Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LỜI TỎ TÌNH THẦM LẶNG

Ta nhớ lại những tháng năm tình trẻ.

Sánh vai nhau dưới bóng cọ đổ dài

Anh đắm nhìn nàng tiên trần bé nhỏ...

Hajo-Ewa cất tiếng hát bài hát yêu thích của bà. Sau Ewa, một giọng nói dịu dàng và mượt như nhung cất lên gọi tôi:

- Jorge Rendolf!

- Maiuymi!

Hô-hô! Thế là cô cậu đã nhớ lại ngày xưa... Hòn đảo thật tuyệt vời, nhưng chỉ tuyệt vời cho cô cậu, còn với Hajo-Ewa này... Hòn đảo tối tăm lắm. Thôi, ta không nghĩ ngợi nữa làm gì... Thôi, thôi!

Ta nhớ lại những tháng năm tình trẻ

Sánh vai nhau dưới bóng cọ đổ dài...

Đúng, một thời hòn đảo đó là của tôi, nhưng giờ đây nó đã là của cậu, mico bé nhỏ à, và của cô, hỡi nàng tiên xinh đẹp! Hỡi đôi câu thân thiết của tôi! Tôi đi đây, để cô cậu thỏa lòng tâm sự. Cô cậu không cần bà chúa điên già nua lẩm cẩm này nữa. Tôi đi, cô cậu đừng sợ gì hết nhé, đừng sợ gió xì xào, đừng sợ cây lay động. Không kẻ nào có thể lén đến gần cô cậu, một khi Hajo-Ewa này đứng gác, và chitta-mico sẽ bảo vệ cho đôi câu bé nhỏ của tôi. Hô, chitta-mico!

Ta nhớ lại những tháng năm tình trẻ...

Người đàn bà điên lại hát và quay đi, để tôi và Maiuymi ở lại.

Hai chúng tôi lúng túng trong giây lát. Ngày trước, tôi chưa hề thổ lộ hay nói một lời yêu đương với nàng. Mặc dù ngày ấy tôi yêu Maiuymi cuồng nhiệt, đắm say, và giờ đây biết chắc là nàng cũng yêu tôi, song cả hai đều chưa một lần trao lời tỏ tình. Và lúc này, thật kỳ lạ là cả hai đều không nói nên lời - tựa như lưỡi bỗng nhiên hóa đá.

Nhưng trong giây phút thần tiên mọi lời lẽ đều thừa. Một dòng điện vô hình đã nối liền tâm hồn hai đứa, hai con tim như dào dạt giao hòa, không cần nói nhưng chúng tôi hiểu nhau tất cả. Không lời lẽ nào có thể thuyết phục mạnh hơn sự im lặng diệu kỳ, rằng trái tim nàng đã thuộc về tôi!

Hẳn Maiuymi cũng chung dòng tâm sự. Cùng một ý tưởng, cùng một niềm vui sướng dạt dào trong lòng hai đứa. Chắc chắn Hajo-Ewa đã nói cho Maiuymi biết tôi yêu nàng đến chừng nào. Nhìn ánh mắt lung linh niềm vui, tôi biết nàng không nghi ngờ mối tình mãnh liệt trong tôi. Tôi dang vòng ôm chờ đón. Và người yêu như hiểu tiếng gọi của người yêu, áp gương mặt tiên sa vào lồng ngực tôi đang cuộn dâng, gấp gáp.

Cả hai vẫn im lặng, chỉ có tiếng thốt lên khe khẽ, dịu dàng trên làn môi trinh trắng khi Maiuymi nhẹ quàng vòng tay mềm mại lên cổ và âu yếm dụi đầu vào ngực tôi.

Chúng tôi đứng lặng trong vòng tay nhau, chỉ có hai trái tim thì thầm những yêu thương, mong mỏi. Và lát sau, khi phút ngượng ngập khó nói qua đi, chúng tôi thì thầm với nhau những lời tỏ tình nồng cháy. Tôi xin miễn nhắc lại những lời thiêng liêng đó, bởi những lời thiêng liêng chỉ nói vào những phút thiêng liêng, mọi mô phỏng hay lặp lại đều vô duyên và kệch cỡm.

