Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRẬN ĐẤU KIẾM KHÔNG HẸN TRƯỚC

Bây giờ tôi đã có thế nhảy xuống, nhưng lòng tôi tràn trề sung sướng khó tả, sung sướng đến lặng người. Tôi muốn hét vang vì vui sướng, và phải vất vả lắm mới kìm lại được. Phía dưới “cuộc hò hẹn” vẫn chưa chấm dứt.

“Người yêu bé nhỏ của anh”... ra là thế! - Nàng tiên kiêu hãnh khinh bỉ đay lại... - Ra cái gọi tình bạn của anh nó như thế đấy! Đồ đểu cáng. Mày tưởng tao là loại bán hoa chắc? Là con điếm bộ lạc Jamaxxi? Này, nghe đây, tao xuất thân không kém gì mày đâu! Bọn người da trắng chúng mày đã cướp hết tài sản của tao nhưng còn một cái tụi bay và không ai có thể cướp đoạt được: đó là cái tên Maiuymi cao đẹp của tao!

“Người yêu...”! Đồ ngu! Đừng mơ tưởng tao làm vợ mày! Thà tao chân đất phiêu bạt rừng hoang, ăn trái rụng còn hơn bán mình cho mày, cho cái tình yêu hèn hạ của mày! Và anh tao cũng thà suốt đời chịu xích xiềng tù ngục, còn hơn phải trả giá đó để đổi lấy tự do! Ồ, nếu anh ấy ở đây! Nếu như anh ấy chứng kiến sự sỉ nhục đê tiện của mày! Thằng khốn nạn, nếu anh tao ở đây thì xương mày sẽ gãy như ống sậy!

Ánh mắt, tư thế, phong cách dũng mãnh không khuất phục bạo lực của Maiuymi giống hệt Oskeola lúc bị bắt. Tên “vệ sĩ” vô phước bối rối, tối mày tối mặt trước những lời sỉ vả sắc như gươm mất mấy phút đồng hồ hắn ngây ra vì xấu hổ, trông đến tội nghiệp. Trước đó một phút hắn đã có thể nén giận, để mặc Maiuymi ra về. Nhưng bây giờ những lời sỉ nhục dữ dội của nàng làm cơn thất vọng trở thành táo tợn, hắn quyết định cưỡng bức nàng.

Theo tôi, khi đến nơi hẹn Scott không chủ tâm cưỡng bức. Tuy là kẻ phóng đãng khét tiếng, song tên công tử sĩ diện ấy không dám làm càn với Maiuymi. Nhưng giờ đây, bị sỉ vả thậm tệ, hắn đâm liều mạng.

- Sao nàng vội vã thế, người đẹp da đỏ của anh? - Scott kêu lên, lao theo nắm tay Maiuymi vừa quay bước. – Đừng tưởng ngon về nhé cô em. Ta theo bóng cô em suốt cả mấy tháng trời, bây giờ xin thề là đã đến lúc cô em phải trả giá cho những nụ cười xảo trá của mình! Cô em đừng kháng cự, vô ích. Ở đây chỉ có hai ta, trước khi ra về, ta nhất định...

Tôi không nghe tiếp hắn nói gì. Từ ngọn sồi tôi vội vã tụt xuống thật lẹ, chạy tới cứu nàng. Nhưng một bóng người nữa đã nhanh hơn tôi.

Hajo-Ewa đổ chuỗi cười điên dại, cặp mắt bốc lửa, lao tới. Trong tay bà con mai gầm vặn mình, đầu nhoai ra trước. Con rắn chuẩn bị lao vào kẻ thù, tôi nghe rõ tiếng nó phun phì phì và cả tiếng vặn mình rắc rắc.

Chỉ một tích tắc người đàn bà điên đã sấn đến sát tên săn hoa vô phước. Hắn kinh hãi buông Maiuymi, nhảy lùi lại, thở hổn hển và sửng sốt nhìn người đàn bà từ trên trời rơi xuống.

- Hô! Hô! - Người đàn bà điên rít lanh lảnh - thằng con ! Con ! Cũng hệt thằng bố vong tình cái ngày hủy hoại Ewa cả tin này! hủy hoại cuộc đời Ewa, cũng giờ này, cũng đêm trăng thế này, trăng cũng khuyết, cũng cong cặp sừng độc ác như thế này. Rồi khinh khi nhếch mép cười gằn nhìn lại kẻ bị cưỡng đoạt trinh tiết. Hô! Hô! Phải, giờ gây tội ác cũng sẽ là giờ trả thù . gây tội, con phải đền! Lạy Đấng Tối linh cao cả! Hãy cho tôi sức mạnh để trả thù! Chitta-mico, hãy trả thù!

