Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 455 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MẶT TRỜI LÊN

Phải, đó chính là Oskeola, tên chàng trai anh hùng ấy theo ngôn ngữ da đỏ có nghĩa là “Mặt Trời lên”, là vầng dương chói lòa đang vươn lên nền trời xanh thẳm. Phải, đó chính là Oskeola mà tên tuổi và vinh quang đã lừng lẫy khắp mọi miền đất nước. Đó chính là Oskeola, người đã đem lại biết bao thắc mắc và cả sự ngưỡng mộ chân thành cho chúng tôi, những học viên sĩ quan West - Point, cho hàng vạn vạn người trên khắp các nẻo phố đô thị phồn hoa và trong các phòng trà quí tộc. Phải, vị thủ lĩnh vừa bất ngờ xuất hiện giữa các thủ lĩnh da đỏ kia chính là chàng.

Chàng xuất hiện, gây một ấn tượng mạnh mẽ cho các chiến binh. Những ai đang do dự, ngại ngần giờ đây thấy chàng đều hưng phấn, vững vàng hơn, còn các thủ lĩnh phản bội co rúm người sợ hãi trước ánh mắt kiên nghị của chàng. Tôi nhận thấy anh em Omatla, thậm chí cả Đất sét Đen bạt mạng cũng lấm lét nhìn chàng, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

Sự xuất hiện của Oskeola không những làm xôn xao đoàn quân da đỏ, mà còn gây chấn động trong đội ngũ chúng tôi. Ông phái viên tái mặt, nhăn nhó. Rõ ràng sự xuất hiện của “Mặt Trời Lên” đã làm ông ta bối rối. Tôi đứng cạnh tướng Clints, vì thế không thể không nghe rõ những lời rỉ tai vội vã của viên đặc phái nói với viên tư lệnh.

- Xui xẻo quá! - Giọng ông đặc phái viên tức tối. - Nó mà không đến thì ta đã cầm chắc thắng lợi! Tôi cứ hy vọng sẽ ép được các thủ lĩnh ký trước khi nó tới. Quỉ tha ma bắt nó đi! Hỏng hết, với nó mất thôi... Đó, nó đang thì thầm gì với lão Onopa kìa… Mà cái lão Onopa tin nó như tin bố ấy. Chà, bây giờ lão ẩy đã răm rắp làm theo tất tật cho mà xem, ngoan ngoãn không khác một thằng cu con. Đúng thế, lão ấy đúng là thứ con nít nhiều tuổi! Hỏng bét rồi, ông tư lệnh ạ! Không tránh khỏi chiến tranh đâu!

Nghe những lời đó, tôi lại ngắm nhìn Oskeola thật kỹ. Anh đứng sau lưng Onopa, hơi cúi người nói nhỏ với Đại thủ lĩnh bằng tiếng da đỏ. Chỉ có các phiên dịch mới hiểu được anh ta nói gì, nhưng họ lại đứng quá xa. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị và đầy xúc động của Oskeola, nhìn ánh mắt phẫn nộ anh ném sang viên đặc phái, có thể đoán anh không bao giờ chịu nhượng bộ, và đó cũng là điều anh nói với Đại thủ lĩnh của mình.

Trong một khoảnh khắc, cả quảng trường im lặng tuyệt đối, có chăng chỉ còn tiếng thì thầm của viên đặc phái bên này và của Oskeola phía bên kia. Nhưng rồi đến lượt cả hai người dừng lại. Phút chờ đợi căng thẳng bắt đầu. Quyết định của Onopa sẽ có ý nghĩa quan trọng đối với tất cả mọi người: chiến tranh hay hòa bình, chết hay sống - tất cả sẽ tùy thuộc vào quyết định đó.