Giây phút ngọt ngào đó chúng tôi ngất ngây trong hạnh phúc vô bờ, lát sau, như sực tỉnh, chúng tôi cùng ôn lại những ngày xa xưa và trao nhau những tâm sự tương lai.

Maiuymi kể lại những chuyện đã xảy ra với nàng trong suốt thời gian vắng tôi. Nàng thú nhận không cần rào đón, rằng từ buổi đầu gặp gỡ nàng đã yêu tôi, rằng trong suốt mấy năm cách xa đằng đẵng nàng vẫn trông ngóng, đợi chờ, không tâm tưởng một chàng trai nào khác. Nàng rất đỗi kinh ngạc tại sao tôi lại không cảm được rằng nàng đã yêu tôi. Tôi nhắc lại hồi ấy, nàng không hề nói với tôi điều đó. Maiuymi công nhận quả thực nàng không nói, song nàng không giấu giếm tình cảm của mình. Hóa ra nàng nhạy cảm hơn tôi, nàng biết tôi yêu nàng. Maiuymi tâm sự hết, nàng nói chân thành, cởi mở, bao ngờ vực của tôi bỗng chốc tiêu tan. Và nữa, Maiuymi cao thượng hơn tôi nhiều, chưa bao giờ, lòng nàng gợn một chút ngờ vực về tôi. Chỉ có một lần rất gần đây nàng mới mơ hồ lo lắng: tên “vệ sĩ” bất hảo và vô phước kia đã bịa đặt nói xấu tôi. Chính vì thế nàng mới nhờ Hajo-Ewa tìm tôi để hỏi.

Hỡi ôi! Tình yêu trong tôi quả thực không được trong sạch và vô tội như nàng tin tưởng! Tôi có thể hé mở một phần sự thật với nàng, nhưng tôi im lặng. Phải thành thật mà nói tôi xấu hổ và lương tâm cắn rứt vô cùng, chỉ duy nhất vì không muốn làm nàng đau khổ nên tôi đành im lặng.

Dẫu sao quá khứ vẫn cứ là quá khứ, không cách gì sửa chữa dù chỉ một lỗi lầm. Nhưng phía trước tôi có cả một tương lai xán lạn, và tôi nguyện với lòng sẽ chuộc lại những lỗi lầm ngày xưa. Thiên sắc diệu huyền đang tin cậy nép mình trong vòng tay tôi sẽ không bao giờ phải buồn tủi hay oán trách.

Tôi vô cùng sung sướng và hãnh diện khi nghe những lời thổ lộ chân thành của Maiuymi. Nhưng khi nàng nói tới gia đình, tim tôi lại sôi lên căm hận. Maiuymi kể cho tôi vụ án bất công và uất ức mà gia đình nàng phải chịu do những kẻ da trắng, đặc biệt là những tên hàng xóm bất lương - bố con Ringgold - gây ra.

Nàng kể hết những chuyện mà thật ra tôi đã biết quá rõ. Nhưng có những chuyện mà đến bây giờ vẫn chỉ một mình nàng biết. Ringgold, con quỉ giả nhân đáng khinh, đã rắp tâm theo đuổi, ve vãn chiếm đoạt trinh tiết của nàng. Chỉ vì sợ Oskeola, gã buộc lòng phải rụt lại, không dám động tới.

