Chiếc Prado một lần nữa chạy vào trong thành phố, tốc độ dần chậm lại.
Lúc này là 12 giờ trưa, nhưng giao thông vẫn tắc ghê hồn, Hầu Kế Phong định mắc đèn hiệu cảnh sát lên, bị Lưu Tiệp ngăn lại, “Làm sao đấy, cậu thấy còn chưa đủ loạn à?” Tuy nhiên, dù có bật đèn còi hụ cảnh sát lên, cũng chưa chắc đã có ai nghe thấy, vì tiếng tranh nhau gào thét quảng cáo rầm rộ bằng loa âm lượng lớn của các cửa hàng thương mại cạnh tranh hai bên đường, đã bao phủ cả một con đường vào trong một đường hành lang của tiếng ồn. Đến ngã tư, xe dừng lại sát bên vệ đường, Hầu Kế Phong nhảy xuống xe không biết đi đâu mất, có một viên cảnh sát giao thông đi sang định nhắc nhở họ vi phạm, vừa trông thấy biển số xe, liền vội vã ngoảnh mặt đi bận làm chuyện khác. Lôi Dung ném ánh mắt ra ngoài cửa sổ: từ cửa sổ bên trái xe trong ra ngoài, một khán đài màu đỏ đã được dựng lên trước cánh cổng treo đầy cờ dây nhiều màu của một trung tâm thương mại, có một thanh niên đang đứng khoa tay múa chân trên ấy, không ngừng nói những lời lặp đi lặp lại, đang quảng bá gói thuê bao Thiên Dực 4G trọn gói, nhưng dưới khán đài lại không có ai, vài cậu thiếu niên mặc đồ bò rẻ tiền, tóc tai bẩn đến nỗi bóng láng, tựa người lên hàng lan can, vừa chia nhau hút một điếu thuốc, vừa luân phiên quát người thanh niên trên khán đài là “đồ đần”; ngoài cửa sổ xe bên phải lại là cảnh tượng khác hẳn, một tòa cao ốc thương mại màu xám đen trông có vẻ rất cao cấp đứng sừng sững với vẻ lạnh băng, đủ các loại hàng mẫu trang phục, túi hàng hiệu, làm mình làm mẩy vẻ ngạo mạn phía sau lớp màn thủy tinh sáng tỏ mặt người trên tường, men theo bờ chân tường rắn chắc, một hàng những kẻ lang thang ngồi trong những chiếc thùng các-tông không biết được bọc trong bao nhiêu lớp bạt ni-lông, đang nhìn cái thế giới tựa hồ không hề có chút quan hệ gì với họ này với ánh mắt trống rỗng.
“Thế hệ trẻ và thế hệ già, đều không có nhà để về như nhau...”, Lôi Dung thở dài, “không lẽ đây chính là thành quả của cuộc cải cách nhà ở hai mươi năm nay?
Lưu Tiệp xoay xoay cái đầu to béo, cũng thoáng nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, định nói điều gì rồi kìm lại được.
Một tiếng “cạch”, của xe bên trái ghế lái được mở ra, Hầu Kế Phong chui vào xe, đưa cho họ một túi nhựa rõ to, “KFC, anh chị ăn trước đi.” Sau đó lại khởi động xe rồi lái về phía trước.
Lưu Tiệp có chút ngại ngùng, “Trưởng ban Lôi, có lỗi quá, đáng lẽ nên tìm một chỗ để mời cô ăn một bữa đàng hoàng, tiếc là chúng ta phải đi gấp cho kịp, tôi muốn cô đến Phong Chi Thự sớm một chút, có nhiều thời gian hơn để đích thân trải nghiệm và nắm rõ tình hình, vì vậy chúng ta chỉ có thể như vậy, ăn món Tây nhé.”
Lôi Dung cười, “Anh nên nói là ẩm thực quê nhà kiểu Mỹ, sẽ có vẻ cao quý sang [36E] hơn chút, không sao cả, công việc quan trọng hơn, anh hãy cứ kể tiếp rốt cuộc Triệu Hồng Pha đã chết như thể nào đi.”
Lưu Tiệp hỏi Lôi Dung có đem máy tính theo hay không, sau đó gọi điện bảo cấp dưới nén tất cả các thông tin có liên quan đến hai vụ án “Triệu Hồng Pha tự sát” và “Đội công nhân vệ sinh đặc chủng gặp nạn tập thể” thành tệp tin, gửi vào e-mail của Lôi Dung, cô vừa gặm Burger đùi gà nướng New Orleans, vừa lấy iPad ra khỏi túi xách, mở hai tệp dữ liệu ấy ra, xem lướt qua từng tài liệu bên trong dưới sự giới thiệu của Lưu Tiệp.
“Bốn bức ảnh này là bản vẽ mặt bằng của Phong Chi Thự, bức thứ nhất là bản vẽ toàn cảnh cửa Phong Thụ Lĩnh bao gồm cả biệt thự và phần sân vườn bên trong, ba bức sau lần lượt được đánh dấu là tầng một, tầng hai, tầng ba của biệt thự.” Lưu Tiệp lại bảo Lôi Dung mở một tệp dữ liệu khác, “Hình ảnh trong này khá nhiều, bao gồm bản vẽ phương vị hiện trường, bản vẽ toàn diện hiện trường và bản vẽ cục bộ hiện trường do phía cảnh sát phác họa sau khi án mạng xảy ra, chốc nữa cô cứ xem từ từ, hãy xem bức này trước, đầu mút phía tây của tầng ba, phía nam và phía bắc lần lượt đều có một gian phòng, cửa đối cửa, gian phòng bên phía bắc này là một phòng tập thể thao cỡ nhỏ, bên phía nam chính là căn thư phòng mà đêm hôm khuya khoắt Triệu Hồng Pha cạo lớp sơn tường, về sau ông ấy cũng chết trong này.”
Lôi Dung gật đầu, “Lúc anh đến điều tra ở Phong Chi Thự, có phải đã nảy sinh ảo giác hồn lìa khỏi xác cũng trong căn phòng này không?”
Lưu Tiệp gật đầu, “Bây giờ, tôi thuật lại cho cô toàn bộ diễn biến tình tiết vụ án, tuy nhiên, vì tôi không có mặt lúc án mạng xảy ra - thật đáng tiếc khi nhắc đến chuyện này, lẽ ra buổi chiều hôm ấy Triệu Hồng Pha đã có ý gọi điện cho tôi, mời tôi sang đấy, nhưng sở tỉnh có một cuộc họp rất quan trọng vào phút chót, tôi đành khước từ, dĩ nhiên cho dù tôi có mặt đi nữa, cũng chưa chắc phá được vụ án quái dị tột cùng này - do vậy tôi chỉ có thể dựa trên ghi chép thẩm vấn và báo cáo điều tra hiện trường về sau, mô tả lại cho cô một cách khách quan về tình hình lúc ấy, cũng bao gồm một số suy đoán của chúng tôi. Dẫu sao đây cũng không phải là tiểu thuyết trinh thám, vậy nên tôi sẽ không nói sinh động được như thể, mong cô thông cảm.”
Lôi Dung “ừm” một tiếng.
“Một ngày cuối tháng sáu năm nay, dựa trên hồi ức của những nhân viên có liên quan, bắt đầu từ khoảng giữa trưa, Triệu Hồng Pha gọi điện cho bạn bè của mình, bảo họ đến gặp nhau ở Phong Chi Thự tối đấy, lý do là ông ấy bị bệnh kéo theo dưỡng bệnh, đã lâu rồi không gặp bạn cũ, muốn gặp tận mặt để trò chuyện, nhất định phải đến. Thời gian gọi cho tôi là 2 giờ chiều, tôi bảo có thể tôi không sang được, ông ấy bảo tôi cử một người khác đến. Tôi suy nghĩ một thoáng, rồi gọi đến Tổng đội hình sự điều tra cục thành phố, bảo người đảm nhiệm chức Phó đội trưởng là Bộc Lượng đi thay tôi, anh ấy đã theo tôi kể từ lúc tôi làm đội trưởng đội cảnh sát điều tra rồi, tuy hơi ẩu đoảng, nhưng ghét cái ác như ghét kẻ thù, nếu thật sự gặp phải chuyện gì, nhất định anh ấy sẽ đứng mũi chịu sào.”
“Sáu giờ chiều tối hôm ấy, Bộc Lượng lái xe lên núi, tới Phong Chi Thự, có lẽ là do tiếng đồn Triệu Hồng Pha phát điên chém người dữ dội quá, cho nên tuy đã gọi không ít cuộc điện thoại, nhưng không có nhiều khách đến, trong số đó gồm cả chuyên gia xử lý vật phẩm hóa sinh nguy hiểm Triệu Long và cố vấn viên tư vấn bất động sản cấp cao La Khiêm mà cô đã gặp sáng hôm nay, người đón tiếp họ là viên quản gia, Triệu Hồng Pha ở trên tầng ba mãi không xuống, lúc này trong Phong Chi Thự còn có một bà làm bếp và một cô giúp việc, đều đang bận làm công tác chuẩn bị cho bữa tối. Khách khứa trò chuyện được một lúc trong sảnh lớn dưới tầng một, bất chợt có một chiếc xe đến bên ngoài, sau khi xe đỗ lại, có hai người bước xuống, mọi người không ai ngờ đến, một trong số đó lại là kẻ tử thù của Triệu Hồng Pha - Trần Nhất Tân.”
“Dựa trên cách nói của Trần Nhất Tân về sau thì, do nhận được cuộc gọi mời của Triệu Hồng Pha nên hắn mới đến, Triệu Hồng Pha bảo muốn gặp tận mặt để thương lượng chuyện bán Phong Chi Thự. Hắn còn dẫn theo một người tên là Hồ Nhạc, vốn công tác ở công ty bảo an Cửu Môn hàng đầu trong nước, được Trần Nhất Tân thuê về làm vệ sĩ kề cận với lương cao, có thể thấy Trần Nhất Tân đã có chuẩn bị từ trước, lần đến Phong Chi Thự này chỉ e là chẳng có tiệc tùng tốt lành gì.”
Lôi Dung khẽ gật đầu.
“Trông khách khứa đã đến đầy đủ, viên quản gia lên lầu, mời ông chủ xuống, người đi theo sau lưng Triệu Hồng Pha, là một người mà không ai ngờ đến - con trai của ông ấy, Triệu Lân Chi.”
Lôi Dung thất kinh, “Triệu Hồng Pha còn có một người con trai à?”
“Triệu Hồng Pha không có khả năng sinh sản, do vậy đã nhận con trai của một người họ hàng xa làm con nuôi. Cái cậu Triệu Lân Chi này tôi gặp qua đôi lần, tuổi còn trẻ lắm, không ưa trò chuyện, không ưa quan tâm người khác, làm gì cũng lấm la lấm lét, rón rén vụng trộm, có khi đang ngồi đấy, bất chợt thân thể cậu ta run lên, nhìn trái nhìn phải với vẻ kinh hãi muôn vàn trong mắt, bộ dạng đặc biệt sợ hãi. Về sau không biết cậu ta xảy ra mâu thuẫn gì với Triệu Hồng Pha, mà bỏ nhà ra đi, nghe nói bố nuôi gặp chuyện rồi mới vội quay về, sau khi án mạng xảy ra, trong lúc điều tra chúng tôi nhận ra cậu ta có chút tâm thần ngẩn ngơ, thế mà cậu ta lại là một trong những nhân chứng mục kích hiện trường phạm tội quan trọng nhất, do vậy tuy đã mài mòn hết cả mồm mép với cậu ta, nhưng chúng tôi vẫn mãi không thể hỏi ra được thứ gì có giá trị cả.” Lưu Tiệp quay trở lại chủ đề, “Tiếp đó, viên quản gia dẫn mọi người đến dùng bữa tại phòng ăn nằm ở tầng một, dựa trên chỗ ngồi đã được sắp đặt sẵn từ trước, Triệu Hồng Pha ngồi ở đầu bàn, đồng thời cố tình để cho Trần Nhất Tân ngồi vào ở vị trí đối mặt với mình. Lúc mới đầu, còn trao chén cạn ly bình thường, nói về những chủ đề nhẹ nhàng, tâm trạng của Triệu Hồng Pha cũng tốt một cách đặc biệt, trước sau cứ cười tít mắt suốt, không biết ai là người đã mở đầu, chủ đề đột ngột xoay sang chuyện hung trạch.”
