Thế là tôi vừa được nghe đoạn nhập đề của một tấn thảm kịch trong đó vai nạn nhân sẽ là tôi. Rõ ràng bốn tên vô lại kia đang rắp tâm hãm hại tôi bằng được, nhưng tôi có làm gì ác độc với chúng đâu! Tôi biết chúng không ưa tôi, nhưng lý do nghiêm trọng để chúng căm ghét tôi không có. Với Spens và Williams, tôi không có thù oán, ngoại trừ một vụ cãi cọ con nít đã lâu lắm và tôi cũng đã quên. Nhưng hai tên này theo đuôi Ringgold. Riêng tên mulat thì tôi rất hiểu hằn thù của hắn đối với tôi, mối thù của hắn đúng là thù sinh tử!
Nhưng còn Ringgold! Hẳn nhiên gã là chủ mưu trong vụ này. Gã muốn giết tôi. Chính gã, một người có học, địa vị xã hội không kém gì tôi!
Tôi biết gã vẫn luôn luôn căm ghét tôi, gần đây lại càng ghét dữ hơn. Nguyên nhân thì tôi biết. Tôi là trở ngại cho việc gã muốn lấy Virginia. Ít nhất đó cũng là ý nghĩ của gã. Kể ra gã cũng có lý: từ khi bố tôi mất, vai trò của tôi trong công việc gia đình càng lớn hơn. Tôi đã công khai tuyên bố không đời nào cho phép gã lấy em tôi. Tôi biết gã rất tức tối, nhưng thật không ngờ sự tức tối có thể đẩy người ta tới một âm mưu quỷ quyệt như vậy.
Mấy câu: “chỉ vướng mỗi mình nó”, “con, mẹ nó thì dứt điểm mấy hồi”, “bao giờ tao làm chủ đồn điền nhà nó”… rõ ràng là nằm trong âm mưu đen tối của chúng: thanh toán tôi, thanh toán một cách lén lút…
- Hô! hô! Mico bé nhỏ có thể xuống được rồi. - Tiếng reo bất chợt vang lên trong rừng vắng. Bọn xấu đi rồi. Tốt! Xuống đi, mico bé nhỏ, xuống mau thôi!
Tôi nhanh chóng tụt xuống, đứng trước mặt bà chúa điên.
- Bây giờ cậu tin Hajo-Ewa này rồi chứ, mico bé bỏng? Cậu đã thấy cậu có kẻ thù, những bốn đứa một lúc, và tính mạng cậu rõ ràng bị nguy hiểm chưa?
- Bà đã cứu tôi, Hajo-Ewa! Làm thế nào để báo đền ơn ấy?
- Hãy chung thủy với con bé… hãy chung thủy.
- Ôi Đấng Tối linh vĩ đại! Cậu ấy quên con bé rồi! Mico bé nhỏ phũ phàng bội nghĩa! Kẻ da trắng bội nghĩa! Tại sao tôi lại cứu cậu? Tại sao tôi không để mặc cho máu cậu tràn ra đất?
- Ewa!
- Tệ quá! Tệ quá! Tội nghiệp con chim rừng bé bỏng! Con chim xinh đẹp nhất rừng! Trái tim nó sẽ cạn dòng máu đỏ, nó sẽ điên dại, sẽ chết!
- Ewa, nói đi, chuyện gì thế?
- Tệ quá! Thà gã đàn ông ấy chết quách đi còn hơn bỏ rơi con bé! Người da trắng không chung thủy!
- Ewa, bà nói ai vậy?
- Ôi! Đấng Tối linh vĩ đại! Người nghe xem anh ta hỏi thế đấy! Ai à? Còn ai nữa ngoài con bé! Hô - hô - hô! Một mình con bé! Thủy chung chờ đợi, vậy mà ai đó đã quên! Ewa này biết nói gì với con bé? Ôi con chim nhỏ tội nghiệp! Máu sẽ cạn trong tim, tâm hồn sẽ rối loạn! Hô - hô - hô! Thế là đời sẽ thêm một Hajo-Ewa, một bà chúa điên của bộ lạc micosoc!
- Vì Chúa cao cả, bà đừng hành hạ tôi nữa! Ewa, Ewa tốt bụng ơi, bà nói tới ai vậy? Không lẽ là… Không lẽ bà nói tới Maiuymi?
Người đàn bà điên trân trân nhìn tôi. Nghe mấy tiếng “Maiuymi”, nét mặt Hajo-Ewa vô cùng sửng sốt, đôi mắt xoáy vào tôi như cố đoán những ý nghĩ bên trong.
- Nếu phải Maiuymi, - tôi nói tiếp, không đợi người đàn bà điên trả lời bởi tâm tư tôi bỗng trào lên một tình cảm mãnh liệt, - thì tôi yêu cô ấy, rất yêu Maiuymi!
- Cậu yêu Maiuymi? Vẫn còn yêu? - Hajo-Ewa vội vã hỏi dồn.
- Tôi xin thề bằng mạng sống…
- Không! Không! Cậu đừng thề! Người ấy cũng thề như vậy đó, nhưng đã phản bội! Cậu nói đi, mico bé bỏng của tôi, hãy nói đi, rằng điều đó là sự thật, nhưng cậu đừng thề…
- Tôi nói thật, hoàn toàn thật!
- Tốt lắm! - Người đàn bà điên hân hoan. - Mico nói thật. Mico da trắng nói thật, con chim rừng xinh đẹp sẽ sung sướng lắm…
Ta nhớ lại những tháng năm tình trẻ
Sánh vai nhau dưới bóng cọ đổ dài
Anh đắm nhìn nàng tiên trần bé nhỏ…
Yên nào, chitta-mico! - Hajo-Ewa nạt con mai gầm. - Và mày nữa, ocola-chitta!* Yên nào, không phải kẻ thù đâu. Có yên không, tao đánh vỡ đầu bây giờ… Tôi tin cậu, mico bé nhỏ, mico can đảm của tôi…
ocola - chitta: rắn lục.
- Nhưng Ewa tốt bụng hãy giảng giải cho tôi…
- Không! Hôm nay, đêm nay không được! Không còn thì giờ nữa. Cậu nhìn phía tây xem “mặt trời đêm” sắp đi ngủ rồi. Cậu phải về, không được lang thang trong đêm tối. Cậu về đi, về đi!
- Tôi đã nói rồi, chưa xong việc tôi chưa về được…
- Thế thì nguy hiểm đấy… Việc gì? À, tôi đoán ra rồi! Đó, mấy người cậu chờ đến đó.
“Đúng, tôi nghĩ đó chính là họ” - tôi thì thầm.
Bờ hồ bên kia bóng hai thủ lĩnh đổ dài lêu nghêu.
- Thế thì cậu làm việc nhanh nhanh lên, đừng bỏ phí thời giờ! Lát nữa tối trời, nguy hiểm lắm. Hajo-Ewa phải đi đây. Chúc cậu ngon giấc, mico bé nhỏ của tôi.
Tôi chúc lại Hajo-Ewa rồi quay về phía mấy bóng người đang tới gần. Cũng lúc đó Hajo-Ewa lặng lẽ biến mất.
Hai thủ lĩnh da đỏ ra tới bờ hồ, ngắn gọn báo tin Holata-mico đã nhổ trại!
Tôi lập tức trở về đồn. Theo lời cảnh tỉnh của Hajo-Ewa và những câu lõm bõm nghe được từ miệng Arens Ringgold, tôi không dám bỏ phí thì giờ. Trăng vẫn treo phía trên đường chân trời, ánh trăng vằng vặc đã bảo vệ tôi không bị tấn công bất ngờ. Tôi đi thật nhanh, chọn đường qua những bãi trống, tránh xa những bờ bụi mà kẻ thù có thể phục kích.
Dọc đường tôi không gặp một ai. Nhưng ngay trước cổng đồn, gần quán cơm lính, tôi phát hiện một bóng người nấp sau đống gỗ. Hình như đó là tên mulat.
Tôi định lao bổ vào thanh toán hắn, nhưng lính gác đã nghe tiếng tôi gọi và đáp lại. Vả lại, không nên làm huyên náo, vì lúc này tôi đang làm một nhiệm vụ mật. Tôi tin rằng cái thằng mulat “hoàn sinh” kia sẽ còn phải gặp tôi vào một lúc rảnh rang hơn, lúc đó tôi sẽ tiện tính sổ với hắn và đồng bọn.
Nghĩ vậy, tôi đi thẳng vào đồn, lên thẳng phòng tham mưu báo cáo.