Kẻ ve vãn thứ hai, Scott, đã cố chiếm lòng tin của nàng với danh nghĩa tình bạn. Cũng như nhiều người khác, hắn biết rất rõ vụ án đồn điền gia đình Pauell, và lợi dụng quan hệ họ hàng với các nhân vật quyền thế, hắn hứa sẽ xin lại đất cho họ. Thực tế hắn hứa lèo, nhưng những lời ngọt nhạt, khéo léo của hắn đã bịp được lòng tin vốn rất chân thật và cao thượng của Oskeola. Chính vì thế tên khốn kiếp Scott mới đặt được chân vào nhà Pauell và gần như là người thân thiết trong gia đình. Hắn lui tới nhà Pauell từ mấy tháng nay, cố kiếm cơ hội gạ gẫm Maiuymi. Tuy nhiên Scott không dám tán tỉnh trắng trợn và càn quấy, hắn sợ ánh mắt lạnh lùng của anh nàng. Mọi cố gắng chiếm đoạt của Scott không đem lại kết quả. Ringgold biết quá rõ, nhưng vốn rắp tâm thọc gậy bánh xe hòng chọc tức tôi, gã chộp ngay dịp đó, vì quả thực không còn cơ hội nào thích hợp hơn.

Còn một việc tôi rất thắc mắc. Tất nhiên, Maiuymi thông minh và nhạy cảm hoàn toàn có thế giải đáp giùm tôi - nàng là bạn của em tôi, mà các cô gái vẫn thường tâm sự với nhau chuyện riêng thầm kín nhất.

Tôi rất muốn biết quan hệ giữa em tôi và anh trai nàng, nhưng tôi e ngại không dám hỏi, tuy tin chắc là nàng có thể cho tôi biết nhiều điều thú vị.

Tuy nhiên chúng tôi vẫn nhắc cả hai, đặc biệt là về Virginia... Maiuymi thân ái nhắc đến em tôi, hỏi thăm đủ chuyện về cô ấy. Maiuymi nghe nói giờ đây Virginia đẹp hơn nhiều, làm lu mờ tất cả các cô gái quanh mình. Maiuymi hỏi Virginia có nhớ những chuyến dạo chơi, những giờ phút êm đềm, hạnh phúc trên đảo nhỏ năm nào không.

“Nó thì nhớ hết biết!” - Tôi nghĩ bụng, nhưng nói ra thì nặng nề biết bao nhiêu.

Hết chuyện đã qua lại sang chuyện sắp tới. Chuyện cũ thế là đã sáng tỏ như bầu trời xanh lồng lộng, nhưng chân trời phía trước vẫn mờ khuất sau những đám mây. Trước hết chúng tôi nói đến việc đáng lo ngại và băn khoăn nhất: việc Oskeola bị bắt. Liệu anh có sớm được thả ra không? Chúng tôi phải làm gì để anh mau được giải thoát?

Tôi hứa sẽ làm tất cả, làm hết sức mình, và quyết tâm thực hiện lời hứa đó. Tôi cương quyết không để lặp lại những hứa hẹn hão, dứt khoát phải giải thoát cho Oskeola bằng mọi giá. Nếu con đường hợp pháp không xong, tôi sẽ lén thả anh ra, bất chấp tôi có thể bị sa thải, bị tổn thương danh dự, thậm chí nhục nhã hay phải hy sinh. Tôi không phải thề - Nàng rất tin tôi.

Đôi mắt nhòa lệ của nàng chứa chan lòng biết ơn, làn môi nàng nóng bỏng khẽ chạm môi tôi còn chân thành hơn những lời ghi ơn sâu nghĩa nặng.

Đã đến lúc chia tay. Mảnh trăng treo báo hiệu sắp nửa đêm. Trên đỉnh đồi bóng bà chúa điên như tượng đồng in lên nền trời bàng bạc. Hajo-Ewa đi về phía chúng tôi. Tôi ôm chầm lấy Maiuymi, hôn nồng nhiệt. Rồi hai đứa chia tay. Người đàn bà hộ vệ kỳ dị và trung thành dẫn cô theo một lối đi bí mật. Tôi ở lại một mình, đứng lặng đôi ba phút hồi tưởng những kỷ niệm diệu kỳ vừa diễn ra trên ngọn đồi thiêng liêng.

Mảnh trăng xuống thấp dần, thấp dần, ngả sát chân trời. Đó là hiệu lệnh cho tôi trở về đồn. Tôi băng xuống đồi, rảo bước.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »