Hung Trạch Tập 1

Lượt đọc: 2091 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 9 ⚝

Lúc đi ra từ phòng của Đồng Lệ, động tác kéo cửa ra của Lôi Dung hơi mạnh, làm Tô Tô đứng trước cửa giật bắn.

Lôi Dung hơi kinh ngạc, “Sao em lại ở đây?”

“Em thấy tình trạng thần kinh của Đồng Lệ không được ổn định lắm, sợ cô ấy thượng cẳng chân hạ cẳng tay với chị, cho nên mới thủ trước cửa, ngộ nhỡ nghe thấy động tĩnh gì thì mau chóng xông vào trong.” Tô Tô cười nói.

Lôi Dung nhoẻn cười.

“Nói thật, lúc nãy trên bàn ăn, những lời mà chị bình luận về phong thủy của Phong Chi Thự thật sự đã gây sốc cho em đấy.” Tô Tô nói vẻ thật lòng, “Trong khoảnh khắc ấy em còn tưởng chị từng làm qua đại Quách tiên sinh thật nữa cơ!”

“Mấy chuyện văn hóa truyền thống đều có liên quan với nhau cả, mấy thứ dạng như âm dương ngũ hành, bát tự mệnh lý, biết được chút chút thì đã có thể trích dẫn qua lại được rồi.” Lôi Dung không muốn kể lể với Tô Tô về quá khứ của mình.

Tô Tô làm như hiểu mà không hiểu mấy, “Được thôi... chị điều tra thế nào rồi?”

“Tạm thời chưa phát hiện ra điều gì.”

“Thế phải làm sao? Không thì chờ đến khi đêm khuya thanh vắng, hai chúng ta cùng lên lầu ba xem thử?”

Lôi Dung khẽ lắc đầu, “Tối nay em ở trong phòng này trông chừng Đồng Lệ, chị sợ cô ấy nghĩ quẩn, làm điều gì dại dột.”

“Không thành vấn đề!” Tô Tô làm cử chỉ tay OK, “Bảo đảm không rời nửa bước!” Nói xong cô đẩy cửa ra đi khuất vào trong. Lôi Dung về đến phòng mình, ngồi trước bàn đọc sách, bật đèn bàn lên, nhìn trân trối vào đốm tròn màu trắng được hắt lên trên mặt bàn... Câu đố nhiều đến thế, câu hỏi khó đến như thể, mà lời giải thì vẫn không sao nắm bắt được. Đương lúc hoang mang, bỗng điện thoại reo vang, làm cô giật mình, tưởng là Tu Thúc gọi đến, sau khi bắt máy, tiếng nói vọng đến là cái giọng lớn oang oang ấy của Bộc Lượng, “Chủ nhiệm Lôi, tình hình cô bên đấy sao rồi?”

Để tiện cho công việc, Lôi Dung đã nói cho Bộc Lượng hay về sự tình chính cô đang ở Phong Chi Thự và Lưu Tư Miễu đã thay thế mình đi điều tra hung trạch, vì vậy nhất thời cô không biết “tình hình bên đấy” mà anh ta hỏi là chỉ bên nào, nên chỉ đành nói, “Bên sĩ quan Lưu thì vẫn đang điều tra, bên tôi đây thì vẫn chưa có đầu mối nào, muốn sang thư phòng của Triệu Hồng Pha để xem thử, nhưng lại sợ bị tên vệ sĩ Hồ Nhạc ấy cản lại lần nữa.”

Bộc Lượng giận dữ nói, “Cái tên Hồ Nhạc ấy, lần trước đánh nhau với tôi, tôi còn chưa tìm hắn để tính sổ! Có cần tôi sang Phong Chi Thự một chuyến, còng cái tên khốn nạn ấy về không?”

“Hiện tại còng Hồ Nhạc chẳng có nghĩa lý gì. Anh cứ ở yên trong đồn cảnh sát, nhất thiết đừng hành động bừa, vì bất cứ ám hiệu gì mà Tu Thúc để lại, cũng cần có Từ Nhiễm giải mã, rồi lại đến anh tìm kiếm kho dữ liệu, xác định vị trí cuối cùng của hung trạch, huống chi chính vì hiện nay anh đảm nhiệm chức trưởng đồn cảnh sát Phong Thụ Lĩnh, vì vậy ngoài bản khái quát tình tiết vụ án ra, còn có thể cung cấp nhiều tài liệu và hình ảnh của vụ án mạng ở tiểu khu Tân Thủy Viên hơn nữa, tôi tin rằng buổi tối hôm nay, ba ngôi hung trạch mà Tu Thúc lựa chọn không thể cách nhau quá xa, chưa biết chừng căn hung trạch thứ hai cũng vẫn xảy ra trong khu vực do anh phụ trách, anh ở lại, thì xem như chúng tôi đã có một viên thuốc an thần.”

Chắc có lẽ đã được Lôi Dung mang lại cảm giác hiện hữu, Bộc Lượng có chút ngời ngời đắc chí, “Được thôi, dù gì thì dạo gần đây, khu vực Phong Thụ Lĩnh này xảy ra không ít vụ án mạng. Nói ngay tiểu khu Tân Thủy Viên, chết tận mấy người, điều tra kiểu gì cũng không phá nổi vụ án, làm rộ lên đủ các loại tin đồn, ai cũng bảo tiểu khu này đã được xây trên một khu đất nghĩa địa lớn, động chạm đến oán khí của hung linh... Rất nhiều hộ dân cư đều sợ đến mức chuyển nhà đi, hừ, mới nửa năm trước bọn họ còn đoàn kết cùng nhau làm hộ đóng đinh ở lỳ nữa cơ...”

Lôi Dung ngắt lời, “Tôi nhờ anh điều tra tình trạng cá nhân của Tu Thúc, kết quả ra sao?”

Bộc Lượng thật thà thừa nhận rằng kết quả điều tra không được tốt. Bấy lâu nay danh tính Tu Thúc luôn bí ẩn, ngay cả Tù Tam Ảo, người được coi là quen thân với ông ta đến thế, mà cũng không biết họ tên thực sự của Tu Thúc, tài khoản ngân hàng, hồ sơ phạm tội gì đó thì miễn bàn rồi. Về phương thức liên lạc, người này có rất nhiều số điện thoại di động, sử dụng khi liên hệ với những người khác nhau, số điện thoại dùng khi dọn dẹp hung trạch chỉ là một trong số đó mà thôi. Hơn nữa dường như ông ta đã mua rất nhiều “số ma”, có tra cũng tra không ra, dùng qua rồi là vứt đi. Còn về Weibo, WeChat, hay email, toàn bộ đều không có.

Chẳng lẽ cái tên này nhảy ra từ kẽ đá nứt à?!

Lôi Dung thoáng xem đồng hồ, “Bộc Lượng, anh ngắt máy trước đi, tôi phải chờ cuộc điện thoại của Tư Miễu, sắp sửa đến 9 giờ rồi.”

Không ngoài dự đoán, cuộc gọi vừa mới ngắt, Lưu Tư Miễu đã gọi sang.

Phân tích của Lưu Tư Miễu đối với tình tiết vụ án làm Lôi Dung kinh ngạc muôn phần, dĩ nhiên điều khiến cô kinh ngạc không phải là bản thân vụ án, những vụ án tàn bạo hơn cả thế và hung thủ kỳ dị hơn cả thế, điều khiến cô kinh ngạc là trong khoảng thời gian ngắn như thể, trong một căn hiện trường phạm tội đã qua dọn sạch, mà không ngờ Lưu Tư Miễu lại thực sự có thể tìm ra sự thật, “Tư Miễu, Tư Miễu, xuất sắc quá, xuất sắc quá đi mất! Mỗi một mắt xích logic đều chặt chẽ, không gì bắt bẻ nổi!”

So ra thì, chính mình đến Phong Chi Thự hơn nửa ngày trời nay, mà ngờ đâu chẳng gặt hái được gì.

Một cảm giác chua chát trước giờ chưa từng có, chợt toát lên từ đáy lòng Lôi Dung.

Rất nhanh sau đó, Tu Thúc gọi điện đến, để tránh bị theo dõi, số điện thoại ông ta sử dụng lại là một số mới, sau một thôi mồm dao lưỡi kiếm, cuối cùng Tu Thúc cũng đồng ý nhượng bộ trong quy định trò chơi, đồng thời đưa ra ám hiệu cho vị trí thứ hai.

Sau khi nói lại cho Lưu Tư Miễu về vị trí này, Lôi Dung ngồi trước bàn đọc sách, trải bản vẽ mặt phẳng của Phong Chi Thự mà Lưu Tiệp đưa cho ra trước mặt, vừa xem xét đối chiếu, vừa ghi nguệch ngoạc các nghi vấn sâu trong lòng ra trang giấy trắng.

Tổng cộng có bảy câu hỏi, như thể “Bảy câu chuyện dài kỳ quái không tưởng tượng nổi” thường xuyên xuất hiện trong các phim anime Nhật Bản.

Câu trả lời nằm ở đâu? Lần lượt các câu trả lời lại là gì? Rất nhanh sau đó, Lưu Tư Miễu đã gọi điện đến.

“Lôi Dung, dựa trên ám hiệu mà Tu Thúc để lại, Từ Nhiễm đã phân tích ra được rồi, hiện trường phạm tội mà tiếp đến Tu Thúc phải dọn dẹp có lẽ từng xảy ra một vụ án thế này, người đàn ông đơn thân treo cổ tự vẫn, có khả năng là chết do làm ngạt thở. Chị tra tìm ngay nhé!”

Lôi Dung lập tức gọi vào điện thoại của Bộc Lượng, Bộc Lượng vừa nghe máy đã nói oang oang. “Vụ án này tôi có biết, người chết chính là người cầm đầu của bọn người mà lúc nãy tôi kể với cô đấy.”

Nghe cái kiểu nói chuyện nửa vời của anh ta, Lôi Dung chau mày lại, “Bọn người nào? Cầm đầu gì? Anh nói rõ ràng một chút.”

“Lúc nãy không phải tôi đã nói qua với cô rồi sao? Tiểu khu Tân Thủy Viên được chia làm hai phần, phần phía nam là nhà tiện dụng kinh tế, khu phía bắc là nhà thương mại, bắt đầu từ năm ngoái đã phong phanh tin đồn một bộ phận nhà tiện dụng kinh tế sẽ phải dỡ bỏ, xây nhà lầu mới, trả tiền đền bù cho các hộ cư dân ban đầu, nhưng vì tiền đền bù ít quá, các cư dân không chịu nữa, ra ngồi tĩnh tọa trước cửa tòa nhà ủy ban thành phố rồi phản ánh gì đấy, làm căng dữ dội, người dẫn đầu là một gã đơn thân tên là Nghê Binh, vì khá là trượng nghĩa và hiền hậu, nên được sự ủng hộ của các cư dân, một hôm của vài tháng trước, gã đột ngột treo cổ tự sát, nhìn từ hiện trường thì, trong lúc nhìn vào gương, gã đã dùng dây thừng siết lấy cổ để tìm cảm giác khoái lạc, kết quả thì... dù sao thì chuyện này vừa rộ ra, các cư dân đều cảm thấy mặt mũi không bỏ đâu cho hết, suy cho cùng thì cái chết chịu không thấu của một ‘thủ lĩnh như thể, thật sự chẳng phải là chuyện vẻ vang gì, rất nhiều người bèn đã bằng lòng di dời.”

“Nói như vậy, địa điểm xảy ra của vụ án này cũng ở tại Tân Thủy Viên?”

“Phải đấy, cô đừng nôn nóng, tôi kiểm tra lại cho cô.” Từ trong điện thoại, một tràng tiếng lích kích phát ra do nhấn chuột truyền sang, sau đó là giọng nói, “Tra ra rõ ràng rồi, địa chỉ của hung trạch là phòng 1202, đơn nguyên 2, tòa nhà số 3 tiểu khu Tân Thủy Viên. Tôi sẽ gửi bản khái quát tình tiết vụ án cho cô nhanh hết sức có thể, sau đó để tôi tìm hình ảnh và tài liệu của vụ án này, rồi gửi cho cô luôn.”

Lôi Dung lại vội vàng gọi điện thoại cho Lưu Tư Miễu, nói cho cô ấy hay căn hung trạch cần điều tra thứ hai.

“Sao lại là Tân Thủy Viên nữa?” Lưu Tư Miễu nói, “Giả sử nếu ba căn hung trạch mà Tu Thúc lựa chọn đều nằm tại Tân Thủy Viên, chúng ta chỉ cần điều tra toàn bộ những vụ án từng xảy ra trong Tân Thủy Viên, mỗi một căn hộ sắp đặt cho một cảnh sát, chẳng phải là sẽ có thể há miệng chờ sung rồi sao?”

“Trước tiên, chị không biết Tu Thúc sẽ chỉ căn hung trạch thứ ba về nơi nào, ngộ nhỡ chỉ sang Phong Chi Thự cũng chưa biết chừng, thứ hai, chị đã nói chuyện điện thoại với Bộc Lượng rồi, ngay cả những dân cảnh ở đồn cảnh sát của anh ta phần lớn cũng bị điều đi làm công tác bảo vệ an ninh ở hội thao toàn quốc rồi, chỉ còn lắt nhắt vài ba người, đến tiểu khu Tân Thủy Viên rồi cũng chưa chắc làm được trò trống gì, hơn nữa một kẻ tinh nhạy như Tu Thúc, thì làm sao lại chẳng thể nghĩ tới chuyện đề phòng chiêu trò này?”

“Được rồi, em sẽ sang đấy triển khai điều tra, cái tên đấy có nói thời gian hết hạn không? Để em còn nắm chắc dự liệu trong lòng”

“Hắn bảo là 10 giờ rưỡi.”

“Chết tiệt!” Lưu Tư Miễu không kiềm nổi một câu mắng, “Chỉ còn một tiếng đồng hồ thôi!”

Bảng hiển thị “Kết thúc cuộc gọi” lóe lên một cái, liền sau đó ánh sáng nền cũng tắt ngấm, màn hình điện thoại màu đen chiếu rọi ra chiếc bóng cửa chính mình, chỉ là một khối đen kịt, nhìn không thấy rõ mặt mày, tựa hồ một khuôn mặt lồi ra khỏi mặt tường loang lổ...

Cô độc mà mơ hồ.

Trái tim Lôi Dung, bất chợt bị nỗi đau đớn cô độc mà mơ hồ chiếm trọn lấy, không biết vì sao, cô cảm thấy bản thân mình không phải đang ở trong căn biệt thự trên hòn đảo nhỏ giữa lòng sông, mà là đang ngồi trên một mảnh đò trôi nổi giữa bể hư vô màu đen, không nơi gửi thác, không chốn nương tựa, không neo để hạ, không cáp để buộc. Chuyện quá vãng hệt như cái xác trôi nổi đồng hành song song với mảnh đò của số phận, thứ trôi lên đằng trước thì sẽ trở thành tương lai. Giả dụ mỗi thời đại đều sáng tạo ra những cái chết bất bình thường với nét đặc sắc của riêng nó, vậy thì há chẳng phải rằng, theo dòng trôi chảy của thời gian, chung quy mỗi một gian phòng khách đã bạc màu cũng sẽ biến thành căn hung trạch....

Tay cô thoắt run.

Điện thoại rơi xuống sàn, do có thảm trải sàn, nên không gây tiếng động.

Lôi Dung nhìn trân trân vào điện thoại. Những suy nghĩ chủ quan hoặc ảo giác đáng sợ vừa nãy, tựa hồ đã sinh ra từ trong đấy... Dù có đối diện với thi thể trên bàn giải phẫu, cô cũng chưa từng sợ hãi, cớ sao lại sợ hãi một chiếc điện thoại chứ? Cô cảm thấy hoang đường tột độ, thế là cô khom lưng xuống nhặt điện thoại lên, bước nhanh ra khỏi phòng, gõ khẽ lên cánh của căn phòng mà Hầu Kế Phong đang ở, không ai đáp lại.

Có thể nhìn thấy từ bên dưới khe cửa, trong căn phòng tối đen như mực.

Cái cậu chàng ấy, cẳng chân đã bị đá sưng lên rồi, sao không ở yên trong phòng, mà đi đâu rồi?

Hay là... cậu ta không khỏe, nên đã ngủ sớm?

Nếu vậy, tối nay mình chỉ đành lên thư phòng trên tầng ba mà xem xét một mình thôi ư?

Mới chỉ nghĩ đến đây thôi, cả một lớp da gà đã sởn hết lên khắp người cô.

Trong hành lang màu đen yên tịch như chết.

Lôi Dung quay người trở về phòng, mới vừa khóa trái cửa phòng, quay đầu lại, đột nhiên trông thấy một người đang ngồi trước bàn đọc sách!

Giật bắn cả người.

“Là tôi, là tôi đây!” La Khiêm cười hề hề đứng dậy, thân người khom gù lại như con tôm khô.

“Anh đã vào đây bằng cách nào?” Lôi Dung hơi nổi giận.

“Tôi đến là để tìm chị đấy, thấy chị đứng ở trước của căn phòng kế bên, tôi sợ đang tối om tối mò mà chào hỏi chị đột ngột sẽ làm chị giật mình, bèn lặng lẽ đi ngang qua sau lưng chị, vào phòng để chờ chị.”

Lôi Dung nhìn gương mặt lúc nào cũng cười hề hề của gã, nói vẻ lạnh lùng, “Anh tìm tôi có chuyện gì?”

“Báo cáo chút tình hình với chị.” La Khiêm nói, “Lúc nãy sau khi tàn tiệc tối, tôi ra vườn hoa tản bộ, phát hiện thấy Trần Nhất Tân và Hồ Nhạc đang bàn bạc gì đấy sau lưng ngọn giả sơn, tôi nghĩ tôi là tai mắt của chị, bèn nhón mũi chân đi sang bên đấy để nghe lén, chỉ nghe Hồ Nhạc bảo, “Tôi làm được rồi, nhưng họ sẩy tay mất rồi, làm sao bây giờ?” Trần Nhất Tân nói, ‘Chẳng sao, cứ trông vào Tu Thúc. Hồ Nhạc nói, “Tôi đã rửa mặt ổn thỏa cho Triệu Lân Chi rồi, có lẽ nó đã biết phải ngậm miệng lại mới giữ được mạng. Trần Nhất Tân nói, “Tốt lắm. Hồ Nhạc lại nói, Còn người kia thì, đã biết được quá nhiều, nếu không giải quyết dứt điểm, thì thật sự sẽ đêm dài lắm mộng đấy.’ Trần Nhất Tân suy nghĩ hồi lâu, rồi nói một câu ‘làm cho sạch sẽ tí, Hồ Nhạc khẽ chỉ lên ô cửa sổ ở tầng trên, Loại người ấy có chết đi, thì cũng như đạp chết một con kiến thôi.’ Trần Nhất Tân bật ra một tràng cười dị hợm, sau đó thì bọn chúng trở về biệt thự.”

Nghe xong lời của La Khiêm, Lôi Dung chau chặt mày lại, “làm được” là ám chỉ điều gì? “Sẩy tay” là ám chỉ điều gì? Còn “trông ở Tu Thúc” thì ám chỉ điều gì? Dường như Trần Nhất Tân đã bày ra một ván cược, có thua có thắng, mà khoản cược lớn nhất thì lại đặt vào Tu Thúc, vậy thì, rốt cuộc thì sự vụ mà bọn chúng đã tín thác ở Tu Thúc là gì? Còn chuyện quan trọng hơn, người mà Trần Nhất Tân bảo Hồ Nhạc giải quyết dứt điểm rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ buổi tối hôm nay, trong căn Phong Chi Thự đã từng xảy ra hai vụ án mạng này, thật sự sẽ có vụ mưu sát lần thứ ba hay sao?

“Trần Nhất Tân ở phòng nào?” Lôi Dung hỏi.

“Ở tầng một, bên cạnh phòng khách có một gian phòng suite rất sang trọng.”

Lôi Dung khẽ gật đầu, “Được rồi, anh vất vả rồi, về nghỉ ngơi sớm đi.”

La Khiêm lui ra ngoài.

Lôi Dung nhìn trang giấy ghi đầy chữ trên bàn đọc sách, nhìn vào bảy câu hỏi không lời giải ấy, chậm rãi ngước đầu lên, nhìn lên khoảng trần phòng u tối, trong thư phòng ngăn cách bởi chính khoảng trần phòng này, có lẽ đang ẩn chứa toàn bộ bí mật vì sao Phong Chi Thự lại trở thành hung trạch, tối nay bằng mọi giá, nhất định phải đi xem qua nó...

Lạch cạch!

Một tiếng động khẽ khàng cùng cực, nhưng lại tựa tiếng sấm hùng gần trong gang tấc, làm Lôi Dung khẽ rùng mình.

Tiếng động vọng xuống từ trên trần phòng.

Có người trong thư phòng?!

Có lẽ, bây giờ mình mà đi lên đấy thì có thể chạm trán con “hung linh” luẩn quẩn trong Phong Chi Thự?

Cô đứng dậy, rồi lại ngồi xuống.

Có lẽ là do những cuộc thăm hỏi điều tra kỹ càng tỉ mỉ khiến cô cảm thấy rệu rã; có lẽ là, do những điều bí ẩn tạt thẳng vào mặt hơn nữa còn cuồn cuộn không dứt, khiến cô cảm thấy ngộp thở; hay có lẽ do nỗi sợ hãi mà chính cô cũng không thể gọi tên rõ ràng đã ghìm chặt lấy mắt cá chân... Cuối cùng cô đã không đi lên đấy. Về sau cô mới hiểu rằng, nếu như lúc ấy cô đi lên tầng ba, bước vào căn thư phòng của Triệu Hồng Pha, thì biết đâu đã có thể chặn đứng một vụ huyết án kinh hoàng.

« Lùi
Tiến »