Ông đặc phái viên bắt đầu sốt ruột, mặt đỏ au. Tôi thấy ông ta bực bội, cau có, tuy vẫn ráng hết sức giữ bình tĩnh. Ông tỏ vẻ như không thấy Oskeola, tuy lúc đó có thể đoán chắc ông ta chỉ bận óc về mỗi mình anh. Tiếp tục nói chuyện với tướng tư lệnh, mắt phái viên vẫn liếc về phía chàng thủ lĩnh trẻ.

Nhưng không khí chờ đợi không phải kéo dài. Đặc phái viên sốt ruột quá mức, quay sang phiên dịch:

- Bảo Onopa là hội nghị chờ quyết định của ông ta.

Người phiên dịch tức khắc thi hành.

- Ta chỉ nói một câu thôi, - Đại thủ lĩnh da đỏ vẫn ngồi yên tại chỗ, nói. - Ta hài lòng với nơi ta đang sống và không muốn từ bỏ mảnh đất chôn nhau cắt rốn đó.

Đáp lại, các thủ lĩnh và chiến binh yêu nước đồng loạt reo lên như tiếng sẩm. Có lẽ chưa bao giờ Onopa có một phát ngôn tuyệt diệu đến thế. Từ giờ phút này Onopa thực sự trở thành hoàng đế và có quyền lực vô biên đối với cộng đồng da đỏ.

Tôi liếc mắt qua các thủ lĩnh. Một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt thanh tú của Holata - mico. Khuôn mặt nhăn nhó. của Hoitl-metti bỗng ánh ngời niềm vui sướng. Các thủ lĩnh Cá Sấu, Mây Bạc và Arpiuki hân hoan tột độ. Ngay đến đôi môi dày của thủ lĩnh da đen Abram cũng hóa một nụ cười đắc thắng, phô hai hàm răng trắng bóng như ngà voi. Anh em Omatia và phe đảng mặt xám như chì, ánh mắt u ám đầy vẻ bất bình, lo sợ. Họ sợ là phải: trước đây cộng đồng da đỏ mới chỉ ngờ vực họ, nhưng hôm nay thái độ phản bội của họ đã quá rõ ràng. May phúc cho họ là cuộc thương lượng diễn ra ngay sát đồn King, dưới sự kiểm soát chặt chẽ của những đội vũ trang biên phòng. Chính lưỡi lê Mỹ đã bảo vệ cho bọn phản bội thoát khỏi cơn cuồng nộ của đồng bào họ.

Đặc phái viên lồng lộn, phát khùng. Ông ta đã mất hết phẩm cách của phái viên chính phủ, lồng lộn rủa xả, dọa nạt, miệt thị cay độc. Ông gọi tên các thủ lĩnh và kết án họ tráo trở. Onopa bị phái viên kết tội đã phản lại chữ ký ở Oclavaha. Onopa điềm đạm bác bỏ rằng ông không hề ký hiệp ước: Viên đặc phái tức điên lên, thóa mạ Onopa là đồ tráo trở. Thái độ của viên đặc phái quá ư thô lỗ, ngay đến những người bị coi là mọi rợ nhất cũng không thèm đôi co với ông, chỉ im lặng khinh bỉ. Sau khi trút hết hàng lô rủa xả lên đầu các thủ lĩnh, Thompson quay sang chàng trai đứng trước hàng quân điên cuồng rít lên:

- Tất cả là tội mi, Pauell!

Tôi giật bắn mình, nhìn quanh xem ông phái viên nói câu đó với ai, ai là người bị ông ta phẫn nộ réo tên như vậy.

Ánh mắt và cử chỉ của phái viên đã giúp tôi. Ông ta hằm hằm xỉa tay về phía chàng thủ lĩnh trẻ Oskeola. Tôi bỗng sững người. Những hồi tưởng mơ hồ bỗng trỗi dậy ào ạt. Dưới lớp sơn tô mặt tôi chợt nhận ra những đường nét quen thuộc ngày xưa…

Đúng rồi. Tôi nhận ra người anh hùng da đỏ kia chính là người bạn thiếu thời, vị cứu tinh của anh em tôi, là anh trai của Maiuymi!

« Lùi
Tiến »