Vài tuần lễ sau đàm phán ở đồn King, tình hình trong nước có vẻ như hoàn toàn yên tĩnh. Đàm phán đã chấm dứt, đụng độ vũ trang chẳng còn xa. Người da trắng đâu đâu cũng chỉ bàn tán liệu các bộ lạc da đỏ sẽ hành động ra sao. Họ sẽ chiến đấu hay nhượng bộ? Phần đông quả quyết người da đỏ sẽ chịu khuất phục.
Người ta ra hạn để các bộ lạc chuẩn bị di dân, cử người xuống từng bộ lạc hẹn ngày lùa bò ngựa đến đồn giao nộp. Việc thu mua gia súc sẽ được tổ chức dưới sự giám sát của ông phái viên. Người ta dự định sẽ trả tiền trưng thu cho các chủ gia súc tại nơi ở mới, phía Tây. Đối với bất động sản như đồn điền, trang trại... cũng sẽ làm như vậy.
Ngày trưng thu đã đến, nhưng thật thảm hại cho ông phái viên chính phủ, không thấy bóng dáng một đàn gia súc nào.
Người da đỏ không chịu lùa gia súc đến giao nộp có nghĩa là tình hình có thể sẽ xấu hơn. Và chẳng phải lâu la gì điều đó đã bộc lộ rõ ràng.
Vẻ yên tĩnh suốt mấy tuần qua hóa ra là thời điểm lặng gió trước khi cơn bão hoành hành. Giống như tiếng sấm ầm ì xa xa, những xung đột lẻ tẻ bắt đầu xuất hiện, báo hiệu giông tố chiến tranh chẳng bao lâu nữa sẽ đến.
Vẫn như mọi khi, kẻ châm ngòi là người da trắng. Ba người da đỏ bị bắt trong lúc đi săn ngoài cương giới của mình. Một đám da trắng lấy dây thừng trói họ, nhốt trong chuồng ngựa ở một đồn điền da trắng. Họ bị giam giữ suốt ba ngày đêm, tới tận lúc các chiến binh da đỏ hay tin tới giải cứu. Xung đột đã xảy ra, một vài chiến binh da đỏ bị thương, nhưng đối phương da trắng phải bỏ chạy, nhờ đó mới cứu được tù binh. Khi đưa họ ra khỏi chuồng ngựa, mọi người xiết bao ghê gợn và căm phẫn: chân tay các tù binh liệt dại, không cử động nổi vì bị trói quá lâu, họ mất nhiều máu và bị bỏ đói suốt từ hôm bị bắt! Nhìn cảnh ấy, làm sao bạn bè họ lại không căm giận kẻ thù!
Một vụ khác, sáu người da đỏ đang ở trong trại của họ gần Cannafa - Pond thì bị một toán da trắng bất ngờ tấn công, tước vũ khí, lục soát đồ đạc và dùng roi da đánh đập dã man. Đúng lúc đó có hai người da đỏ khác ghé tới, thấy vậy liền nổ súng. Toán da trắng bắn trả, giết chết một người da đỏ và làm bị thương nặng một người khác.
Lẽ tự nhiên, các bộ lạc da đỏ vô cùng phẫn nộ, làm sóng căm hờn hừng hực khắp nơi. Họ bắt đầu báo thù. Báo chí liên tiếp đưa tin:
“11 tháng Tám. Dalton. Một nhân viên bưu điện trên đường từ đồn King sang đồn Bruc đã chạm trán một tốp da đỏ. Chúng giật cương ngựa, lôi ông xuống và giết chết. Thi hài dị dạng của ông bưu tá mấy ngày sau mới tìm thấy trong rừng”.
“Một tốp trinh sát gồm 14 người cưỡi ngựa theo hướng Vacahont, đến đồn điền của đại úy Gabriel Prist. Khi tới hồ nước cách đồn điền chừng một dặm, họ dừng lại bàn phương án vượt hồ. Phần đông cho rằng không nên lội qua hồ, nguy hiểm. Số khác, gồm 4 người, liều lĩnh lội qua. Đúng lúc đó bọn da đỏ phục kích bất thần nhảy ra, nổ súng. Hai trinh sát phía trước trúng đạn, bị thương. Một người tên là Folca, trúng thương nơi cổ, đã được đồng đội đưa về nhà. Người thứ hai chính là con đại úy Prist, bị bắn gãy tay, ngựa chết tại chỗ. Anh bỏ ngựa, chạy trốn vào đầm lầy mới thoát chết!”
“Tại New-River, miền đông nam Florida, bọn da đỏ đã tấn công nhà Quyli, giết chết vợ ông cùng mấy đứa con và cả ông giáo tư. Chúng lùa đi 30 con heo, 3 con ngựa, cướp mất 12 thùng thực phẩm, một thùng thuốc súng, hơn 200 funt đạn, 700 dollar và 2 nô lệ da đen. Riêng ông Quyli không có nhà. Khi ông về, toàn bộ khu nhà còn đang cháy dữ dội... ”.
“Ở Spring - Goeden, gần Saint - Johns, toàn bộ đồn điền rộng lớn của đại tá Res bị phá nát, nhà cửa cháy rụi. Kho mía lớn, đủ sản xuất 90 thùng đường, đã ra tro, 162 nô lệ da đen và toàn bộ la, ngựa, bị bọn cướp mang đi ”.
“Cũng chính bọn cướp da đỏ này đã tàn phá đồn điền của ông Depeister, có nô lệ da đen nội ứng. Kiếm được thuyền, bọn cướp vượt sông, thiêu hủy nốt điền trang của đại úy Dammet. Đồn điền của thiếu tá Hariot cũng bị triệt nạ, 80 nô lệ da đen đi theo bọn cướp da đỏ. Sau đó, bọn cướp lên mạn Sen - Augustino và các đồn điền cực rộng của tướng Ernandes đã biến thành đống tro tàn...”
Đúng là hành động của người da đỏ hết sức tàn bạo, song đó chỉ là những khởi xung dữ dội của ý chí báo thù bị nén quá lâu, giáng trả bất công, o ép mà họ đã phải chịu suốt bao năm ròng...
Chiến tranh thực sự vẫn chưa bắt đầu, nhưng các nhóm da đỏ tàn phá đồn điền da trắng đồng thời nổi lên ở nhiều nơi. Nhiều kẻ trước đây từng áp bức, ức hiếp người da đỏ đã phải đền tội. Cũng có những kẻ may mắn hơn, cố sống cố chết chạy thoát, giữ được toàn mạng. Những vụ báo thù bùng lên liên tiếp, hết vụ này đến vụ khác, cho tới khi cả nước chìm trong khói lửa...
Omatla và các thủ lĩnh khác cùng 400 thuộc hạ phải bỏ làng, trốn trong đồn Bruc.
Giờ đây không cần phải phấp phỏng đoán mò, liệu có xảy ra chiến tranh không. Chiến tranh đã bắt đầu, và tiếng hú chiến đấu “Io-ho-chi!” ngày đêm không ngớt vang rền trong các khu rừng lân cận.