- Bây giờ đến lượt nhà ngươi, Pauell! Nhưng trước hết hãy thành khẩn khai báo cho ta biết: nhà ngươi đã được công nhận là thủ lĩnh chưa?
Giọng nói, điệu bộ, từ ngữ của Thompson đều cố tình hạ nhục thủ lĩnh trẻ. Nét mặt phái viên chứng tỏ ông ta đã tính trước tất cả, cố tình sỉ nhục và coi đó là đòn tấn công trực diện. Ánh mắt Thompson man dại độc ác, không giấu vẻ khoái trá với thắng lợi mà ông tin chắc sẽ đến. Câu hỏi quá thừa, không liên quan tới công việc, dĩ nhiên ông tung ra chỉ cốt để kích động chàng trai. Thompson quá biết Pauell là thủ lĩnh, tuy chỉ là một thủ lĩnh nhỏ, song lại thống lĩnh một bộ lạc thượng võ và thiện chiến nhất - bộ lạc Khúc Côn Đỏ. Ông phái viên cố tình kích động, buộc cơn giận trong vị thủ lĩnh nhiệt thành ấy phải bộc phát ra ngoài.
Nhưng Thompson không đạt được mục đích: dường như câu hỏi châm chọc hạ nhục kia không chạm tới rìa tai thủ lĩnh trẻ. Oskeola không đáp, miệng thoáng một nụ cười lạ lùng, không tức giận cũng không khinh mạn. Đó là nụ cười và ánh mắt của một người biết thầm lặng khinh bỉ, không thèm chấp kẻ thóa mạ mình. Oskeola coi phái viên là một kẻ vô học, không đáng để anh trả lời, còn câu hỏi châm chọc lại quá ư thô lỗ, không hơi đâu phải bực bội. Cảm giác đó toát ra từ phong thái Oskeola quá rõ, tôi và phần lớn những người có mặt đều nhận thấy.
Giá phái viên là người tinh tế, hẳn ông ta đã khép miệng hoặc chí ít cũng thay đổi chiến thuật. Nhưng khốn nỗi đầu óc thô thiển vốn dĩ xa lạ với những đức tính tế nhị và công tâm, ông Thompson không để ý đến đòn thầm của Oskeola, tiếp tục giọng điệu xỏ lá:
- Ta hỏi nhà ngươi có phải thủ lĩnh không? Nhà ngươi có thẩm quyền ký hiệp ước không?
Lập tức hàng chục người trả lời thay Oskeola, Các thủ lĩnh và chiến binh sau lưng họ nhao nhao:
- Mặt Trời Lên có phải là thủ lĩnh không nhỉ? Tất nhiên, thủ lĩnh chứ! Oskeola có đủ quyền ký kết!
- Sao lại nghi ngờ thế hả? - Hoitl-metti vặn lại đặc phái viên. - Bao giờ có dịp, Oskeola sẽ chứng minh thẩm quyền của mình cho các người thấy, - Hoitl- metti nhếch miệng châm chọc, - Còn lúc này, hẳn Mặt Trời Lên không có ý định làm việc đó đâu.
- Không, tôi làm! - Oskeola quát lên, rồi quay sang Thompson. - Tôi có quyền ký, tôi sẽ ký!
Không lời nào có thể diễn tả hết ấn tượng kinh ngạc của mọi người trước tuyên bố bất ngờ của Pauell. Da trắng cũng như da đỏ, ai nấy đều ngơ ngác, rồi sửng sốt thốt lên thành một chuỗi âm thanh không dứt.
Mỗi người ngạc nhiên vì một lý do riêng - tùy thuộc vào quan điểm chính trị của họ. Một số reo lên hoan hỉ, mừng rỡ, số khác lại cay đắng, phẫn nộ. Không lẽ đó là tuyên bố của Oskeola? Liệu tai mình có nghe nhầm không? Không lẽ Mặt Trời Lên mau khuất sau mây đen đến thế? Ký hiệp ước sau bao cứng cỏi, khí phách, sau những hứa hẹn cương quyết trước đồng bào - không lẽ người ấy phản bội sao?
