Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TỐI HẬU THƯ

Phải, Pauell và Oskeola chính là một. Đúng như cảm nhận của tôi ngày trước, cậu bé da đỏ nay đã trở thành một người đàn ông tuyệt đẹp, phong độ lẫm liệt, thành một anh hùng! Trong xúc cảm dạt dào của tình bạn cũ và niềm cảm phục mới, tôi muốn lao vào ôm lấy bạn, nhưng cố kìm lại. Tôi hiểu đây không phải chỗ, phải lúc để tâm sự, hàn huyên bạn bè. Tôi cố hết sức không để lộ tình cảm thật, cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, tuy không thể rời mắt khỏi chàng trai mà càng ngày tôi càng thêm khâm phục.

Thủ lĩnh trẻ tiến lên hai bước, đối mặt với phái viên chính phủ. Ánh mắt chàng trai không gay gắt, nhưng kiên nghị.

- Hình như ông muốn hỏi tôi? - Giọng thủ lĩnh trẻ rất điềm đạm, không một chút xúc động hay tức giận.

- Không mi thi ai nữa? - Phái viên cộc cằn đáp. - Ta gọi đã gọi mi đích danh - Pauell..

- Nhưng tên tôi không phải là Pauell...

- Sao, không phải Pauell?

- Không! - Chàng trai da đỏ cao giọng, thách thức nhìn phái viên chính phủ. - Ngài có thể gọi tôi là Pauell, nếu ngài thích, thưa ngài tướng quân Waily Thompson, - Oskeola dài giọng mai mỉa nhấn những từ chỉ chức tước của Thompson. - Nhưng thưa ngài, ngài hãy nhớ là tôi khinh bỉ cái tên mà người da trắng các ngài gán cho tôi. Tôi là con của mẹ tôi, tôi tên là Oskeola!

Ông phái viên phải cố lắm mới nén được cơn giận tím người. Kẻ giễu cợt cái họ tên dân dã của ông đã chạm đúng nọc ông: Oskeola đủ rành tiếng Anh để biết rằng “Thompson” là một tên gọi không lấy gì làm quí phái.

Ông phái viên tức tối muốn phát điên. Giá kể ông đủ thẩm quyền, ông sẽ ra lệnh xử tử Oskeola ngay tức khắc. Nhưng ông không có quyền. Vả lại, bên cạnh còn ba trăm chiến binh da đỏ, mỗi người một khẩu súng lăm lăm. Ông phái viên thừa hiểu chính phủ sẽ không tán thành lối tức giận không đúng lúc như thế. Ngay đến bố con Ringgold - những người bạn thân cận nhất của phái viên và cũng là những người từ lâu đã ngấm ngầm tìm dịp sát hại “Mặt Trời Lên” cũng còn đủ minh mẫn để không khuyến khích hành động đó. Thompson đành nuốt giận, không đáp lại Oskeola. Ông ta quay sang các thủ lĩnh.

- Đủ rồi! - Thompson cất giọng bề trên. - Chúng ta trao đổi thế đủ rồi. Các vị bàn bạc chả khác gì bọn con nít hả những thằng ngu, tôi không muốn nghe nữa! Bây giờ các vị hãy nghe đây. Đây là ý kiến của Ngươi Cha Vĩ đại của các người, tôi được ủy nhiệm truyền đạt lại. Tổng thống giao cho tôi nhiệm vụ trình trước các vị tờ giấy này, - Thompson giơ cuộn giấy vo tròn, trải ra. - đó là Hiệp ước Oclavaha. Nhiều người trong số các vị đã ký Hiệp ước. Tôi đề nghị các vị đó lên xác nhận lại chữ ký của mình.

- Tôi không ký và sẽ không ký Hiêp ước! - Onopa tuyên bố sau một cái huých nhẹ không ai thấy của Oskeola - Những người khác muốn làm sao tùy họ! Tôi sẽ không rời bỏ Florida!

- Tôi cũng không Hoilt - metti dứt khoát. - Tôi còn năm chục thùng đạn. Dù còn chỉ một viên chưa phát thành tia lửa, tôi quyết không rời mảnh đất cha ông!

- Đó cũng là ý tôi! - Holata nói theo liền.

- Tôi cũng thế! - Arpiuki hét lên.

- Tôi cũng thế! - Posalla, Koa - hadzo, Mây Bạc, và Abram đồng loạt tuyên bố.

Chỉ có các thủ lĩnh yêu nước lên tiếng, các thủ lĩnh phản bội không dám ho he. Xác nhận lại chữ ký trong bản Hiệp Ước là cả một thử thách quá mức nặng nề đối với họ. Họ không dám xác nhận đã tán thành di cư tại hội nghị Oclavaha, và giờ này, trước toàn thể cộng đồng, họ không dám công khai bảo vệ Hiệp ước. Các thủ lĩnh phản bội chỉ còn cách ngậm miệng làm thinh.

- Đủ rồi! - Oskeola quát lên. Đến lúc này anh vẫn chưa phát biểu, nhưng ý kiến của anh tất cả đang nóng lòng chờ đợi. Mọi người đổ dồn mắt vào anh. - Các thủ lĩnh đã nói hết ý nghĩ của mình: họ không muốn ký Hiệp ước! Họ đã thể hiện ý chí của toàn dân, và nhân dân ủng hộ họ. Ông phái viên bảo chúng tôi là con nít, là ngu dốt. Thóa mạ nhau không có gì là khó. Chúng tôi biết, trong cộng đồng chúng tôi có những thằng ngu, những đứa ngây ngô thật. Tệ hơn nữa, đó là lũ phản bội! Nhưng chúng tôi cũng có những người đàn ông không thua kém ông phái viên về lòng can đảm và trung thành. Ông phái viên không muốn nói với chúng tôi, thế cũng được! Chính chúng tôi cũng chẳng còn gì phải nói thêm với ông ta, câu trả lời, của chúng tôi ông ta đã nhận được đầy đủ! Ông ta có thể ở lại hay ra về tùy ý… Hỡi anh em! - Oskeola quay về phía các thủ lĩnh và chiến binh da đỏ, dường như không chú ý tới những người da trắng bên kia. - Các bạn đã hành động rất đúng đắn. Các bạn đã nói lên ý chí của nhân dân, nhân dân ủng hộ các bạn. Thật là bịa đạt trắng trợn, nếu bảo rằng chúng ta muốn rời bỏ quê hương, muốn di cư về miền Tây! Kẻ nào nói thế là lừa bịp! Chúng chỉ biết lặp lại luận điệu của kẻ mớm lời! Chúng ta không một ai muốn tới miền đất hứa mà người ta muốn đẩy chúng ta tới. Miền đất ấy làm sao sánh được với mảnh đất của chúng ta. Nơi ấy chỉ là một hoang mạc cằn cỗi, tàn lụi. Nơi ấy mùa hè sông suối cạn khô, thợ săn chúng ta sẽ chết gục vì khát. Nơi ấy mùa đông lá rụng lìa cành, tuyết rơi ngập đất, giá rét sẽ làm tê liệt da thịt con người, chúng ta sẽ khốn khổ và chết dần chết mòn! Nơi ấy giống như miền đất chết! Hỡi anh em! Chúng ta không muốn đến miền đất băng giá đó, chúng ta yêu xứ sở của chúng ta. Khi nóng nực oi nồng; chúng ta có bóng sồi, bóng quế hay bóng cọ xòe ra che mát. Lẽ nào anh em ta lại lìa bỏ xứ sở của những cây cọ, cây dừa? Không! Chúng ta sống dưới bóng cọ, và chúng ta sẽ chỉ chết dưới bóng cọ!

Từ phút Oskeola xuất hiện đến lúc anh chấm dứt lời phát biểu nhiệt thành, các khán giả mỗi lúc một thêm sôi động, khung cảnh chung gây một ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ, khó có lời nào tả xiết, có chăng chỉ có các họa sĩ mới vẽ lại nổi.

