Lúc đó số binh lính tăng cường về tới Florida chưa lấy nhiều nhặn lắm. Tuy nhiên, số được điều động đã bắt đầu hành quân rời khỏi New - Orlean, đồn Moultri, Xavanna, Mobail và các trại lính khác. Tại các thành phố lớn bang Tortia, Carolina và ngay tại Flolida khẩn trương thành lập các đội quân tình nguyện. Mỗi thôn chứng đều nhận được lệnh tham gia chiến dịch. Ở làng Xuoni của tôi cũng đã có quyết định thành lập một đội quân, Gallaher được phái xuống làm việc đó, và tôi với hàm trung úy được cử làm phó cho Gallaher.
Tôi rất sung sướng khi nhận lệnh. Cuộc sống đồn trú tẻ nhạt đã làm tôi phát chán. Ngoài ra, đây cũng là dịp may để có thể ở nhà ít lâu.
Gallaher cũng hoan hỉ không kém gì tôi. Cậu ta là một tay săn máu mê kinh khủng. Do chủ yếu sống ở đô thị hoặc đồn trú ven biển Đại Tây dương, Gallaher ít có dịp được giải trí bằng những chuyến săn nai hay cáo. Tôi hứa sẽ cho cậu ta đi săn thoải mái, rừng Xuoni chim thú rất nhiều.
Chúng tôi chia tay đồng đội, lên đường, lòng phơi phới niềm vui, nhấm nháp trước những trò vui sắp tới. Jec Đen trung thành lại cắp súng theo tôi, anh chàng cũng sung sướng không kém khi được trở về nhà.
Người da đỏ chưa rờ tới vùng Xuoni. Xuoni cách khá xa những làng da đỏ báo thù dữ dội nhất. Tình hình không có gì nguy hiểm, dân Xuoni vẫn bình tâm ở lại, không một ai di tản trở lui. Tuy nhiên, họ cũng lập các đội quân tình nguyện, tuần phòng thường xuyên.
Khi đóng ở đồn King tôi vẫn thường nhận thơ của mẹ và Virginia, nhà cửa vẫn bình yên, không có gì đáng lo ngại. Chẳng hạn như Virginia, em tôi, còn cho rằng dân da đỏ sẽ không động chạm tới vùng này. Dẫu vậy, không hiểu sao tôi vẫn có gì đó lo lo, nóng lòng đợi lệnh xuất phát, về quê.
Chúng tôi phi nước đại theo đường rừng và chẳng bao lâu đã về gần tới xứ sở thời thơ ấu. Lần này tôi không lo bị phục kích, vì cả hai đã có biện pháp đề phòng. Chúng tôi nhận lệnh chuẩn bị chỉ trong vòng một tiếng trước khi xuất phát, sau đó khởi hành ngay, do vậy kẻ thù không biết có chuyến đi này. Thêm nữa, tôi có Gallaher can đảm đi bên cạnh, sau lưng là “vệ sĩ” Jec Đen trung thành. Tôi tin chắc đám tử thù da trắng sẽ không dám chường mặt tấn công tôi.
Tôi chỉ lo ngại một điều: rất có thể sẽ chạm trán với với các đội báo thù da đỏ - giờ đây họ đã là kẻ thù của chúng tôi! Mối nguy hiểm đó hoàn toàn thực tế, vì thế chúng tôi càng phải thận trọng.
Đôi ba chỗ chúng tôi gặp những dấu giày mocaxin và dấu chân ngựa mới qua. Có một lần gặp đống lửa đang cháy nốt, xung quanh đầy dấu vết người da đỏ. Họ đã từng hạ trại tại đây. Nhưng chúng tôi không gặp một người nào, cả da trắng lẫn da màu. Mãi đến một đồn điền bỏ hóa ven sông chúng tôi mới gặp người đầu tiên.
Đó là một kỵ sĩ, có lẽ là da đỏ. Anh ta đứng cách chúng tôi quá xa, không thể nhìn rõ màu da và nét mặt. Nhưng nhìn trang phục, thế ngồi, nhìn chiếc dây lưng và ống quần đỏ, nhất là mấy dẻ lông đà điểu trên đầu, chúng tôi nhận ra đó là người da đỏ. Anh ta cưỡi một con ngựa đen tuyền, vụt ló ra ở khúc ngoặt phía trước. Rõ ràng anh ta phát hiện chúng tôi cùng lúc chúng tôi nhìn thấy anh và không muốn chạm trán. Kỵ sĩ quay ngoắt ngựa, biến mất.