Những câu hỏi đắng cay xoáy vào óc các thủ lĩnh và chiến binh yêu nước. Trong khi đó phái di cư khấp khởi mở cờ trong bụng, không dấu vẻ hân hoan đắc thắng. Ai cũng biết chữ ký của Oskeola sẽ quyết định vấn đề, sẽ nghiêng về phái di cư. Anh em Omatla không còn gì phải e ngại. Bây giờ thì thây kệ những kẻ thù nghịch với người da trăng muốn làm gì thì làm, muốn chống cự thì cứ việc! Họ sẽ không có một thủ lĩnh khả dĩ đủ khả năng qui tụ những người yêu nước như Oskeola. Một khi Oskeola nhượng bộ, tinh thần kháng chiến dứt khoát sẽ suy sụp, cuộc kháng chiến của họ chắc chắn sẽ bị đập tan.
Hoitl-metti, Mây Bạc, Koa - hadzo, Abram, Arpiuki và Posalla choáng váng. Oskeola - người mà họ tuyệt đối tin tưởng, nhà tổ chức sáng tạo và cổ võ kháng chiến nhiệt thành, kẻ tử thù cho những tên phản bội tán thành di dân, nhà yêu nước chân chính, niềm tin yêu và hy vọng của cả cộng đồng, - giờ đây bỗng từ bỏ họ, từ bỏ vào đúng giây phút quyết định cuối cùng, khi sự phản bội của anh ta trở thành một đòn bất hạnh khủng khiếp giáng xuống sự nghiệp chung!
- Nó chết vì tiền. - Những tiếng xì xào to dần. - Nó nói yêu nước là nói láo! Nó bị phái viên mua chuộc, nhất nhất hành động theo chỉ thị của lão… Thằng khốn nạn!! Hắn phản bội Còn tồi tệ hơn cả Omatla!
Các thủ lĩnh nghiến răng bàn tán, ném những ánh mắt dữ dội về phía Oskeola.
Trông thủ lĩnh trẻ rất sẵn sàng khẳng định điều mình vừa nói, chỉ còn chờ phái viên ra dấu gọi. Với phái viên, tuyên bố của Oskeola làm ông ta sửng sốt không kém những người khác. Nhìn mặt phái viên lúc đó, ai cũng có thể thấy ngay ông không dính líu gì đến sự phản bội của Oskeola. Ông ta vô cùng kinh ngạc, thậm chí còn có phần sững sờ hơn tất cả mọi người. Mãi sau ông ta mới mở miệng được:
- Tuyệt lắm, Oskeola! Nhà ngươi lên đây và ký tên vào!
Thompson mường tượng một viễn cảnh rực rỡ hào quang: Oskeola ký, tức là đồng ý di cư. Trọng trách chính phủ giao cho ông thế là hoàn thành mỹ mãn, điều đó sẽ củng cố thêm vị trí của ông trong làng ngoại giao, “Bố già Hicori’’ sẽ hài lòng về ông! Thế rồi sao nữa? Rồi ông ta sẽ nhận được bổ nhiệm mới, không phải một cái chức quèn ở Florida bên cạnh những bộ lạc da đỏ khốn khổ này, mà là một bổ nhiệm ngoại giao có cỡ ở một quốc gia văn minh nào đó, làm đại sứ ở Tây Ban Nha chẳng hạn…
Oskeola bước tới bàn, cúi sát xuống tờ giấy như để nhìn cho rõ chữ. Anh lướt qua các chữ ký, có vẻ muốn tìm tên ai đó.
Anh đã tìm thấy, và rít lên giận dữ: “Charlez Omatla!”. Anh đứng thẳng người, chằm chằm nhìn ông phái viên, mỉa mai hỏi: Ông ta có muốn anh ký hiệp ước không?
- Nhà ngươi hứa rồi mà, Oskeola?
- Vậy thì ta giữ lời hứa!
Vừa nói Oskeola vừa rút phắt con dao Tây Ban Nha, giương cao rồi cắm phập xuống tờ giấy dầu. Đường dao quá mạnh, mũi dao găm sâu xuống mặt bàn.
- Chữ ký của ta đó! - Oskeola thét to, rút con dao khỏi mặt bàn. - Omatla! Xem đó, tao đã đâm thủng cái tên mày. Coi chừng đấy, đồ phản bội! Khôn hồn hãy mau mau rút lời, bằng không lưỡi dao này sẽ khoét thủng tim mày!
- Ra là cái trò đó! - ông phái viên rít lên, nhổm người khỏi ghế, toàn thân run bắn vì tức tối. - Được! Ta đã có biện pháp trừng trị thái độ xấc láo, khinh lờn pháp luật của nó. Tướng Clints, phiền ông và các binh sĩ! Bắt ngay thằng đó lại!
Oskeola không chịu để bắt ngay. Mấy tên lính áo xanh bị quật nhào xuống đất, văng mất súng. Nhưng cả chục tên lính lực lưỡng đã liều chết xông vào, khóa chặt Oskeola. Đến lúc đó thủ lĩnh da đỏ mới đành chịu thúc thủ. Anh đứng thẳng người, bất động, trông phong sương như một bức tượng đồng.
Kết cục lễ ký quá bất ngờ đối với cả hai bên - đó là một màn bạo lực không gì có thể biện hộ. Đây không phải là tòa án mà quan tòa có quyền bắt trói phạm nhân vì tội coi thường chính quyền. Đây là một cuộc đàm phán, với các biểu hiện sỉ nhục hay lăng mạ dù rất nhỏ đều không được tùy tiện trừng phạt, nếu chưa được cả hai bên thỏa thuận. Thompson đã tự tiện vượt quyền một cách phi pháp và độc đoán.
Khó có thể tả lại cảnh hỗn loạn sau phút đó. Quảng trường inh ỏi tiếng quát tháo của lính biên phòng, tiếng la hét của phụ nữ, tiếng khóc ré của con nít, tiếng hú man rợ của các chiến binh da đỏ. Không ai dám vào ứng cứu Oskeola, chuyện đó hoàn toàn vô nghĩa và không thể được, một khi nơi đây đầy ắp lính và trong cộng đồng có rất nhiều kẻ phản bội. Các thủ lĩnh yêu nước kéo quân rời quảng trường đàm phán, cất tiếng hú trầm hận: “lo-ho-chi!”. Đó là tiếng hú xung trận, báo hiệu sẽ có ngày báo thù đẫm máu.
Lính biên phòng kéo Oskeola về đồn.
- Đồ bạo quyền! - Oskeola thét lên, ánh mắt như muốn đốt cháy phái viên - mi bắt được ta chỉ vì mi hành động gian hùng và bội tín. Nhưng đừng vội mừng, đây chưa phải màn kết! Mi có thể giam cầm, thậm chí treo cổ ta, nếu muốn, nhưng mi đừng hòng giết được ý chí của ta! Không, ý chí ta sẽ sống, sẽ kêu đòi trả máu! Đó, tiếng kêu đó đang vang lên đó! Mi có nghe thấy không? Mi có biết tiếng hú xung trận của bộ lạc Khúc Côn Đỏ không? Hãy nghe và nhớ kỹ lấy! Đây chưa phải tiếng hú lần cuối cùng đâu! Nghe đó, đồ bạo chúa! Đó chính là tiếng thét vùi mi xuống mồ!
Thủ lĩnh trẻ không ngớt lời cảnh cáo ông đặc phái trong lúc bị lính kéo vào đồn. Tôi đi sau đám lính, bỗng có người huých nhẹ vào vai. Tôi nhìn sang: Hajo-Ewa.
- Tối nay, bên hồ nước… - Người đàn bà điên nói khẽ. - Trên mặt nước sẽ có mấy bóng người… Có thể…
Đám lính xô đẩy, vô tình tách tôi với Hajo-Ewa. Khi tôi lách qua đám lính, người đàn bà điên đã mất dạng.