Hung Trạch Tập 2

Lượt đọc: 1731 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 2 ⚝

“Xin chào, tôi là Hộ Diên Vân.” Hộ Diên Vân tự giới thiệu, “Tôi cũng đến để cúng lão Bì, không làm cô giật mình chứ?”

Kẻ ấy không nói gì, chỉ nhìn vào anh, màn mưa như thế đã ngăn hai người bằng một lớp kính mờ, ánh mắt không có bất kỳ sức nóng nào.

Nhưng Hô Diên Vân chẳng buồn quan tâm, anh vặn mở nút chai rượu ra đánh “khực” một tiếng, thụp người xuống nhìn tấm bia mộ của lão Bì nói, “Lão Bì, nghe bảo thuở sinh tiền ông rất thích uống rượu, tôi đã đặc biệt mua đến để cúng ông, cảm tạ ơn ông đã cứu mạng một cô gái vô tội.” Nói đoạn anh rưới rượu xuống mặt đất ùng ục, một thứ mùi kỳ dị trong phút chốc lan tỏa trong nghĩa địa, khi đã trút được già nửa, anh đứng dậy, dúi chai rượu cho kẻ kia bảo, “Cô cũng mời ông ấy một ly đi!” Kẻ ấy khẽ nhìn anh, đón lấy chai rượu, cũng trút ùng ục xuống, Hô Diên Vân vội vã nói, “Chừa lại chút cho tôi.” Kẻ ấy kinh ngạc nhìn anh, Hộ Diên Vân nói, “Vì vụ án mà tôi sẽ nói tiếp sau đây, đáng để dốc trọn một ly đầy - nhất là khi nói trước mặt lão Bì.”

Thần sắc kẻ ấy lập tức trở nên cảnh giác.

“Không cần căng thẳng.” Hô Diên Vân nở một nụ cười nhàn nhạt, “Tôi tin là chắc chắn cô biết, tôi là nhà suy luận giỏi nhất trong nước, tôi chỉ dùng chút thời gian là đã phá giải được vụ án Triệu Hồng Pha bị giết hại và vụ án nhóm công nhân vệ sinh hung trạch bỏ mạng ở Phong Chi Thụ, thế nhưng điều tôi muốn nói với cô hôm nay, là vụ án Trần Nhất Tân bị giết.”

“Điều này thì liên quan gì tới tôi?” Kẻ ấy hỏi với vẻ lạnh lùng. “Cho dù không liên quan, ngại gì nghe thử chứ?” Hộ Diên Vân nói, “Dù nói thế nào đi nữa, đó cũng là vụ án vô cùng vô cùng quái dị khó phá mà.”

“Ồ?” Kẻ ấy cười khẩy một tiếng, “Thế nếu đem so với vụ án Triệu Hồng Pha bị giết thì sao, vụ nào quái dị khó phá hơn?”

“Vụ án Triệu Hồng Pha bị giết, thật ra chẳng khó phá chút nào.” Hô Diên Vân hơi có cái vẻ chẳng buồn quan tâm, “Sau khi nghe xong toàn bộ diễn biến của vụ án, trong lòng tôi đã có một kết luận đại khái về việc ai là thủ phạm, thủ pháp ám sát là gì rồi. Nếu cô thích xem ảo thuật, thì sẽ hiểu được, tất cả các trò ảo thuật đều là thuật che mắt, đều là quá trình so sánh xem giữa tay hoặc đạo cụ của nhà ảo thuật với tốc độ chớp mắt của khán giả thì ai nhanh hơn, mà thông thường bị lộ tẩy cũng chính trong từng khoảnh khắc ‘chuyển đổi’. Trò ảo thuật càng đơn giản thì càng khó hoàn thành, ví dụ như làm biến mất một đồng xu kim loại trong lòng bàn tay, trông thì cực kỳ đơn giản, nhưng muốn thu đồng tiền ấy vào tay áo trong tích tắc, lại không thể để khán giả nhìn thấy, điều này cần phải bỏ công sức khổ luyện, trái lại những trò ảo thuật tập hợp các đạo cụ kỹ thuật cao như âm thanh ánh sáng điện tử… nói cho cùng, chẳng qua chỉ là trò phô trương thanh thế được cố ý tạo ra để che đậy những sơ suất xuất hiện trong quá trình ‘chuyển đổi’. Mà trong mấy phút đồng hồ trước và sau khi Triệu Hồng Pha bị giết hại, đã xuất hiện chuỗi sự kiện như Trần Nhất Tân đi vào trong phòng suite, Hồ Nhạc ngăn Bộc Lượng vào phòng xảy ra đánh nhau, Triệu Lân Chi bổ nhào đến bên Triệu Hồng Pha, âm thanh ánh sáng điện tử trình làng ra hết, cho thấy rõ chỗ này có tồn tại sự chuyển đổi. Đặt giả thiết mục đích mà Trần Nhất Tân vào phòng suite là để lấy đi bằng chứng phạm tội ngay sau khi giết chết Triệu Hồng Pha, thế thì nhìn từ cách bố trí của thư phòng, xác suất xuất hiện máy móc ở cánh cửa ngăn cách thư phòng và phòng suite là cao nhất, cho nên trong lúc điều tra, tôi chẳng tốn tí sức lực nào đã phát hiện ra thanh nẹp kim loại có thể cạy ra ấy… Tôi nghĩ, đội công nhân vệ sinh hung trạch đầu tiên chính là do khâu cuối cùng trong trình tự công việc, xem xét hiện trường án mạng xem có chỗ nào cần tu sửa lại hay không, đã phát hiện ra điểm này, nên mới bị Hồ Nhạc đang giám sát trong chỗ tối mưu sát.”

Một giọt mưa rơi, rơi đúng vào vành cong lên của khóe miệng đang nhếch lên của kẻ ấy, khiến nụ cười khổ sở trở nên ẩm ướt, “Không ngờ vụ án mà cả một đám cảnh sát hình sự điều tra gian nan cực khổ bấy lâu vẫn không tìm ra sự thật, lại bị anh giải quyết một cách nhẹ nhàng đến thế…”

“Cái này chẳng có gì, âm mưu chỉ có thể thấy trong tiểu thuyết, thì các thanh tra cảnh sát ngoài đời thực không ứng phó được đâu.” Hô Diên Vân cầm chai rượu lên uống một ngụm, khẽ lè đầu lưỡi bị nước rượu làm cho cay, “Huống hồ, cho dù là viết vào trong tiểu thuyết trinh thám, thì âm mưu phòng kín này cùng lắm chỉ được xem là kiệt tác, còn âm mưu giết chết Trần Nhất Tân, cái đấy mới thật sự là huyền thoại đấy!”

Kẻ ấy nhìn anh, không thốt lời nào.

“Có một điều có lẽ ra cô không biết, sau khi tôi đến tỉnh lỵ, vì lo lắng cho Lưu Tư Miễu, nên đã tới tiểu khu Tân Thủy Viên trước, tìm hiểu được toàn bộ quá trình mà Tu Thúc bố trí ở đó tối hôm ấy, sau đó mới đến Phong Chi Thự, trước khi rời khỏi tiểu khu, sĩ quan cảnh sát Trương Hiện Hà dẫn đầu công tác điều tra hình sự ở đấy nói với tôi, bên Tân Thủy Viên cứ giao cho họ, dù sao vụ án cũng đã kết thúc. Tôi bảo quả thực đã kết thúc, chỉ còn lại hai bí ẩn chưa được phá giải, ông ta hỏi tôi hai mối bí ẩn nào, tôi chỉ nói cho ông ta một mối, “Tên sát thủ ấy đã rơi xuống lầu như thế nào? Còn một mối nữa tôi không nói, vì tôi cảm thấy có lẽ đó không phải là một mối bí ẩn…”

“Nói thử xem.”

Kẻ ấy bảo, “Anh cho rằng mối bí ẩn thứ hai là gì?”

Hộ Diện Vân nói, “Nhìn từ lối bày cục của Tu Thúc, không nghi ngờ gì hắn là một kẻ đa mưu túc trí, cấu tứ sáng tạo, mỗi lần đều bố trí một ám hiệu mà chỉ có tiểu Quách tiên sinh đọc mới hiểu, sau đó lấy việc phá giải những vụ án mạng bí ẩn từng xảy ra trong hung trạch làm điều kiện, ràng buộc chắc chắn Tư Miễu và tiểu Quách tiên sinh trong một khoảng thời gian nhất định, bất giác dẫn dụ họ đến vị trí phục kích tối ưu, suýt nữa đã thành công, âm mưu này nếu nói về bản chất thực sự, thì là một kiểu ‘tội ác dạng vực mưu’, chính là mượn những kiến thức thuộc một lĩnh vực đặc thù mà xã hội đương thời hoàn toàn phớt lờ hoặc đã lãng quên, nhất là kiến thức về văn hóa bên lề thời xưa, tạo ra một ‘lĩnh vực’ để thu nạp tất cả những kẻ liên quan vào trong đấy, hình thành nên một trường lớn mạnh có lực từ tính, khiến kẻ bị hại bất tri bất giác bị thôi miên, đành mặc cho kẻ gây hại sắp đặt, sau đó mới thực thi tội ác. Do phương thức, bối cảnh hoặc vũ khí của việc gây án này không hề ăn nhập gì đến xã hội hiện đại, tìm kiếm internet không ra, công cụ điều tra hình sự khám nghiệm không nổi, dẫn đến việc bất kỳ thủ pháp điều tra hình sự hiện đại nào cũng hoàn toàn mất tác dụng, có thể tưởng tượng thành một chiến sĩ cầm iPhone, vác máy tính, tay cầm súng laser đi vào rừng Amazon chiến đấu với đủ các loại ác thú độc trùng, kẻ trước chắc chắn sẽ chết không toàn thây, vì tất cả những công cụ cao cấp và kinh nghiệm mũi nhọn hoàn toàn không dùng được. Anh không sở hữu trình độ trong một lĩnh vực đặc thù nào đấy, anh không đặt chân vào cái ‘trường’ cấu tạo nên bởi văn hóa hung trạch, thì ngay cả cánh cổng chính của trò chơi, anh cũng không tìm được…”

Nói đến đây, Hô Diên Vân bỗng duỗi tay ra, “Nhưng tôi không hiểu, ván cục đã phí nhiều sức lực như vậy để bày ra, chẳng lẽ sau một đòn thất bại mà đã bỏ cuộc? Tôi chơi điện tử thôi mà không qua được vòng lần đầu, cũng sẽ chơi lại lần hai! Nhất là lúc Hồ Nhạc truy sát các công nhân vệ sinh, giả dụ Tu Thúc có thể bắt tay với hắn, thì đừng nói là Lưu Tư Miễu bị sốt, cho dù thân thể cô ấy khỏe mạnh, cũng rất khó để bảo vệ cho bầy cừu dưới gọng kìm tấn công của hai con sói chứ nhỉ? Hơn nữa, về sau Đường Tiểu Đường nói cho chúng tôi hay, Tu Thúc không những không làm hại cô ấy, còn gợi ý cho cô ấy về mối nguy hiểm có thể phải đối mặt, thậm chí còn đóng kịch cùng cô ấy, ép Vương Hồng Hà hiện nguyên hình - điều này khiến tôi lơ mơ tột cùng, theo lý mà nói, Tu Thúc là đồng lõa của Trần Nhất Tân, không phải nên bảo vệ Vương Hồng Hà sao? Còn điều kỳ lạ hơn nữa là, cho dù Tu Thúc bố trí âm mưu, vì sao điều kiện đưa ra cho Tư Miễu và tiểu Quách tiên sinh để qua vòng là điều tra ra sự thật của vụ án xảy ra trong ba căn hung trạch? Cần biết là càng đến gần sự thật của vụ án, thì rủi ro bại lộ của hung thủ thật sự đứng sau là Trần Nhất Tân sẽ càng lớn, rốt cuộc Tu Thúc muốn làm gì?!”

Anh khẽ ngưng lại, nhìn gương mặt lạnh lùng của kẻ ấy, rồi tiếp tục nói, “Dĩ nhiên, tất cả những điều này đều có thể có lời giải thích hợp lý, ví dụ như Tu Thúc một đòn thất bại đã bỏ cuộc, là nhằm bảo vệ an toàn cho chính mình, hắn phối hợp đóng kịch với Đường Tiểu Đường để ép Vương Hồng Hà ra, là chịu sự chỉ đạo của Trần Nhất Tân, muốn để cho Vương Hồng Hà gánh hết mọi tội oan, còn về điều kiện để qua vòng à, hắn tin chắc trong thời gian ngắn như thế không thể điều tra ra được gì… Vì vậy tôi không nghĩ thêm nhiều nữa, đã mau chóng đi Phong Chi Thự. Tại Phong Chi Thự, rất nhanh tôi đã xác nhận suy luận của mình đối với vụ án Triệu Hồng Pha không có sai lầm, nhưng chuyện Trần Nhất Tân bị giết vẫn làm cho tôi không hiểu đầu đuôi thế nào, dẫu sao thì mỗi con người trong căn biệt thự ấy, hầu như đều chẳng có động cơ để giết Trần Nhất Tân: những người làm công thường xuyên bị hắn nhiếc mắng, viên kiến trúc sư từng đánh nhau với hắn, một cặp nam nữ bị lật tẩy chuyện dan díu trước mặt mọi người, người phóng viên theo đuổi vụ án này trong thời gian dài, kẻ hút ma túy nghi là đóng vai trò con chiên thế mạng, viên quản gia với lòng báo thù đau đáu, viên cảnh sát với tinh thần chính nghĩa tràn ly, thậm chí còn tên vệ sĩ độc ác chẳng ghê tay! Ờ, có lẽ bà nấu bếp được tính là ngoại lệ, mà lúc Trần Nhất Tân bị giết hại, đa số mọi người đều không có bằng chứng ngoại phạm, nhưng điều khiến tôi khó hiểu nhất vẫn là tấm rèm cửa sổ để mở trong thư phòng, nếu suy luận của tôi không có sai lầm, thì tấm rèm ấy chắc chắn do hung thủ cố tình mở ra trước khi gây án, vấn đề là, mục đích của việc hắn mở rèm cửa sổ là gì.”

Những hạt mưa vốn đang rơi lất phất, bất chợt biến đổi từ bụi phùn thành rào rạt, giội lên người, vừa rét vừa đau, kẻ ấy không mảy may nhúc nhích, nhưng Hô Diên Vân lại có chút không cầm nổi nữa, nốc một ngụm rượu, tiếp tục nói, “Ban đầu tôi nghi là do Tommy làm, nhưng về sau đã bị đôi dép anh ta ném vào trong sọt rác lật đổ suy luận này; tôi cũng từng nghi ngờ Đồng Lệ và lão Ngô quản gia, nhưng đều chẳng có bằng chứng xác đáng… Điều đặc biệt đáng để nhắc đến là, tôi thậm chí từng nghĩ là Hồ Nhạc đã dấy nên bất đồng nội bộ với Trần Nhất Tân, sau khi giết chết hắn mới sang tiểu khu Tân Thủy Viên giết người, tuy về sau có người làm chứng rằng Hồ Nhạc đã rời khỏi Phong Chi Thự từ lâu trước khi Trần Nhất Tân bị giết hại, nhưng hoàn cảnh và bầu không khí, là điều dễ khiến người ta đưa ra phán đoán sai lầm về thời gian nhất, cũng một tiếng đồng hồ tương tự, nhưng những người ở dưới giếng mỏ, sẽ cảm thấy dài dằng dặc hơn so với người trên mặt đất, càng là lúc xảy ra tai nạn hầm mỏ thì càng thấy như thế. Thế nhưng, lúc tôi trông thấy cái dải bột mực dài ngoằng trước cửa phòng mà Lôi Dung ngụ, thì tôi bất giác đổ mồ hôi lạnh, tôi mơ hồ ý thức được rằng sự thật của vụ án còn quái dị, khác thường và phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của mình!

“Cái dải bột mực dài ngoằng?”

“Ừm, Lôi Dung định dùng như bột từ tính để thu thập dấu vận tay lúc lên thư phòng ở tầng ba để điều tra vào buổi tối, kết quả đã sơ sẩy làm rơi ra, cứ thế một đường dài, cứ như dải băng cách ly rơi trên tấm thảm trước cửa.” Hô Diên Vân vừa khoa tay ra dấu vừa nói. Tiền

“Thế thì sao?” Kẻ ấy còn lơ mơ hơn.

Hô Diên Vân khẽ suy nghĩ phải lựa chọn từ ngữ như thế nào, rồi mở miệng nói, “Tôi lấy một ví dụ nhé, chẳng hạn cô là một kẻ cướp, định lẻn vào trong một cao ốc để ăn trộm, hơn nữa cô biết đêm ấy chắc chắn cảnh vệ sẽ ra khỏi phòng trực ban để tuần tra tòa nhà, thế thì trước khi trộm cắp, cô sẽ làm gì?”

Kẻ ấy nghiền ngẫm một thoáng rồi bảo, “Tôi sẽ đến phòng trực ban trước xem viên cảnh vệ ấy có ở đó hay không để tránh gặp phải lúc đang trộm…”

“Đúng rồi!” Hô Diên Vân mừng rỡ nói, “Đây là tâm lý phạm tội đơn giản nhất, bình thường nhất, trộm cắp mà còn như vậy, huống chi là giết người! Nếu đã biết trong biệt thự có một sĩ quan cảnh sát mà buổi tối hôm ấy mười phần thì đã hết tám, chín phần sẽ đi ra để tuần tra trong biệt thự - nhất là căn thư phòng ấy, trước khi giết người, tại sao hung thủ không xem thử Lôi Dung đã ngủ say hay chưa nhỉ?”

Kẻ ấy sững người ra.

“Tôi có một người bạn thân tên là Lâm Hương Minh, cậu ấy là nhà khoa học hành vi kiệt xuất nhất Trung Quốc, cậu ấy từng bảo tôi rằng, mọi vụ giết người có âm mưu từ trước, vào khoảnh khắc trước khi thực thi tội ác, kẻ thủ ác sẽ đi xác nhận xem ‘môi trường phạm tội có an toàn hay không, đây là định luật sắt đá của môn tâm lý học phạm tội. Trước khi Lôi Dung đi lên tầng ba để điều tra thư phòng của Triệu Hồng Pha, nhằm tránh chạm trán Trần Nhất Tân và Hồ Nhạc, còn biết xuống tầng một trước để xem xem hai kẻ ấy có dọn tổ chưa nữa cơ. Vì vậy, trước khi nổ súng giết Trần Nhất Tân, nhằm tránh đụng độ Lôi Dung ở hiện trường phạm tội, hung thủ chắc chắn sẽ đến trước cửa phòng Lôi Dung để nghe ngóng động tĩnh bên trong, xem thử dưới khe cửa còn ánh đèn hay không” Hộ Diên Vân vừa bẻ đầu ngón tay vừa nói, “Tôi đã thống kê tỉ mỉ, trong số những người ở trong biệt thự tối đó, có năm người biết được danh tính thật sự của Lôi Dung gồm Hầu Kế Phong, Tô Tô, Đồng Lệ, Triệu Long và La Khiêm; lão Ngô quản gia tuy không biết Lôi Dung là cảnh sát, nhưng Lôi Dung từng nói cho lão hay một cách rõ ràng, tối hôm ấy mình sẽ vào thư phòng của Triệu Hồng Pha để điều tra. Còn lại Triệu Lân Chi và Tommy đã bị tôi loại khỏi diện tình nghi, Hồ Nhạc thì càng có ý cảnh giác với Lôi Dung hơn… Vậy mà sau khi tôi và Lôi Dung giải quyết xong vụ án Triệu Hồng Pha bị giết hại, lúc về đến phòng của cô ấy, thì phát hiện rằng mớ bột mực khắp sàn nhà trước cửa ấy vốn dĩ chưa từng bị ai giẫm lên, tôi còn cất công thử nghiệm vài lần, xem có khả năng nào, do nguyên nhân về độ sải nhịp bước mà cả lúc đi lẫn về hung thủ đều sải bước qua được một cách vô cùng trùng hợp, kết quả là rất khó, tôi cũng từng thiết nghĩ, có phải lúc hung thủ đến để ý thấy bột mực, đã cẩn thận tránh né, đáng tiếc là ánh đèn trong hành lang cực kỳ tối mờ, thảm lại có màu đỏ sẫm, bột mực rơi trên ấy, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không thể nhận thấy… Cuối cùng tôi cho ra được kết luận mặc dù chẳng hề mong muốn: tối hôm ấy đã chẳng có bất kỳ ai đến trước cửa phòng Lôi Dung.”

Do sự gia trì của cái chết, màu sắc của nghĩa địa vốn đã ảm đạm hơn chút so với những nơi chốn khác, mà ngay giờ phút này, cơn mưa dầm và màn đêm càng lúc càng đậm, đã phủ nhuộm nơi này đến mức càng mang vẻ đáng ngờ bi thương, bia mộ, phần mộ, cỏ hoang, tro giấy đều đã biến thành một màu đen chì hệt như nhau…

“Tối hôm ấy đã chẳng có bất kỳ ai đến trước cửa phòng Lôi Dung…”

Kẻ ấy chậm rãi lặp lại, rồi nhìn Hô Diên Vân vẻ khó hiểu, sau giây lát nhìn trân trối, ánh mắt chợt run lên, cuối cùng hiểu ra điều gì! Hộ Diên Vân từng tiếng một nói ra câu trả lời, “Cũng có nghĩa, kẻ giết chết Trần Nhất Tân, tối hôm ấy vốn dĩ không ở trong Phong Chi Thự!”

Dẫu đã đoán được kết luận, nhưng lời trần thuật như định đóng cột của Hô Diên Vân, vẫn như cây kim bằng băng đá đâm thấu xương, đau đến mức răng của kẻ ấy không nén được đập mạnh vào nhau!

“Vào khoảnh khắc tôi có được kết luận này, cũng kinh hoàng hệt như cô vậy. Theo thói quen của người suy luận, tất cả mọi kết luận trước hết phải trải qua sự tự phê phán và phản đối, tìm kiếm xem có khả năng bị lật ngược hay không, vì vậy tôi nghĩ đến chuyện, trong tòa Phong Chi Thự có một người có thể không bị ràng buộc bởi điều kiện là trước khi mưu sát phải đi rình mò động thái của Lôi Dung, đó chính là Triệu Lân Chi. Dẫu sao cậu ta cũng là một kẻ nghiện, phê lên tận mây xanh rồi sẽ có khả năng cầm súng giết người, không màng gì nữa, nhưng Lôi Dung đã nhìn thấy rõ ràng trong khoảng thời gian Trần Nhất Tân bị giết, cậu ta đã đứng trên ngọn giả sơn, nếu nói rằng cậu ta đã nổ súng giết chết Trần Nhất Tân từ trên ngọn giả sơn, thế thì, viên đạn ấy bay đi đâu mất rồi? Nếu nói cậu ta đứng trong hành lang nổ súng bắn chết Trần Nhất Tân rồi mới chạy ra chỗ ngọn giả sơn, tôi đã làm thử nghiệm, cho dù là Usain Bolt thì ít nhất cũng phải mất hai phút, huống chi lúc ấy Triệu Lân Chi còn mặc áo bào dài màu trắng kéo lê như thế, hoàn toàn bất lợi cho việc chạy, hơn nữa phía cảnh sát đã lục tung mọi thứ khắp trong lẫn ngoài ngôi biệt thự, cũng chẳng tìm thấy bất kỳ súng ống nào, dĩ nhiên có người sẽ nói rằng, chắc chắn sau khi Triệu Lân Chi bắn chết Trần Nhất Tân, chạy ra phía nam của vườn hoa, ném khẩu súng xuống dòng sông phía dưới bờ vực, vấn đề là dấu chân của cậu ta cho thấy sau khi ra khỏi tòa nhà, cậu ta đã đi thẳng lên ngọn giả sơn, sau khi lăn xuống ngọn giả sơn, lại bò thẳng vào hốc núi, vốn dĩ đã chẳng hề đi đến nơi nào khác.”

Hộ Diên Vân tiếp tục nói, “Dĩ nhiên, tôi cũng từng nghĩ, có lẽ trước khi hung thủ bắn chết Trần Nhất Tân, đã mặc kệ một phen, người chặn thì giết người, phật chặn thì giết phật, cố ý không đi xem xét động tĩnh của Lôi Dung, ngộ nhỡ đụng độ thì giết luôn Lôi Dung để thủ tiêu thì sao… Vấn đề là, nếu vậy thì vụ án thật sự sẽ rất khó giải, tôi bó tay đủ đường, thử thông qua việc xét hỏi hành tung của từng người trước khi án mạng xảy ra, để tìm ra một số chỗ bất bình thường, nhưng vẫn thất bại, nói cho cùng, lúc Trần Nhất Tân bị giết hại, mỗi người đều biểu hiện cực kỳ bình thường, đều làm những chuyện mình nên làm ở những vị trí mình nên ở, có người ngủ, có người thì uống rượu, có người điều tra, có người thì giãi bày, điều khó nhất để nắm bắt trên đời này, vĩnh viễn không phải là điều bí ẩn, mà là chuyện thường nhật, là những hành vi và cá thể bình thường đến mức chỉ đáng để đóng vai người qua đường trong các tác phẩm điện ảnh.” Anh thở dài thườn thượt, nói tiếp, “Vốn dĩ tôi máu lửa hừng hực, buông lời đầy tự tin, tưởng rằng mình có thể phá giải tất cả những câu đố bí ẩn trong một buổi tối, kết quả là tôi đã sắp sửa buông bỏ..”

