Hung Trạch Tập 1

Lượt đọc: 2008 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 3 ⚝

Lôi Dung rùng mình.

“Bộc Lượng khám xét tỉ mỉ căn phòng, không tìm ra hiện vật gì như đường hầm bí mật hay đại loại thế, anh ấy bước đến bên cửa sổ, kiểm tra xem có thể được mở ra từ bên ngoài hay không, rốt cuộc phát hiện ra cửa sổ đã được khóa trái bên trong, ngay lúc định rời khỏi đó, anh ấy đột nhiên trông thấy một người phụ nữ sắc mặt trắng nhợt đang đứng dưới sân.”

Lôi Dung hơi sửng sốt, “Người phụ nữ? Người phụ nữ nào?”

“Bộc Lượng cũng không quen biết, anh ấy định mở cửa sổ ra, lại sợ trên tay nắm cửa sổ có dấu vân tay chưa được thu thập, khiến chúng bị phá hoại. Lúc này, anh ấy trông thấy người phụ nữ quay người bỏ chạy mất, vội vã nói với đám người đang đứng co cụm trước cửa, “Có một người phụ nữ ở sân sau, muốn bỏ chạy, các anh mau chóng bắt cô ta lại!” Không bao lâu sau, viên quản gia đến báo cáo, bảo là đã tìm được người phụ nữ ấy rồi, cô ta là Đồng Lệ, vợ của Triệu Hồng Pha, lẽ ra đã rời khỏi nhà từ rất lâu rồi, không hiểu sao lại trở về tối nay, về sau cô ta bảo là Triệu Hồng Pha đã gọi cho mình, muốn bàn về thủ tục ly hôn và phân chia tài sản, sau khi lái xe đến nơi, cô ta bước vào sảnh trước, nhận ra đèn trong sảnh trước và đèn trong phòng ăn tuy đang sáng, nhưng không có ai, có tiếng hét và tiếng vật lộn quyết liệt ở tầng trên, cô ta hơi sợ hãi, vội bước trở ra khỏi biệt thự, định bỏ đi, nhưng lại sợ không hợp lẽ, bèn vòng ra sân sau, để quan sát từ bên ngoài xem động tĩnh bên trong, kết quả là nhìn thấy ngọn đèn lớn trong thư phòng ở tầng ba đột nhiên sáng lên, cô ta sững người một lúc, đang cân nhắc xem nên làm thế nào, thì trông thấy khuôn mặt một người xa lạ xuất hiện trên cửa sổ, làm cô ta sợ đến nỗi vội vàng bỏ chạy.”

“Người mà cô ta nhìn thấy là Bộc Lượng à?” Lôi Dung hỏi.

“Đúng vậy.”

“Thế thì, lúc cô ta đi vào sân sau, có trông thấy người nào khác bên dưới cửa sổ thư phòng không?”

Lưu Tiệp chỉ vào bản vẽ mặt bằng của ngôi biệt thự trên máy tính bảo, “Cô xem, tòa biệt thự này thực ra là một khối kiến trúc khá là quy củ’, mang hình chữ nhật đối xứng trông kiên cố chắc chắn lắm. Từ hai mé đông và tây của biệt thự, đều có thể đi vào vườn sau, chờ tới khi đến đấy cô đích thân xem xét là sẽ biết. Theo lời Đồng Lệ, tối hôm ấy khi đi vào sân sau, cô ta đi vòng qua từ mé phía tây, không hề trông thấy người nào khác cả.”

“Trong khoảng thời gian ấy, có người nào trong biệt thự không ở trên tầng ba hay không?”

“Cái này thì không biết được, lúc Bộc Lượng khám xét, ngoài cửa vẫn còn lộn xộn lắm, ai mà biết được có phải mỗi một người đều ở đó cả hay không.” Lưu Tiệp thở dài một hơi, “Sau khi cảnh sát nhận được tin báo án, kỹ thuật viên hình sự và pháp y đã lập tức đến đấy, một hồi sau, tôi cũng dẫn người chạy sang, trông thấy thi thể của người bạn già bị phủ khăn trắng rồi bị khiêng lên xe chở đi, trong lòng thật không vui vẻ chút nào, mắt ông ấy mở trừng trừng đích thân tôi đã vuốt mắt cho ông ấy, nhưng vuốt sao cũng không nhắm lại nổi.”

Lôi Dung nói, “Khám xét hiện trường và kiểm nghiệm xác chết một cách chi tiết, cho ra kết quả thế nào?”

Lưu Tiệp nói, “Kết quả khám xét hiện trường cho thấy: trước khi căn phòng ấy bị phá cửa xông vào, cửa và cửa sổ đều bị khóa trái, mà trên cán dao cũng chỉ có dấu vân tay của Triệu Hồng Pha, khám nghiệm thi thể không phát hiện ra vấn đề gì, nguyên nhân cái chết là do bị vật sắc nhọn đâm vào tim, đơn giản rõ ràng đến mức như thể được ngâm trong nước lọc vậy. Có viên cảnh sát hình sự già quả quyết ngay tại chỗ là Triệu Hồng Pha chết do tự sát. Thế nhưng tôi không thể nào chấp nhận quan điểm này. Động cơ thì sao? Không ai biết vì sao ông ấy tự sát! Về sau, trong lúc chịu thẩm vấn của cảnh sát, những người có mặt lúc ấy đã chia ra ba quan điểm khác nhau đối với nguyên nhân cái chết của Triệu Hồng Pha: Những người giữ quan điểm thứ nhất là cô đầu bếp, cô giúp việc và Đồng Lệ, họ nhắc đến trạng thái tinh thần của Triệu Hồng Pha, cảm thấy rằng rất có khả năng là bệnh tâm thần tái phát khiến ông ấy tự đâm cho mình một nhát; những người giữ quan điểm thứ hai là phần lớn khách khứa, họ đều cho rằng Trần Nhất Tân đã giết Triệu Hồng Pha, vì hôm ấy theo lời Triệu Hồng Pha đã nói hoặc ám chỉ, rất hiển nhiên là ông ấy đã nắm giữ được bằng chứng gì đó cực kỳ bất lợi cho Trần Nhất Tân, muốn vạch trần hắn, hắn đến bước đường cùng, đành giết người để thủ tiêu, chỉ có điều phương pháp giết người thì không ai biết cả...”

Lôi Dung nói xen vào, “Vậy thì, về sau cảnh sát đã tìm được bằng chứng cực kỳ bất lợi cho Trần Nhất Tân này hay chưa?”

Lưu Tiệp khẽ lắc đầu, “Ngăn kéo bàn đọc sách, tủ quần áo, két sắt của Triệu Hồng Pha đều đã được mở ra, không tìm thấy vật gì có chút liên hệ nào với Trần Nhất Tân.”

Lôi Dung hỏi, “Quan điểm thứ ba là gì?”

“Người giữ quan điểm thứ ba chỉ có một, chính là Triệu Lân Chi.” Lưu Tiệp nói, “Anh ta không ngừng lầm bầm, bảo là trong biệt thự có thứ gì đó, đã làm hại bố nuôi của mình, cảnh sát không thể nào giở chứng thần kinh theo anh ta được, nên đã bảo anh ta nói rõ ràng xem là thứ gì? Anh ta không nói được...”

“Tôi để ý, dường như trong lúc giới thiệu những quan điểm khác nhau của mọi người đối với nguyên nhân cái chết của Triệu Hồng Pha, anh đã không nhắc đến người quản gia.”

“Ha ha, Trưởng ban Lôi lắng nghe kỹ càng thật đấy.” Lưu Tiệp cười, “Sau khi chạy đến biệt thự, tôi đã tham dự hết những cuộc thẩm vấn với từng người, trong đó thái độ của ông quản gia là kỳ lạ nhất, lão ta vô cùng đau lòng trước cái chết của ông chủ, nhưng trước sau lão không hề đưa ra bất cứ đánh giá và suy đoán nào, giống như muốn chôn vùi vô số bí mật cùng với quan tài của Triệu Hồng Pha mãi mãi. Trực giác bảo tôi rằng, chắc chắn người này giữ một bí mật nào đó, nhưng mãi không nói ra...”

“Nhiều điều bí ẩn quá!” Lôi Dung lẩm bẩm một câu, ném ánh mắt đầy nghi hoặc ra ngoài cửa xe.

Không biết từ khi nào, chiếc xe đã lái vào một con đường quốc lộ hơi hẻo lánh. Tuy đường rất rộng, nhưng hai bên đường không một ngọn cây, ở nơi còn thấp bé hơn cả vệ đường, từng cụm từng cụm nhà ngói gạch cũ nát, như thể những chiếc tổ ong bị phá nát, bày ra dày đặc về phía xa: những bức tường được sơn biểu ngữ đã ngả màu, những mảnh gạch vụn màu đỏ đen, những ô cửa sổ tối om, những mái nhà lợp giấy dầu màu xanh xám, những chiếc túi nilông phủ trên những chiếc vò và treo dưới hiên nhà, khiến nơi đây trông cứ như một vùng nhà hang động mà người tiền sử bỏ hoang. Rất rõ ràng, nơi đây vốn là khu hộ ở lều, nhìn từ một số ngôi nhà kề sát bên đường bị thiếu mất một nửa như chiếc răng mẻ, có thể tưởng tượng thấy việc phá dỡ chuyển dời lúc xây dựng đường đã diễn ra kinh khủng đến mức nào. Chỉ đáng tiếc là, có lẽ do ít được dọn dẹp nên mặt đường của con đường quốc lộ kiêu hãnh vênh vang này như thể bị gắn lên vài mảnh vá, chỗ này một đống đất cát, chỗ kia một mảnh đất bazan, làm phát ra tiếng lạo xạo lúc bánh xe chạy qua nghe như tiếng răng cắn phải vật cứng.

Lôi Dung thu ánh mắt về, nhìn Lưu Tiệp nói, “Sở phó Lưu, vừa nãy anh đã nói, bác sĩ tâm thần cho rằng tinh thần của Triệu Hồng Pha vốn không có vấn đề gì, thế thì cái kết luận ông ấy tự sát do bệnh tâm thần hoàn toàn không thể đứng vững, chỉ có thể là sự cố ngoài ý muốn hoặc do bị sát hại. Trước tiên hãy xem xét sự cố ngoài ý muốn, ví dụ Triệu Hồng Pha đang cầm dao định làm gì đó, rồi bị vấp ngã từ trên cao xuống sàn, bị dao đâm trúng ngực, có khả năng như thể hay không?”

“Việc khám xét nhằm vào hiện trường phạm tội đã loại trừ khả năng này một cách triệt để, không hề có bất cứ vết xước nào trên nền nhà do Triệu Hồng Pha bất cẩn ngã xuống tạo ra, xung quanh cũng không có ghế hay gì đó để ông ấy trèo lên rồi ngã xuống.”

“Thế thì, chỉ còn nguyên nhân là bị sát hại thôi.”

“Nói một câu trộm vía, lão Triệu chết một cách kỳ lạ đến vậy, tôi thật tình mong ai đó có thể khẳng định một trăm phần trăm rằng là do bị sát hại... Nhưng không được, cửa và cửa sổ căn phòng đều bị khóa trái, không tìm ra được một tí ti khuyết điểm nào, những con mắt có mặt ở hiện trường đều đang nhìn vào đấy, sau khi Hồ Nhạc tung một cước mở cửa ra, trong phòng chỉ có mỗi Triệu Hồng Pha, ai có thể giết được ông ấy chứ?”

Lôi Dung khẽ gật đầu bảo, “Sở phó Lưu, tôi biết, người đã nhiều năm giải quyết vụ án ở tuyến đầu cảnh sát điều tra, sẽ không mấy tin là có ‘tội phạm bất khả thi gì đấy, ví dụ như những vụ giết người trong phòng kín trong các tiểu thuyết trinh thám. Thế nhưng, với tư cách là một nhân viên pháp y từng giải phẫu vô số thi thể tôi vẫn phải nói rằng, sở dĩ rất nhiều vụ án mạng thật sự không trở thành tư liệu trong tiểu thuyết trinh thám, không phải do chưa đủ kinh dị li kỳ, mà chỉ là do sự máu me vốn đã là ‘khẩu vị nặng thực sự, những cảnh sát hình sự ngày ngày ngâm đẫm bên trong đấy, sẽ chẳng còn thèm quan tâm đến sự phối hợp của gia vị nữa.”

“Tôi hiểu.” Lưu Tiệp khẽ gật cái cằm béo múp, “Nói không giấu gì chị, kể từ sau khi đến Phong Chi Thự, cảm thấy nơi ấy khá tà đạo, tôi cũng cảm thấy e là vụ án này không lên nổi chương trình pháp chế, chỉ có thể dựng thành Tiến gần đến khoa học [37E] thôi.”

Lôi Dung bất giác cười, “Thế này đi, với tư cách là một người ưa thích tiểu thuyết trinh thám, chúng ta sẽ tạm xem vụ án mạng của Triệu Hồng Pha là một vụ giết người trong phòng kín, để tôi nói thử cho anh vài thủ pháp giết người có khả năng xảy ra, anh đã đến hiện trường, đã từng tham dự thẩm vấn, các hồ sơ, ghi chép có liên quan cũng đã xem qua cả mớ, tôi nói ra một thủ pháp, nếu anh có thể dùng bằng chứng đanh thép nào để phản bác được, thì chúng ta đổi một thủ pháp khác, cho đến khi tìm ra thủ pháp có khả năng lớn nhất mới thôi, anh thấy sao?”

“Được!” Lưu Tiệp nói, “Dù sao cũng còn một đoạn đường, xem như tán chuyện phiếm vậy.”

Lúc này, ngay cả Hầu Kế Phong đang mải lái xe cũng khẽ nghiêng đầu qua, “Trưởng ban Lôi, Sở phó Lưu, hai người nói lớn giọng chút nhé, tôi đây là fan ghiền tiểu thuyết trinh thám đấy!”

“Được thôi.” Lôi Dung cười nói. Cô khẽ suy nghĩ một chút rồi nói, “Thủ pháp thứ nhất, không biết vì nguyên nhân gì, Triệu Hồng Pha đã bàn bạc trước với Triệu Lân Chi, định diễn một vở kịch để hù dọa các vị khách một phen, Triệu Hồng Pha lên lầu trước, khóa trái cửa lại, cầm một con dao và nằm xuống sàn, sau đó hét lên một tiếng thất thanh, thu hút các vị khách mời tụ tập trước thư phòng. Sau khi cửa bị đá mở ra, dựa trên ‘nội dung vở kịch đã được trao đổi từ trước, Triệu Lân Chi chỉ cần lao đến bên người bố nuôi, lộ ra vẻ sợ hãi là được rồi, nhưng Triệu Lân Chi lại làm ra vẻ xem xét tình trạng vết thương của bố nuôi, xoay lưng lại về phía mọi người, nắm lấy tay của bố nuôi, cắm thẳng con dao vào ngực ông ấy...

“Điều này hoàn toàn không thể.” Lưu Tiệp lắc đầu thật mạnh, “Khoảnh khắc mà Hồ Nhạc đá tung cửa ra, tất cả những mọi người tụ tập trước cửa đều trông thấy một vũng máu dưới sàn trước mặt Triệu Hồng Pha, tuy sau đấy do trận hỗn chiến giữa Hồ Nhạc và Bộc Lượng, làm cho mọi người không để ý đến Triệu Lân Chi, nhưng với cái gan thỏ đế ấy của cậu ta thì...”

Lôi Dung ngắt lời, “Có thể chuẩn bị sẵn một lớp máu gà máu vịt gì đó trước, hoặc cứ làm luôn ít huyết tương, sau khi giết chết Triệu Hồng Pha rồi, máu của ông ấy chảy ra, hòa với máu trên nền nhà lúc đầu, dù gì cứ màu đỏ là được, pháp y bên tỉnh lỵ đây nếu không tiến hành phân tích chi tiết đối với mẫu máu thì...”

