Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 491 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGƯỜI TRONG NGỤC

Dù đã khuya, tôi vẫn quyết định đến thăm người tù. Cần phải khẩn trương, bởi chính tôi có thể cũng sắp bị bắt giam. Một ngày hai trận sát đấu, kẻ bại trận trúng thương đều thân thiết với tướng tư lệnh. Tôi lại chẳng quen biết, dựa dẫm được vào ai, phen này khó lòng thoát khỏi trừng phạt. Tôi chờ người ta tới bắt, thậm chí chờ... ra tòa án binh, rồi chờ người ta tống cổ tôi ra khỏi quân đội.

Tôi không lo lắng lắm về chuyện bị sa thải, tôi hoàn toàn có thể sống không cần tới cái hàm sĩ quan. Nhưng không một ai, dù phải hay trái có thể lãnh đạm hứng chịu những lời lên án của bè bạn và chịu đeo tiếng nhục. Người ta có thể nhắm mắt làm liều, nhưng không thể không tính đến những hậu quả khi nó đụng chạm đến ruột thịt, gia đình.

Tuy nhiên Gallaher lại quan niệm khác hẳn.

- Thì cứ cho là họ bắt cậu, thậm chí tống cậu sang ngạch dự bị đi! Kệ cha họ chứ! Cậu cứ nhổ toẹt vào cho tớ! Việc quái gì mà phải nghĩ. Tớ ấy hả, ở địa vị cậu, có đồn điền hết sẩy với cả một trung đoàn nô lệ da đen thì tớ nhổ toẹt vào hàm vị lính tráng, về trồng mía với thuốc lá cho khỏe. Thề có thánh Patric, tớ là tớ chơi thế thật đấy!

Lời an ủi của thằng bạn chí cốt không làm tôi yên lòng hẳn. Trong tâm trạng chẳng lấy gì là vui vẻ, tôi đi tìm chàng thủ lĩnh bị bắt giam.

Tôi tìm thấy anh trong casô. Như báo gấm sa bẫy, Oskeola tức giận lồng lộn trong phòng giam, chốc chốc lại gầm lên, đe dọa.

Nhà giam không có cửa sổ, tối như bưng. Viên cai đội quên mang theo nến, hắn chạy đi lấy và để tôi đứng một mình trong bóng tối.

Tôi nghe tiếng chân bước nhẹ, êm như chân cọp, hẳn là bước chân người đi mocaxin, và tiếng xích sắt loảng xoảng chói tai. Sau đó tôi nghe tiếng thở gằn mạnh, tiếng chửi rủa rít lên phẫn nộ. Trong màn đêm nhờ nhờ tôi nhận ra bóng chàng thủ lĩnh đang sải những bước chân dài trong casô, hết lui lại tới. Như thế tức là anh không bị xích chân.

Biết chắc ở đây chỉ có mình anh, tôi khẽ bước vào, đứng sát bên cửa. Tôi cứ đinh ninh anh mải nghĩ, không nhận ra tôi. Nhưng tôi lầm. Đột nhiên Oskeola đứng lại và thật kinh ngạc, anh gọi đúng tên tôi. Chắc hẳn Oskeola có biệt tài nhìn trong đêm tối.

- Rendolf, ra là ông cũng có mặt trong hàng ngũ kẻ thù của tôi! - Oskeola trách móc. - Ông trang bị quá đầy đủ từ súng đạn tới quân phục, và sẵn sàng hỗ trợ chúng xua đuổi chúng tôi ra khỏi nhà mình!

- Pauell!

- Không phải Pauell, thưa ông. Tôi là Oskeola!

- Đối với tôi anh mãi mãi là Edward Pauell, người bạn thuở ấu thơ và là ân nhân của tôi. Tôi chỉ biết anh với cái tên ngày ấy...

Một phút im lặng, có lẽ những lời tôi vừa nói đã làm anh dịu lại.

- Ông đến đây làm gì? Ông đến với tư cách một người bạn, hay cũng như những kẻ khác, đến để làm điếc tai tôi bằng những câu chuyện vô tích sự? Nhiều người ghé qua đây rồi, rặt một lũ giả nhân giả nghĩa, cố nài ép tôi làm những việc phỉ báng danh dự. Không lẽ ông cũng được cử xuống làm việc đó.

Nghe nhưng lời đó tôi kết luận là Scott đã đến đây, đến làm nhiệm vụ gì đó.

- Không, tôi đến theo ý nguyện của riêng tôi, với tư cách một người bạn, - tôi đáp.

- Tôi tin anh, Jorge Rendolf! Ngay từ hồi thiếu niên anh đã có một trái tim chân thực. Măng thẳng không mấy khi mọc cây cong! Tôi không nghĩ là anh đã phản tôi, mặc dù kẻ thù ra sức khẳng định với tôi như vậy. Không! Đưa tay đây, Rendolf! Xin lỗi là đã có lúc tôi nghi ngờ anh.

Trong bóng đêm tôi nắm tay người tù và nhận thấy cả hai tay anh bị xiềng cứng. Nhưng chúng tôi vẫn bắt tay nhau, rất chặt, chân thành.

Tôi không hỏi Oskeola những kẻ bôi nhọ tôi. Điều chủ yếu là làm sao để anh tin tôi, tin vào tình cảm bạn bè, khi đó thì kế hoạch giải thoát anh mới có thể thành công. Tôi kể cho Oskeola nghe những sự kiện vừa diễn ra bên bờ hồ, nhưng chỉ kể một phần. Phần còn lại tôi không dám kể, dù đó là anh ruột tôi cũng không dám.

Tôi nghĩ rằng Oskeola sẽ nổi cơn thịnh nộ khủng khiếp. Nhưng không: chàng trai da đỏ đã quen với những đòn bất ngờ, tàn nhẫn của số phận, và biết kìm những cơn giận bốc lửa trong lòng. Trong bóng tối tôi không nhìn rõ mặt anh, chỉ thấy anh nghiến răng, rít lên khe khẽ, cố ghìm cơn phẫn nộ.

- Thật là ngu ngốc! - Mai sau Oskeola mới thốt lên. - Sao tôi ngu quá đỗi vậy! Ngay từ đầu tôi đã ngờ ngợ cái tên vô lại dâm đãng ấy rồi, thế mà lại... cảm ơn anh, Rendolf! Tôi vô cùng cảm kích trước tình bạn thủy chung và mang ơn anh quá nặng. Bây giờ anh có thể đòi Oskeola bất cứ việc gì!

- Đừng nói nữa, Pauell! Không việc gì anh phải nghĩ thế. Trái lại, tôi mới mắc nợ anh. Nhưng chúng ta không nên bỏ phí thì giờ. Tôi đến để có lời khuyên anh. Đây là phương cách khả dĩ có thể cứu anh khỏi giam cầm, tù ngục. Nhưng phải khẩn trương, nếu không người ta có thể bắt tôi ngay tại đây.

- Kế hoạch anh thế nào?

- Anh phải ký Hiệp ước Oclavaha!


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »