Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐẤU SÚNG

Vừa ra khỏi cửa, chúng tôi đụng ngay phải người cần tìm. Ringgold đứng cách đó không xa, đang tán gẫu với đám sĩ quan. Trong đám có một tên sĩ quan “sát gái” mà tôi đã có dịp nhắc đến trước đây. Hắn có biệt danh là, “Scott kiểng trai’’. Scott là sĩ quan tùy tùng trực thuộc Tổng tư lệnh biên phòng, đồng thời cũng họ hàng gì đó với anh ta.

Tôi chỉ Ringgojd cho Gallaher

- Đó, cái thằng mặc đồ dân sự ấy.

- Cậu chả cần phải chỉ, cứ nhìn hai cái mắt như mắt rắn của nó là tớ biết. Xin thề là mắt nó nhìn khó chịu bỏ mẹ! Này Jorge, - giọng Gallaher thì thầm nghiêm chỉnh. - Cậu cứ làm đúng như tớ bảo: ra đạp vào chân nó một cái, xem nó rống lên đến mức nào. Thằng cha này có lẽ chai chân tợn, cậu thấy cặp ủng của nó bó chật cứng chứ hả… Đừng rỗi hơi lịch sự với nó! Thế nào nó cũng bắt cậu xin lỗi, không thể khác được. Còn cậu mặc mẹ nó, cứ sùng vào, không lịch sự gì ráo. Tới đó mà chưa ra vấn đề thì đá thêm cho nó một cái, mẹ kiếp…

- Không được, Gallaher ạ. Không ăn thua đâu.

- Lại còn không, chuyện vặt thế thôi mà! Sao lại không, hở? Không lẽ cậu tính bỏ cuộc? Này, út cưng, cậu phải nhớ đó là thằng khốn nạn đang tìm cách dứt nọc cậu đấy nhé! Đến một ngày đẹp trời nào đó, nếu cậu để xổng nó thì nó cho cậu đi ngủ với giun!

- Đúng thế… nhưng…

- Hích! Lại còn “nhưng” cái quái gì nữa? Chuẩn bị… Tiến! Ra nghe xem chúng nó nói gì mà ríu rít dữ thế không biết. Tớ mà không kiếm được cớ hả, xin thề tớ không còn là Gallaher!

Tôi không biết quyết định thế nào, cũng đành đi theo Gallaher ra chỗ đám sĩ quan. Tất nhiên, tôi rất không muốn làm theo lời khuyên của cậu ta, trong thâm tâm vẫn hy vọng tìm được cách khác bớt thô bạo hơn. Và hẳn Ringgold đã tới số chịu trận, nên khi chúng tôi vừa tới gần đã tìm ngay được lý do gây sự.

- Nếu đã nói tới các người đẹp da đỏ, - Ringgold nói, - thì không ai đào hoa hơn Scott. Anh chàng đúng là Don Juan cho các nàng, kể từ khi đặt chân đến đồn này.

- Chuyện đó có gì đáng ngạc nhiên nhỉ? - Một sĩ quan mới tới lên tiếng. - Theo tôi biết thì Scott dạ lì, hồi ở Xaratoga đã chinh phục không sót một người đẹp nào. Làm sao một người đẹp da đỏ có thể cầm lòng trước anh chàng lì đòn và hào hoa ấy được?

- Đừng nói thế, đại úy Roberts. Các nàng tiên rừng sợ cánh đực rựa da trắng lắm. Có lẽ với ý trung nhân da đỏ này Scott phải mất khá thì giờ gài bẫy mới cưa đổ được… Phải thế không, trung úy?

- Chuyện vặt! - Gã sĩ quan công tử trả lời, nhếch mép cười tự mãn.

- Nhưng con nhỏ chịu rồi chứ hả? - Roberts hỏi Scott.

Trung úy Scott không đáp, miệng chỉ khẽ nhếch cười làm mặt thộn - kiểu cười đó có nghĩa là “đúng thế”.

- Đấy mà! - Ringgold chêm ngay vào. - Bây giờ con nhỏ đúng là “bé cưng” của Scott rồi.

- Tên? Tên nàng là gì?

- Pauell. Cô Pauell.

- Ủa? Sao tên nàng lại không phải tên da đỏ?

- Không, thưa các đấng nam nhi thân mến, quí nương này không phải gái mọi đâu, bảo đảm với các ngài như thế. Nàng biết đàn, biết ca, biết đọc và viết những cánh thư hồng, tình tứ dễ thương lắm… có đúng vậy không, trung úy?

Scott chưa kịp trả lời thì một sĩ quan khác đã hỏi:

- Hình như tên thủ lĩnh bị bắt hồi rồi cũng tên là Pauell phải không?

- Đích thị, - Ringgold đáp. - Cũng tên như thế. Tôi quên giới thiệu, “bé cưng” của Scott chính là em nó.

- Sao? Em gái Oskeola?

- Không hơn không kém. Họ là dân metis. Người da trắng gọi họ theo tên ông bố khả kính - Pauell. Còn Oskeola là tên da đỏ, có nghĩa là “Mặt trời lên”. Nàng Pauell có tên riêng… chà, tên riêng của nàng tuyệt lắm!

- Tên thế nào? Nói đi để anh em góp ý.

- Maiuymi.

- Đúng là một cái tên tuyệt vời!

- Rất hay! Nếu quả thực người này cũng đẹp như tên thì Scott đúng là tay đào hoa cực kỳ.

- Ồ, nàng là kiệt tác huyền diệu của tạo hóa! Đôi mắt ướt long lanh lửa tình, hàng mi dài cong vút, đôi môi mọng thơm ngọt như mật ong rừng, dáng người cao thanh thanh, cân đối như nữ thần ái tình Aphrodité, đôi chân thon thả và nhỏ nhắn như chân tiên nữ. Tóm lại, nàng là hoàn mỹ!

- Một kiệt tác kỳ diệu, không thể nói khác được! Scott sướng nhất trần đời còn gì! Nhưng này Ringgold, cậu nói nghiêm chỉnh đấy chứ hả? Có đúng là Scott đã chinh phục được nữ thần da đỏ ấy không? Thề danh dự đi, Scott “đánh” rồi chứ? Cậu hiểu tớ hỏi gì không đấy?

- Đương nhiên! - Ringgold trả lời ngay tức khắc.

Cho đến lúc này tôi vẫn im lặng đứng ngoài cuộc. Ngay từ phút đầu tôi đã sững người, đứng chôn chân như bị bùa chú. Đầu tôi choáng váng, máu ứ nghẹt trong tim. Những lời khẳng định càn quấy về “người đẹp da đỏ” đã làm tôi choáng người mất một lúc, một vài sĩ quan cũng nhận thấy điều đó. Nhưng chỉ vài phút sau tôi đã trấn tĩnh, lấy lại được sức lực và ý chí. Đúng lúc đó Ringgold buông câu xác nhận láo xược. Tôi sán trước mặt gã:

- Láo toét! - Tôi quát lên. Gã chưa kịp đỏ mặt, tôi bồi tiếp một cái tát trời giáng.

- Ngon thật! - Gallaher cổ võ. - Một cái tát đầy đủ ý nghĩa.

Thế là sự việc bắt đầu. Ringgold lãnh một cái tát, theo thông lệ, chính là lãnh một lời sỉ nhục sống để dạ, chết mang theo. Gã làu bàu mấy câu đe dọa nghe không rõ rồi bỏ đi, theo sau tháp tùng có “nhà chinh phục trái tim đàn bà”, bạn gã và hai hay ba viên sĩ quan nữa.

Các sĩ quan giải tán về nhà, vừa đi vừa xôn xao bàn tán lý do đấu súng và phỏng đoán địa điểm “bảo vệ danh dự” sắp tới.

Tôi và Gallaher cũng về phòng tôi, chuẩn bị.

Thời ấy trong quân đội, hiện tượng đấu súng không phải hiếm, tuy việc đó bị lên án gay gắt. Nhưng án gì thì án, nếu đã bị thách đấu mà không chịu đấu thì sẽ bị phỉ nhổ là hèn nhát. Và kẻ làm thinh chối đấu tốt nhất đừng bao giờ vác mặt đến gặp người yêu nữa.

Biết rõ quan niệm phổ biến của xã hội về đấu súng, tôi tin chắc thế nào Arens Ringgold cũng sẽ đòi đấu với tôi sau cái tát chí mạng. Tôi cảm thấy mừng vì đã thực hiện được việc thách đấu mà vẫn không để lộ bí mật của mình (Ringgold vẫn yên chí là tôi không biết mưu mô của gã).

Nhưng hỡi ôi, cho dù Ringgold chỉ là một kẻ hèn nhát nhất thế giới đi nữa, gã cũng sẽ không cảm thấy bất hạnh bằng tôi lúc trở về phòng.

Anh bạn yêu đời Gallaher cũng không làm tôi vui nổi. Thật ra tôi buồn không phải vì sợ cuộc đấu sắp tới, trái lại, tôi gần như đã quên hẳn nó. Tôi nghĩ tới Maiuymi, tới những điều vừa nghe được. Hỡi ôi, đúng là nàng đã bội tình, đã phụ tôi và bán rẻ chính nàng. Nàng đã chết, đã vĩnh viễn chết rồi!

Tôi quả thực là một người bất hạnh! Giờ đây tôi chỉ còn một nơi khả dĩ hy vọng gặp được chút may mắn - ấy là đấu súng. Cuộc đấu sẽ phải làm dịu trái tim, làm nguội bầu máu đang sôi sục trong tôi. Tôi căm thù không chỉ riêng Arens Ringgold, mà cả tên bịp bợm đã mồi chài Maiuymi. Giá tôi kiếm được cớ lôi nốt hắn ra đấu súng! Tại sao ban nãy tôi không vả luôn vào cái miệng cười ngu độn của hắn nhỉ? Tôi hoàn toàn có thể đấu súng với cả hai đứa được lắm, lần lượt từng đứa một… rồi hậm hực, tức điên lên. Gallaher im lặng theo dõi. Cậu ta không biết hết những tâm tư sâu kín nhất của tôi, chỉ đoán chừng rồi hỏi tôi có gì phải thanh toán với tên sĩ quan tùy tùng ba hoa không.

- Jorge, cậu nói đi, một câu thôi. Nói đi rồi tối nay ta lôi nó ra giải trí chơi. Xin thề có thánh Patric, tớ muốn táng cho con công bảnh chọe ấy một trận quá, đã nó bớt cái thói kên kên, phách lối ấy đi!

- Không Gallaher. Đấy không phải việc cậu. Tẩn cho nó chừa kiêu ngạo tớ cũng chưa đã. Mình chờ thêm xem sao đã. Tớ không thể tin được!

- Tin cái gì?

- Để lúc khác, anh bạn ạ. Bao giờ chín muồi tớ sẽ kể cho cậu.

- Thôi được, cậu út. Gallaher này không phải loại ưa dòm ngó chuyện kín của kẻ khác. Bây giờ mình ra xem bọn chó nòi sủa có ngon không. Hy vọng là cái thằng vô công rồi nghề ấy không lên sủa om sòm ở ban tham mưu về vụ đấu súng. Nó mà sủa thì chán quá.

Chính tôi cũng sợ điều đó. Tôi biết nếu đối thủ muốn, tôi có thể bị bắt ngay tức khắc. Nếu thế thì tình thế tôi sẽ tồi tệ hơn nhiều. Lão Ringgold bố đã về đồn điền - điều kiện thuận lợi đó tôi đã biết, nhưng dầu sao… Tướng tư lệnh là bạn với gia đình họ, chỉ cần có kẻ rỉ tai ông ta một câu là đủ báo hại tôi. Tôi lo tên sĩ quan tùy tùng Scott sẽ lên hớt với tướng Clints theo sự xúi bẩy của Arens Ringgold.

- Nhưng mà nó không dám đâu, - Gallaher ngẫm nghĩ rồi nói. - Chả gì thì nó cũng bị cậu cho một cái tát quá nhục. Chắc chắn nó sẽ không dám đi sủa bậy trên ban tham mưu, mai mốt lộ tẩy thì thiên hạ người ta trám mo lên mặt nó! Ngoài ra chính nó cũng đang cố tình giết cậu bằng mọi giá cơ mà, phải không út cưng? Thế thì tại sao nó lại bỏ phí dịp này? Nghe nói nó bắn cũng khá. Cậu đừng lo, nó chịu đấu đấy, thế nào cũng sẽ đấu… Bảo mà! Tớ nói thế nào nhỉ? Cậu xem kìa, tượng thánh Apollon thân chinh vác xác đến rồi nhé!