Lưu Tiệp chau mày lại, “Lôi đại pháp y à, tôi bảo này, tỉnh lỵ tuy không sánh được bằng đế độ các chị, nhưng cũng không đến nỗi làm việc mức độ này. Pháp y đã tiến hành khám nghiệm máu trên nền nhà, thuần túy tự nhiên không bị ô nhiễm, chắc chắn là máu tươi có độ thuần chất cao vừa chảy ra từ cơ thể Triệu Hồng Pha ra, trên thân thể ông ấy cũng không có miệng vết thương nào khác, cho nên cô đừng đặt giả thiết là ông ấy đã lấy máu trước giờ cơm tối, rồi đổ ra nền nhà sau khi vào thư phòng nữa, vả lại, bỗng nhiên ông ấy dàn dựng ra vở kịch giết người trong phòng kín trình diễn trước mặt mọi người để làm gì chứ!”

Lôi Dung hơi đỏ mặt, cô nhấp nháy hàng mi dài xinh đẹp, để lộ ra nụ cười thẹn thùng của người con gái một cách vô cùng hiếm hoi, “Ui cha, lúc nãy không phải tôi đã nói rồi sao, đây chỉ là một cuộc thảo luận để khơi thông não bộ thôi, đừng làm nghiêm túc quá vậy chứ.”

Lưu Tiệp vội giơ hai tay lên, tỏ ý đầu hàng.

“Dạng thứ hai. Trần Nhất Tân đã mua chuộc được quản gia hoặc người giúp việc, làm lỏng khóa cửa cánh cửa phòng, chế tạo ra một cái ‘lỗ có thể tháo dỡ và lấp vào, Trần Nhất Tân đến trước cửa, trước tiên hắn dỡ khóa cửa xuống một cách nhẹ nhàng, không phát ra một tiếng động nào, mở cái miệng lỗ ấy ra, sau đó gọi Triệu Hồng Pha đến trước cửa, khi cơ thể ông ấy kề sát vào cửa phòng hắn rút ra một con dao có chiều rộng phần cán nhỏ bằng đường kính miệng lỗ, đâm thẳng một nhát vào trong, rồi lắp lại khóa lần nữa, lấp miệng lỗ lại.”

Hầu Kế Phong bật ra một câu, “Âm mưu này hình như được viết trong cuốn tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng nào rồi thì phải...”

“Không được tiết lộ!” Lôi Dung nói, “Các phương pháp tương tự còn có: một cạnh của bản lề thật ra có thể mở được; buộc đầu sợi dây diều lên trên then cửa, đầu còn lại xỏ qua lỗ khóa đưa ra ngoài, chờ sau khi chốt lại rồi mới giật sợi dây diều ra; hoặc các âm mưu mang tính máy móc như tìm một mẩu nam châm điện cường lực nào đẩy hút lấy chốt của từ bên ngoài để khóa cửa lại... chung quy là có thể khóa trái cửa phòng sau khi giết người.”

“Đâu ra toàn những ý tưởng lung tung loạn xạ thế!” Biểu cảm của Lưu Tiệp dở khóc dở cười, “Trưởng ban Lôi, đối với những chiêu mà cô vừa nói, cảnh sát không sợ một tí nào, phá án chỉ là chuyện trong phút chốc, nói thật, chúng tôi chỉ biết một loại tội phạm giết người mà không dễ tóm thôi - cái loại giết người xong rồi bỏ chạy ngay đấy.”

Lôi Dung cười, “Được rồi, anh nói trước đã, những ý tưởng mà tôi nghĩ đến, trong lúc khám xét hiện trường, nhân viên điều tra đã lưu ý đến chưa?”

Lưu Tiệp khẽ chau mày lại, “Chắc chắn là không... trên thực tế sẽ không có ai làm như thể thật chứ!”

“Nói vậy thì, có tồn tại khả năng là phòng kín mang tính máy móc.” Lôi Dung thoáng suy nghĩ, nói, “Chờ đến lúc tôi đến Phong Chi Thự rồi xem xét kỹ lưỡng xem cánh cửa ấy có từng bị động tay động chân qua hay không. Tiếp sau đây là tiếp tục khơi thông não, các anh có khám xét qua trần nhà của căn phòng ấy chưa?”

“Trần nhà?” Lưu Tiệp ngơ ngác, “Trần nhà có gì để khám xét?”

“Có chứ. Ví dụ, ban đầu lúc Trần Nhất Tân xây dựng tòa biệt thự ấy, đã cân nhắc đến chuyện sớm muộn sẽ có một ngày cần dùng nó tạo ra phòng kín để giết người, vì vậy đã lầm cho trần nhà có thể nâng lên hạ xuống được, đồng thời gắn một con dao gấp chạy bằng điện lên, rồi lại lắp thêm một ống kính theo dõi ở nơi nào đó trong phòng, chờ đến khi Triệu Hồng Pha uống rượu có tẩm thuốc mê vào, hoặc bơm hơi độc vào qua bên dưới khe cửa, làm ông ấy ngất đi tại vị trí thích hợp rồi khởi động thiết bị, khiến trần nhà hạ xuống chầm chậm, đồng thời con hở dao ra, mũi dao chĩa xuống, cắm vừa vặn vào ngực Triệu Hồng Pha, trong cơn đau khốc liệt Triệu Hồng Pha nắm chặt lấy cán dao, nhưng đành nhìn theo trần nhà nâng lên chầm chậm...”

Lưu Tiệp sắp khóc đến nơi, “Trưởng ban Lôi ơi là Trưởng ban Lôi, tôi vẫn luôn tưởng rằng cô là một nhà khoa học đầy óc thực tế, đứng đắn nghiêm túc, xem ra tôi đã làm, tôi thật không ngờ sức tưởng tượng hão huyền của cô lại cừ đến thế.”

“Cái này có gì đâu, xây một tòa công trình lên nhằm giết người, đây là chủ nghĩa kinh điển mới điển hình mà!” Hầu Kế Phong đang lái xe, không nhìn thấy biểu cảm mếu máo không ra nước mắt của Lưu Tiệp.

Ngày thường tính tình Lôi Dung vô cùng ôn hòa, cách xử sự cũng cực kỳ khôn khéo, nhưng một khi đã bướng, thì cũng đặc biệt bướng, nhất là trong chuyện nghiên cứu khoa học và thảo luận nghiên cứu vụ án, một khi đã cắm đầu vào rồi thì tám trăm con trâu cũng không lôi cô ra nổi, “Còn phòng kín tâm lý nữa, cũng cần thiết phải suy xét đến nó.”

“Phòng kín tâm lý là gì?” Lưu Tiệp không hiểu gì cả.

“Chẳng hạn như, Trần Nhất Tân và Bộc Lượng thông đồng với nhau - anh đừng trừng mắt nhìn tôi, tôi phải cân nhắc đến mọi khả năng.” Lôi Dung nói với vẻ nghiêm túc, “Cánh cửa ấy vốn không bị khóa, sau khi Trần Nhất Tân đâm Triệu Hồng Pha một nhát rồi, hắn ra ngoài vờ như cửa đã bị khóa, đến khi mọi người đều đã đến trước cửa, Bộc Lượng rõ ràng vẫn đối địch suốt với hắn cũng vặn tay nắm cửa một cái, cũng vờ ra vẻ như cửa đã bị khóa lại, mọi người bèn tin vào điều đấy; còn một khả năng nữa: Bộc Lượng cấu kết với tên hung thủ thật sự, sau khi giết người thì tên hung thủ thật sự ấy bỏ trốn qua cửa sổ, còn Bộc Lượng với tư cách là cảnh sát duy nhất ở hiện trường, có đặc quyền để điều tra hiện trường tạm thời, do vậy nhân lúc mọi người không để ý đến, đã khóa cánh cửa sổ mới chỉ được đóng lại thôi; hai phương pháp nói trên, đều có thể làm hình thành nên phòng kín tâm lý qua việc tạo dựng hình ảnh giả tạo là cửa và cửa sổ đã bị khóa trái.”

“Không sai, không sai!” Hầu Kế Phong nói, “Vì sao nhất định phải là Trần Nhất Tân và Triệu Lân Chi giết chết Triệu Hồng Pha? Không lẽ chỉ vì trong hai người ấy, một người thì mang thù oán với ông ấy, còn một người chạy đến bên cạnh ông ấy đầu tiên? Nếu nhìn từ thời gian gây án, sau khi Triệu Hồng Pha lên tầng ba rồi, người đã đi vệ sinh là La Khiêm, người đi xem còn món ăn nào chưa được mang lên là viên quản gia và người vẫn ở trong bếp suốt là cô phụ bếp, chẳng phải đã hội đủ điều kiện gây án hay sao?”

“Tên nhóc nhà anh câm miệng lại cho tôi!” Lưu Tiệp đập một phát thật mạnh lên lưng ghế lái, sau đó nói với Lôi Dung, “Trưởng phòng Lôi, trò khơi thông não này của cô đi hơi quá rồi, lại còn nghi ngờ cả Bộc Lượng nữa chứ, cô nên biết là, hôm ấy do tôi không đi Phong Chi Thự được nên mới cử anh ấy đi vào phút chót, làm sao mà anh ấy có thể cấu kết nối với Trần Nhất Tân hoặc là hung thủ thật sự khác nhanh đến thế, huống chi bắt đầu từ lúc khám xét hiện trường, camera trên điện thoại trước sau vẫn ở trạng thái ghi hình suốt, nếu anh ấy khóa cửa sổ lại, với độ cao của tay nắm cửa sổ như thể thì nhất định sẽ bị ghi hình lại, đoạn video khám xét hiện trường cũng nằm trong hai tệp dữ liệu ấy, đã được gửi vào máy tính của cô rồi.”

Nhưng Lôi Dung vẫn không chịu buông tha, “Cho dù không có vấn đề gì với tính chân thật của đoạn ghi hình đi chăng nữa, cũng chỉ có thể phủ định dạng phòng kín tâm lý thứ hai mà tôi đặt giả thiết, còn đối với dạng thứ nhất thì vẫn có khả năng xảy ra. Lúc trước anh đã nói, quan hệ giữa Trần Nhất Tân với cục cảnh sát chồng chéo phức tạp lắm, những năm gần đây, phàm là những người có thể hô mưa gọi gió trong giang hồ, nhất định sẽ nắm cả giới cảnh sát lẫn giới anh chị, rốt cuộc hắn đã mua chuộc người nào trong cục cảnh sát bằng tiền, e là vị sở trưởng như anh cũng chưa chắc đã biết được, giả dụ - tôi chỉ nói giả dụ thôi, Bộc Lượng đã cấu kết với Trần Nhất Tân từ trước, sau khi nhận cuộc gọi mà anh cử đến Phong Chi Thự, liền liên lạc ngay với Trần Nhất Tân, đúng lúc Trần Nhất Tân cũng định sang đấy, hai người bèn bàn bạc thống nhất âm mưu là sẽ tạo ra phòng kín, để cảnh sát tưởng rằng Triệu Hồng Pha chết do tự sát, hoàn toàn cũng có thể làm được chứ nhỉ.”

Ngờ đâu Lưu Tiệp á khẩu, không thốt nên lời.

Đúng lúc này, chiếc xe bỗng rẽ trái, sau đó mũi xe chợt nâng lên, chạy vào một con đường dẫn lên dốc, đồng thời sau khi đã đến một độ cao nhất định rồi thì xe tiếp tục chạy trên con đường mòn giữa rừng không những rất hẹp mà còn mấp mô lồi lõm, một mùi tanh ẩm ướt xộc vào từ bên ngoài cửa sổ trước đang mở một nửa, Lôi Dung khẽ nhìn ra ngoài, cô nhận ra phía bên trái xe là một tiểu khu được bao quanh bằng tường cao, bên phải là một con sông nhỏ lấp loáng ánh nước.

“Có khả năng là không thể, cũng có khả năng là có thể...” Lưu Tiệp day huyệt thái dương nói, “Trưởng ban Lôi, cô đã nói đến nhiều khả năng như thể, bây giờ có thể phải tự mình đi kiểm chứng một chút rồi đấy.”

« Lùi
Tiến »