Cái miệng đang nhai của Lôi Dung ngừng nhúc nhích.
“Trong tài liệu gửi cho cô, có lời trần thuật của từng người có mặt đêm hôm ấy về những gì tai nghe mắt thấy, chốc nữa nếu có thời gian cô có thể xem kỹ, tôi chỉ giới thiệu qua cho cô thôi.” Lưu Tiệp nói, “Dựa trên hồi ức của mọi người, hình như là đầu tiên có người đã nói rằng hiện nay ít có nhà ở thương mại mới được mở bán nữa, sau đó liền nói đến vấn đề giá cả của nhà cũ cũng đang tăng cao không ngừng, từ đấy dẫn đến chuyện hung trạch. Trần Nhất Tân than thở bảo, sợ nhất là nhân viên môi giới cấp dưới chưa điều tra rõ ràng xem nguồn gốc nhà có ổn hay không, đã sơ sẩy giới thiệu hung trạch cho người mua, về sau một khi người mua phát hiện ra, xảy ra kiện tụng, không chỉ chắc chắn sẽ thua, hơn nữa nhất định sẽ còn phải đền một số tiền lớn, sau đấy hắn chỉ ngay vào La Khiêm, mỉa mai với nói móc một tràng, bảo rằng La Khiêm với tư cách là cố vấn viên cấp cao của Địa ốc Viên Mãn , hồi đầu năm đã đề xuất một ‘chiến lược hung trạch gì đó, công ty đã phung phí số lượng lớn vốn đầu tư để thu mua không ít hung trạch trong vòng nửa năm nay, tuy giá cả rẻ bèo, nhưng lại không bán ra nổi, rất nhiều trong số ấy đã thật sự trở thành ‘bất động sản để rửa trong tay, La Khiêm giận khôn thấu, nhưng không dám nói một lời nào. Lúc này, bỗng nhiên Triệu Hồng Pha đứng ra giảng hòa, ông ấy hỏi tất cả mọi người một câu hỏi: ‘Vì sao trên thế giới lại tồn tại cái thứ kỳ lạ là hung trạch này?”
“Câu hỏi này đã chặn họng tất cả mọi người, giây lát sau, câu trả lời cũng được đưa ra liến thoắng lũ lượt. Có người bảo là do đã phạm điều cấm kị trong phong thủy, có người bảo do an ninh xã hội không tốt gây nên, có người bảo trên phương diện khách quan điều này đã chứng tỏ sau khi chết, con người có linh hồn, lại có người bảo trên đời này vốn không có hung trạch gì cả, chỉ đơn thuần là trò vui do mọi người tự hù dọa chính mình mà thôi, trái lại Bộc Lượng là người trả lời thẳng thừng nhất, ‘Sao ông không hỏi xem vì sao trên đời này lại có người giết người’?”
Lôi Dung nhớ lại cái bộ dạng nghiêm túc bám chết lấy lý lẽ ấy của Bộc Lượng lúc tranh luận với Tu Thúc hồi sáng nay, bất giác nở một nụ cười.
“Chờ đến khi mọi người nói xong, Triệu Hồng Pha mới cười bảo, Mọi người đều nói rất có lý, nhưng tôi có cách nhìn nhận của riêng mình - theo tôi thì, có dục ham muốn, thì sẽ có hung trạch.” Lưu Tiệp thoáng ngưng lại, trông vẻ không mấy hiểu của Lôi Dung, tiếp tục nói, “Lúc ấy, những người ngồi xung quanh bàn tiệc cũng đều mang cái vẻ đầy dấu chấm hỏi trên trán, Triệu Hồng Pha nói, ‘Chẳng phải hay sao, mỗi một vụ giết người, suy cho cùng tận đều là kết quả của lòng tham vô đáy, dục vọng đối với tiền bạc, dục vọng đối với người khác giới, dục vọng đối với quyền lực... đủ các loại dục vọng, khiến cho người với người giết chóc lẫn nhau, đã có giết chóc, thì cũng có cả hung trạch, có cả hung linh quẩn quanh trong hung trạch.”
