Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“THỢ GÂY GỔ GALLAHER”

Oskeola bị giam trong một casô kiên cố, không cửa sổ. Tuy nhiên muốn đến xem tù binh cũng không có gì khó, nhất là các sĩ quan. Tôi định đến thăm anh, nhưng do nhiều nguyên nhân nên không đến vào ban ngày. Tôi muốn gặp anh càng bí mật càng tốt. Vì thế quyết định chờ đến đêm.

Thật ra còn một nguyên nhân nữa: tôi muốn dứt điểm vấn đề Arens Ringgold. Tuy nhiên, tôi không hình dung được phải hành động như thế nào. Trong tôi đang xáo trộn biết bao tâm tư đầy mâu thuẫn: vừa căm thù bọn mưu hại tôi, vừa tức giận hành vi hèn hạ của ông phái viên đối với Oskeola, vừa tràn trề tình yêu dịu ngọt, tin tưởng với Maiuymi, vừa phấp phỏng ngờ vực, buồn ghen. Trong tâm trạng như thế thì làm sao tôi nghĩ gì cho được?

Nhưng điều sôi sục hơn cả là căm thù tên vô lại đã ngấm ngầm tìm cách sát hại tôi, trong khi tim tôi đang rạo rực một mối tình nồng cháy. Hành động vô nhân, hằn thù vô cớ nhưng tàn độc của Ringgold đã thôi thúc tôi phải trả thù. Tôi quyết định sẽ trừng phạt gã bằng bất cứ giá nào. Tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm và không thể yên lòng một khi chưa trừng phạt, chưa rửa hận sòng phẳng với gã. Nhưng trả thù bằng cách nào? Đấu súng!

Tôi cân nhắc kỹ những điều Jec Đen nói, rõ ràng người nô lệ trung thành ấy đã cố sức can ngăn. Nhưng tôi quyết định không nghe. Gì thì gì, dứt khoát tôi sẽ thách đấu với Ringgold.

Chỉ còn một cái khiến tôi chưa thể hành động ngay: tôi chưa có cớ thách đấu. Tôi rất lưỡng lự. Lúc này tôi cần có bạn biết bao nhiêu, cần một người bạn để tôi bàn bạc. Nhưng ai là người tôi có thể tin cậy hé lộ chuyện này?

Ô kìa, chuyện gì thế nhỉ? Không lẽ tôi nghe nhầm? Không, đúng rồi. Đúng là giọng Charlez Gallaher, thằng bạn cũ cùng trường võ bị với tôi. Nghe tiếng cười vui nhộn, vang vang của cậu ta, tôi nhận ra liền. Đội xạ thủ của cậu ta vừa hành quân đến đồn.

Một phút sau chúng tôi đã hân hoan ôm hôn nhau. Có lẽ đây là dịp may chăng? Hồi ở trường Charlez là bạn chí cốt của tôi, có thể tin tưởng cậu ta hoàn toàn. Thế là tôi kể cho Charlez hết mọi chuyện. Tôi phải giải thích chán chê cậu ta mới tin. Lúc đầu, cậu ta cho câu chuyện tôi kể là chuyện đùa, dứt khoát không chịu tin là có kẻ nào đó mưu toan sát hại tôi. Sau nhờ có nhân chứng Jec Đen khẳng định, Charlez mới vỡ lẽ là tôi nói chuyện nghiêm chỉnh.

- Tớ xui quá! - Charlez nói, giọng thổ âm Irland rất rõ. - Đó kể như thú dữ nhất mà đời thằng tớ khốn khổ này được biết. Lạy Đức Mẹ ôi! Cái thằng ranh ấy chắc là quỉ giả nhân đấy! Jorge, cậu có thấy chân nó chỉ có hai móng xoạc đôi không?

Charlez mang giòng máu Irland của ông bố. Cậu ta sinh ở New-York, và nếu muốn, cậu ta có thể nói tiếng Anh thuần ngữ tuyệt vời. Nhưng cậu ta giữ khá nhiều kiểu cách sặc mùi Irland, khi nói chuyện ưa đệm nhiều từ thuần túy phương ngữ. Charlez tính hơi kỳ cục, nhưng có một tâm hồn cao thượng và trong sạch, một trái tim rất đỗi trung thành. Thêm nữa, anh chàng không phải thứ ngu, đừng hòng ai dễ bề “đạp nhằm giò” được. Đời cậu ta sơ sơ cũng đã hai hay ba phen đấu súng, lần thì là nhân vật chính, lần thì làm phù tá. Đức tính lì trận của cậu ta đã nổi danh, và Charlez được tặng biệt hiệu “thợ gây gổ Gallaher”.

Đúng như tôi dự đoán, khi tôi hỏi, Charlez bảo ngay: “Cậu gọi ngay cái thằng khốn kiếp ấy ra đấu súng, muốn gì cũng chiều!” Tôi bèn giải thích cho cậu ta vì sao tôi chưa thể thách đấu.

- Đúng, cậu út ạ. Cậu nói đúng đấy. Nhưng vậy thôi chứ không khó lắm đâu.

- Không khó thì làm cách nào?

- Ép cho nó thách cậu. Như thế ngon hơn. Với lại nó thách đấu thì cậu có quyền chọn vũ khí.

- Nhưng làm sao ép nó?

- Ôi chú gà nhiếp ngây thơ của tôi ơi, cái đó dễ như bật nút chai ấy mà. Cậu bảo nó là thằng đại xạo, nếu nó chưa chịu nổi cáu thì ghè thêm cho nó một cái vào mũi hay nhổ bã thuốc lá vào cái mẹt trên cổ nó ấy. Bảo đảm nó sẽ sùng lên cho cậu coi. Rồi tớ sẽ làm phù tá cho cậu… Nào, đi thôi, - Charlez xăm xăm ra cửa. - Tìm ông bạn vàng Ringgold ấy ở đâu nhỉ? Cậu tìm cái thằng khốn kiếp ấy đi, tớ sẽ bày cách rờ cúc áo nó cho cậu. Nào, đi thôi.

Tôi không thích phương án đó cho lắm, nhưng chẳng buồn cưỡng lại. Tôi ra theo đứa con máu mê của khói súng.

« Lùi
Tiến »