Chỉ có tiếng “hức” vừa kinh ngạc, vừa khinh bỉ của Oskeola trả lời tôi. Rồi im lặng kéo dài.
Tôi nhắc lại:
- Anh phải ký hiệp ước đó!
- Không bao giờ! - Oskeola dứt khoát. - Không bao giờ! Ta thà chết dần chết mòn trong bốn bức tường này! Ta thà lao ngực vào lưỡi lê cai ngục, chết kiêu hãnh còn hơn sống phản bội đồng bào! Không bao giờ!
- Bình tĩnh, Pauell, bình tĩnh! Anh không hiểu ý tôi. Theo tôi, anh cùng nhiều thủ lĩnh khác đã không hiểu hết tinh thần đích thực trong văn bản. Thật ra Hiệp ước chỉ đòi hỏi các anh một lời hứa có điều kiện: nhượng đất cho người da trắng, và di dân về phía tây chỉ khi tuyệt đại đa số dân chúng đồng ý. Hôm nay đã quá rõ, đa số dân chúng các anh không đồng ý di cư. Như thế một chữ ký gọi là đồng ý của anh sẽ không thay đổi được quyết định của cộng đồng.
- Đúng thế, - người tù tán đồng, bắt đầu chú ý nghe ý kiến của tôi.
- Trong trường hợp đó anh có thể ký Hiệp ước mà không sợ bị chữ ký cột chặt vào việc thực hiện, bởi lẽ nhưng điều kiện chủ yếu nhất lại không có. Tại sao anh không lợi dụng chỗ đó? Sẽ không ai bảo anh là hành động không trung thực. Tôi cho rằng mọi người đều có thể biện minh cho hành động của anh, mà anh lại được tự do.
Có thể mớ lý lẽ của tôi rất khó hòa hợp quy tắc ứng xử của một người trung thực, nhưng lúc đó tôi phát biểu với một xúc động thực sự chân thành, và ở đời có những lúc con mắt tình bạn, tình yêu không nhận ra mặt trái của hành vi.
Oskeola im lặng. Tôi hiểu anh đang ngẫm nghĩ những điều tôi nói.
- Thế này Rendolf ạ, - cuối cùng Oskeola nói - Có lẽ anh đã từng sống ở Filadelphia, thành phố luật nổi tiếng. Tôi thì chưa bao giờ nghĩ được như vậy. Anh nói đúng, chữ ký tất nhiên sẽ không ràng buộc được tôi. Nhưng tôi e phái viên chính phủ sẽ không hài lòng với một chữ ký suông. Ông ta căm tôi, tôi biết điều đó và biết cả nguyên nhân nữa. Đây không phải là lần đầu lão sỉ nhục tôi! Liệu lão có thỏa mãn nếu tôi chịu ký hiệp ước không?
- Tôi cho là thỏa mãn. Nếu được, anh hãy tỏ thái độ ôn hòa. Anh ký là sẽ được tự do ngay.
Tôi tin chắc khả năng đó. Từ những điều nghe được sau khi Oskeola bị bắt, tôi đi đến kết luận phái viên Thompson đã thấy hối về hành động của mình. Mọi người đều cho rằng Thompson quá manh động, một việc làm bộp chộp như thế có thể sẽ gây ra những hậu quả chết người. Dư luận đã đến tai ông ta, mặt khác, qua thủ lĩnh trong tù tôi biết Scott đã đến gặp anh, tôi biết chắc Scott do chính Thompson phái đến. Rõ ràng bản thân ông phái viên muốn giải quyết vụ bắt giữ thất sách này, muốn rút tay càng nhanh càng tốt và sẵn sàng thả Oskeola, thậm chí thả với những điều kiện mà anh dễ chấp nhận nhất.
- Rendolf! Tôi sẽ làm theo lời khuyên của bạn, tôi sẽ ký. Anh có thể thông báo cho phái viên giúp tôi.
- Tôi sẽ thông báo ngay khi gặp ông ta. Bây giờ khuya quá rồi, tạm biệt!
- Rendolf, phải chia tay với bạn, người bạn duy nhất của tôi giữa bầy sói trắng, sao tôi thấy nặng nề quá! Tôi thèm được tâm sự về những ngày tháng đã qua biết bao nhiêu! Nhưng thôi, Rendolf, đây không phải chỗ và cũng không phải lúc chúng ta tâm sự.
Thủ lĩnh trẻ dịu giọng, nghe lại hiền hòa như xưa.
- Phải, người bạn duy nhất của tôi giữa bầy sói trắng, người mà tôi rất mực quí trọng... - Oskeola bỗng trầm ngâm, nhắc lại: - Người bạn duy nhất, phải duy nhất, ngoài...
Oskeola nín bặt, có vẻ như suýt buột miệng để lộ một bí mật mà anh thấy không nên nói. Tôi hơi sốt ruột, có ý chờ anh “thú nhận”. Nhưng điều tôi ngờ ngợ vẫn cứ là nghi vấn, Oskeola nói tiếp, giọng khác hẳn:
- Người da trắng gây cho chúng tôi biết bao bất hạnh! - Oskeola phẫn nộ. - Biết bao cay đắng, bất công, khó mà kể xiết! Nhưng, nhân danh Đấng Tối linh Vĩ đại, tôi xin thề sẽ trả thù! Từ trước tới giờ tôi chưa phải thề như vậy, nhưng những sự kiện gần đây đã làm máu tôi bốc lửa. Trước lúc anh đến tôi đã thề giết chết hai tên tử thù độc ác nhất. Và anh đã bổ sung thêm tên thứ ba vào danh sách những kẻ phải đền tội. Tôi xin thề lại trước Đấng Tối linh Vĩ đại, một khi lá rừng chưa nhuộm đỏ máu ba tên khốn khiếp và tên da đỏ phản bội, tim Oskeola này quyết chưa nguôi! Mày sẽ không còn ngông nghênh được lâu đâu, hỡi Omatla phản bội! Mày sắp phải chết dưới lưỡi kiếm báo thù của Oskeola!
Tôi im lặng chờ anh nguôi cơn giận. Một lát sau giọng Oskeola lại dịu xuống, thân tình:
- Tôi còn một việc nữa muốn nói trước lúc chúng ta chia tay. Ai biết được bao giờ chúng ta mới gặp lại nhau! Hoàn cảnh phức tạp, khó lòng lắm. Vả lại, nếu có gặp, chúng ta sẽ như những kẻ thù hai bên chiến tuyến. Tôi không giấu anh là tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện hòa bình nhục nhã. Không, không bao giờ! Tôi có một đề nghị với anh, Rendolf! Anh hứa đi - anh sẽ thực hiện mà không cần một lời giải thích. Đây, anh cầm lấy kỷ vật này. Nếu quả thật anh trọng tấm lòng bè bạn của tôi, anh hãy luôn luôn đeo công khai trước ngực. Thế thôi!
Oskeola gỡ sợi dây đính mặt trời đeo lên cổ tôi. Vầng thái dương, biểu tượng thiêng liêng của anh, lấp lánh trước ngực tôi, tôi nhận kỷ vật, hứa sẽ làm đúng như anh mong muốn, và tặng lại anh chiếc đồng hồ tôi đang dùng. Chúng tôi siết chặt tay nhau rồi chia tay.
Đúng như tôi dự đoán, việc giải thoát cho thủ lĩnh da đỏ không đến nỗi khó khăn. Mặc dù rất căm Oskeola vì nhiều lý do mà tôi không biết, Thompson cũng không dám áp đặt thái độ riêng vào việc nhà nước. Lỡ bắt giam Oskeola, Thompson đâm sa lầy, khó gỡ. Khi tôi đến báo quyết định của người tù, Thompson hết sức mừng rỡ. Không để mất thì giờ, ông phái viên đến gặp người tù ngay tức khắc.
Oskeola ký tên vào bản Hiệp ước, không nói một câu. Cai ngục tháo xích, mở cửa và Oskeola được phép rời khỏi casô, ra về không ai ngăn cản. Thompson tỏ vẻ lạc quan, phấn khởi, nhưng thực ra đó chỉ là vẻ hân hoan tự huyễn. Nếu để ý đến cặp môi khẽ nhếch cười mai mỉa của Oskeola, vị tất ông ta đã thực tin là mình vừa giành được thắng lợi. Nhưng Thompson không huyễn hoặc được bao lâu.
Oskeola kiêu hãnh đi về phía rừng, trước ánh mắt dõi theo của tất cả những người có mặt. Tới bìa rừng, thủ lĩnh quay về phía đồn, rút lưỡi đoản kiếm Tây Ban Nha sáng quắc, vung cao trên đầu, hú vang: “Io-ho-chi!”. Tiếng hú xung trận đầy thách thức vang lên ba lần, sau đó Oskeola quay ngoắt, nhảy vọt vào rừng, biến mất.
Hành động của Oskeola rõ ràng là một lời huyết thệ. Ngay đến phái viên đang say sưa thắng lợi cũng hiểu ra tiếng hú ấy là lời tuyên chiến một mất một còn. Lệnh truy kích phát ra tức khắc, một đội lính vũ trang đầy đủ đuổi theo Oskeola. Nhưng cuộc đuổi bắt không kết quả, sau một tiếng truy tìm vô tích sự, đám lính uể oải trở về đồn.
***
Suốt buổi sáng tôi và Gallaher ngồi ì ở nhà, chờ lệnh bắt giam. Nhưng chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên không thấy ai tới bắt.
Sau này mới vỡ lẽ là Ringgold không trở về đồn. Bị một phát đạn vào tay, gã đến ở nhà một người quen cách đồn biên phòng vài dặm. Nhờ đó mà vụ đấu súng cũng ém nhẹm. Còn tên đấu kiếm bất đắc dĩ, sĩ quan tùy tùng Scott, trở về đồn với cánh tay treo băng, tuyên bố là bị ngã ngựa và va vào gốc cây. Rất dễ hiểu vì sao gã công tử không dám nói thật. Phần tôi, tôi hết sức hoan nghênh hắn biết giữ mồm giữ miệng và chính tôi cũng không tiết lộ chuyện đó với ai ngoài anh bạn phù tá. Sau vụ đó tôi vẫn thường gặp Scott trong công vụ, dĩ nhiên chúng tôi chỉ bàn đến công việc và rất giữ kẽ với nhau.
May sao, hoàn cảnh đã không bắt chúng tôi ở cùng một nơi mãi. Tôi rất sung sướng vì từ nay không phải chạm mặt với kẻ mà tôi khinh bỉ vô cùng.