Có tiếng gõ cửa. Sĩ quan tùy tùng Scott quân phục chỉnh tề bước vào.

- Ông là trung úy Rendolf, tôi không nhầm chứ? - Scott hỏi tôi.

Tôi im lặng chỉ sang Gallaher.

- Có nghĩa là đại úy Gallaher là bạn ông?

Tôi khẽ gật đầu, xác nhận.

Hai sĩ quan nhìn nhau, rồi ngay lập tức bắt tay vào thảo luận các thủ tục đấu súng, nhã nhặn và lạnh lùng. Tôi có một nhận xét: các viên phù tá đấu súng bao giờ cũng nhã nhặn gấp trăm lần các vị triều thần nhã nhặn nhất thế giới.

Cuộc thương lượng giữa hai viên phù tá mau chóng kết thúc. Gallaher quá rành thủ tục và Scott hẳn cũng khá thông thạo. Năm phút sau họ đã thỏa thuận xong xuôi mọi thứ: thời gian, địa điểm, vũ khí và khoảng cách giữa hai đối thủ. Tôi khẽ gật đầu tiễn. Gallaher vung tay thật mạnh, chào đồng nghiệp. Scott đáp lại bằng một lối chào kiểu cách rồi ra về.

Tôi sẽ không nhắc lại những suy nghĩ của tôi trước giờ đấu cũng như các tình tiết cụ thể của trận đọ súng, kể ra chỉ làm các bạn mệt thêm.

Chúng tôi chọn súng trường, chứ không phải kiếm hay súng lục như nhiều vụ đấu khác. Việc chọn vũ khí là do tôi, với tư cách bị thách đấu tôi được quyền lựa vũ khí. Tuy nhiên đối thủ của tôi cũng rất giỏi bắn súng trường. Sở dĩ tôi chọn súng trường vì đó là thứ vũ khí nhiều khả năng gây tử vong hơn.

Chúng tôi thỏa thuận gặp nhau trước lúc mặt trời lặn một tiếng. Tôi khăng khăng đòi đấu sớm vì sợ có người ngăn cản hoặc phá đám. Địa điểm chính là bờ hồ, nơi tôi nói chuyện với Hajo-Ewa. Khoảng cách giữa hai đối thủ là mười bước chân.

Chúng tôi y hẹn đến nơi qui định, đứng xoay lưng vào nhau, cách đúng mười bước, chờ hiệu lệnh nghiệt ngã. Nghe trọn ba tiếng đếm “Một, hai, ba!” cả hai quay ngoắt lại, nổ súng

Viên đạn réo như sôi ngang tai tôi, nhưng không chạm vào người. Khi khói tan, tôi thấy đối thủ nằm quay lơ trên mặt đất. Ringgold không chết, gã quằn quại, rên rỉ vì đau đớn. Hai viên phù tá và một vài sĩ quan nữa chạy lại chỗ gã. Tôi vẫn không rời chỗ.

- Thế nào? - Tôi hỏi khi Gallaher quay lại.

- Trúng, xin thề với Thánh Upiter như vậy! Cậu làm nó teo tay phải rồi vỡ xương trên khớp khuỷu.

- Thế thôi à?

- Xin thề với cậu thế còn ít lắm sao? Không lẽ cậu không nghe con chó nòi rên ư ử thế nào à?

Tôi thấy mình như một mãnh hổ say mùi máu, không chịu buông tha con mồi bị thương. Đến tận giờ tôi vẫn không giải thích nổi vì sao mình khắc nghiệt và hung hãn đến thế. Ringgold mưu toan giết lén tôi, trả hận ấy tôi muốn máu gã phải tuôn xối. Y nghĩ đó làm tôi điên lên. Có lẽ là như thế. Tất nhiên, tôi không thèm xin lỗi Ringgold theo thể lệ, và gã cũng chẳng cần. Ringgold rên rỉ đòi đưa ngay về nhà. Cuộc đấu kết thúc.

Đó là vụ đấu súng đầu tiên trong đời tôi. Nhưng chưa phải vụ cuối cùng.

« Lùi
Tiến »