Hóa ra những bóng đen mà Hajo-Ewa nói tới chính là họ! Những bóng đen nghiệt ngã đè nặng trái tim tôi!
Hỡi bà chúa điên của bộ lạc micosoc, tôi tội tình gì mà bà nỡ tra tấn tôi tàn nhẫn thế? Ngay cả bà cũng thù ghét tôi sao! Bà nhẫn tâm quá, có lẽ ngay với kẻ tử thù số một của mình cũng chưa chắc bà đã tìm được cách hành hạ nào độc ác hơn!
Maiuymi đứng đối diện với người yêu, người yêu đứng với người yêu! Ánh trăng soi rõ hai đứa, nhưng ánh trăng không còn là bóng thỏ bạc, ánh trăng giờ đây kệch cỡm, xấc láo, hừng hực, đỏ bầm. Quái, có lẽ đầu óc tôi bệnh hoạn mà loạn tưởng chăng? Thây kệ trăng, dưới kia rõ ràng là họ. Cuộc tình tự này chắc chắn đã hẹn hò từ trước. Cả gã công tử, cả nàng tiên vong tình của tôi khi thấy nhau đều không tỏ vẻ ngạc nhiên. Họ gặp nhau như đã hẹn, và hơn nữa, có vẻ như đã gặp nhau tình tự nhiều lần.
Tôi nén mình trong cơn đau khủng khiếp. Nếu gom hết khổ đau của cả một đời người, nhân đôi, nhân ba lên, rồi đổ dồn bắt tôi phải chịu cùng một lúc, có lẽ cũng chưa thấm vào đâu so với nỗi khổ đau của tôi trong giây phút khủng khiếp này. Máu sôi sục trong tim đau nhói, khó khăn lắm tôi mới kìm được tiếng rên rỉ chỉ chực bật ra. Những tôi phải ráng, ráng quá sức mình để không lộ tung tích, quyết theo dõi sự việc đến cùng.
Ý chí đó quả là cứu cánh: giá như tôi không kìm lòng được, nhảy bổ xuống thanh toán kẻ thù thì chắc chắn mọi chuyện đã kết thúc vô cùng buồn thảm cho tôi. Sự kiên nhẫn vượt sức chính lại là thiên thần hộ mệnh, và kết cục cuộc hẹn hò đã khác hẳn. Ánh trăng soi rõ Maiuymi từ đầu tới chân. Nàng lớn lên nhiều quá! Nàng đã là một thiếu nữ, thân thể đã trưởng thành hết độ và hoàn thiện. Và nhan sắc cũng không chịu nhường bước phát triển của thân hình. Nàng đẹp hơn xưa nhiều lắm. Hỡi ác quỉ ghen tình! Lẽ nào mi còn chưa hài lòng với những đọa đày khủng khiếp mi giáng xuống đầu ta? Sao mi nỡ đem một Maiuymi lộng lẫy, trác tuyệt, siêu hoàn thiện đến để bóp nát tim ta? Hỡi ôi, lẽ nào mi thấy ta khổ đau đến thế chưa đủ sao? Giá như mi đem đến một Maiuymi xấu đui xấu hủi, một con quỉ dạ xoa, một hoại tác dơ dáy và dị dạng thì có lẽ ta sung sướng hơn nhiều, và vết thương lòng trong ta sẽ mau chóng nguôi ngoai!
Khốn thay, nét mặt kiều diễm của nàng vẫn như xưa, thanh tú và thoát tục. Gương mặt thanh thản của nàng không gợn một nét tà tâm, mắt mở to và ánh mắt lung linh cũng thế. Thiên thần nào cũng đẹp mê hồn, nhưng bao giờ họ cũng đức hạnh, quang minh. Còn đây? Ai ngờ được sau dung nhan tuyệt mỹ lại tiềm ẩn một đức hạnh đồi bại, gian tà? Tôi chờ đợi phút giây cái mặt quyến rũ chết người kia bộc lộ điều gian trá, phản trắc, nhưng chờ hoài không thấy. Có lẽ chính điều đó đã gieo vào lòng tôi một tia hy vọng, dù rất mỏng manh.
Thực ra tất cả những ý nghĩ dài dòng đó vụt hiện trong đầu tôi chỉ trong tích tắc, bởi lẽ ý nghĩ diễn ra nhanh hơn tia chớp. Tôi chờ họ cất tiếng nói, nhưng không mất công lâu. Kể ra, nếu ở địa vị Scott tôi không thể hững hờ như thế khi gặp nàng. Những gì bốc cháy trong tim, tôi không thể không nói ra với người yêu. Scott quá lạnh lùng. Tôi hiểu: đã qua rồi cơn khát vọng say mê, lửa tình đã cạn, cuộc hẹn hò này không đem lại cho hắn huyền diệu nào mới mẻ. Phải chăng hắn đã chán nàng? Hãy xem: cả hai kiềm chế quá. Họ tỏ ra lạnh nhạt, hững hờ đến khó hiểu... xem ra có vẻ như đôi tình nhân ấy giận nhau.
Dù vô cùng cay đắng vì bị phụ tình, tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm khi quan sát họ. Thái độ họ khá lạ, có gì đó khá thù địch và giữ thế. Họ không nói, không có tác động nào chứng tỏ yêu nhau, dường như cả hai đều đang nín thở, canh chừng. Họ sẽ nói gì với nhau? Và sau đó?
- Maiuymi yêu dấu, thế là em đã giữ lời hứa, phải không? - Cuối cùng viên sĩ quan tùy tùng lên tiếng trước.
- Còn ông lại không giữ lời. Không... tôi biết. Tôi đọc được trong mắt ông. Đến tận giờ ông vẫn chưa làm được gì cho chúng tôi cả.
- Maiuymi, em hãy tin là anh chưa gặp cơ hội thuận tiện. Tướng tư lệnh bận lắm, anh không thể làm phiền ông ấy. Em ráng chờ ít nữa. Anh tin là sẽ thuyết phục được tướng Clints, và đồn điền sẽ được trả lại cho gia đình em. Em bảo với mẹ đừng lo lắng làm gì, vì em, Maiuymi à, anh nguyện không tiếc công sức. Nhưng em biết rồi đấy, tính khí bác Clints ngặt lắm. Thêm nữa bác anh lại rất thân với gia đình Ringgold, đó là cái khó nhất, nhưng anh hy vọng sẽ khắc phục được.
- Ông nói thì hay lắm, nhưng giá trị chẳng đáng bao nhiêu. Gia đình tôi chờ đợi ông thực hiện lời hứa giúp đỡ kể đã quá lâu rồi. Chúng tôi chỉ cần tổ chức một phiên tòa công tâm, mà việc đó thì ông thừa sức sắp xếp. Bây giờ chúng tôi không quan tâm đến chuyện đồn điền nữa, một khi gia đình tôi bị xúc phạm ghê gớm hơn nhiều. Sự xúc phạm đó giúp chúng tôi quên đi những tai họa khác, nhỏ hơn. Không lẽ ông không hiểu là đêm hôm tôi ra đây không vì một việc gì khác, ngoài bất hạnh giáng xuống đầu anh tôi? Ông ra sức khẳng định là ông đối xử tốt với gia đình tôi, vậy bây giờ tôi có thể yêu cầu với ông, ông hãy chứng minh điều đó. Ông hãy tìm cách giải thoát cho anh tôi, khi đó chúng tôi sẽ tin những lời ngọt ngào lâu nay của ông. Ông đừng nói là chuyện đó không thể làm được. Việc đó với ông thậm chí còn dễ nữa - ông có ảnh hưởng lớn trong các thủ lĩnh da trắng kia mà. Có thể anh tôi nóng nảy thật. Nhưng anh ấy không phạm một tội gì khả dĩ đáng trừng phạt. Chỉ cần ông nói một câu với đại thủ lĩnh của các ông, Oskeola sẽ được thả ra! Ông về đi, về nói với ông tướng của ông đi!