“Khắp phòng ăn, tất cả mọi người đều bị những lời này của Triệu Hồng Pha làm cho kinh ngạc sững sờ, song lời mà Triệu Hồng Pha nói tiếp sau đó, càng khiến họ không rét mà run hơn: ‘Ham muốn của con người là một thứ rất kỳ lạ, nếu không có nó, có lẽ đến tận ngày nay nhân loại vẫn hái quả trên cây để ăn, cũng không thể sinh sôi nòi giống, phát minh cái này hay chế tạo cái kia, do vậy, tôi luôn mang một nỗi thấu hiểu đối với hung trạch tạo ra do ham muốn, luôn mang một mối đồng cảm với hung linh bị hại, thậm chí với tên hung thủ đã gây ra cái chết cho người khác, tôi cũng mang một nỗi thương hại, dẫu sao thì, đối với một người đi giết hại người khác, bản thân người ấy cũng là nạn nhân của ham muốn, tuy nhiên có một loại người tôi căm ghét tột độ và tuyệt không thể tha thứ được, đó chính là - người cố ý tạo ra hung trạch!”
Lôi Dung trợn tròn mắt.
“Về sau Bộc Lượng kể tôi hay, lúc ấy tất cả những người trên bàn ăn, đều mang một biểu cảm gần giống như cô, có người trông thấy, trong lúc nói những câu này, hai tia ánh nhìn của Triệu Hồng Pha chọc thẳng lên mặt Trần Nhất Tân như thể hai cây kim thép, nhưng Trần Nhất Tân vẫn cười hề hề, dường như hoàn toàn không biết rằng những lời Triệu Hồng Pha nói có ý nghĩa gì, nhưng Triệu Hồng Pha không chịu tha cho hắn, cười lạnh lùng bảo, ‘Tổng giám đốc Trần, vừa nãy anh đã diễn một màn kịch hay trước mặt mọi người, anh căm tức lồng lộn vì đã thu mua lượng lớn hung trạch, tôi hỏi anh, anh thật sự cảm thấy khó chịu vì đã tích trữ lượng lớn hung trạch sao?
“Dưới ánh nhìn dồn của Triệu Hồng Pha, Trần Nhất Tân nói mà sắc mặt không đổi, ‘Công ty chúng tôi đã cam kết rồi, tất cả các giao dịch nhà cũ đều phải hoàn thành trong vòng ba tháng, hung trạch đã thu mua mà không bán ra được, tiền vốn công ty không châu chuyển linh động được cũng còn là chuyện nhỏ, nhưng làm hỏng thương hiệu Địa ốc Viên Mãn thì lại là chuyện lớn!”
“Không phải chứ, với tài năng nẫng tay trên, mưu mô cưỡng đoạt của giám đốc Trần, sao lại phạm phải sai lầm mang tính định hướng trong vấn đề trọng đại đến thế được cơ chứ? Địa ốc Viên Mãn là đứa con do đích thân ta sinh ra, định vị ban đầu là một công ty môi giới nhà cũ, đột ngột bắt đầu từ năm nay, thu mua hàng loạt những căn hung trạch mà đến một tên đần cũng biết không dễ gì để bán ra, dù có bán ra cũng không bán được giá cao, bản thân đây không phải một hành vi môi giới, mà là một hành vi tích trữ, tích trữ thì chắc chắn là để đầu cơ, đây là lý lẽ bất biến từ nghìn xưa... Nói thật, lúc mới đầu ta vẫn không hiểu chiến lược của anh lắm, nhưng gần đây ta đã cử người đi thực hiện vài cuộc điều tra, cuối cùng đã hiểu ra bí mật bên trong. Triệu Hồng Pha nói, Điều quan trọng hơn nữa là ta đã nắm giữ được một số bằng chứng - cho thấy anh cố tình tạo ra hung trạch! Lúc này, cái miệng nhái vẫn há toe toét suốt của Trần Nhất Tân khép lại dần dần rồi nói, Nếu giám đốc Triệu có bằng chứng gì, thì mang ra đây cho tôi xem thử, có sao không có bằng chứng mà lại ngồi đây nói vu dọa dẫm người ta thế.′ Một tiếng rầm, Triệu Hồng Pha đứng dậy khỏi ghế, nhìn Trần Nhất Tân trừng trừng, cuối cùng qua một hồi lâu, ông bật ra một tiếng cười lạnh lẽo, chỉ lên trần nhà nói, Không phải giám đốc Trần muốn mua ngôi biệt thự này của ta sao? Nếu biến ngôi biệt thự này thành hung trạch, không phải giá cả sẽ rẻ bèo hơn rất nhiều sao? Trần Nhất Tân nói mà không động đậy mảy may, Tôi không hiểu ý của giám đốc Triệu. Triệu Hồng Pha nói, ‘Cái tên họ Trần kia, ngươi bày âm mưu, giờ thủ đoạn, đổi trụ tráo cột, biến công ty của ta thành của ngươi, thương trường như chiến trường, vốn đã không có gì gọi là nhân nghĩa đạo đức, ta không trách người, nhưng trái lại hôm nay có sĩ quan cảnh sát Bộc ở đây, có chuyện này phải nói cho rõ ràng, năm xưa ngươi là người đã xây ngôi biệt thự này cho ta, bên trong bên ngoài đều được xây lắp lộng lẫy nguy nga, nhờ đó mà tranh thủ được sự tín nhiệm của ta, nhưng người đã suy tính từ trước, đã cố tình phạm phải đủ các loại hung sát trong bố cục và xây dựng ngay từ lúc ấy, hòng biến căn nhà này thành một tòa hung trạch, món nợ này tính sổ ra sao?!”
“Vừa nghe xong, thái độ của Trần Nhất Tân lập tức mềm mỏng trở lại, ‘Tôi nào có tài cán lớn như vậy, giám đốc Triệu, chắc chắn ông hiểu lầm rồi. Triệu Hồng Pha nổi giận đùng đùng bảo, ‘Hiểu lầm ư? Đề bạt được loại người như người lên thành phó giám đốc, mới là sai lầm lớn nhất trong đời ta. Lúc này, Bộc Lượng đứng dậy nói, ‘Giám đốc Triệu, nhiệm vụ mà Sở phó Lưu giao cho tôi hôm nay là bảo vệ cho sự an toàn của ông, nếu ông cảm thấy có tên nhãi nhép nào đe dọa đến sự an toàn của mình, chỉ cần nói ra, tôi lập tức còng hắn lại ngay. Cái gã thẳng băng băng này giỏi cái bài ấy lắm.” Lưu Tiệp cười khổ sở, “Còn tên Hồ Nhạc ngồi bên cạnh Trần Nhất Tân, cũng chầm chậm đứng lên, nhìn Bộc Lượng trùng trừng. Trông tình cảnh ấy, Triệu Hồng Pha bèn nói, ‘Ân oán riêng giữa tôi và Trần Nhất Tân, tội gì phải để nhiều bạn bè giương nỏ tuốt gươm như vậy, thế này đi, tôi lên lầu chờ một lát trong thư phòng trước, mười phút sau, Trần Nhất Tân nhà ngươi suy nghĩ kỹ rồi hãy lên tìm ta để bàn, bàn ổn thỏa, thì là chuyện riêng, bàn không xong, thì xem như việc công giải quyết kiểu công vậy. Nói xong ông ấy uống cạn rượu vang trong ly, lau miệng bằng khăn, rồi bước lên lầu, Triệu Lân Chi đuổi theo lên, vừa gọi được một tiếng ‘bố, Triệu Hồng Pha đã trừng mắt nhìn cậu ta một cái rồi bảo, Mày đi theo tao làm gì, ra tiếp khách đi!”
