Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ÂM MƯU QUỶ QUÁI

Bảo đó không phải Jec Vàng thì có nghĩa là nghi ngờ trực giác mình. Trước mắt tôi đúng là tên mulat, y như xưa, có điều áo quần khác và hình như hơi mập hơn. Mặt mũi, dáng điệu hắn vẫn y như trước, đích thực đó là tên Jec Vàng, thợ củi cũ ở đồn điền chúng tôi.

Nhưng không lẽ đúng là hắn thật? Lại nhập bọn với Ringgold, một trong những kẻ hành hạ và truy đuổi hắn dữ dội nhất? Không, không thể thế được! Sao thế nhỉ, hay tôi quáng mắt rồi?

Không, hắn đứng cách tôi không quá hai chục foot, trăng sáng như ban ngày, tôi nhìn rõ rành rành ánh mắt độc ác của hắn. Hắn đúng là Jec Vàng!

Tôi nhớ lại hôm qua, bất chấp tôi bác bỏ và chế giễu, Jec Đen vẫn một mực khẳng định đã nhìn thấy Jec Vàng, nếu không thì là bóng ma của hắn; tôi không cách gì lay chuyển được anh ta.

Tôi nhớ lại một chi tiết nữa - thái độ khác thường của bố con Ringgold trong lúc nói chuyện sau bữa ăn trưa. Lúc đó tôi đã sinh nghi, ấy vậy mà lúc này tôi lại đâm quẫn trí, chịu chết không hiểu ra sao. Trước mắt tôi lù lù tên mulat mà tất cả mọi người đều coi là đã chết, cùng với ba tên tích cực xử tử hắn, trong đó có một tên đao phủ cực kỳ tàn khốc đối với hắn. Bây giờ bọn chúng có vẻ như bạn bè cùng hội cùng phường, thậm chí thân thiết. Làm sao có thể giải thích được hiện tượng người chết sống lại và giảng hòa với kẻ thù truyền kiếp của mình?

Tôi nghĩ rất lung, nhưng hẳn tôi sẽ chẳng hiểu nổi điều bí mật đó, nếu như chúng không tự nói ra.

- Chà, quỉ tha ma bắt nó đi! Nó không có đây. Nó biến đằng quái nào nhỉ? - Ringgold rít lên. Nghe giọng đủ biết gã rất đỗi kinh ngạc và tức giận.

- Ông tin chắc là nó không về đồn cùng hai tướng quân chứ, Arens? - Williams hỏi.

- Chắc. Tao đứng ngay cổng khi các ông ấy về. Chỉ có hai người - tướng Clints và ông phái viên. Nhưng vấn đề là nó có cùng các ông đó rời khỏi hồ này không. Giá mình đến kịp thì đã biết nó chia tay với các ông ấy ở chỗ nào. Nhưng khổ nỗi ai mà biết trước nó sẽ tụt lại… Tao mà biết vậy... Này Jec, mày bảo là mày từ trại da đỏ ra. Liệu nó có thấy mày không?

- Mẹ nó. Tất nhiên không, ông Arens! Tôi ở trại da đỏ ra, chỉ thấy có hai thủ lĩnh. Tôi né ra sau mấy cây cổ thụ không biết. Bảo đảm không biết.

- Quỉ thật, thế nó biến đi đâu nhỉ? Chẳng có dấu vết quái gì. Tao biết là nó có chuyện muốn sang bên trại da đỏ cơ mà, tao biết. Nhưng làm sao mà nó lọt được mắt Jec:

- Hay là nó đi đường vòng? - Williams phỏng đoán.

- Qua bãi trống?

- Không, khó lắm, - Ringgold bác bỏ. - Chỉ còn một cái phải nghĩ tới: có thể trước khi tới đồn nó chia tay với các tướng rồi men theo tường đến nhà lão thầu cơm. - Ringgold làu bàu như tự bạch. Bất chợt gã lại rít lên. - Quỷ thật! Cơ hội ngàn năm có một, biết bao giờ mới lại có.

- Đừng lo, ông Arens, - Williams an ủi.- Ông đừng lo. Sắp có chiến tranh rồi, thiếu gì cơ hội.

- Chúng tôi sẽ cố gắng tìm dịp! - Spens bây giờ mới xen vào, quả quyết.

- Nhưng vai trò quyết định phải là Jec, thưa các ngài! Chúng ta không được dính dáng vào việc. đó. Chuyện có thể bại lộ, lúc đó thì khốn. Jec thì khác, không có gì nguy hiểm. Jec chết rồi còn gì, pháp luật nào lôi nó dậy!… Đúng thế, phải không chú bé da vàng?

- Đúng thế, thưa ông! Ông đừng lo, ông Arens! Tôi sẽ mau chóng tìm được cơ hội tốt. Thằng Jec này sẽ khai tử cho nó, ông sẽ không bao giờ còn nghe đến nó nữa. Tôi sẽ lừa nó vào bẫy. Hôm qua bắn trượt, súng dở quá, ông Arens ạ. Súng đó không đi săn được!

- Nó không về đồn, cái đó mình biết chắc. - Ringgold lẩm bẩm một mình. - Vậy thì nó đang ở đâu đó trong trại. Nhưng rồi nó phải về chứ! Chắc hết trăng nó mới về. Nó muốn về lúc tối trời… Jec, mày nghe tao nói gì không đấy?

- Dạ có. Jec nghe rõ.

- Mày tận dụng cơ hội đó được không?

- Được, thưa ông! Jec hiểu!

- Tuyệt! Bây giờ chúng tao về. Nghe kỹ đây Jec. Nếu như...

Ringgold hạ giọng, nói rất khẽ. Tôi chỉ nghe láng máng được những từ rời rạc. Gã hay nhắc đến tên tôi, Virginia em gái tôi và Viola. Tôi nghe lõm bõm được dăm câu: “chỉ vướng mỗi mình nó”, “con mẹ nó thì dứt điểm mấy hồi”, “bao giờ tao làm chủ đồn điền nhà nó”, “hai trăm dollar cho mày”…

Rõ ràng hai tên khốn kiếp đã mưu hại tôi từ lâu, câu chuyện hôm nay chỉ là một lần nhắc lại những điều kiện bẩn thỉu, chúng ngã giá hại tôi. Hẳn thái dương tôi rịn mồ hôi lạnh, trán đổ mồ hôi hột. Tôi run bắn người, run vì kinh tởm tâm địa quái vật của chúng hơn vì lo cho tính mạng mình.

Khó nói được cảm giác nào trong tôi mạnh mẽ hơn; tức giận hay sợ hãi: Nhưng kẻ thù đông hơn tôi, chúng bốn đứa, vũ khí đầy đủ. Tôi cũng có kiếm, có súng lục, nhưng vũ khí không đủ để một mình chọi lại bốn tên khốn kiếp. Giá như chúng chỉ có hai đứa, Ringgold và tên mulat chẳng hạn, có lẽ tôi đã không kìm cơn phẫn nộ, dám liều chơi với chúng, nhảy bổ xuống mặt đối mặt mà cố hết sức kìm mình, đợi bọn chúng giải tán.

Ringgold và hai tên đồng lõa về đồn, còn tên mulat đi ngã khác, về phía trại da đỏ.

« Lùi
Tiến »