Ăn xong một lát tôi ra sân để đi dạo.
Mặt trời lặn hẳn, đã tới giờ cắm trại. Nhưng lệnh cắm trại chỉ áp dụng đối với binh lính. Tôi quyết định ra ngoài cổng đồn.
Tiếng gọi con tim thôi thúc tôi đi tới. Trong trại da đỏ có vợ con, chị em các thủ lĩnh và chiến binh… Tại sao nàng lại không đến cùng họ cơ chứ?
Con tim thầm nhắc rằng nàng đang ở đây, mặc dù suốt ngày tôi đã để tâm tìm kiếm mà không thấy. Nàng không có mặt trong đám phụ nữ túm tụm nơi đàm phán: tôi đã nhìn kỹ khắp lượt những khuôn mặt đàn bà da đỏ, không sót một ai.
Tôi quyết định đến trại da đỏ. Tôi sẽ tìm ra trại Oskeola, có thể tôi sẽ gặp nàng, Maiuymi của tôi!
Đến trại da đỏ hôm nay không có gì mạo hiểm vì lẽ ngay các thủ lĩnh thù địch nhất cũng vẫn giữ hòa khí với chúng tôi, và Pauell đương nhiên vẫn là bạn của tôi. Anh sẽ bảo vệ tôi, sẽ tránh cho tôi những hành vi sỉ nhục, đe dọa. Tôi rất muốn được bắt tay chàng thủ lĩnh trẻ tuổi - lý do đó tự nó cũng đủ để tôi đến gặp anh. Tôi muốn tìm lại trong anh niềm tin cậy bè bạn ngày xưa, hàn huyên về một thời đẹp đẽ và lưu luyến, nhắc lại những kỷ niệm đầy hạnh phúc thuở ấu thơ vô tư và êm ả. Tôi hy vọng trọng trách thủ lĩnh không làm chai cứng trái tim nhiệt thành, cởi mở và đằm thắm của anh. Những bất công mà người da trắng gây ra dĩ nhiên đã làm tim anh sôi sục căm thù, buộc anh phải chống lại (và điều đó hoàn toàn chính đáng), nhưng tôi không sợ anh sẽ trút căm thù đó lên tôi. Bất luận thế nào, tôi quyết định phải gặp anh bằng được để trao anh một bàn tay bè bạn thủy chung.
Tôi vừa định sang trại da đỏ, bỗng giao liên chạy tới truyền mệnh lệnh của tướng Clints: có mặt tại ban tham mưu ngay tức khắc.
Tôi buồn bực, nhưng biết làm sao! Lệnh là phải chấp hành!
Tại ban tham mưu có mặt ông phái viên, các sĩ quan cao cấp, bố con Ringgold và vài người thường phục được coi là quan trọng nữa. Phiên họp bất thường đang thảo luận kế hoạch hành động.
- Kế hoạch tuyệt hảo, - tướng Clints phát biểu. - Nhưng làm sao chúng ta gặp được Omatla và Đất Sét Đen? Nếu mời họ tới đây, sẽ gây dị nghị bất lợi. Họ không thể thoát khỏi bị theo dõi khi vào đồn.
- Thưa tướng Clints, - Ringgold bố, nhà ngoại giao thủ đoạn nhất trong các nhân vật có mặt tham gia, - nên chăng là ông cùng tướng Thompson sẽ gặp các thủ lĩnh hữu hảo tại một địa điểm ngoài ranh giới đồn trú…
- Rất đúng, - ông phái viên ngắt lời. - Tôi cũng rất quan tâm đến điều đó. Tôi đã cử người đến gặp Omatla, thăm dò địa điểm gặp thật bí mật. Tất nhiên, gặp nhau ở khu vực trung lập là tiện nhất… Kia rồi, anh ta về đó, tôi nghe tiếng chân…
Một trong số các phiên dịch bước vào. Anh ta thì thầm với ông phái viên vài câu rồi đi ra.
- Xong cả rồi, thưa các ngài! - Ông phái viên tuyên bố. - Một tiếng nữa Omatla và Đất Sét Đen sẽ đến gặp chúng ta. Địa điểm ấn định tại lòng khe Đầm Lầy, phía bắc đồn biên phòng. Chúng ta có thể ra đó không sợ lộ. Vậy ta đi chứ, tướng Clints?
- Sẵn sàng, - Clints đáp, kéo áo mưa choàng lên vai. - Nhưng còn phiên dịch thì sao, tướng Thompson? Có thể tin cậy các phiên dịch trong bí mật quân sự quan trọng này không?
Ông phái viên lưỡng lự.
- Có lẽ không được, - ông ta nói như đang đắn đo dữ lắm.
- Không sao, không sao, - Clints trấn an. - Tôi nghĩ là không cần có họ cũng được… Trung úy Rendolf, - tướng Clints gọi tôi, - anh thạo tiếng da đỏ chứ?
- Không thạo hẳn, nhưng có thể diễn giải được, thưa tướng quân.
- Dịch được không?
- Tôi nghĩ là được, thưa tướng quân.
- Tuyệt. Vậy anh đi với chúng tôi.
Thế là hỏng bét dự định của tôi. tuy nhiên, tôi cố ghìm bực bội, lặng lẽ theo sau phái viên và tư lệnh. Cả hai giấu kín hàm hiệu dưới áo mưa, đầu đội mũ sĩ quan thường.
Chúng tôi ra khỏi đồn, rẽ lên phía bắc. Trại da đỏ nằm về phía tây nam, họ dựng lều rải rác dọc viền rừng, chạy chếch lên mạn bắc. Một khu rừng khác nằm kế bên, cách khu rừng người da đỏ hạ trại một xavanna và những quãng trống lưa thưa thông đuôi ngựa cao vút.
Lòng khe Đầm Lầy nằm ở chỗ đó, cách đồn chừng nửa dặm. Trong bóng đêm chúng tôi không bị phát hiện. Khi chúng tôi tới điểm hẹn, các thủ lĩnh đã có mặt. Họ ẩn dưới bóng cây tối sẫm bên hồ nước.
Tôi bắt đầu thực thi nhiệm vụ, hoàn toàn không ngờ nó khó chịu đến thế.
- Anh hỏi Omatla số người trong bộ lạc anh ta, trong bộ lạc Đất Sét Đen và của các thủ lĩnh thân thiện khác.
Tôi dịch câu hỏi.
- Các bộ lạc này chiếm một phần ba tổng số cộng đồng, - Omatla đáp.
- Anh bảo họ là các thủ lĩnh hữu hảo sẽ được thưởng mười ngàn dollar sau khi tới miền Tây. Số tiền đó họ tự phân chia nhau tùy ý và không dính dáng vào số tiền trợ cấp chung cho cả cộng đồng...
- Tốt quá, - cả hai thủ lĩnh đồng thanh thốt lên.
- Theo Omatla và các chiến hữu thì đàm phán ngày mai có đủ mặt tất cả các thủ lĩnh không?
- Không, không đủ hết.
- Ai sẽ vắng?
- Mico - mico sẽ không đến.
- Ái chà! Omatla biết chắc như thế?
- Chắc. Onopa đã cuốn lều, rời trại rồi.
- Ông ta đi đâu?
- Về làng!
- Còn người của ông ta?
- Đa số đã về theo.
Hai viên tướng khẽ trao đổi mấy phút. Họ nói rất nhỏ, nhưng có thể đoán được là họ hết sức phấn khởi trước những tin tức quan trọng kia.
- Còn thủ lĩnh nào có thể sẽ không đến?
- Các thủ lĩnh bộ lạc Khúc Côn Đỏ.
- Còn Hoilt - metti?
- Hoilt - metti vẫn giữ trại. Nó sẽ ở lại đây.
- Ngày mai Oskeola có đến đàm phán không?
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của hai cấp tướng, tôi hiểu đây là điều họ quan tâm nhất.
- Sao? Oskeola à? - Hai thủ lĩnh sửng sốt hỏi lại. - Tất nhiên, thế nào “Mặt Trời Lên” cũng sẽ đến. Dứt khoát sẽ đến. Ông ấy muốn biết kết cục đàm phán ra sao.
- Tuyệt! - Ông phái viên buột reo thành tiếng rồi lại quay sang thì thầm với tướng tư lệnh.
Lần này thì tôi nghe rõ trao đổi giữa họ.
- Rõ ràng dự liệu đã khớp với thực tế. Tôi gần như tin chắc là kế hoạch của tôi sẽ thực hiện được. Chỉ cần một câu khích cũng đủ để tên da đỏ võ biền nổi khùng, có khi còn tệ hơn nữa là khác… Tôi sẽ dễ dàng có cớ bắt giữ hắn. Không có mặt lão già Onopa và thân cận của lão, ta có thể đối phó với mọi bất trắc, trở ngại. Khoảng một nửa số thủ lĩnh ủng hộ chúng ta, lũ chó chết còn lại vị tất đã dám kháng cự.
- Ồ, số đó chẳng việc gì phải lo ngại! - Tướng Clints tán thành.
- Tuyệt lắm! Nó mà bị bắt thì mọi chống đối khác sẽ tan rã hết. Họ sẽ phải rút lui. Vì chính cái tên Oskeola đó là kẻ uy hiếp họ, không cho họ ký Hiệp ước.
- Đúng, - Clints trầm ngâm nói.- Nhưng còn chính phủ? Ông thấy thế nào, liệu chính phủ có ủng hộ hành động này không?
- Tôi cho là có. Ít nhất thì cũng phải ủng hộ. Trong chỉ thị gần đây nhất Tổng thống cũng có ý như vậy. Nếu ông đồng ý hành động, tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.
- Vâng, tôi xin phục tùng ông, - viên tư lệnh đáp. Clints rất ưng kế hoạch của Thompson, nhưng không muốn chia sẻ trách nhiệm. - Nghĩa vụ của tôi là phụng sự ý muốn của chính phủ. Tôi sẵn sàng hành động thống nhất tuyệt đối với ông.
- Vậy là rõ ràng. Tất cả sẽ như ý… Hỏi các thủ lĩnh xem… - Thompson quay sang tôi, - họ có sợ ký kết Hiệp ước ngày mai không?
- Ký thì họ không sợ, nhưng sợ hậu quả sau đó.
- Sau đó làm sao?
- Họ sợ phái thù địch tấn công. Họ sợ không an toàn tính mạng.
- Họ cần chúng ta làm gì để bảo vệ?
- Omatla nói là nếu các ông cho phép họ đến thành phố Tallaikhaxxi với bạn bè của họ thì sẽ ổn thỏa. Họ sẽ ở đó cho tới tận lúc di dân. Họ hứa sẽ trình diện trước các ông ở Tampa hay nơi nào các ông qui định.
Hai vị tướng lại trao đổi khe khẽ. Đề xuất bất ngờ này cần phải được thảo luận kỹ.
Trong lúc đó Omatla nói thêm:
- Nếu không được đi Tallakhaxxi, chúng tôi không thể… không dám ở lại đây, trong cộng đồng mình. Chúng tôi phải trốn vào đồn biến phòng.
- Về chuyện đi Tallakhaxxi, - phái viên đáp, - chúng tôi sẽ xem xét và ngày mai sẽ trả lời. Trước mắt, các ông không có gì phải lo sợ. Vị thủ lĩnh của quân đội da trắng đây sẽ bảo vệ các ông!
- Đúng, - Clints thẳng người, dập gót khẳng định, - Quân đội chúng tôi rất đông và mạnh. Trong đồn đã nhiều, nhưng số đang trên đường tới đồn còn nhiều hơn. Các ông không sợ gì cả.
- Thế thì tốt, - các thủ lĩnh đáp lời. - Nếu tình hình xấu, chúng tôi sẽ nhờ các ông che chở. Các ông đã hứa, thế là tốt rồi!
- Hỏi họ xem, - ông phái viên nảy ra một ý mới, quay sang tôi. - Hỏi họ xem ngày mai Holata - mico có tới không?
- Hiện chúng tôi chưa biết. Holata không để lộ ý định của mình. Nhưng chúng tôi sẽ biết ngay thôi. Nếu ông ấy tính ở lại, thì từ giờ tới rạng sáng sẽ không nhổ trại. Ngược lại, chỉ cần trăng lên là họ sẽ thu dọn lều trại để về. Trăng sắp lên rồi, chỉ lát nữa sẽ rõ Holata - mico rút về hay ở lại.
- Trong đồn nhìn ra có thấy lều của các thủ lĩnh không?
- Không. Khuất cây.
- Ông có thể báo cho chúng tôi tin tức Holata - mico không?
- Được, nhưng vẫn tại chỗ này thôi. Cử người vào đồn lộ mất. Chúng tôi có thể đích thân quay lại đây gặp một người trong số các ông.
- Đúng, như thế tốt hơn, - ông phái viên đáp, hài lòng với tiến triển của tình hình.
Lại vài phút nữa trôi qua, hai viên tướng tiếp tục trao đổi. Các thủ lĩnh đứng chờ một bên, bất động và câm lặng như những bức tượng. Sau rốt tướng Clints gọi tôi:
- Trung úy! Anh ở đây chờ họ quay lại. Nhận được tin trả lời, đến thẳng phòng tham mưu gặp tôi.
Hai bên gật đầu chào nhau. Hai viên tướng Mỹ quay về đồn, các thủ lĩnh da đỏ theo hướng ngược lại.
Tôi ở lại một mình.