“Triệu Lân Chi đứng ngay lối lên cầu thang, lúng túng không biết làm thế nào, những khách khứa còn lại cũng ngại ngùng ra mặt, ngay đến cả Trần Nhất Tân cũng ngồi ngây ra trên ghế, tầng trên im ắng như tờ, khắp nhà tĩnh mịch như chết, chỉ có thể nghe thấy tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo trên tường, tích tắc tích tắc, một người không nhạy bén như Bộc Lượng, mà về sau cũng bảo tôi rằng, bầu không khí trong phòng ăn lúc ấy vừa căng thẳng vừa kỳ dị, tất cả mọi người đều cảm thấy có chuyện đáng sợ gì đấy sắp xảy ra, cho nên không ai dám cử động, chỉ sợ bản thân mình trở thành ngòi nổ làm nhóm lên sự việc khủng khiếp nào đấy, cả một ngôi biệt thự rõ to mà im lặng như chết, như phần mộ lẻ loi trên đồi hoang... Tuy Triệu Hồng Pha đã bảo Trần Nhất Tân hãy đi lên tầng sau mười phút, nhưng mười phút trôi qua từ lâu rồi mà Trần Nhất Tân vẫn không mảy may nhúc nhích. Cuối cùng viên quản gia khẽ hắng giọng, Trần Nhất Tân sững đực ra, liền đấy mới nhận ra là mỗi một ánh mắt đều đang nhìn sang phía hắn, tuồng như đang hỏi ‘Anh còn ngồi đây làm gì”? Hắn chậm rãi đứng dậy, vịn vào tay vịn của cầu thang xoắn ốc và bước lên tầng trên tối mịt, Hồ Nhạc vừa định bước theo lên, Bộc Lượng đưa người ra chặn ngang, Giám đốc Triệu chỉ nói là để một mình tên họ Trần đi lên, tên họ Trần ấy dù lớn hay bé cũng là một tên đái đứng, không tới nỗi đi đến đâu cũng phải mang theo vệ sĩ chứ nhỉ.”
“Sau khi Trần Nhất Tân lên tầng trên, trong khoảng thời gian rất lâu, tầng trên lặng ngắt như tờ, giữa thời gian ấy, chỉ có La Khiêm bảo là lỡ uống nhiều quá, nên đã đi vệ sinh, viên quản gia bảo phải xuống bếp xem còn món nào chưa được dọn lên, nên cũng đã rời khỏi, cô đầu bếp hiển nhiên cũng không ở trong phòng ăn... Cô đừng trách tôi dài dòng, tôi thấy việc nói rõ ràng vị trí của từng người vào lúc ấy, sẽ càng có lợi hơn cho cô trong việc làm rõ và phân tích tình tiết vụ án.” Lưu Tiệp nói với Lôi Dung, “Ngay lúc mọi người cảm thấy bực dọc bất an vì thời gian chờ đợi dài đằng đẳng, ngay lúc mà một cây kim rơi xuống sàn cũng có thể khiến tất cả kinh hoàng chấn động, đột nhiên một tiếng hét thất thanh từ tầng trên vọng xuống!”
“Tiếng hét của ai?” Lôi Dung hỏi.
“Có thể... là của Triệu Hồng Pha.”
“Vì sao lại nói là ‘có thể’?”
“Vì dựa trên hồi tưởng của tất cả mọi người về sau, ngay cả Triệu Lân Chi cũng không lập tức bật lên phản ứng là bố anh ta đang hét, chỉ vì ngay giờ phút ấy ngoài Trần Nhất Tân ra, chỉ còn Triệu Hồng Pha ở tầng trên, mà Trần Nhất Tân vẫn còn sống, thế thì người đã phát ra tiếng hét e chỉ có thể là Triệu Hồng Pha mà thôi.”
Lôi Dung nhíu mày lại, “E rằng suy luận này không đủ chặt chẽ đâu.”
“Trong tình trạng mà thần kinh mỗi người đều căng thẳng cao độ, nếu có ai khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm là Triệu Hồng Pha đang hét, chẳng phải trái lại mới là không bình thường sao?”
“Ừm, có lý.”
Lưu Tiệp nói tiếp, “Mọi người sững sờ hết mấy giây, Hồ Nhạc xông lên tầng ba, người theo phía sau hắn là Triệu Lân Chi, sau nữa là Bộc Lượng, Triệu Long và những người còn lại ở sau chót, lên đến tầng ba, chỉ thấy cả một khoảnh tối mịt trong hành lang, chỉ có thư phòng hướng nam nằm ở đầu xa nhất về phía tây, có ánh đèn vàng vọt tràn ra dưới khe cửa, qua vóc người trông giống như khoai tây đang đứng trước cửa, có thể nhận ra người đang đứng chính là Trần Nhất Tân, hắn không ngừng dùng nắm đấm đập lên cửa và gọi lớn, ‘Giám đốc Triệu, giám đốc Triệu, có chuyện gì xảy ra thế, ông mở cửa ra đi! Nhưng trong phòng không một tiếng động, lúc này Bộc Lượng bước sang, vặn nắm tay cửa rần rần rần hết nửa buổi, nó bị khóa từ bên trong, anh ấy không lo nghĩ được nhiều nữa, tung một cước đạp lên trên cửa, cánh cửa gỗ lim rắn chắc không mảy may sứt mẻ, Bộc Lượng lại sút một cước, chỉ nghe chốt khóa bên trong vang lên một tiếng cách, lúc đấy, Hồ Nhạc bước lên, lôi Bộc Lượng ra, sút thật mạnh một cước thứ ba, tên này là người luyện võ, một tiếng động lớn vang lên như sấm rền, cánh cửa liền bật mở!”
“Mọi thứ xảy ra trước mắt làm tất cả mọi người đang đứng tụ lại trước cửa sợ hãi sững sờ: chỉ thấy dưới sự soi rọi của ánh đèn bàn vàng vọt, Triệu Hồng Pha nằm nghiêng trên nền nhà phía trước bàn đọc sách, một con dao cắm giữa ngực, tay ông ấy còn nắm chặt cán dao, tiếng ‘ộc ộc ộc đáng sợ phát ra từ trong cổ họng, dưới thân người đã co quắp lại càng co quắp cong vẹo hơn do nỗi đau đớn khủng khiếp, một vũng máu đỏ đã hợp lưu lại thành vịnh...”
Lôi Dung không nén nổi phát ra một tiếng rên nhè nhẹ, “Trời ơi!”
“Triệu Lân Chi hét lên một tiếng, liền đó xông ngay vào phòng Bộc Lượng la lên một câu Không được phá hoại hiện trường, định lôi anh ta trở lại, nhưng Trần Nhất Tân đang đứng ngăn như khối cầu bằng thịt trước mặt, bèn túm lấy cổ áo sau gáy rồi đẩy anh ta sang một bên, Hồ Nhạc vừa trông thấy, đấm ngay một quả vào Bộc Lượng làm anh ấy ngã xuống đất, trong đường hành lang không hề rộng rãi bỗng chốc vang lên một tràng tiếng la hét và tiếng đấm đá, cũng không biết là ai đã ăn một đấm của ai, ai đã đá vào ai một cước, tóm lại sau khi cơn hỗn loạn đã lắng lại, mọi người mới trông thấy, Triệu Lân Chi đang ngồi bên cạnh Triệu Hồng Pha với vẻ sợ hãi trên mặt, thân người đang nằm giữa vũng máu của Triệu Hồng Pha lại co giật thêm vài nhát, rồi tắt thở hoàn toàn.”
Không ngờ trong phút chốc Lôi Dung lại không nói nổi nên lời.
Lưu Tiệp khẽ ngưng, rồi nói tiếp, “Bộc Lượng đi vào, kéo Triệu Lân Chi ra, sau đó cấm tất cả mọi người tiến thêm nửa bước vào trong phòng, bật ngọn đèn lớn trên trần lên, dựa trên quy phạm, vừa dùng điện thoại để chụp hình, vừa tiến hành khám nghiệm sơ bộ. Về sau anh ấy bảo với tôi, giác quan thứ sáu mách bảo anh ấy rằng Triệu Hồng Pha bị giết chết, nhưng lúc Hồ Nhạc giương chân đá tung cửa ra, anh ấy trông thấy rất rõ, trong phòng không có bất kỳ ai, tủ sách kê dựa tường, bàn đọc sách không lớn, không che chắn nổi tầm nhìn. Tuy Triệu Hồng Pha đã chết, nhưng mắt ông ấy mở rất to, ánh nhìn còn sót lại trông vừa kinh khủng vừa hung tàn, hàm răng nghiến chặt đầy thù hận, xác chết cứng đờ lạnh lẽo dần, cơn ớn lạnh tự nhiên dâng lên làm Bộc Lượng sởn hết gai ốc, tựa như một con ác ma lòng đầy oán hận trôi lượn lờ lên tới trần nhà, đã sải tung ra đôi cánh màu đỏ máu...”