Vừa khấn Đấng Tối linh, Hajo-Ewa vừa lao bổ vào tên sĩ quan mặt mày tái ngắt, bàn tay cầm rắn xỉa thẳng về phía trước.

Scott bất giác giật kiếm, chính bản năng tự vệ đã giục hắn hành động. Hắn quát lên:

- Đồ phù thủy ma quỉ! Nếu mày bước thêm một bước, tao chẻ xác mày làm đôi! Cút! Xéo ngay, không tao chém chết!

Nghe giọng quả quyết có thể thấy Scott không dọa chơi. Nhưng Hajo-Ewa không sợ. Bà vẫn bước tới, không đếm xỉa đến lưỡi kiếm sáng lòa.

Đúng lúc đó tôi vừa kịp tới. Tôi tuốt kiếm, định đánh bật đường kiếm tàn khốc của Scott, cứu Ewa. Hajo-Ewa trong cơn kích động vẫn sấn tới, không lý trí, nên không biết sợ. Nhưng tôi không phải ra tay. Phần kinh hoàng trước vẻ man dại, kỳ dị của người đàn bà điên, phần sợ bà ném rắn vào người, tên sĩ quan tùy tùng hãi hùng lùi bước. Được hai bước, hắn đã lùi sát tới rìa bờ đá, vấp chân lăn nhào xuống nước.

Hồ sâu Scott chìm nghỉm dưới nước. Có lẽ cú lộn cổ đã cứu hắn thoát chết. Một tích tắc sau hắn nổi lên, leo vội lên bờ. Hắn tức điên, vung kiếm chém Hajo-Ewa. Những câu chửi rủa hằn học chứng tỏ hắn quyết chí giết bà tại chỗ. Nhưng lưỡi kiếm của hắn không có cơ may bập vào thân thể mềm mại của người đàn bà, cũng không chém trúng con rắn. Lưỡi kiếm của hắn chém vào một thứ cũng cứng và cũng sáng lòa như thế.

Đến tận lúc này hắn mới biết tôi có mặt.

Một phút im lặng.

- Ông đấy ư, Rendolf? - Scott kinh ngạc thốt lên.

- Phải, tôi, Rendolf đây, trung úy Scott. Xin lỗi là đã can thiệp ngoài mong muốn của ông, nhưng thấy câu chuyện tâm tình bỗng chốc hóa to tiếng, tôi tự thấy có nghĩa vụ can thiệp.

- Ông đã nghe trộm? Vậy xin ông cho hỏi, chuyện đó bận gì đến ông? Ai cho phép ông theo dõi và can thiệp vào việc riêng của tôi?

- Phép à? Bảo vệ một cô gái vô tội và yếu đuối trước thái độ sàm sỡ của những tên súc sinh như ông là nghĩa vụ của mỗi người trung thực. Ông còn khốn nạn hơn cả loài chó dái!

- Ông sẽ phải hối hận vì việc đó! - Tên sĩ quan tùy tùng rít lên.

- Bây giờ hay lúc khác?

- Lúc nào ông muốn!

- Bây giờ là tiện nhất. Bắt đầu đi!

Không tốn thêm một lời, chúng tôi gác chéo kiếm khai hiệp. Trận kiếm hùng tàn khốc bắt đầu.

Tuy nhiên trận kiếm không kéo dài. Sau lần ra kiếm thứ ba hay thứ tư gì đó, tôi xỉa trúng vai phải Scott, hắn bại tay, không sử dụng kiếm được nữa. Thanh kiếm rớt một tiếng “xoảng” xuống mặt sỏi.

- Tôi trúng thương rồi! - Scott la lên, chỉ thanh kiếm văng dưới đất. - Tôi mất vũ khí! Đủ rồi, ông Rendolf, tôi chịu...

- Còn tôi chỉ chịu khi nào ông quỳ xuống xin lỗi cô gái vừa bị ông xúc phạm.

- Không đời nào! - Scott cự lại. - Không đời nào.

Dường như để chứng tỏ mình cực kỳ cương quyết, Scott quay ngoắt lại thanh kiếm rớt, và... tôi kinh ngạc vô cùng: Scott co giò bỏ chạy.

Tôi tức tốc đuổi theo, trong khoảnh khắc đã đuổi kịp. Tôi hoàn toàn có thể cho hắn một mũi kiếm chí mạng vào lưng, nhưng lúc này tôi không còn khát máu hắn nên chỉ tống một nhát giầy vào cái chỗ mà Gallaher vẫn gọi là “tường hậu”. Hài lòng với lời tạm biệt, tôi bỏ mặc Scott đào tẩu một cách nhục nhã.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »