Hôm nay phái viên tỏ ra cương quyết hơn nhiều. Ông ta chơi ván bài khá phiêu lưu, song rất nhiều hy vọng. Ông ta nhìn các thủ lĩnh bằng con mắt bề trên, biết chắc họ sẽ phải khuất phục hoàn toàn.
Chốc chốc ánh mắt phái viên lại dừng ở Oskeola, đầy ý nghĩa. Tôi biết đôi mắt đắc thắng ác độc ấy không hứa hẹn điều gì tốt lành cho chàng thủ lĩnh trẻ. Giá như có thể lách đến được bên anh, tôi sẽ khẽ dặn anh vài tiếng đề phòng.
Tôi bực mình vì không nghĩ ra điều đó sớm hơn. Đêm qua Hajo - Ewa hoàn toàn có thể chuyển giúp thư tôi tới tay anh. Tại sao tôi không gửi? Tại tôi quá khổ tâm vì những nghi ngờ bất hạnh mà quên khuấy mối hiểm nguy đang đe dọa bạn mình. Phải, trước sau tôi vẫn coi Pauell là bạn.
Tôi không biết chính xác ý đồ của ông phái viên, nhưng qua câu chuyện nghe được hôm đó tôi cũng đoán ra mục đích sắp tới của ông ta. Dù với cớ này hay cớ khác, họ sẽ bắt Oskeola!
Nhưng bắt anh là trắng trợn vi phạm pháp luật, việc đó không thể thực hiện nếu không có lý do xác đáng. Ngay một phái viên bộp chộp nhất cũng không dám hành động liều lĩnh như vậy. Vậy lấy cớ gì để bắt Oskeola?
Việc Onopa và các thủ lĩnh “thù nghịch’” khác đã rút trại, đồng thời Omatla và các thủ lĩnh “hữu hảo” có mặt tham gia đàm phán đã tạo điều kiện thuận lợi cho ông phái viên. Ông ta quyết định nguyên cớ để bắt Oskeola sẽ là chính Oskeola!
Chao, giá tôi có thể nói với bạn tôi một lời! Nhưng muộn rồi. Lưới đã giăng, bẫy đã đặt, con chim hiếm lát nữa sẽ sa vào! Muộn mất rồi! Tôi chỉ còn biết đóng vai người chứng kiến câm lặng cho màn kịch bất công ghê gớm, trắng trợn chà đạp mọi quyền hợp pháp của người da đỏ.
Trước mặt tướng tư lệnh và ông phái viên đặt một chiếc bàn viết, trên để bình mực và bút lông ngỗng. Mặt bàn trải một tờ giấy to. Đó là văn bản Hiệp ước Oclavaha…
- Hôm qua, - ông đặc phái không rào đón dài dòng, - chúng ta mới chỉ trao đổi ý kiến. Hôm nay là thời điểm phải bắt tay vào hành động. Đây… - ông ta chỉ tờ giấy dầu, - đây là văn bản hiệp ước di dân theo kế hoạch Pein. Tôi hy vọng các vị đã thảo luận cặn kẽ trong nội bộ những vấn đề hôm qua tôi nói, và bây giờ các vị sẽ ký chứ?
- Phải, chúng tôi đã thảo luận kỹ, - Omatla phát biểu với tư cách cá nhân, đồng thời đại diện luôn cho phái tán thành di dân.
- Đại thủ lĩnh Onopa sẽ ký đầu tiên, - đặc phái viên tuyên bố. - Ủa, ông ta đâu? - Đặc phái viên nhìn quanh, vờ như ngạc nhiên lắm.
- Thủ lĩnh của các thủ lĩnh không có mặt tại đây.
- Tại sao không? Ông ấy phải có mặt chứ! Tại sao ông ấy vắng mặt?
- Đại thủ lĩnh bệnh và không thể tham gia đàm phán, - Hoitl - metti, con rể Onopa, đáp.
- Nói bậy! Onopa giả đò bệnh thì có. Chính nhà ngươi, biết rất rõ cơ mà.
Câu thóa mạ của đặc phái viên làm khuôn mặt vốn cau có của Hoitl-metti càng cau có hơn, toàn thân run lên vì tức giận. Nhưng thủ lĩnh kìm cơn phẫn nộ, thốt một tiếng khinh bỉ rồi khoanh tay trước ngực, lấy lại tư thế bình tĩnh lúc đầu.
- Abram, nhà ngươi là cố vấn của Onopa, tất cả phải biết ý đồ ông ấy chứ? Tại sao ông ấy vắng mặt?
- Chà, thưa tướng quân, - Abram đáp bằng thứ tiếng Anh bồi ngọng nghịu, không tỏ vẻ tôn trọng kẻ cật vấn ông. - Làm sao mà lão già Eib này biết Đại thủ lĩnh muốn làm gì. Đại thủ lĩnh không nói cho lão biết người đi đâu, làm gì. Onopa là thủ lĩnh vĩ đại, người không phải báo cáo kế hoạch của mình với ai hết.
- Nhưng ông ta có ký hiệp ước không? Nhà ngươi nói mau: có hay không?
- Không! - Thủ lĩnh da đen trả lời dứt khoát, tựa như được giao trọng trách trả lời như vậy từ trước. - Tôi biết chắc điều đó. Đại thủ lĩnh không ký. Dứt khoát sẽ không ký. Không ký là không ký!
- Đủ rồi! - Đặc phái viên quát lên. - Đủ rồi! Vậy các ngươi hãy nghe đây, hỡi các thủ lĩnh và chiến binh da đỏ! Ta được ủy thác thay mặt Người Cha Vĩ đại của các người, Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, Thủ lĩnh tối cao của tất cả chúng ta, toàn quyền trừng phạt những kẻ bất phục tùng và phản bội. Ta thực thi quyền hạn đó ngay bây giờ đối với Onopa? Từ giờ phút này ông ta sẽ không còn là thủ lĩnh da đỏ!
Tuyên bố bất ngờ đó đã làm chấn động tất cả mọi người như một luồng điện giật. Các thủ lĩnh và chiến binh nhất loạt nhổm dậy, lo lắng dán mắt vào viên đặc phái, một số khác sửng sốt, ngỡ ngàng. Nhưng cũng có một số rõ ràng hể hả, hài lòng ra mặt. Tuy nhiên đại đa số tỏ ra nghi ngờ tuyên bố của Thompson.
Tất nhiên ông đặc phái viên đùa thôi. Ông ta làm gì có quyền phế truất thủ lĩnh da đỏ? Tổng thống nào lại dám làm liều như thế? Dân da đỏ có quyền tự do, thậm chí họ không phải cống nạp cho người da trắng, không chịu một nghĩa vụ chính trị nào. Chỉ có họ mới có quyền chọn lựa hay bãi miễn Đại thủ lĩnh của họ chứ.
Nhưng không! Mọi người nhanh chóng nhận thấy ông phái viên không hề đùa. Kế hoạch phế truất ngôi Đại thủ lĩnh Onopa dù có phi lý đến mấy, Thompson vẫn quyết định phải thực hiện bằng bất kỳ giá nào. Và một khi đã tuyên bố dứt khoát rồi, tất nhiên phải nhanh chóng hành động tiếp, không được chần chừ. Thompson quay sang Omatla:
- Omatla! Nhà ngươi biết trung thành với lời hứa và danh dự của mình. Nhà ngươi xứng đáng có quyền làm Đại thủ lĩnh của dân tộc da đỏ can đảm! Từ giờ phút này nhà ngươi sẽ là Đại thủ lĩnh! Người Cha Vĩ đại và toàn thể nhân dân Hợp chủng quốc chúc mừng nhà ngươi và không thừa nhận một kẻ nào khác! Bây giờ chúng ta bắt đầu ký hiệp ước!
Thompson ra dấu, Omatla bước lên, cầm bút và ghi tên mình lên tờ giấy dầu.
Một không khí im lặng nặng nề bao trùm tất cả. Bỗng một tiếng chửi đầy căm phẫn khẽ thốt ra, phá tan im lặng: “Đồ phản bội!”.
Tôi liếc nhìn xem ai vừa chửi, và thấy đôi môi Oskeola còn chưa kịp bậm lại, hai mắt xoáy nhìn Omatla, vô cùng khinh bỉ.
Sau Omatla đến Đất Sét Đen, rồi Ohala, Itolasse và các thủ lĩnh phái di cư lần lượt lên ký.
Các thủ lĩnh yêu nước không hiểu vô tình hay hữu ý đứng thành nhóm riêng bên trái vòng cung. Đến lượt họ lên ký. Người đầu tiên là Hoitl - metti.
- Tướng Ngựa Đua, đến lượt nhà ngươi lên ký! - Phái viên gọi Hoiti - metti bằng tên gọi và dịch nghĩa sang tiếng Anh.
- Xem ra ông cố ép tôi đùa đấy! - Chàng trai da đỏ nhanh trí và sắc sảo đáp lại. Câu đùa của anh hóa ra lại bao hàm luôn một câu trả lời nghiêm túc.
- Sao, nhà ngươi không chịu ký?
- Hoiti - metti không biết viết.
- Không cần. Đây đã ghi sẵn tên nhà ngươi, nhà ngươi chỉ việc điểm chỉ vào.
- Thế là điểm chỉ sai chỗ?
- Nhà ngươi có thể gạch dấu thập thay chữ ký, - phái viên vẫn hy vọng xoay chuyển được Hoitl-metti.
- Chúng tôi, người da đỏ xeminol, không thích dấu thập. Chúng tôi đã chán ngấy nó từ hồi người Tây Ban Nha thống trị.
- Thế là nhà ngươi dứt khoát không ký?
- Đúng! Không lẽ ngài phái viên lạ lắm sao?
- Được. Vậy nhà ngươi nghe đây!
- Tai Hoitl - metti vẫn mở y như cái mồm của phái viên đấy thôi, - Hoitl-metti châm chọc.
- Tốt lắm! Ta phế truất chức thủ lĩnh da đỏ của Hoitl-metti!
- Ha ha ha! - Hoitl-metti phá lên cười sặc sụa. - Ra là thế! Vậy xin ngài cho biết từ nay tôi sẽ là thủ lĩnh của ai, thưa ngài tướng Thompson? - Ngựa Đua vẫn tiếp tục cười ha hả, nhạo báng lời tuyên bố trịch thượng của phái viên.
- Ta đã tuyên bố rồi, từ nay nhà ngươi không còn là thủ lĩnh nữa. Chính quyền không công nhận nhà ngươi.
- Nhưng còn đồng bào tôi thì sao? - Hoitl - metti tiếp tục, giọng mai mỉa. - Ngài tưởng đồng bào trong bộ lạc sẽ làm thinh trước việc ấy chắc?
- Đồng bào ngươi sẽ hành động rất sáng suốt, sẽ nghe theo lời khuyên của Người Cha Vĩ đại. Đồng bào sẽ không phục tùng viên thủ lĩnh phản bội.
- Ông quả không lầm, thưa ngài phái viên! - Thủ lĩnh nói to, lần này giọng anh rất nghiêm chỉnh. Nhân dân tôi sẽ hành động sáng suốt, sẽ trung thành với nghĩa vụ của mình. Ông đừng tự phỉnh bằng sức mạnh lời khuyên của Người Cha Vĩ đại! Việc ông ra lệnh phế truất tôi, tôi chỉ buồn cười thôi, các ông hành động quá ngỗ ngược và vô lý. Tôi coi khinh cả cái lệnh ấy lẫn ông phái viên! Tôi không sợ quyền uy, sức mạnh của các người. Đồng bào sẽ tiếp tục trung thành với tôi! Các người cứ việc chia rẽ cộng đồng da đỏ, muốn cứ làm! Đây đó, trong dăm ba bộ lạc các người có thể tìm được những tên phản bội… - Hoitl-metti vằn mắt nhìn Omatla và đồng lõa. Mưu mô thâm độc của các người thật đáng phỉ nhổ! Nhưng bộ lạc này sẽ không một ai rời bỏ Hoitl-metti đâu, không một ai nghe rõ chưa!
Phái viên quay sang Abram. Ông già da đen trả lời cộc lốc: “Không!”. Khi phái viên giở giọng ép buộc, ông quát lên:
- Không, quỉ tha ma bắt đi! Không bao giờ ta ký cái giấy chó đẻ ấy, không bao giờ! Như thế đủ lắm rồi phải không, ông Thompson?
Abram bị gạch tên khỏi danh sách các thủ lĩnh.
Arpiuki, Mây Bạc, Cá Sấu và Posalla lần lượt bị phế quyền thủ lĩnh Holata-mico và các thủ lĩnh vắng mặt khác cũng bị phế truất.
Đại đa số các thủ lĩnh chỉ cười nhạo khi thấy trò phế quyền đại trà quái gở. Thực nực cười khi một tên sĩ quan vô danh tiểu tốt với cái quyền đặc phái lâm thời lại dám ra những sắc lệnh kỳ quái, vẻ mặt nghênh nghênh quyền bính cứ như bét ra cũng ngang ngửa với hoàng đế.
Posalla, thủ lĩnh cuối cùng bị phế vị phá lên cười cùng các thủ lĩnh khác.
- Bảo cái lão phái viên béo ị ấy, - Posalla kêu, viên sĩ quan phiên dịch, - bảo lão ấy là đến tận lúc những khúc xương lỏng không của lão ấy mục thối ra thì ta vẫn cứ là thủ lĩnh da đỏ! Ha-ha-ha!
Viên sĩ quan phiên dịch không nói lại nên Thompson không biết. Ông ta thậm chí không nghe cả những tiếng cười nhạo khinh bỉ của các thủ lĩnh. Ông ta không biết gì khác, bởi lẽ đầu óc đang bị hút vào thủ lĩnh cuối cùng - Oskeola.