Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHIÊN HỌP CUỐI CÙNG

Quang cảnh nơi đàm phán vẫn rực rỡ, đẹp mắt, nhưng rõ ràng kém phần khí thế hơn hôm trước. Cái đầu tiên đập vào mắt là hôm nay vắng khá nhiều thủ lĩnh cùng khoảng một nửa số chiến binh da đỏ.

Onopa không có mặt. Chiếc vương miện Anh quốc tượng trưng quyền bính mico - mico hôm qua còn lấp lánh giữa đội quân giờ đây không còn nữa. Holota-mico và một số thủ lĩnh khác, ít tên tuổi hơn, cũng vắng.

Phần lớn số chiến binh và thân nhân ở lại dự đàm phán là các bộ lạc của Omatla, Đất Sét-Đen và Chala. Trong đội quân da đỏ tôi còn thấy Hoitl-metti, Arpiuki, Abram, Posalla và chiến binh của họ. Tất nhiên, những người này ở lại không phải để ký hiệp ước di dân.

Tôi đưa mắt tìm Oskeola. Anh cũng có mặt trong hàng quân hình vòng cung không lớn, đứng sát rìa bên trái. Oskeola đứng đó có lẽ vì khiêm tốn một đức tính dễ mến mà tất cả đều thừa nhận ở anh. Quả thực, trong hàng ngũ các thủ lĩnh Oskeola là một trong những thủ lĩnh trẻ, do gốc gác nên không có quyền lực lớn như họ. Tuy nhiên, khỉ nhìn anh, dù anh đứng tận hàng cuối cùng, người ta vẫn cảm thấy chính anh mới là người lãnh đạo tất cả.

Cũng như hôm qua, cử chỉ, thái độ của Oskeola không tỏ vẻ gì thách thức, phong thái anh đàng hoàng, tự chủ, tự nhiên. Anh khoanh tay trước ngực, bình thản như một người đang nghỉ ngơi. Khuôn mặt điềm đạm, bình tĩnh, đôi lúc rất thoải mái, hiền hòa.

Tuy nhiên, vẻ điềm đạm hiền hòa ấy chỉ là phút lặng trời trước cơn cuồng nộ, lặng biển trước trận phong ba. Oskeola là con sư tử đang chờn vờn trong giấc ngủ, nếu động đến nó sẽ chồm lên trong cơn giận dữ không gì cản lại.

Mấy phút cuối trước khi vào đàm phán, tôi không rời mắt khỏi thủ lĩnh trẻ. Mà chẳng riêng gì tôi - Oskeola thu hút chú ý của tất cả những người có mặt. Tuy nhiên, tôi là người ngắm nhìn anh với một hứng thú đặc biệt.

Tôi nhìn Oskeola và chờ một dấu hiệu chứng tỏ anh nhận ra mình. Nhưng không, anh không gật đầu, mỉm cười, thậm chí không dành cho tôi dù chỉ một cái nhìn thoáng qua. Thực ra, cũng một, hai lần ánh mắt Oskeola lướt qua tôi, nhưng lướt qua để rồi dừng lại ở một người nào đó, tuồng như tôi chỉ là một người bình thường, không ấn tượng trong cả đội quân da trắng. Rõ ràng anh không nhớ tôi.

Tôi nhìn ra khoảng đất dựng trại da đỏ với khá nhiều phụ nữ đi lại nhung nhăng. Tôi dõi mắt tìm. Hình như giữa đám đàn bà đó có Hajo - Ewa. Tôi hy vọng “con bé”, “con chim rừng bé bỏng” mà Hajo-Ewa ra sức bảo vệ quyền lợi cũng như có mặt bên cạnh. Nhưng không, nàng không có ở đấy!

Nếu có nàng, dù nàng bận hunna dài chấm đất, tôi vẫn cứ nhận ra thân hình kiều diễm của nàng… nếu như nàng không thay đổi.

Các bạn sẽ hỏi: tại sao nàng lại còn thay đổi? Ngày ấy nàng đã là một thiếu nữ, đã trổ mã, đã đầy đặn như một phụ nữ trưởng thành. Các cô gái phương nam vốn trưởng thành rất sớm cơ mà!

