Tôi ở lại một mình với những ý nghĩ ngổn ngang, buồn bã và chua chát. Nguyên do có nhiều: kế hoạch thú vị chiều nay đổ bể, tim tôi khao khát về với những niềm vui tươi sáng và êm dịu của tình bạn, nhưng đầu óc tôi lại rất dằn vặt bởi những hoài nghi, mơ hồ vô định.
Tâm trạng tôi xáo trộn còn bởi những xúc cảm khác. Vai trò tôi vừa phải thực hiện quả là đê tiện. Tôi đã làm công cụ cho những mưu mô xảo quyệt và độc ác, tôi bắt đầu con đường binh nghiệp bằng việc tham gia vào một cuộc mật đàm dựa trên mua chuộc và phản bội. Mặc dù hành động hoàn toàn ngoài ý muốn, tôi vẫn cảm thấy xấu hổ vô cùng với vai trò của mình, tôi ghê tởm khi bắt buộc phải thực hiện nó.
Cảnh đêm yên tĩnh và đẹp lạ lùng cũng không làm tôi nguôi ngoai. Tôi có cảm giác tâm tư mình như muốn nổi cơn bão táp.
Nhưng dù sao cảnh đêm cũng rất tuyệt vời. Mặt đất và không trung lặng chìm trong tịch mịch. Thỉnh thoảng một dải mây trắng lững lờ trôi ngang trời, khi lướt qua vành trăng dải mây trông như làn khói bạc mỏng tang. Trăng vằng vặc, tỏa sáng chan hòa khắp rừng cây. Ánh bạc đọng trên lá nguyệt quế như muôn triệu mảnh gương lấp lánh, thay đổi cả khu rừng. Đom đóm bay từng đàn dưới vòm lá tối, nhấp nháy vô số chấm màu sặc sỡ, xanh, đỏ, tím, vàng… chúng nhởn nhơ bay, lúc lên, lúc xuống, lúc bay thẳng, lúc lượn vòng như bị cuốn vào mê cung của một điệu nhảy tân kỳ, phức tạp…
Trong thế giới lập lòe, sặc sỡ lạ lùng đó còn có một mặt hồ chữ nhật, cũng lấp lánh như gương.
Không gian ướp đầy hương rừng thơm ngát, ngọt ngào. Đêm tinh khôi như chuốt, nhưng không lạnh. Nhiều loại hoa rừng chưa khép cánh - không phải hoa nào cũng ngủ theo mặt trời, thậm chí có loài chỉ tỏa hương, khoe sắc dưới trăng. Quanh tôi vô số hoa quế, hoa dạ thảo tỏa hương ngào ngạt, quyện với hoa cam, hoa hồi khiến không khí dịu một mùi thơm ngào ngạt, lạ lùng. Không biết tôi ngồi chờ đã bao lâu - một tiếng, hai tiếng hay hơn thế. Tôi đoán thời gian theo vạch trăng đi. Hai thủ lĩnh nói Holata - mico hoặc sẽ rút về trước lúc trăng lặn, hoặc sẽ ở lại đến mai. Sau chừng hai tiếng sẽ ngã ngũ mọi chuyện, tôi sẽ được tự do. Suốt ngày hôm nay toàn đi với đứng, tôi mệt muốn chết. Tôi tìm một chỗ khá thuận tiện ở đống đá sát hồ, ngồi xuống.
Mặt hồ nửa chìm trong bóng cây, nửa vằng vặc ánh trăng. Ánh trăng xuyên suốt làn nước trong vắt, soi rõ những con ốc trắng và đá cuội đáy hồ. Giữa hồ, nơi ranh giới giữa sáng và tối, bóng hàng cọ in trên mặt nước như vẽ. Những thân cây cao lớn, tán lá sum suê đổ sâu xuống đáy hồ, tựa như chúng thuộc một thế giới khác, một bầu trời khác lung linh và huyền diệu hơn ngay dưới chân tôi. Những cây cọ soi mình trong gương hồ mọc trên dãy gò dọc bờ tây và chắn làn suối trăng hào phóng.
Tôi lặng ngắm bầu trời nơi đáy nước, mắt vô tình dõi theo những tàu cọ rung rinh. Tôi bỗng giật thót mình, phát hiện một bóng đen di động trên mặt nước. Bóng đen xuất hiện rất bất ngờ giữa các thân cọ… Hẳn đó là bóng người, tuy nó có vẻ cao lớn khác thường… Đúng, bóng người. Nhưng không phải bóng đàn ông.
