Trong bữa ăn trưa hôm đó, bên bàn ăn của các sĩ quan tôi được biết thêm nhiều tin tức mới. Rượu vào lời ra, khi đã có tí sâm banh trong bụng thì một người tỉnh táo nhất cũng có thể biến thành một tên ba hoa văng mạng.
Ông phái viên không dấu diếm những kế hoạch riêng của mình và cả ý đồ của Tổng thống. Tuy nhiên, không cần ông ta nói, phần lớn các sĩ quan cũng đoán được từ trước.
Thất bại hôm nay làm ông phái viên khá buồn bực. Điều ông khổ tâm nhất là uy tín ngoại giao của ông có thể đi tong. Bất kỳ phái viên nào cũng thèm khát vinh quang của một nhà ngoại giao lỗi lạc! Ngoài ra, ông Thompson còn bị chạm nọc bởi thái độ coi thường, khinh thị của Oskeola và các thủ lĩnh da đỏ khác. Một khi người da đỏ điềm tĩnh, rất coi thường những kẻ bốc đồng, hành động thiếu suy nghĩ thì hôm nay ông ta lại bộc lộ đúng những yếu điểm tai hại đó, vô hình chung - tự mình vạch áo cho họ khinh thường. Ông cảm thấy mình thua cơ, bị hạ nhục, tim ông sôi sục một mối hận đối với tất cả những người da đỏ. Nhưng rồi ông tự an ủi mình bằng hy vọng ngày mai sẽ trút hết phẫn nộ xuống đầu họ, sẽ cho thấy ngay trong cơn giận dữ ghê gớm ông vẫn là một con người cứng rắn và can đảm. Ông Thompson đã huyênh hoang tuyên bố với chúng tôi như vậy khi men rượu làm ông bốc hứng và khuây khỏa.
Còn các sĩ quan, họ rất ít quan tâm đến các chi tiết lặt vặt và gần như không tham gia ý kiến gì. Họ chỉ phỏng đoán mò mẫm về khả năng đụng độ vũ trang. Liệu có phải đánh nhau không? - đó là câu hỏi duy nhất lôi cuốn các chàng hiệp sĩ. Nhiều anh chàng tự đắc với ưu thế quân đội chính phủ, đồng thời bôi bác, dè bỉu lòng can đảm vô song của đối phương. Một số sĩ quan đã từng tham chiến trong chiến tranh da đỏ trước đây phản đối, nhưng số “cựu chiến binh” đó không nhiều.
Khỏi phải nói cũng rõ nhân vật gây tranh cãi sôi nổi nhất là Oskeola. Người ta nói về vị thủ lĩnh trẻ tuổi với đủ thứ nhận xét, đánh giá, thậm chí trái ngược nhau một trời một vực. Một số sĩ quan gọi anh là “chàng mọi cao thượng”, nhưng số đông lại giữ một ý kiến khác, rất đáng ngạc nhiên. Họ gọi Oskeola là “thằng mọi say”, “tên đạo chích”, “kẻ bịp bợm”…
Tất nhiên bố con Ringgold cũng đứng trong số đông vu khống đó. Họ biết rõ thủ lĩnh trẻ nhưng họ vẫn bôi nhọ anh. Họ rất hiểu động cơ sâu xa của họ. Tôi hết sức tức giận trước những lời thóa mạ vô sĩ và cảm thấy cần phải bênh vực Oskeola, bởi hai lý do: thứ nhất, anh không có mặt ở đây, thứ hai: anh là cứu tinh của tôi. Mặc dù quanh bàn có nhiều sĩ quan cao cấp, tôi vẫn không thể dằn lòng im lặng.
- Thưa các ngài! - Tôi đứng dậy nói thật to để mọi người đều nghe thấy. - Các ngài có chứng cớ nào để khẳng định lời buộc tội của mình đối với Oskeola không?
Bàn ăn bỗng im lặng, lúng túng. Không một ai có thể chứng minh Oskrola nát rượu, trộm cắp gia súc hay lừa đảo.
- Ái chà! - Cuối cùng Arens Ringgold kêu lên bằng cái giọng khàn khàn, rin rít. - Thế có nghĩa là trung úy Rendotf bênh vực nó?
- Một khi các ngài chưa có những chứng lý xác đáng hơn những lời buộc tội suông thì tôi sẽ vẫn bảo vệ anh ta.
- Chứng lý thì thiếu gì! - Một sĩ quan chen vào - Tất cả các ngài đều quá biết tên đạo chích đó chuyên nghề bắt trộm gia súc.
- Ngài lầm rồi, - tôi bác ngay diễn giả tự tin bệnh hoạn đó. - Tôi chẳng hạn, tôi chưa hề nghe chuyện đó bao giờ. Còn ngài?
- Chưa chưa, thành thật thì cá nhân tôi cũng chưa được thấy chuyện đó, - viên sĩ quan lúng túng vì câu hỏi đột ngột của tôi, ấp úng đáp.
- Nếu đã nói tới chuyện bắt trộm gia súc thì thưa các ngài, tôi có thể góp vui một câu chuyện liên quan tới đúng chủ đề đó. Nếu các ngài cho phép, tôi sẽ kể.
- Ồ tất nhiên, tất nhiên là chúng tôi rất muốn nghe!
Tôi kể vắn tắt câu chuyện bắt trộm đàn gia súc nhà Grabb, dĩ nhiên là giấu kín tên các nhân vật tham gia.
Câu chuyện tôi kể đã gây một ấn tượng đáng kể. Vị tướng tư lệnh có vẻ suy nghĩ, còn ông phái viên tức giận ra mặt. Có lẽ nếu tôi biết giữ mồm giữ miệng thì ông ta yên lòng hơn.
Ấn tượng mạnh nhất là đối với bố con Ringgold. Cả hai mặt tái đi, lo lắng. Có lẽ ngoài tôi không ai nhận thấy điều đó, nhưng rõ ràng bố con Ringgold biết rõ chuyện hơn tôi.
Sau đó câu chuyện xoay sang các nô lệ da đen bỏ trốn. Mọi người ước đoán số nô lệ da đen giờ đây đang ẩn náu trong cộng đồng da đỏ và tranh cãi liệu họ có đóng một vai trò đáng kể không, nếu xảy ra tình huống đụng độ vũ trang. Không còn nghi ngờ gì nữa, trong cuộc chiến sắp tới người da đen sẽ cầm vũ khí, sẽ kiên cường đánh trả chúng tôi. Quá hiểu biết về “tập quán” của người da trắng, các nô lệ da đen sẽ là những đối thủ nguy hiểm. Thêm nữa, dân da đen không hề nhát gan, trái lại, không ít dịp họ đã thể hiện lòng can đảm ghê gớm của mình.
Trong lúc mọi người nói đến các nô lệ da đen tôi không thể không để ý thấy vẻ hằn học, tàn độc trong ánh mắt, thái độ của các sĩ quan, và nhất là của các chủ đồn điền bận thường phục. Một số thậm chí còn chửi rủa thô bỉ, tục tằn, hằn học đe dọa sẽ trừng phạt các nô lệ bỏ trốn bằng đủ thứ hình phạt ghê gợn, nếu đám nô lệ rơi vào tay họ. Các chủ nô bao giờ cũng vậy. Ở các bang miền Nam nước Mỹ không thiếu những ông chủ da trắng coi mạng sống của người da đen rẻ như bùn, đúng bằng số tiền bỏ ra mua nô lệ ngoài chợ.
Xin minh chứng điều đó bằng một câu chuyện trong lý lịch của Ringgold con mà hôm qua Jec Đen vừa kể tôi nghe. Ringgold cùng vài thằng bạn vô sỉ và tồi bại y như gã vào rừng săn hươu. Lũ chó chạy quá xa, không rõ về hướng nào, không còn nghe tiếng sủa. Đuổi theo lũ chó cũng vô ích, đám đi săn dừng lại, nhảy xuống và cột ngựa vào gốc cây. Chờ mãi không nghe tiếng chó, đám đi săn ngán ngẩm bèn nghĩ cách tìm trò tiêu khiển giết thì giờ.
Cách chúng không xa có một thằng bé da đen đang đốn gỗ. Cả lũ đi săn đều biết rõ thằng bé là nô lệ của đồn điền bên cạnh,
- Lôi cái thằng mọi da đen này ra giải trí chơi đi anh em, - một tên trong đám khởi xướng.
- Giải trí kiểu gì?
- Treo cổ nó lên cho vui! - Cả đám cười hô hố.
- Không vui viếc gì hết! - Tên đề xướng nói thêm. - Từ lầu rồi tớ rất muốn biết bọn mọi đen chịu treo được bao lâu mà không chết. Cái đó thú vị lắm.
- Tớ cũng thế, - tên thứ hai phụ họa.
- Cả tớ nữa, được đấy! - Tên thứ ba cũng không chậm trễ, hùa vào…
Thằng bé bất hạnh bị chúng tóm sống, quàng dây qua cổ, kéo rút lên cành cây. Đúng lúc đó chó săn lùa một đàn hươu ra bãi trống. Đám thợ săn vội vàng lên ngựa, say máu đuổi theo mồi, quên phứt nạn nhân trò tiêu khiển quỉ quái của chúng. Khi cuộc săn kết thúc, chúng quay lại thì hỡi ơi, thằng bé đã chết tự lúc nào!
Người ta cũng tổ chức xét xử vụ này, đúng hơn là tổ chức một trò hề xét xử! Quan tòa, thẩm phán đều là bà con họ hàng với các phạm nhân. Và tòa phán: các phạm nhân phải bồi thường một khoản tiền đúng bằng số tiền mua cậu bé da đen. Ông chủ nạn nhân thỏa mãn với giá bồi thường, và công lý có lẽ cũng hoàn toàn thỏa mãn.
Câu chuyện đó có thực một trăm phần trăm, chính Arens Ringgold cũng vẫn thường nhắc lại.
Những lời phỉ báng, dọa nạt nô lệ da đen quanh bàn ăn bữa nay tự nhiên làm tôi nhớ tới sự việc huyền bí hơn vừa xảy với tôi hôm qua. Tôi nhắc sơ vài chi tiết, và mọi người yêu cầu tôi kể tỉ mỉ hơn. Tôi kể lại, không bỏ qua cả giả định rất có thể kẻ bắn lén tôi chính là Jec Vàng. Trong số các sĩ quan có khá nhiều người biết chuyện tên mulat và cả cái chết thảm khốc của hắn.
Nhưng một điều chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên: khi tôi nhắc đến tên mulat và lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của Jec Đen thì Arens Ringgold bỗng tái mặt, giật bắn mình và ghé sát tai ông bố thì thầm gì đó. Tại sao?