên nói năng bậy bạ, cứ như là bị ma ám, thêm nữa ai cũng biết là cậu ta là nghiện công tử, cơ bản là chẳng ai xem lời nói của cậu ta ra gì cả. Tuy tôi từng nghi ngờ là Hồng Pha bị mưu sát, nhưng căn thư phòng mà có cửa lẫn cửa sổ đều khóa trái ấy, thực sự khiến tôi không thể làm gì hơn. Lúc nãy tôi mắng Trần Nhất Tân, tôi không hối hận, sự thật đã chứng minh rằng hắn chính là một tên tiểu nhân bị ổi vong ơn bội nghĩa, nhưng nếu chị muốn tôi đưa ra bằng chứng hắn đã giết chết Hồng Pha, thì tôi tìm không ra...”

“Chứng cứ thì chắc chắn là có, chỉ xem cô có tìm ra hay không thôi, nếu giá tiền đưa ra đủ cao, thì có lẽ viên thám tử tư ấy sẽ bán bằng chứng mang tính mấu chốt cho cô thôi.”

“Đây không phải vấn đề giá tiền cao hay thấp, ngay từ lúc bắt đầu tôi đã từng nghĩ, dù bên kia ra giá bao nhiêu, tôi cũng lập tức mua lại, tuyệt không trả giá.” Bất chợt, Đồng Lệ há hốc miệng, “Trời ơi... làm sao chị lại biết chuyện này?”

Lôi Dung nở một nụ cười kín đáo, bộ dạng cứ như kiểu “Cô chơi một ván cờ lớn cỡ nào thì chính phủ cũng biết”.

Đồng Lệ thở dài một hơi, “Hôm qua tôi vội sang đấy, mà cũng chẳng biết là tên thám tử tư ấy đã tự chạy mất, hay bị ai đó bắt cóc rồi, chung quy là người đi mất còn nhà thì trống, chẳng lấy được gì.”

“Làm sao Ngô quản gia biết được sự tồn tại của bằng chứng này?”

“Hồi Triệu Hồng Pha còn sống, lão từng tìm thám tử tư để điều tra Trần Nhất Tân, nhưng lão chưa bao giờ kể chuyện này với bất kỳ ai, chỉ từng nhắc qua một câu với lão Ngô, bảo là ‘Trần Nhất Tân đang tạo dựng hung trạch, tôi tìm người điều tra, có lẽ sắp có kết quả rồi, cái hôm mà Hồng Pha triệu hết mọi người đến Phong Chi Thự, cả tôi và lão Ngô đều cho rằng, nhất định là lão đã nắm được bằng chứng đanh thép, định vạch trần âm mưu của Trần Nhất Tân ngay trước mặt mọi người, ai ngờ trái lại lão còn bị giết hại... Lão Ngô trung thành với Hồng Pha, lão quyết tâm ‘đọ sống mái’ đến cùng với Trần Nhất Tân, lão cho rằng nếu chứng cứ ấy đã không thể được tìm thấy trong nhà, mà cũng chẳng rơi vào trong tay Trần Nhất Tân, thế thì cách tốt nhất chính là trực tiếp tìm tên thám tử tư ấy để dò hỏi cho rõ ràng”

“Khoan đã, làm sao mà lão Ngô biết được món chứng cứ ấy đã không rơi vào tay Trần Nhất Tân?”

“Trần Nhất Tân từng tìm lão để hỏi bóng gió là món chứng cứ ấy đã đi về đâu, lão Ngô vờ ra vẻ hoàn toàn chẳng biết có chuyện như thể, nhưng lại âm thầm tiến hành điều tra, cuối cùng cũng tìm ra được tên thám tử tư ấy, gọi điện thoại liên hệ gã ấy để giao dịch, nào giờ hôm qua lúc tôi đến đấy, thì chẳng lấy được gì... nhưng mà, thực ra thì dù có lấy được cũng vô dụng thôi.”

“Vì sao? Chẳng lẽ cảnh sát sẽ mặc kệ không màng đến chứng cứ phạm tội của Trần Nhất Tân ư?”

“Một món bằng chứng, nằm trong tay ai, được tố giác bởi ai, thì trọng lượng của nó sẽ khác biệt rất lớn. Nếu Hồng Pha còn sống, tố giác lên đấy, lão dù có lớn bé kiểu gì thì cũng là doanh nhân trong giới thương nhân, cảnh sát sẽ không dám chậm trễ, nhưng bây giờ lão chết rồi, thương nhân bất động sản lớn nhất tỉnh lỵ là Trần Nhất Tân, mà tên này thì bấy lâu nay luôn quảng giao với nhiều mối quen biết trong giới quan chức, dẫu không thể vùi dập sự việc một cách triệt để thì cũng chẳng đến nỗi khiến cho mình lâm vào bước đường thân bại danh liệt đâu.”

Lôi Dung nói với vẻ nghiêm nghị, “Mấy năm nay cấp trên chú trọng mạnh mẽ việc xây dựng liêm chính, tôi tin rằng nếu tố giác bằng chứng này lên đấy, sẽ không có kiểu kết cục mà cô nói đâu.”

Đồng Lệ cười khổ sở bảo, “Có khả năng đây chính là nguyên nhân làm Trần Nhất Tân nôn nóng muốn nắm chắc bằng chứng ấy về tay nhỉ, dù gì hắn cũng thủ đoạn độc ác, không thể chấp nhận sự tồn tại của bất kỳ sự vật gì khả dĩ uy hiếp được hắn...”

« Lùi
Tiến »