Một mái đầu nhỏ nhắn, không mũ nón, bờ vai đầy đặn lượn xuôi, những đường cong thân thể mềm mại và duyên dáng, áo quần xòe rộng buông chùng chạm đất… - tất cả những chi tiết đó đã khẳng định bóng đen là một người đàn bà. bóng đen bỗng dừng lại bất động trong vài giây. Ý nghĩ đầu tiên của tôi là quay lại xem ai có bóng hình in trên mặt hồ quyến rũ thế. Tôi ngồi bên bờ tây, dãy đồi gò và hàng cọ ở phía sau lưng, tôi không nhìn thấy. Nhưng ngay cả khi đứng dậy, tôi vẫn không nhìn thấy gì, vì cây sồi nơi tôi ngồi che khuất tất cả. Tôi rảo bước sang bên và nhìn thấy đồi cọ. Nhưng người đàn bà đã biến mất. Tôi nhìn thật kỹ - trên đồi không một bóng người, chỉ có những tàu cọ hình rẻ quạt. Tôi quay lại chỗ ngồi. Mặt nước vẫn nguyên bóng cọ, nhưng không thấy bóng người đàn bà ban nãy.
Thực ra chuyện đó chẳng có gì lạ lùng, khó hiểu. Đơn giản là có ai đó trên đồi cọ, dĩ nhiên là đàn bà, và đã đi xuống. Điều đó quá tự nhiên, tôi không thắc mắc gì nữa.
Nhưng mặt khác tôi lại không yên tâm. Tôi rời chỗ, quan sát xung quang và lắng tai nghe ngóng.
Người đàn bà ấy là ai nhỉ? Dĩ nhiên đó là một người da đỏ, đàn bà da trắng không ai ra đây vào lúc khuya khoắt thế này. Vả lại, trang phục cũng khẳng định chắc chắn đây là một người đàn bà da đỏ. Bà ta làm gì ở cái chỗ vắng vẻ này?
Phán đoán cho chính xác không phải là chuyện dễ dàng. Tuy vậy, vấn đề có lẽ cũng không có gì lạ lùng lắm. Giờ giấc, ngày đêm của những người con rừng núi khác hẳn của chúng tôi, lúc nào, ngày cũng như đêm họ đều bân rộn đủ thứ công việc hay các trò du ngoạn, giải trí. Chuyến dạo chơi đêm của người đàn bà này có thể có một mục đích nào đó, cũng có thể đơn giản là bà ta đi tắm… Cũng có khi đó là một thiếu nữ đang yêu, quãng rừng vắng này chính là nơi lứa đôi hò hẹn…
Bỗng tim tôi nghẹn đau, như bị một mũi tên xuyên thủng: “Nhỡ đó là Maiuymi thì sao?”
Thật khó nói hết tâm trạng tôi khi nảy ra ý nghĩ đó. Suốt ngày hôm nay tôi đã rất khổ tâm vì nghi ngờ sau khi nghe một sĩ quan trẻ khoe khoang chiến tích dâm đãng của hắn. Câu chuyện liên quan tới một cô gái da đỏ mà có lẽ các sĩ quan đã khá quen biết. Tôi chú ý từng từ, từng câu trong lời nói khoe khoang, đắc thắng của viên sĩ quan, quan sát nét mặt của hắn và cả đám sĩ quan hóng chuyện. Tôi cố xét đoán xem tên sĩ quan kia thuộc hạng nào - ba hoa hay sát gái thật. Các sĩ quan nghe chuyện (ít nhất thì cũng phần lớn trong số họ) đều cho rằng tay bạn tốt số của họ đã được tận hưởng siêu khoái cảm ái tình.
Không thấy họ nhắc đến tên cô gái, nhưng chỉ nội mấy chữ “Con bé da đỏ” và “người đẹp” cũng đủ làm tim tôi đập rộn. Tất nhiên chỉ cần hỏi một câu thật bình thường là tôi có thể yên tâm, song tôi không đám hỏi. Không biết “người đẹp” ấy là ai, suốt một ngày tôi đau khổ vì ngờ vực. Chính thế mà lúc này, khi nhìn thấy bóng người trên mặt hồ, tôi đã nghi ngờ lại càng nghi ngờ hơn.
Nhưng tôi không phải khổ tâm, dằn vặt lâu thêm. Ngay lúc đó bóng đen lướt xuống bờ hồ, cách tôi chừng năm, sáu bước, rồi hiện ra dưới ánh trăng. Đó đúng là một người đàn bà da đỏ. Nhưng không phải Maiuymi!