- Maiuymi em yêu! Đúng là em không biết việc đó rắc rối đến mức nào. Anh của em bị bắt theo lệnh của ông phái viên chính phủ và tướng tư lệnh. Bên các anh không như bên da đỏ đâu. Anh chỉ là sĩ quan dưới quyền, nếu anh xin tướng tư lệnh làm điều đó, ông ấy có thể khiển trách, thậm chí trừng phạt anh thẳng thừng.
- Ồ, ông sợ bị khiển trách vì một hành động chính nghĩa! Thế mà ông còn đến đây mà nói chuyện tình bạn, tình người với tôi! Thôi đủ rồi thưa ông! Tôi chỉ còn một điều có thể nói với ông: chúng tôi không tin ông nữa. Và ông cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục mò đến mái lá tồi tàn của chúng tôi!
Maiuymi nhếch miệng cười khinh bỉ, quay đi. Hình ảnh ấy đối với tôi sao tuyệt vời khó tả!
- Khoan đã, Maiuymi! Maiuymi yêu dấu! Đừng bỏ đi như thế! Em đừng nghi ngờ anh, anh sẽ làm tất cả những gì thuộc thẩm quyền anh.
- Ông hãy thực hiện yêu cầu của tôi: thả anh tôi ra và để tôi về nhà.
- Nếu anh thực hiện được điều đó...
- Phải, ông cứ thực hiện đi...
- Maiuymi, em hãy hiểu là làm theo yêu cầu của em, anh sẽ phải phiêu lưu, thí bỏ rất nhiều. Anh có thể bị tước hàm sĩ quan, bị đẩy xuống làm lính trơn, bị bêu giếu nhục nhã... Anh có thể bị quẳng vào một xà lim có lẽ còn tồi tệ hơn xà lim mà người ta đang tính đẩy anh trai của em vào. Nhưng anh sẵn sàng chịu đựng tất cả, nếu như...
Maiuymi vẫn im lặng, chờ hắn nói tiếp.
- Anh sẵn sàng chịu tất cả, thậm chí hy sinh cả tính mạng, nếu em... - giọng Scott trở nên van lơn tha thiết, nếu em chịu...
- Chịu cái gì?
- Maiuymi yêu dấu của anh, lẽ nào em còn chờ anh nói? Không lẽ em không hiểu anh muốn nói gì sao, Maiuymi? Không lẽ em không thấy tình anh nồng cháy, không thấy tim anh ngưỡng mộ muốn đặt xuống dưới chân nàng tiên kiều diễm hay sao...
- Tôi phải chịu cái gì mới được cơ chứ? - Giọng Maiuymi dịu lại, dường như thoáng vẻ khoan dung, rộng lượng.
- Chỉ cần em chịu yêu anh, Maiuymi kiều diễm của anh!... Chịu làm người yêu bé nhỏ của anh.
Im lặng. Nàng tiên cao thượng đứng yên như một pho tượng tuyệt tác, thậm chí như không nghe tiếng nàng thở mạnh. Nàng như đã hóa đá.
Sự im lặng của nàng đã khích lệ tên săn hoa táo tợn. Hẳn hắn tưởng im lặng là đồng ý. Hắn không nhìn thấy ánh mắt nàng, nếu không hắn đã thấy trong ánh mắt một lời cảnh cáo bắt hắn ngậm miệng lại. Hắn năn nỉ:
- Em hứa đi, hứa đi, Maiuymi của anh. Em hứa đi, rồi ngay hôm nay anh trai em sẽ được giải thoát, và gia đình em sẽ lấy lại toàn bộ...
- Thằng khốn nạn! Đồ đểu! Ha-ha-ha...
Chưa bao giờ tôi được nghe một tiếng cười tuyệt vời hơn thế. Tiếng cười ấy với tôi là những âm hưởng ngọt ngào nhất, không một giai điệu êm ái nào trên đời có thể sánh ngang.
Trăng sáng như xối bạc từ thinh không tĩnh mịch, các vì sao mọng lên, lung linh gấp bao lần. Gió nhẹ đưa hương rừng dịu ngát, tựa như hoa thiên giới gởi hương về. Cả thế giới phút chốc hóa thiên đường trên mặt đất.