“Buông bỏ?” Kẻ ấy nheo mắt lại, “Tôi thấy anh không giống một người dễ dàng buông bỏ.”

“Ơ… Cô hiểu nhầm rồi, tôi đương nhiên sẽ không buông bỏ vụ án này - câu đố càng phức tạp dị thường, thì càng kích thích lòng hiếu kỳ muốn truy tìm tận gốc rễ của tôi - tôi chỉ buông bỏ ý nghĩ trong ngày hôm ấy có thể phá giải được vụ án.” Hô Diên Vân khẽ nhún vai nói, “Chỉ là không ngờ rằng, một chuyện nhỏ trông có vẻ chẳng đáng lưu tâm, lại như một ngọn sấm chớp rầm vang giữa đêm khuya, trong nháy mắt đã nổ tung sáng lòa câu trả lời trước mặt tôi!”

“Chuyện nhỏ?”

“Phải, chuyện nhỏ.”

“Chuyện nhỏ nào?”

“Lúc vụ án xảy ra, Triệu Long và La Khiêm ngồi dưới tòa biệt thụ để uống bia…”

“Chẳng lẽ hai người họ có điều gì kỳ quặc?”

“Không phải, là vị trí của họ có chút kỳ quặc.”

“Vị trí?”

“Đúng, vị trí!” Hô Diên Vân nói xong, cúi xuống tìm một thanh gậy gỗ, quỳ trên mặt đất, tìm một không gian trông đỡ sinh lầy hơn những chỗ khác, vẽ một hình chữ nhật nằm dọc, khẽ suy nghĩ, rồi lại vẽ ba thanh nằm ngang trên hình chữ nhật, nói với vẻ rất ngại ngùng, “Cái này, cứ xem như là ba tầng biệt thự đi, tôi không giỏi mỹ thuật lắm…”

Kẻ ấy khịt một tiếng với vẻ khinh thường, có lẽ mang hàm ý “Với cái giẻ rách mà anh vẽ ra đây thì chúng ta đừng chà đạp hai chữ ‘mỹ thuật’ được chứ?”

Hộ Diên Vân càng ngại ngùng hơn, khẽ quỳ với vẻ bẽn lẽn, rồi lại vẽ hai hình người nhỏ sát bên dưới bức tường tòa nhà, hai hình người nhỏ này thì thấy tay nghề khá rõ, thoạt nhìn là biết tay lão luyện lúc nhỏ đánh nhau không lại người ta, chỉ đành vẽ hình nhân hoặc tên khốn lên trên tường, sau đó chú thích họ tên của kẻ thù bên cạnh.

Hộ Diện Vân chỉ vào bức vẽ nói, “Nào, hai người họ ngồi ở khoảng chừng vị trí này thôi, ngồi sát chân tường.”

Kẻ ấy nhìn mãi vẫn không hiểu anh muốn thể hiện ý gì.

Hộ Diên Vân đứng dậy nói, “Lúc nãy tôi nói, vào lúc tôi sắp sửa buông bỏ vì điều tra hiện trường không gặt hái được gì, đi ra bên ngoài biệt thự, Lôi Dung chỉ vào một chiếc bàn đá hình tròn nằm ở tầng trệt phía dưới chân tường tòa nhà, bảo rằng: lúc án mạng xảy ra, cô ấy đã nhìn thấy La Khiêm và Triệu Long ngồi ngay bên chiếc bàn đá để uống rượu, tôi đã vô tình hỏi một câu: làm sao chị có thể xác định người ngồi uống rượu dưới lâu là hai người họ, mà không phải ai khác? Cô ấy lập tức sững người ra, khẽ suy nghĩ rồi nói, lúc ấy cô ấy nghe thấy có tiếng ở dưới lầu, còn cất công nhìn một cái, nhưng chỉ nhìn thấy đỉnh đầu hai người, lúc ấy tôi thất kinh vô cùng, tôi hỏi cô ấy: lúc ấy chị chỉ nhìn thấy đỉnh đầu của hai người? Cô ấy khẽ gật đầu!”

Ánh mắt của kẻ ấy vẫn băn khoăn, “Ý anh là, do Lôi Dung không nhìn thấy mặt của hai người ngồi dưới lầu, mà chỉ nhìn thấy đỉnh đầu của họ, vậy nên thực ra hai người ấy chẳng phải là La Khiêm và Triệu Long, hay đó chỉ là một người trong La Khiêm hoặc Triệu Long, đã tìm kẻ khác để đóng một màn kịch, nhằm che giấu cho hung thủ thật sự lên lầu giết người đồng thời ngụy tạo bằng chứng ngoại phạm?”

“Không phải thế, không phải thế!” Hô Diên Vân ra sức lắc đầu phẩy tay, ngay tức khắc quỳ xuống, vẽ một hình nhân nhỏ lên vị trí tầng ba của hình chữ nhật, đồng thời vẽ một đường chéo từ mắt của hình nhân nhỏ xuống dưới, “Xem chỗ này đây, hình nhân nhỏ này là Lôi Dung, nếu cô ấy đứng trong nhà nhìn xuống dưới, do nguyên nhân về góc độ đường nhìn, cô ấy vốn dĩ không thể nào nhìn thấy đỉnh đầu của hai người ấy, nhưng Lôi Dung khẳng định chắc nịch rằng cô ấy đã nhìn thấy đỉnh đầu của hai người, thì chỉ có thể chứng minh một điều…”

Đột nhiên!

Đôi mắt của kẻ ấy bốc lên mầm lửa!

Mâm lửa mà dẫu màn mưa có lớn thế nào đi nữa cũng không thể giội tắt nổi, không thể che khuất nổi!

Ánh lửa nhấp nháy hừng hực lạ thường, nhưng chẳng có bất kỳ sức nóng nào, trái lại còn băng giá và tàn nhẫn, đấy là ánh mắt thẹn quá hóa giận chỉ có ở kẻ bất ngờ bị lột mặt nạ ra, mánh khóe của hắn đột ngột bị lật tẩy!

Hô Diên Vân lại đứng dậy, quăng thanh gậy gỗ xuống đất vẻ bình tĩnh, nói cho xong những lời lúc nãy chưa nói hết, “Lôi Dung bảo cô ấy đã nhìn thấy đỉnh đầu của hai người, chỉ có thể chứng minh một điều - chính là cô đã thò đầu ra khỏi cửa sổ vào lúc ấy. Cũng có nghĩa, lúc án mạng xảy ra, căn phòng ở đối diện thư phòng ấy, ô cửa sổ nằm thẳng đối diện với cửa không có rèm cửa sổ.”

Ngay cả bia mộ cũng đã nín bặt hơi thở, hai con người đứng đó, những đường mưa dày đặc dường như đang kéo sợi ra khỏi màn đêm không ngưng nghỉ, dệt thành lớp nỉ có màu đen tương đồng như màu bia mộ khắp người họ, kẻ chết vẫn đang chết, kẻ chờ vẫn đang chờ.

“Lúc án mạng xảy ra, tấm rèm cửa sổ của thư phòng bị hung thủ mở ra, tấm rèm cửa sổ ở phía đối diện thư phòng cũng được để mở…” Hô Diên Vân ngẩng đầu lên, thở ra một hơi dài, “Còn ở nơi nằm cách một con sông quay mặt về phía Phong Chi Thự, buổi tối hôm ấy, sau khi đốt tà ở căn hung trạch thứ hai, vì chê cát do Trương Siêu mang đến thô ráp quá mức, Tu Thúc đã lần lượt gỡ hai tấm rèm cửa sổ trong hai căn phòng phía nam và phía bắc xuống để sàng cát, thực ra, mục đích thật sự của hắn chẳng phải để sàng cát, mà là giúp kẻ đồng mưu, nói cho chuẩn xác là để giúp cho viên đạn mưu sát Trần Nhất Tân, mở ra một đường dẫn thông suốt không trở ngại giữa không trung, tôi nói có đúng không - tiểu Quách tiên sinh Từ Nhiễm?

« Lùi
Tiến »