Vậy tôi sợ cái gì làm nàng thay đổi? Bệnh tật, mòn mỏi hay đau khổ ư? Không, hoàn toàn không phải.

Thật khó diễn tả hết để các bạn hiểu những hoài nghi, ngờ vực hành hạ tôi suốt ngày qua, sau khi tình cờ nghe một câu chuyện vẩn vơ. Gã sĩ quan ba hoa, kẻ hôm qua hào hứng khoe khoang “trúng mánh” nghệ thuật “chơi hoa” của hắn, đã trút liều độc tố vào trái tim tôi. Không, đó không thể là Maiuymi! Nàng trinh trắng và không đời nào như thế! Nhưng sao tôi lại lo lắng thế nhỉ? Biết đâu… Nếu nàng… không, dù vậy nàng cũng không hề có lỗi! Chỉ có tên sĩ quan kia là kẻ có lỗi trong những việc đã xảy ra!

Suốt ngày qua tôi khổ tâm về chuyện đó. Vì thế không có gì đáng ngạc nhiên sau cuộc gặp gỡ với Hajo - Ewa tôi đã lấy lại được tinh thần. Những lời nồng nhiệt của Hajo - Ewa đã xua hết nghi ngờ, đã vực dậy niềm tin và hy vọng trong tôi. Đành rằng người đàn bà điên không nhắc đến tên gọi thiêng liêng, nhưng những lời “con chim rừng tội nghiệp” và “trái tim con bé sẽ cạn khô máu đỏ” không phải nói về nàng thì còn nói về ai?

Dầu vậy, tôi vẫn e những lời cứu rỗi của Hajo - Ewa chỉ là di ảnh của một thời đã qua, là hồi niệm chưa tắt hẳn trong trí óc điên dại của bà. Hajo - Ewa biết chúng tôi hồi đó, thỉnh thoảng gặp bốn đứa chúng tôi trong rừng, thậm chí đôi lần còn ngồi chơi với chúng tôi trên đảo. Bà chúa điên chèo thuyền rất giỏi, điều khiển thuyền độc mộc rất khéo, có thể phóng bạt mạng trên lưng một con ngựa hoang đến bất kỳ chỗ nào bà muốn… Rất có thể hồi ức về những ngày vui ấy đã khiến bà ta nói chuyện với tôi. Đầu óc người điên làm gì có ranh giới rạch ròi về thời gian, quá khứ và hiện tại có thể lẫn lộn với nhau lắm chứ!

Ý nghĩ đỏ lại làm tôi buồn bã, nhưng không lâu. Tôi vẫn thầm ấp ủ một tia hy vọng. Những lời ngọt ngào của Hajo - Ewa là một kháng thể tuyệt vời cho tôi chống lại độc tố đáng sợ khi biết có kẻ mưu toan sát hại cuộc đời tôi. Được biết Maiuymi ngày ấy đã yêu và giờ đây vẫn rất yêu tôi, tôi không sợ đối đầu với bất kỳ nguy hiểm nào, dù chúng có ghê gớm gấp trăm lần âm mưu thâm độc của Ringgold. Chỉ có những kẻ tầm thường mới không trở nên can đảm khi có tình yêu, chứ ngay một người nhút nhát, nếu được một nụ cười của người yêu khích lệ, cũng hoàn toàn có thể bộc lộ lòng can đảm tuyệt vời.

Arens Ringgold đứng cạnh tôi. Chúng tôi chạm sát vai nhau, thậm chí còn trao đổi vài câu qua lại.

Ringgold nói không những chỉ có vẻ lịch sự xã giao mà thậm chí còn gần như thân thiện nữa. Nghe giọng nói hầu như không thấy biểu hiện vô sỉ, trơ trẽn cố hữu ở gã. Nhưng khi tôi bất ngờ nhìn thẳng vào mặt, mắt gã bỗng lấm lét và cúi xuống.

Đó là gã chưa biết tí gì về việc tôi đã phát giác toàn bộ kế hoạch đen tối của gã, phát giác âm mưu sát hại tôi!

« Lùi
Tiến »