Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 469 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHƯƠNG ÁN HÀNH ĐỘNG

Đêm hôm đó tôi hầu như thức trắng, suy nghĩ mãi quanh những sự kiện kỳ quái, đúng hơn là cuộc chạm trán với những kẻ tử thù. Cả đêm tôi vắt óc tính cách hành động.

Lúc đầu tôi định sẽ lên phòng tham mưu nói hết mọi chuyện và yêu cầu tổ chức theo dõi, trừng trị bọn tội phạm, nhưng rồi tôi thấy không ổn. Tôi lấy chứng cứ nào để kết tội chúng? Chỉ nhưng lời khẳng định của riêng tôi, không có bằng chứng cụ thể và thực tế rất khó tin ư? Nếu thế sẽ chẳng ai tin có một tội ác ghê gớm như vậy! Đành rằng tôi đoán chắc chúng định giết tôi, giết chính tôi, nhưng tôi không thể khẳng định được, vì lẽ chúng không hề nhắc đến tên tôi. Mọi người sẽ cười vào mũi tôi, sẽ chế nhạo, thậm chí còn tệ hơn là khác. Bố con Ringgold rất có thế lực, là bạn riêng với tướng tư lệnh và đặc phái viên. Và xưa nay, tuy chẳng ai lạ những thủ đoạn đen tối, mánh lới ti tiện của bố con gã, nhưng bố con gã vẫn cứ được coi là những người lương thiện, tử tế! Muốn kết tội Arens Ringgold, phải có chứng cứ xác đáng hơn! Tôi lúng túng ở khâu đó nên quyết định tạm thời cứ giữ kín mọi chuyện.

Một kế hoạch khác xem ra có vẻ thực tế hơn: kết tội Ringgold công khai, ngay trước mặt mọi người, và thách hắn đấu súng. Ít ra thì cách đó cũng chứng tỏ lời kết tội của tôi có lý do xác đáng.

Nhưng luật pháp, cấm đấu súng. Nếu cấp trên biết tôi chủ mưu, chắc chắn tôi sẽ bị bắt như thế mọi kế hoạch đều sẽ sụp đổ.

Tuy nhiên, tôi vẫn thiên về giải pháp thứ hai - đấu súng, nhưng trước khi tôi kịp có một quyết định dứt khoát thì trời đã sáng. Sao lúc đó tôi cần có một người bạn đến thế - không phải chỉ cần bạn làm phụ tá trong cuộc đấu (làm phụ tá thì tôi dễ dàng chọn trong số các sĩ quan, chả thiếu), mà cần một người bạn khả dĩ có thể khuyên tôi những điều khôn ngoan nhất. Tiếc thay, tất cả các sĩ quan ở đây tôi đều không quen, có chăng thì chỉ bố con Ringgold là tôi biết từ trước.

Tình thế quả là khó, nhưng tôi sực nhớ tới một người khả dĩ có thể góp ý hữu ích cho tôi. Tôi quyết định sẽ nói với người bạn cũ - Jec Đen.

Sáng dậy tôi gọi Jec Đen vào, kể hết đầu đuôi. Jec không mảy may ngạc nhiên, chính anh cũng đang nghi ngờ và định bụng sáng nay đến nói với tôi. Riêng chi tiết Jec Vàng xuất hiện thì anh coi như chuyện đã biết. Jec Đen còn giải thích cho tôi cơ may diệu kỳ đã giúp tên mulat thoát chết. Khi con sấu đớp trúng Jec Vàng, hắn khéo léo xỉa một nhát dao chí mạng vào mắt sấu, buộc nó phải nhả mồi. Tên mulat bắt chước chàng trai da đỏ Pauell, và sử dụng chính con dao Pauell đã dùng. Mọi chuyện diễn ra dưới mặt nước, vì tên mulat lặn rất giỏi. Con sấu đớp vào chân hắn, vì thế mặt nước mới loang máu đỏ, nhưng vết thương không đáng sợ và không gây trở ngại lớn cho tên mulat chạy trốn. Hắn lặn một mạch vào bờ đảo, leo lên một cây sồi cành lá rậm rạp che kín hắn. Vì hắn trần như nhộng, thêm nữa vết máu loang đã giúp hắn - đám săn người tin chắc hắn đã bị cá sấu đớp gọn, không lùng sục tiếp trên đảo nữa.

Jec Đen giải thích như vậy. Câu chuyện này hôm qua anh được một người da đỏ trong đồn kể cho nghe, mà người da đỏ ấy đã thề đi thề lại là đã nghe chuyện đó từ chính mồm tên mulat.

Jec Đen còn cho biết thêm một số chi tiết thú vị khác. Tên mulat lần đến nương náu ở một bộ lạc lai da đen, vùng đầm lầy thượng nguồn Amazura. Dần dần hắn được mọi người biết đến và có ảnh hưởng lớn trong bộ lạc. Và họ bầu hắn làm thủ lĩnh với cái tên mới là “Mulatto-mico”.

Mọi chuyện về hắn thế là đã rõ. Chỉ còn một vấn đề chưa sáng tỏ, ấy là làm sao hắn lại hòa hợp được với Arens Ringgold?

Tuy nhiên, vấn đề cũng không có gì bí hiểm. Gã chủ đồn điền không có tư thù ghê gớm với tên mulat, Ringgold hăng hái tử hình tên mulat chẳng qua cũng chỉ là ngoài mặt, gã muốn lấy lòng gia đình tôi. Mặt khác tên mulat không thiếu chuyện, thiếu người để bất mãn, nhưng tình cảm của những kẻ như hắn dễ dàng đem vứt xó, một khi bàn đến lợi lộc cá nhân, yêu hay ghét lúc nào cũng có thể đem gán đổi lấy vàng bạc. Rõ ràng gã công tử vô lại đã sử dụng Jec Vàng trong nhiều vụ việc mờ ám, và dĩ nhiên, cũng trả công bằng những ưu ái và giúp đỡ hắn. Ít nhất lúc này cả hai đã “Vùi búa tomahawk xuống đất” như người ta thường nói và quan hệ giữa họ đã trở nên thân thiện.

- Anh nghĩ sao, Jec, - tôi hỏi. - Liệu có nên kéo cổ Arens Ringgold ra không?

- Gọi sang đây? Gọi làm gì, hắn ra đường chơi lâu rồi. Đúng là lương tâm không để hắn ngủ yên.

- Không, tôi nói ý khác cơ.

- Ông muốn nói sao, ông Jorge?

- Tôi muốn kéo cổ nó ra choảng một trận…

- Hức! Ông Jorge muốn đấu… đấu súng hay đấu kiếm?

- Súng hay kiếm gì cũng thế.

- Chúa ơi! Ông đừng nói những chuyện ghê người ấy, ông Jorge! Ông còn mẹ, con em gái… lạy chúa! Lỡ ông ăn đạn thì sao? Đôi khi trâu dữ giết chết kẻ làm thịt đấy ông ạ. Lúc đó ai che chở cho cô Virginia, cho Viola, cho tất cả chúng tôi? Không, ông Jorge, ông đừng làm thế! Đừng thách đấu!

Đúng lúc đó người ta gọi tôi đi. Bên ngoài tiếng kèn đồng, tiếng trống thúc giục, báo hiệu đến giờ tập họp đàm phán. Không còn thì giờ tranh luận với Jec, tôi khẩn trương ra làm nhiệm vụ.

« Lùi
Tiến »