Quả thực đó là một bức tranh sôi động như sóng trào - một bên là viện đặc phái tức tối điên cuồng, bên kia là các thủ lĩnh điềm đạm, thư thái, sự tương phản thái độ quả là hết sức rõ ràng.

Oskeola nhìn đồng bào mình, ánh mắt hiền hòa và nghiêm nghị. Chàng chiến binh toát lên một bản lĩnh đầy can đảm, mềm dẻo và khí phách. Đôi môi mỏng mím chặt chứng tỏ một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Phong cách của anh đầy tự tin, cao thượng, bản lĩnh vững vàng. Oskeola nói ngắn gọn, súc tích, đầy biểu cảm. Kết thúc lời phát biểu, anh ngẩng cao đầu, khoanh tay trước ngực trong một tư thế điềm đạm, thư thái lạ thường. Nhưng cũng ngay lập tức anh có thể bừng bừng khí thế, đập lại phát biểu của đặc phái viên, nếu anh thấy chúng hoàn toàn giả dối hay cố tình xuyên tạc sự thật. Những lúc đó ánh mắt phẫn nộ của anh rực lên tia chớp, nụ cười khinh bỉ làm méo mó cả viền môi mỏng, anh giậm chân giận dữ, bàn tay nắm chặt, vung lên phản đối. Lồng ngực chàng trai cuộn lên nặng nhọc như nhưng cơn sóng ào ạt giữa biển khơi bão táp. Sau đó anh lại trở về tư thế trầm lắng, thư thái ban đầu - một tư thế mà các nhà điêu khắc vẫn ưa tạo cho thánh thần và các anh hùng Hy Lạp.

Sau phát biểu của Oskeola tình thế trở nên gay cấn. Ông phái viên không nín nhịn được hơn, đã đến lúc phải đưa tối hậu thư của Tổng thống ủy nhiệm, vẫn cái giọng thô lỗ cục cằn, đặc phái viên đe dọa:

- Các người không muốn ký Hiệp ước, không muốn đi nơi khác phải không? Tốt lắm! Tôi xin tuyên bố là các người sẽ phải đi! Nếu không, các người sẽ bị tuyên chiến! Quân đội sẽ tràn vào lãnh thổ các người! Lưỡi lê sẽ buộc các người phải đi!

- Ra thế! - Oskeola phá lên cười khinh bỉ. - Thế thì tùy các người. Các người cứ việc tuyên chiến! Chúng tôi muốn hòa bình, nhưng chúng tôi không sợ chiến tranh! Chúng tôi biết lực lượng các người rất mạnh, biết các người đông hơn chúng tôi cả hàng mấy triệu người! Nhưng dù các người có đông hơn thế nữa, chúng tôi cũng quyết không chịu chấp nhận bất công. Thà chết vinh còn hơn sống nhục! Các người cứ việc tuyên chiến! Các người cứ việc đem quân đến, nhưng chớ lầm là sẽ dễ dàng ép buộc chúng tôi rời bỏ đất này. Các người có súng đạn, chúng tôi có vũ khí của chúng tôi, các người có lưỡi lê, chúng tôi có búa tomahawk tự vệ, quân đội các người sẽ phải đối mặt với chiến binh da đỏ! Các người cứ việc tuyên chiến! Chúng tôi sẵn sàng đương đầu với bão táp chiến tranh! Mưa đá có thể bầm dập cánh hoa mềm yếu, nhưng thân sồi khỏe khoắn vẫn vươn mình trong bão táp, bất khuất, hiên ngang!

Những lời đanh thép và đầy nhiệt huyết từ lồng ngực chàng trai đã gây xúc động mạnh mẽ trong đội quân da đỏ, Đáp lời anh, hàng trăm lồng ngực cường tráng của đồng bào cùng bung ra tiếng thét như lời thách thức quân thù. Cuộc thương lượng trở nên căng thẳng cực điểm như đang đứng kế bên kíp nổ. Một vài thủ lĩnh sôi sục trước lời hiệu triệu hào hùng của Oskeola, nhảy bật ra, mắt nhìn xuống đất và giương cao những cánh tay phẫn nộ.

Các sĩ quan biên phòng đứng vào vị trí, khẽ ra lệnh cho binh lính chuẩn bị. Trong đồn, các xạ thủ pháo binh sẵn sàng bên các cỗ pháo. Từ các ụ đề kháng đã thấy làn khói lam mỏng mảnh bốc lên: họ bắt đầu đốt dây cháy mồi súng.

Tuy nhiên tình hình không đến nỗi nguy hiểm thực sự. Cả hai bên đều không muốn đụng độ. Người da đỏ đến đàm phán không phải để gây thù oán, bởi lẽ nếu muốn nổ súng họ đã để vợ con ở nhà. Mang theo gia đình, chắc chắn họ sẽ không tấn công người da trắng, còn người da trắng cũng không dám tấn công trước khi không có lý do xác đáng. Những gì đang diễn ra trong các hàng quân chỉ là phản ứng nhất thời do xung cảm. Tuy nhiên, mối xung đó đã mau chóng lắng xuống, không khí trở lại ôn hòa.

Ông phái viên trổ hết tài dọa dẫm, lừa phỉnh, vuốt ve, nhưng không tác dụng gì. Ông ta thấy quá rõ kế hoạch đã thất bại.

Tuy nhiên, tình thế chưa phải hoàn toàn hết hy vọng, vẫn còn vài cái đầu tỉnh táo hiểu được điều đó. Đó là viên tướng già khôn ngoan Clints và bố con Ringgold xảo quyệt. Họ bước tới đặc phái viên, khuyên ông ta dùng chiến thuật khác.

- Hãy để cho bọn da đỏ có thì giờ suy nghĩ, - họ đề nghị. - Ta hãy hẹn thêm phiên họp ngày mai. Cứ để các thủ lĩnh thảo luận, bàn bạc riêng với nhau, chứ không nên bàn bạc trước mặt tất cả mọi người như thế này. Có điều kiện bàn bạc yên tĩnh hơn, các thủ lĩnh sẽ không ngại đám chiến binh và có khi dám quyết định khác đi. Nhất là giờ đây họ đã biết tương lai không mấy thú vị đang chờ đón họ nếu không chịu di dân.

- Và rất có thể các thủ lĩnh thù địch với ta sẽ không ở lại đến mai, - Arens Ringgold, một tên đểu cáng nhưng lại có tài ngoại giao khéo léo, nói thêm - Nhưng ông đâu có cần tất cả các chữ ký!

- Đúng đúng, - đặc phái viên chộp ngay lấy ý kiến đó. - Đúng thế. Cần phải hành động theo phương hướng đó.

Sau câu kết luận ngắn gọn, Thompson quay ra nói với các thủ lĩnh, lại cái giọng vuốt ve lừa bịp:

- Hỡi anh em! Tôi nói vậy vì như holata can đảm vừa nói: tất cả chúng ta đều là anh em. Tại sao chúng ta lại cãi vã và chia tay nhau như những kẻ thù? Người Cha Vĩ đại của anh em buồn biết bao nhiêu, nếu biết tin chúng ta chia tay nhau như vậy. Tôi hoàn toàn không muốn các người anh em phải tức tốc quyết định vấn đề trọng đại bậc nhất này. Các người anh em hãy trở về bản trại, tổ chức hội nghị nội bộ và thảo luận thẳng thắn, tự do, thân ái với nhau. Ngày mai chúng ta sẽ gặp lại, kéo thêm một ngày đối với cả hai bên chúng ta phỏng có đáng gì. Ngày mai các anh em hãy cho tôi biết quyết định của mình, còn bây giờ chúng ta vẫn cứ là bạn hữu, anh em!

Một số thủ lĩnh đáp lời, coi đó là một ý kiến tốt. và đồng ý. Những người da đỏ bắt đầu giải tán về trại. Tuy nhiên, tôi nhận thấy họ không hoàn toàn nhất trí với nhau về giải pháp đó. Chủ yếu chỉ có các thủ lĩnh phái Omatla đồng ý, còn các thủ lĩnh yêu nước lớn tiếng tuyên bố ra về và ngày mai sẽ không có mặt.

« Lùi
Tiến »