Gallaher nóng máu, giật cương ngựa, đuổi theo. Tôi định giữ cậu ta lại, nhưng có cảm tưởng như kỵ sĩ kia chính là Oskeola, nếu vậy thì không có gì nguy hiểm. Tôi rất muốn gặp thủ lĩnh trẻ, nói chuyện với anh, vì thế tôi cũng quất ngựa đuổi theo. Jec Đen bám ngay phía sau tôi.
Tôi gần như tin chắc đó là Oskeola. Có lẽ tôi không nhìn lộn những dẻ lông đà điểu, và còn nhớ có lần Jec Đen kể lại rằng thủ lĩnh trẻ chuyên cưỡi con ngựa đen tuyền, dáng cực đẹp. Vậy thì đây chắc chắn là chàng. Để có thể gọi Oskeola dừng bước, tôi thúc ngựa vượt lên trước Gallaher.
Lát sau chúng tôi vào khoảnh rừng, nơi kỵ sĩ lạ lùng vừa biến mất, nhưng ngoài dấu chân ngựa mới tinh, chúng tôi không phát hiện được gì thêm. Tôi gọi Oskeola, xưng tên mình rất to, nhưng chỉ có tiếng vọng âm âm đáp lại. Lần theo dấu chân ngựa, tôi gọi hoài, nhưng Oskeola vẫn bặt tăm. Kỵ sĩ hoặc không muốn trả lời, hoặc đã đi quá xa, không nghe tôi gọi. Tất nhiên, tiếp tục đuổi theo sẽ không có nghĩa lý gì, một khi chính kỵ sĩ không muốn dừng lại. Chúng tôi quay ngựa, vòng lại đường mòn về thôn.
Tôi nhớ rất rõ lối tắt về làng, cho ngựa rẽ vào đó. Chúng tôi đi được một đoạn khá xa thì bất ngờ gặp lại dấu chân ngựa từ mé sông phía trước ngược lên. Chúng tôi quan sát kỹ, thấy dấu ngựa còn ướt. Đám lá khô bên cạnh còn đọng những giọt nước lấp lánh. Thế có nghĩa là kỵ sĩ vừa mới vượt sông sang!
Phát hiện đó khiến tôi thắc mắc vô cùng. Anh chàng da đỏ ấy sang sông làm gì? Nếu là Oskeola, thì anh ta cần gì bên đó? Tình hình đang rất căng thẳng, việc người da đỏ mò sang làng da trắng là một việc hết sức phiêu lưu. Nếu bị phát hiện và bắt được, kể như anh ta cầm chắc cái chết. Để phiêu lưu tới mức đó, anh ta phải có những lý do trầm trọng lắm. Nếu quả thực đó là Oskeola, thì anh sang vì lý do gì? Chỉ có một lý do khả dĩ tạm hiểu và chấp nhận được, ấy là Oskeola đi trinh sát.
Mặc dù chính giả định đó cũng không có gì thật chắc chắn, song không hiểu sao nó thuyết phục tôi hơn cả.
Chúng tôi ra mé sông. Sự thật đúng như chúng tôi phỏng đoán: dấu chân ngựa bắt đầu ngay mép nước, rõ ràng kỵ sĩ mới qua sông. Chúng tôi sang bờ bên kia và cũng thấy y như vậy, lại thấy dấu chân con ngựa ô. Không chậm trễ, tôi bám theo dấu ngựa, Gallaher và Jec theo sát tôi. Anh bạn người Irland rất ngạc nhiên thấy tôi bám lỳ dấu ngựa, nhưng tôi thậm chí không còn đủ sức trả lời hàng lô câu hỏi của cậu ta. Một linh cảm không hay cứ đeo đuổi và mỗi lúc mỗi làm tôi thêm mệt mỏi. Tim tôi đập rộn, đau như có ai xiết nghẽn.
Dấu chân ngựa dẫn chúng tôi ra một bãi trống nhỏ trong rừng mộc liên. Tôi nhìn xuống đất, lặng người. Linh cảm không hay nọ biến mất, thay vào đó là những ức đoán tồi tệ hơn nhiều. Dấu chân ngựa in khắp bãi trống, tuồng như đây là nơi nghỉ lại. Dấu chân lớn là dấu ngựa ô, quấn quít bên cạnh còn dấu một con ngựa khác, nhỏ hơn.
- Chúa ơi! Ông Jorge! - Jec Đen lắp bắp, vượt ngựa lên trước Gallaher, dán mắt xuống đất. - Ông nhìn xem, đây là dấu chân con Cáo Trắng! Cô Virginia đến đây! Đích thị rồi!
Nhà tôi có một con ngựa poni, đặt tên là Cáo Trắng.