Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 482 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HÒ HẸN LỨA ĐÔI?

Địch thủ và các sĩ quan chứng kiến cuộc đấu lặng lẽ rút về. Chỉ còn tôi và Gallaher ở lại.

Tôi định ở lại chờ Hajo-Ewa, chắc chắn chỉ lát nữa người đàn bà điên sẽ đến. Phía tây, mặt trời đã khuất sau những ngọn cây rừng. Hoàng hôn mùa này kéo dài không lâu, chỉ lát sau đã thấy trăng non xuất hiện. Hajo-Ewa có thể chỉ trong giây lát sẽ đến. Tôi rất không muốn Gallaher có mặt khi tôi gặp người đàn bà ấy. Tôi bảo cậu ta về trước để tôi ở lại một mình.

Anh bạn hơi ngạc nhiên và lúng túng trước yêu cầu khó hiểu của tôi. Nhưng vốn không ưa phản đối, Gallaher chỉ hơi than vãn:

- Đúng là cậu có chuyện gì bất ổn, cậu út Jorge của tớ ạ. Tất cả chỉ vì cái vụ đấu súng vớ vẩn này thôi ư? Không lẽ cậu không hài lòng với cách mở bài như thế? Hay cậu tiếc không chôn luôn được Ringgold? Thề có Chúa trời, mặc cậu rầu rĩ y như chính cậu bị nó cho lãnh thẹo vậy.

- Cậu cứ để tớ ở lại một lúc, Gallaher thân mến ạ. Lúc về tớ sẽ kể cho cậu biết vì sao tớ rầu và vì sao lúc này không thể giữ cậu lại cùng.

- Chuyện đó thì tớ dư sức đoán được, - Gallaher mỉm cười nhiều ý nghĩa - Nơi nào đàn ông đấu súng, nơi đó dứt khoát có dính dáng tới váy chị em. Thôi được, cậu út. Có thể không cần kể cho tớ nghe chuyện riêng của cậu. Tính tớ hay ba hoa, khéo không giữ mồm giữ miệng được. Hy vọng là với nhân vật cậu chờ, cậu sẽ vui hơn là đứng với tớ. Nhưng cẩn thận, kẻo lại gặp một chuyện không mấy vui, điều đó xin thề là hoàn toàn có thể lắm, nhất là sau những chuyện mà cậu đã kể cho tớ nghe. Cậu cầm lấy cái này... Cậu biết rồi đấy, tớ chúa là mê chó.

Gallaher kéo trong ngực áo đưa cho tôi một chiếc còi bạc.

- Nếu gặp chuyện khó chơi, cậu chỉ cần thổi một tiếng là thằng Charlez Gallaher này có mặt ngay trước khi cậu kịp đếm đến ba. Mong thần ái tình Amur phù hộ cậu! Tớ đi đây, đi kiếm ly rượu ngọt giết thì giờ vậy.

Gallaher chưa đi khuất tôi đã quên hẳn cậu ta, thậm chí quên hẳn cả vụ đấu đổ máu vừa rồi. Tâm trí tôi chỉ còn một việc: ấy là Maiuymi và sự phản bội của nàng.

Tôi không mảy may ngờ vực những điều chính tai tôi được nghe. Còn gì phải ngờ vực khi chứng cứ rõ ràng như thế: những người đứng đó đều biết chuyện kinh khủng ấy, nhân vật chính cũng đứng đó với nụ cười đểu cáng hùng biện hơn mọi lời nói, ẩn chứa một sự đắc thắng xấc xược và sở khanh... Tại sao tôi lại để yên không cho hắn một cái tát, không lôi cổ hắn ra đấu súng? Nhưng không sao, chưa muộn. Tôi sẽ bắt hắn phải khai thật: đúng thế hay bịa đặt? Nếu quả đúng sự việc như hắn kể, tôi sẽ bắt hắn đấu súng. Trận đấu này sẽ tàn khốc hơn trận trước, sẽ sát tử chứ không chỉ sát thương!

Tôi không mảy may nghi ngờ những điều nghe thấy, và khổ tâm vô cùng. Nhưng đôi lúc chút hy vọng mỏng manh lại lóe lên, sưởi ấm lòng tôi. Tôi nhớ lại những điều Hajo-Ewa nói đêm qua. Không, những điều đó bà nói trong lúc hoàn toàn tỉnh táo, những điều đó không phải là trò đùa hay giỡn cợt, nhạo báng tôi.

Chao ôi, hy vọng mong manh đó an ủi tôi biết bao nhiêu! Nhưng đầu óc tôi luôn xáo trộn, những ý nghĩ khác, độc ác hơn, đã ập đến, chen lấn, xua đuổi những ý tưởng êm dịu kia đi. Tôi nhớ lại những câu nói nhiều ẩn ý chết người: “Bây giờ con nhỏ đúng là “bé cưng” của Scott rồi”, “Scott “đánh” rồi chứ?”, “Đương nhiên!”... Với tôi những câu đó còn ghê sợ hơn Thần Chết.

Tôi muốn biết sự thật, muốn vô cùng. Không có gì khổ bằng cứ phải chịu bán tín bán nghi. Tôi phải biết sự thật, bằng cách nào cũng được, miễn sao làm sáng tỏ những gì đã xảy ra với Maiuymi, để có thể biết chắc quá khứ nàng là nhục nhã, tương lai nàng là trôi dạt vô định và thất vọng ê chề.

Chính vì thế tôi hết sức sốt ruột chờ Hajo-Ewa đến. Tôi không biết người đàn bà điên này muốn gì ở tôi. Có lẽ bà muốn hỏi thăm thủ lĩnh bị cầm tù.

Bà chúa điên không đâu không mò đến, không ai bà không biết. Dứt khoát bà ấy biết hết mọi chuyện đã xảy ra. Chính bà một thời cũng đã nếm mùi và biết thế nào là bội tình. Tôi đi ra chỗ gặp bà đêm trước. Hajo-Ewa đã đến. Ánh trăng vằng vặc xuyên kẽ lá soi tỏ bóng hình uy nghi của bà. Hai con rắn trên cổ tay và eo lưng lấp lánh vảy bạc, trông như hai xâu đá quí.

- A, mico bé bỏng đến rồi ư? Ôi, mico can đảm của tôi. Ô, thế mắt và tay của cậu đâu? Sao cậu không giết chết cái thằng khốn kiếp ấy đi?

Kìa chó sói từ trong rừng chui ra.

Còn sói dữ, gầy trơ xương, sói đói.

Chàng thợ săn bỗng giật mình, kinh hãi.

Sói thấy chàng, liền lủi thẳng một hơi.

Có buồn không, thế là sói xổng rồi...

Ha-ha-ha! Có đúng thế không hở mico can đảm?

- Không, Ewa. Không phải tôi sợ mà để xổng đâu. Vả lại sói lủi đi không phải vì dính đạn.

- Ừa, cậu đã bắn què cẳng sói! Nhưng rồi sói sẽ liếm lành vết thương, lại khỏe mạnh như xưa. Không tốt! Đáng lẽ cậu phải giết chết sói cơ, để vậy rồi nó sẽ xua cả bầy tới ăn thịt cậu đấy, mico yêu quí ạ.

- Biết làm sao được! Có nghĩa là tôi không gặp may!

- Không, mico bé bỏng ơi, cậu phải là người may mắn, người hạnh phúc, anh bạn của dân da dỏ ạ! Cậu chờ đây, rồi sẽ thấy...

- Thấy gì?

- Đừng nôn nóng, cậu bé! Đêm nay dưới gốc cây này cậu sẽ thấy và tự đánh giá lấy tuyệt sắc của rừng. Và biết đâu, Hajo-Ewa này cũng rửa được bớt hận!

Giọng Hajo-Ewa trang trọng và phẫn nộ khi nói câu cuối cùng. Tôi không hiểu bà hận ai và muốn trả thù ai.

- Con trai nó... đúng đấy... - Người đàn bà điên tiếp tục, tựa như nói với chính mình. - Chắc đúng quá. Cái mắt thằng bố, cái tóc, cái dáng đi, đến cái tên cũng y như thằng bố... Đúng, đúng là con của và của người đàn bà bất... Ô, Hajo-Ewa sẽ rửa được hờn!

Có phải Hajo-Ewa đe dọa tôi? Tôi bước tới hỏi:

- Ewa hiền hậu ơi, bà nói ai thế?

Nghe câu hỏi Ewa bỗng rùng mình, ánh mắt đờ dại nhìn tôi chằm chằm, rồi lại ê a bài hát quen thuộc:

Sao ta lại tin những lời đường mật.

Khoác tay người da trắng dạo rừng đêm...

Người đàn bà điên đột ngột ngừng hát, hình như bà đã trở lại tỉnh táo.

- Ai ấy à? Nó... Thằng con nó... Đẹp trai nhưng độc ác lắm! là con quỉ dữ! Xuỵt! Nó đến kìa... Cậu thấy bóng nó trên hồ không? Lên đi, leo lên nhanh! Cậu cứ nấp trên đó, như hôm qua ấy, chờ tôi. Cậu ráng nghe thật hết, nhìn rõ mọi việc. Cấm động đậy nghe! Bao giờ tôi gọi hẵng hay. Lên, lên đi, nhanh!

Cũng như đêm qua, người đàn bà điên đẩy tôi lại gốc sồi rồi biến mất. Không chậm trễ, tôi lao ngay lên, nấp kín chờ đợi.

Bóng đen trên hồ chỉ còn ngắn choằn, nhưng tôi vẫn kịp nhận ra đó là một người đàn ông. Bóng đen biến mất. Nhưng một giây sau mặt hồ lại xuất hiện bóng thứ hai, luồn qua đồi cọ, hình như đi theo bóng trước, tuy họ không đến cùng một lúc. Tôi quan sát bóng người sau. Đó là một người đàn bà, vóc dáng cân đối, nhịp bước khoan thai. Không lẽ đó là Hajo-Ewa? Có lẽ bà luồn qua đám cọ, vòng ra sau theo dõi gã đàn ông?

Lúc đầu tôi cứ nghĩ thế, nhưng chỉ lát sau tôi biết mình lầm.

Người đàn ông đi về phía gốc sồi, ánh trăng soi giúp tôi nhận ra viên sĩ quan tùy tùng của tướng tư lệnh. Hắn dừng bước, móc đồng hồ giơ ra ánh trăng xem giờ. Nhưng tôi không còn chú ý đến hắn - dưới ánh trăng bạc xuất hiện gương mặt thứ hai, quyến rũ và rực rỡ như chính vầng trăng. Đó là khuôn mặt tôi thấy đẹp nhất trên đời. Nàng là Maiuymi!

« Lùi
Tiến »