Trước mắt tôi là một người đàn bà trung tuổi, dáng cao, đã từng nhan sắc một thời, lỡ cả tin mà bị ô danh và phải chịu đựng bao lời nguyền rủa. Bà còn giữ được dấu ấn nhan sắc ngày xưa và chưa mất hẳn sức quyến rũ. Với những người say mê nhan sắc tuổi hồi xuân thì bà vẫn là một mục tiêu ái mộ. Thời gian còn nương tay với cặp vú gọn căng, với đôi tay tròn trịa và đầy đặn. Tôi có thể nhận xét “đến nơi đến chốn” như vậy vì người đàn bà ấy đứng ngay trước mặt tôi, trần trùng trục dưới ánh trăng lõa lợi. Chỉ có mái tóc đen rối bù điên dại che khuất phần nào cơ thể. Thời gian cũng nương tay với cả mái tóc: các bím tóc vẫn đen nhánh như lông quạ, không một sợi bạc. Và khuôn mặt vẫn như xưa: vẫn cái cằm đày đặn, vẫn viền môi ô van xinh xắn, vẫn sống mũi đại bàng với hại cánh mũi thanh tú, vẫn vầng trán cao phẳng phiu. Nhưng đôi mắt… Sao thế nhỉ? Sao đôi mắt sáng quắc dị kỳ lại như không hồn, hoang dã? Ánh mắt thật đáng sợ! Chúa ơi! Người đàn bà điên!
Nhưng không cần nhìn ánh mắt, tôi vẫn biết người đàn bà ấy điên. Tôi biết bà ta, biết câu chuyện bất hạnh của đời bà. Ngày trước tôi đã không ít lần gặp bà chúa điên ấy của bộ lạc micosoc. Tên bà là Hajo - Ewa*.
Hajo: điên, Ewa (hay Awah): đàn bà.
Người đàn bà ấy đẹp, nhưng nhìn vào người ta dễ dàng rùng mình kinh hãi, thậm chí phát rợn: thay vì vòng cổ bà ta đeo một con rắn lục, và chiếc dây lưng lấp lánh dưới trăng cũng chính là một con mai gầm to tướng đang ngoe nguẩy.
Hai con rắn đều là rắn thật, còn sống. Con rắn lục ngo ngoe cái đầu bé xíu trên vú người đàn bà, còn con mai gầm quấn quanh eo lưng, đuôi thõng bên hông, đầu luồn qua kẽ tay Hajo-Ewa, cặp mắt long lanh như hai chấm lửa.
Hajo-Ewa không mang mũ nón, mái tóc đen dày trở thành cái che nắng che mưa. Bà đi mocaxin, quấn váy “hunna” quét đất. Đó là thứ quần áo duy nhất, đính nhiều hạt cườm, lông vẹt xanh, đường riềm cài lông vịt trời và lông thú.
Nếu chưa bao giờ gặp người đàn bà này, có lẽ hôm nay, tôi đã chết khiếp Nhưng trước đây tôi đã gặp một vài lần, đã quen mắt với hai con rắn - rắn lục và rắn mai gầm crotalus, - với ánh mắt điên dại và mớ tóc xõa dài. Nhưng cái điên dại và rợn người kia hoàn toàn vô hại, ít nhất là đối với tôi.
- Hajo - Ewa! - Tôi cất tiếng gọi khi người đàn bà điên đến gần.
- Ie - iela!* - Bà ta kinh ngạc thốt lên. Ồ, cậu Rendolf! Thủ lĩnh da trắng! Cậu chưa quên Hajo - Ewa khốn khổ này ư?
Ua! ô kìa!
- Chưa, chưa quên Ewa đâu. Bà tìm ai ở đây vậy?
- Tìm cậu đấy, mico bé nhỏ của tôi.
- Tìm tôi?
- Phải, tìm cậu, cứu cuộc đời trai trẻ của cậu, mico thân mến ạ. Cuộc đời trai trẻ, cuộc đời tuyệt vời vô giá… Vô giá, vô giá đối với con chim rừng tội nghiệp! Ồ, lâu lắm rồi tôi cũng có một người vô giá, lâu lắm rồi! Hô - hố - hô!*
“Hô-hô-hô!” trong ngôn ngữ da đỏ còn có nghĩa là “Đúng, đúng thế!”
Sao ta lại tin những lời đường mật
Khoác tay người da trắng dạo rừng đêm?
Hô - hô - hô!
Sao nỡ lừa ta, hỡi miệng lưỡi đảo điên
Nhả độc tố vào tim ta, tàn nhẫn!
Hô - hô - hô!
Yên nào, chitta - mico!* - Hajo - Ewa nạt con mai gầm vừa vươn cổ phun phì phì khi thấy tôi. - Yên nào, vua rắn! Bạn ta đó, tuy quần áo là quần áo kẻ thù! Yên nào, không ta bóp bể đầu bây giờ! Ie - icla! Ta hát hò mất thì giờ quá. Người vô giá biến mất rồi, làm sao tìm được! Ô, ta đến đây làm gì nhỉ, hở mico bé nhỏ? Làm gì nhỉ?
Chitta - mico (vua rắn) - tên gọi loài mai gầm crotalus cực độc
Hajo-Ewa vuốt trán, như cố nhớ lại chuyện gì đó.
- À, nhớ rồi! Halvuc*. Mất thì giờ quá! Người ta giết cậu đấy, mico bé nhỏ à, người ta giết cậu thì… Đi đi, chạy về đồn của cậu, ở trong đó thôi, đừng có đi xa lũ lính áo xanh của cậu… Đừng ra rừng chơi nữa, nguy hiểm lắm.
Halvuc: tệ quá!
Thái độ nghiêm chỉnh của Hajo-Ewa làm tôi ngạc nhiên, liên tưởng tới vụ bắn lén hôm qua và mơ hồ nhận thấy có chuyện gì đó không lành. Tôi biết bà điên này thỉnh thoảng cũng có lúc tỉnh táo, những lúc đó bà hành động, nhìn nhận mọi việc rất sáng suốt. Có lẽ lúc này bà không điên. Biết có kẻ định hại tôi, bà đến báo cho tôi biết.
Nhưng kẻ tử thù của tôi là ai? Làm sao Hajo-Ewa biết được ý đồ của hắn?
- Tôi không có kẻ thù. Kẻ nào muốn giết tôi thế?
- Tôi bảo là có, mico bé bỏng có kẻ thù đấy. Ie-iela! Không lẽ cậu không biết điều đó?
- Nhưng cả đời tôi có làm ác cho người da đỏ nào đâu?
- Da đỏ? Tôi có bảo là da đỏ đâu nhỉ? Không, cậu Rendolf yêu quí à, không có người da đỏ nào động đến một sợi tóc của cậu đâu. Còn nếu có thì Mặt Trời Lên sẽ… sẽ làm gì nhỉ? À, Mặt Trời Lên sẽ thiêu sống kẻ đó. Cậu đừng sợ người da đỏ. Kẻ thù của cậu màu da khác cơ.
- Ra là thế! Không phải người da đỏ? Thế thì ai nhỉ?
- Da trắng và cả da vàng nữa.
- Sao kỳ thế, Ewa? Tôi có làm hại người da trắng nào đâu!
- Ô cậu bé! Cậu chỉ là một con hoẵng nhỏ thơ ngây. Có lẽ hươu mẹ đã không kể cho cậu nghe chuyện những con thú ăn thịt sục sạo khắp rừng. Có những kẻ ác lắm, họ thù ghét cậu mà chẳng cần lý do gì hết. Những kẻ định giết cậu chưa bao giờ bị cậu làm ác cả...
- Họ là ai? Sao họ muốn giết tôi?
- Đừng có hỏi, cậu bé! Bây giờ không có thì giờ đâu. Tôi chỉ nói với cậu một điều: cậu có một đồn điền giàu có, có các nô lệ làm sơn xanh. Cậu có một cô em gái xinh đẹp, đẹp lắm. Đẹp như ánh trăng, phải thế không nhỉ? Ngày xưa tôi cũng đẹp lắm… người ấy bảo tôi thế. Chà, đẹp người khổ lắm! Hô-hô-hô!
Sao ta lại tin những lời đường mật
Khoác tay người da trắng dạo rừng đêm…
Halvuc! - Hajo-Ewa lại thốt lên và ngừng hát. - Tôi điên, nhưng tôi nhớ… Đi đi, cậu đi đi! Tôi bảo là đi đi! Cậu là con hoẵng nhỏ, bọn đi săn đang lùng cậu mà! Về đồn đi, chạy đi!
- Tôi không đi được, Ewa. Tôi có việc ở đây. Tôi chờ một người.
- Chờ nữa à? Chết! Chúng nó sắp đến rồi!
- Ai đến?
- Kẻ thù của cậu, những kẻ định giết cậu. Con hoẵng nhỏ tội nghiệp chết mất thôi, tim nó sẽ kiệt máu. Con bé sẽ phát điên như Hajo-Ewa này mất!
- Con bé nào, Ewa?
- Suỵt, khẽ chứ! Muộn rồi! Chúng nó tới! Cậu có thấy bóng chúng trên hồ kia không?
Tôi nhìn theo hướng Ewa chỉ. Quả thực, trên mặt hồ, nơi ban nãy tôi nhìn thấy bóng Ewa, bỗng xuất hiện mấy bóng đen. Bóng đàn ông, bốn người. Họ luồn qua các gốc cọ, dọc đồi. Mấy giây sau bóng đen biến mất. Hẳn bốn kẻ bí mật đã xuống đồi, vào rừng.
- Muộn quá rồi! - Người đàn bà điên nói nhỏ. - Cậu không ra khỏi đây được đâu, ra quãng trống chúng nó, thấy… Cậu phải trốn trong rừng… Lại đây! - Hajo-Ewa kéo tay tôi, đẩy vào gốc sồi cổ thụ. - Đây là cách duy nhất may ra thoát. Trèo lên, nhanh! Nấp cho kỹ. Cấm nói năng gì hết, tôi quay lại hẵng hay. Hinclas*!
Hinclas: tốt, được.
Nói xong, vị cố vấn lạ kỳ lẩn vào bóng cây, luồn qua rừng, mất dạng. Theo lời khuyên của Hajo-Ewa, tôi trèo lên tán sồi, ngồi gá trên một canh lớn, giấu mình sau những mành lá bạc um tùm. Lá treo rủ tạo thành một bức màn che độc đáo, dưới đất không nhìn thấy tôi, trái lại tôi vẫn nhìn thấy mặt hồ, ít nhất cũng thấy phần hồ sáng trăng.
Liệu tất cả những chuyện đe dọa tính mạng tôi mà Hajo-Ewa vừa kể có phải một thứ hoang tưởng điên rồ không? Biết đâu mấy bóng đen kia là những người da đỏ tôi đang chờ thì sao? Không gặp tôi ở chỗ hẹn, họ sẽ về, tôi lấy gì báo cáo với tướng Clints? Nghĩ thế tôi đã toan tụt xuống, cứ ra gặp họ. Nhưng chợt nhớ ra đến gặp tôi là hai thủ lĩnh, mà đây có tới bốn bóng người, tôi quyết định cứ tạm ẩn mình chờ đợi.
Tất nhiên có thể có hai chiến binh tháp tùng các thủ lĩnh, làm nhiệm vụ bảo vệ, nhất là trong công việc mang tính chất phản bội đầy phiêu lưu này. Nhưng, tuy các bóng đen lướt đi rất nhanh, tôi vẫn kịp nhận ra họ không phải người da đỏ. Họ không mặc quần áo dài, không mang mũ lông chim. Hình như họ đội kiểu mũ của người da trắng. Chính nhận định đó đã buộc tôi phục tùng Hajo-Ewa. Không cẩn thận, tôi có thể bị phát hiện. Tôi không dám cử động, thở rất khẽ, mắt căng ra quan sát và lắng tai để ý từng tiếng động nhỏ!
Tôi không phải chờ lâu. Chỉ một lát sau tôi đã thấy, đã nghe một chuyện khiến toàn thân ớn lạnh, nổi da gà, mạch máu muốn tắc lại. Chỉ sau năm phút chờ đợi, tôi đã chứng kiến lòng người thâm hiểm, tàn ác vượt xa những gì tôi được nghe, được đọc trước đây.
Trước mắt tôi bốn con quỉ kéo nhau qua. Chúng đi hàng một quanh hồ. Tôi nhìn rõ từng đứa nhờ ánh trăng vằng vặc: cái mặt xương xương, tai tái của Arens Ringgold, mặt mũi hung ác, quàu quạu là Spens, hùng hổ, câng câng và tròn như mặt heo là Williams…
Còn tên thứ tư?.
Tôi sảng ư? Hay hoa mắt? Không lẽ đó là sự thật? Hay tôi loạn giác quan? Hay đó chỉ là sự giống nhau kỳ dị nhưng ngẫu nhiên? Không! Không! Không! Đó không phải bóng ma, đó là một người sống, có xương có thịt hẳn hoi! Mái tóc quăn đen kia, nước da nâu nghệ kia, vóc người và dáng đi kia - đúng là nó! Chúa ơi! Nó đó! Thằng Jec Vàng!